Chương 60
Chương 60: Tô Cách VS Bánh Ngô 1
Thời gian lùi lại một chút, bên phía Tô Cách.
Khi Tô Cách đang tiêu hao chiến với quái vật, Bánh Ngô xuất hiện và bắt đầu giao tiếp với Hạ Vũ Hi.
Bên phía Tô Cách mặc dù quái vật nhiều, nhưng tốc độ và độ linh hoạt của lũ quái vật này kém xa anh. Muốn giết sạch chúng thì rất tốn sức, nhưng trong thời gian ngắn cũng không gặp nguy hiểm, tinh lực chủ yếu tự nhiên đặt vào việc quan sát Bánh Ngô.
Bánh Ngô, Tô Cách vẫn luôn lưu ý.
Vòng lặp thứ 3, Tô Cách đã bắt đầu theo dõi Hạ Vũ Hi.
Nhưng bởi vì phát hiện xung quanh có khí tức cực kỳ nguy hiểm nên Tô Cách không hiện thân, mãi đến khi Hạ Vũ Hi bị giết chết trong nháy mắt, Tô Cách bảo vệ thất bại chậm một bước, anh mới xuất hiện đuổi theo kẻ địch nguy hiểm kia, đáng tiếc không đuổi kịp.
Tại vòng lặp thứ 4, Tô Cách tiếp tục bí mật quan sát. Trong lúc quan sát vô tình thấy Bánh Ngô vậy mà tự nhiên nở nụ cười về hướng anh đang ẩn nấp, giống như chào hỏi lần đầu gặp mặt.
Vị trí ẩn nấp của Tô Cách không gần, cộng thêm kỹ năng ẩn nấp của anh, người có thể phát hiện ra anh không nhiều.
Loại trừ tình huống ngẫu nhiên, vậy thì tất cả manh mối đều chỉ về một điểm.
Thị uy, thị uy trắng trợn!
Bánh Ngô chính là kẻ địch nguy hiểm nhất ẩn trong bóng tối, mối đe dọa lớn nhất đối với anh theo nhận định hiện tại của Tô Cách.
Bởi vì hiểu biết về Bánh Ngô quá ít, Tô Cách liền nghĩ thử dẫn dụ Bánh Ngô ra để thăm dò.
Đáng tiếc quá trình thất bại, lại dẫn dụ Mộc Lão ra, hơn nữa còn bị quái vật vây công.
Cứ như vậy, vòng lặp 4, vòng lặp 5, Tô Cách chưa từng có cuộc giao chiến trực diện thực chất nào với Bánh Ngô.
Lần này, Bánh Ngô cuối cùng cũng đánh trực diện.
Khi Bánh Ngô lao về phía Hạ Vũ Hi tấn công, Tô Cách nắm lấy cơ hội xông ra khỏi bầy quái thú, chặn lại thế công của cô ta.
Bánh Ngô không muốn để ý đến Tô Cách, chỉ muốn đuổi kịp Hạ Vũ Hi để giết chết, nhưng Tô Cách không cho cơ hội, dùng tốc độ cực nhanh áp sát, dùng dao phẫu thuật tấn công về phía Bánh Ngô.
Tô Cách: “Rõ ràng tiếp xúc với Hạ Vũ Hi không nhiều, nhưng lại ỷ lại quá độ vào cô ấy, rõ ràng tồn tại hảo cảm không bình thường.”
“So với tình cảm phức tạp của con người, tình cảm của cô càng thẳng thắn thuần túy hơn.”
“Ừm... Hẳn là hồi nhỏ cô vô cùng bất hạnh, dẫn đến giá trị quan và tình cảm bị vặn vẹo, cho nên hành vi và cách biểu đạt cảm xúc trông càng đơn thuần thẳng thắn, thiếu đi phương thức phán đoán biểu đạt bình thường mà độ tuổi này nên có.”
“Cô không có cha mẹ nhỉ?”
Gây nhiễu bằng lời nói
Dùng lời nói để làm rối loạn tâm trí đối phương là một chiêu trò mà một số người chơi thỉnh thoảng vẫn sử dụng.
Nếu vận dụng thỏa đáng, tìm được sơ hở trong tâm hồn đối phương, liền có thể gây rối loạn chiến đấu, khiến cảm xúc đối phương mất khống chế.
Nếu là quyết đấu cấp thấp, chọc giận đối thủ không phải chuyện tốt.
Nhưng trong quyết đấu cao cấp, chỉ cần chậm một nhịp, tay xuất hiện một chút sai lầm, chính là chí mạng.
Phần lớn người chơi đỉnh cao khinh thường dùng cách này, một bộ phận người chơi kiểu nỗ lực sẽ thử dùng cách này khi rơi vào tình huống bất lợi, đang giãy giụa.
Còn Tô Cách thì hoàn toàn khác biệt với hai loại người trên.
Anh đam mê cách này.
Nếu nói Trò chơi tử vong đối với người chơi bình thường là trò chơi sinh tồn đau khổ giãy giụa.
Thì đối với Tô Cách, Trò chơi tử vong lại mang đến cho anh niềm vui vô tận, là thiên đường hạnh phúc thuộc về riêng anh.
Người chơi Trò chơi tử vong, tâm lý chẳng có mấy ai kiện toàn khỏe mạnh, rất hợp khẩu vị của Tô Cách.
Đối mặt với sự quấy rối bằng lời nói của Tô Cách, Bánh Ngô lớn tiếng phản bác: "Ngươi mới là đồ không có cha mẹ!"
Động tác trong tay đại khai đại hợp, dưới tình huống tốc độ không chậm, con dao cạo xương đen sì mang theo cương phong sát khí, liên tiếp chém điên cuồng về phía Tô Cách.
Chỉ cần chém trúng một nhát là chí mạng.
Nhưng không sao, Tô Cách là chiến binh hệ nhanh nhẹn, át chủ bài chính là tốc độ nhanh, chạy trốn luồn lách.
Vừa lách người né đòn của Bánh Ngô, anh vừa thong dong chỉnh lại cặp kính gọng vàng, miệng vẫn không ngừng châm chọc: "Thì đúng là tôi làm gì có cha mẹ."
“Nhưng tôi không có cha mẹ, và cô không có cha mẹ, tình huống là không giống nhau.”
“Tôi hồi nhỏ có cha mẹ, nhưng tôi không cảm nhận được bất kỳ tình cảm nào đối với họ, cuối cùng tôi thử tự tay giết chết bọn họ, cũng chẳng có cảm giác gì.”
“Còn cô là từ khi có nhận thức đã không có cái gọi là cha mẹ, thiếu đi nhận thức của người bình thường, cho nên dẫn đến tính cách thô lỗ táo bạo, logic xử lý càng gần với loài thú hoang dã.”
“Cô là cô nhi, hoàn cảnh sinh sống khắc nghiệt.”
“Mấy lần gặp Hạ Vũ Hi, đều để Hạ Vũ Hi làm đồ ăn cho cô, có thể cảm nhận được cảm xúc chân thật đó.”
“Ừm, cô hẳn là cô nhi, được cơ quan đặc biệt nhận nuôi, năng lực chiến đấu của cô có được từ đó, hoàn cảnh sinh tồn khắc nghiệt, hơn nữa cực kỳ thiếu thốn thức ăn, hoặc tồn tại nhất định đối với thức ăn...”
Giết không được Tô Cách, Tô Cách còn giống như Đường Tăng niệm kim cô chú, hung hăng “lải nhải”, hơn nữa đại bộ phận phỏng đoán và phán đoán còn chính xác đến lạ kỳ, khiến Bánh Ngô càng phẫn nộ và nóng nảy.
Nếu như nói vòng lặp thứ 4, Bánh Ngô đứng bên cạnh Hạ Vũ Hi, trạng thái tâm lý là bề trên, thuộc về chiếm giữ ưu thế địa lợi, Tô Cách rất khó đột phá phòng tuyến trong lòng cô ta.
Như vậy hiện tại vòng lặp thứ 6, khi Tô Cách lôi kéo được Hạ Vũ Hi, thì tương đương với việc tranh đoạt ưu thế địa lợi của Bánh Ngô.
Bánh Ngô càng sốt ruột muốn giết Hạ Vũ Hi bao nhiêu, Tô Cách lại càng thong dong bấy nhiêu, và đòn tâm lý của anh cũng nhờ thế mà càng thêm hiệu quả.
Một hồi thao tác, cảm xúc của Bánh Ngô đã rõ ràng mất khống chế.
“Hì hì... Hi hi hi...”
So với tiếng cười kinh khủng của Bánh Ngô dần biến mất sau khi Hạ Vũ Hi rời đi.
Bây giờ ngược lại ngôi sao chữ thập màu vàng trong mắt Tô Cách nhảy lên càng kịch liệt, tiếng cười trong miệng càng bệnh hoạn, một bộ dạng vô cùng vui vẻ.
Khi Bánh Ngô bị Tô Cách làm phiền đến mức không chịu nổi, tâm lý kém đến cực điểm, cô ta cũng tiến hành hành động sâu hơn một bước.
Dưới tiếng gầm giận dữ, mấy chục con quái vật đã gia nhập chiến trường, tạo thế bao vây trước sau giáp kích, tấn công Tô Cách!
Nắm lấy cơ hội Tô Cách khó thoát thân, Bánh Ngô trong nháy mắt dùng tốc độ không kém Tô Cách giết đến trước mặt anh, giơ dao chém về phía đầu Tô Cách, đồng thời gầm lên: “Ta ghét ngươi, đi chết đi!”
Thời gian dường như ngưng đọng tại khoảnh khắc này.
Bánh Ngô sở hữu sức mạnh và tốc độ vượt qua giới hạn người phàm.
Hai bên cùng với 17 con quái vật xung quanh cũng dường như hoàn toàn bị khống chế, bị chỉ huy đồng loạt giáp công, đủ để trong nháy mắt giết chết người chơi cao cấp lợi hại.
Nguy cơ tứ phía, sát khí lăng nhiên.
Thế nhưng.
Trong số những người chơi cao cấp đó, không bao gồm Tô Cách!
Ong ——!
Phốc phốc ——!
Tiếng lưỡi dao xé gió vang lên, cơ thể quái vật chia năm xẻ bảy.
Khi thời gian lần nữa trôi đi, khoảnh khắc 18 đạo công kích đồng thời hướng về phía Tô Cách, anh đã động.
Chỉ là một cái nghiêng người nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn, liền né tránh nhát dao táo bạo đầy sát khí của Bánh Ngô, khiến cô ta ngược lại chém vào người con quái vật đang lao tới hỗ trợ.
Độ chính xác của Bánh Ngô cực mạnh, con quái vật có lớp vảy bảo vệ, kháng tính cực cao trực tiếp mất mạng.
Đáng tiếc, muốn thu dao chém Tô Cách thì đã không còn kịp nữa.
Mà Tô Cách cũng không đơn giản chỉ là bị động tránh né, lưỡi dao trong tay đã đặt trên cổ Bánh Ngô, đồng thời giọng nói mang theo cảm giác mê hoặc vang lên bên tai cô ta.
“Thiên phú cao cấp của cô là loại hồi phục, loại càng bị thương sức chiến đấu càng mạnh đúng không?”
Dưới giọng nói của Tô Cách, đồng tử Bánh Ngô run rẩy mất tự nhiên.
Mà Tô Cách thì tĩnh lặng như đang uống trà chiều, dường như đã sớm biết được kết quả này.
Đúng, Tô Cách đương nhiên biết.
Anh vẫn luôn suy nghĩ, vẫn luôn quan sát.
Ngay cả việc lôi kéo Hạ Vũ Hi ở vòng lặp này cũng có thành phần cố ý gài bẫy nhắm vào Bánh Ngô!
Bánh Ngô lúc đối chiến với Hạ Vũ Hi vừa nãy, đã trúng ba phát đạn mà không lộ ra bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào, tốc độ và sức mạnh ngược lại càng mạnh hơn, khí thế càng thêm kinh người, điều đó đã cung cấp cho Tô Cách rất nhiều thông tin.
Loại đối thủ này, càng đánh càng mạnh, là loại khó đối phó nhất.
Nhưng khổ nỗi Tô Cách lại thích nhất loại này.
“Dao phẫu thuật của tôi có hiệu quả vết thương không thể chữa trị đấy.”
『 Dao Phẫu Thuật Huyết Ngưng 』
『 Cấp bậc: SSR+』
『 Hiệu quả thẻ bài: 99 con dao phẫu thuật, gây ra sát thương có hiệu quả không thể chữa trị. 』
『 Giới thiệu thẻ bài: 99 con dao phẫu thuật này dường như được gia trì loại ma pháp tà ác nào đó, xin chú ý nhất định đừng để làm bị thương chính mình nhé!
Thẻ bài này là thẻ bài vĩnh viễn, trò chơi không giới hạn vũ khí mạnh đều có thể sử dụng. 』
Kèm theo tiếng lẩm bẩm của Tô Cách, khi con quái vật bị dao cạo xương đánh ngã, dao phẫu thuật của Tô Cách đã chuẩn xác lóe lên qua cổ Bánh Ngô, cắt đứt hoàn toàn động mạch cổ họng cô ta.
Khi thiên phú loại cường hóa hồi phục gặp phải đạo cụ loại không thể chữa trị.
Thói quen chiến đấu hung hãn không quan tâm bị thương của Bánh Ngô chắc chắn sẽ đi vào ngõ cụt.
“Này, đi sai nước cờ rồi.”
Ngữ khí cười cợt trêu tức, ánh mắt mang theo hưng phấn.
Bây giờ cổ Bánh Ngô đã nứt ra, máu tươi không cầm được tuôn trào, trong khoảnh khắc liền nhuộm đỏ áo lửng tay.
Tô Cách biết.
Cô ta sẽ không chết ngay lập tức, nhưng vết thương chí mạng như thế này cũng căn bản không qua nổi 1 phút.
Tiếp theo, chỉ cần di chuyển vị trí một chút.
Thưởng thức cảnh Bánh Ngô vì cơ thể không thể hồi phục, dẫn đến không thể thở nổi mà chết ngạt, hoặc chảy máu đến chết, là có thể...
“Xin lỗi, đoán sai rồi.”
Nhưng đúng lúc này, giọng nói mang theo vẻ tiếc nuối của Bánh Ngô lại truyền vào tai Tô Cách.
Ngay sau đó, thậm chí không cho Tô Cách thêm cơ hội suy tính nào, bàn tay trái còn trống của Bánh Ngô đã dùng tốc độ còn nhanh hơn Tô Cách, mắt thường gần như không thể bắt kịp, chộp lấy mặt anh.
Phốc phốc ——!
Rắc rắc ——!
Tiếp đó, với sức mạnh người thường không thể hiểu nổi, cô ta bóp nát đầu Tô Cách, máu tươi văng tung tóe khắp nơi, thi thể không đầu ngã xuống đất.
Bây giờ còn lại chỉ là thiếu nữ đứng giữa bầy quái thú, đứng bên cạnh thi thể Tô Cách, dùng bàn tay đầm đìa máu đỡ trán, hưng phấn ngửa đầu cười to.
“Tôi đúng là càng bị thương sức chiến đấu càng mạnh, nhưng thiên phú lại căn bản không có hiệu quả chữa trị.”
Thiếu nữ nói, nghiêng đầu nhìn cái xác không đầu trên đất.
Bây giờ tóc của cô ta đã bạc trắng, đôi mắt hiện ra màu xám thuần túy không có đồng tử, cả khuôn mặt cực độ vặn vẹo, trên trán lan tràn từng đường gân xanh màu tím, rõ ràng hết sức đau đớn, thậm chí bờ môi còn đang không ngừng run rẩy.
Nhưng càng như vậy, nụ cười trên mặt thiếu nữ lại càng điên cuồng, tiếng cười vang vọng giữa núi rừng.
“Nói trắng ra, thiên phú của tôi, hẳn được tính là loại bất tử ~”
“A... Ha ha... Ha ha ha...!!!”
Trong lúc nhất thời, chim thú kinh sợ bay tán loạn.
Bánh Ngô chẳng những không chết, còn giết ngược Tô Cách.
Nhưng nhìn thế nào thì trạng thái lúc này cũng không thích hợp lắm, đại khái đang chịu đựng sự phản phệ nghiêm trọng, cũng chẳng thoải mái hơn cái chết là bao.
Nhìn về hướng Hạ Vũ Hi rời đi, cô ta thở hổn hển, mồ hôi lẫn với nước máu đã sớm thấm đẫm quần áo, khiến cô ta trông càng đáng sợ hơn.
“Sắp không khống chế được rồi.”
“Giết, giết, giết, giết, giết...”
“Nhưng nhất định phải trước khi mất khống chế, giết chết người chị hư mà mình thích nhất ~”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
