Chương 144: Không chết không ngừng
Chương 144: Không chết không ngừng
『 Màu Đen: 6 phiếu.
Kami Tôi Tới Đâyyy!: 7 phiếu. 』
Kết quả được công bố.
Tình huống cũng tương tự như lần Thẩm phán thứ 6, phe Y Mặc một lần nữa thất bại trước phe Màu Đen với khoảng cách sít sao chỉ 1 phiếu.
Khuôn mặt Y Mặc sầm xuống.
Trong mắt Màu Đen thoáng hiện tia bất ngờ, không nhịn được vỗ tay: "Tuyệt, tuyệt, tuyệt!"
Ánh mắt hướng về phía Viên Hoa và Anh Chàng Nỗ Lực: "Tôi không biết trong hai người ai là người sẵn sàng tin tưởng và đi theo tôi."
"Nhưng tôi đã từng nói, so với quá trình tôi càng chú trọng vào kết quả."
"Vì có 1 vị trong số 2 người sẵn sàng theo tôi, giúp tôi giành chiến thắng trong vòng thẩm phán này một cách thuận lợi, mọi thứ đều nằm ở kết quả trước mắt, tôi sẵn sàng trao cho 2 người cơ hội cùng nhau đón lấy chiến thắng."
Viên Hoa, Anh Chàng Nỗ Lực đều không lên tiếng.
Cúi gằm mặt, có vẻ không muốn nói thêm điều gì, đại khái là khó đối diện với Y Mặc.
Cùng lúc đó, kết quả thẩm phán được công bố.
『 Thân phận "Kami Tôi Tới Đâyyy!": Kẻ Thức Tỉnh, hung thủ sát hại Nosferatu. 』
『 Thẩm phán thành công, trạng thái Kẻ Lãng Quên không thay đổi, hung thủ Kẻ Thức Tỉnh "Kami Tôi Tới Đâyyy!" nhận hình phạt kép, tử vong! 』
Theo sau kết quả được công khai xác nhận, Tô Cách đã bị đưa đến buồng kính tượng trưng cho cái chết.
Màu Đen không thèm để ý đến Tô Cách, ánh mắt hướng về phía Y Mặc.
Bên phía Y Mặc đều chìm trong im lặng, từ Cá Hề đeo mặt nạ cho tới Y Mặc đang nắm chặt tay, đối diện trước kết quả này, cảm xúc rõ ràng bị kìm nén cực độ.
Màu Đen không hề tỏ thái độ dậu đổ bìm leo mà chế nhạo, gã lý trí và bình tĩnh nói: "Cuộc đối đầu diễn ra rất công bằng."
"Sự không chắc chắn và đánh cược ở giữa, suy cho cùng chỉ nằm ở hai vị Viên Hoa và Anh Chàng Nỗ Lực mà thôi."
"Thứ tôi dùng là bài tẩy lý trí."
"Còn anh dùng là bài tẩy tình cảm."
"Chúng ta mỗi bên đều có ưu khuyết điểm, dù là Kami hay tôi, đều có khả năng bị loại."
"Nhưng thực tế chứng minh, anh thua rồi."
"Con người vốn ích kỷ, đứng trước ranh giới lợi ích và sự sống chết của bản thân, tình cảm chẳng mang giá trị gì cả."
Y Mặc không lên tiếng.
Màu Đen rõ ràng hy vọng Y Mặc phản bác vài câu, nhưng đáng tiếc sắc mặt Y Mặc sầm xuống, không hé răng nửa lời, khiến Màu Đen có phần thấy uổng phí.
Vì vậy, Màu Đen hướng sự chú ý về phía Tô Cách bên trong buồng kính, gã lắc đầu: "Anh là nhân tài."
"Lẽ ra anh phải giữ lý trí, thật đáng tiếc."
"Anh không nên theo đuổi cảm xúc và thứ tình cảm mù quáng, điều đó đã dẫn đến cái chết của anh."
Trước những lời lẽ của Màu Đen, Tô Cách đứng trong buồng kính chẳng những không hề sợ hãi mà còn bật cười lớn: "Ha ha... ha ha ha... ha ha ha ha!!!"
Ngôi sao chữ thập bằng vàng trong đôi mắt điên cuồng khiêu vũ, không có chút thống khổ hay sợ hãi nào, ngược lại lại vô cùng kích động phấn khích.
"Ngươi đang nói gì vậy?"
"Này này này, rốt cuộc là ngươi đang nói cái quái gì vậy?"
"Tình cảm mới là báu vật của loài người, mới là hạt giống làm nên kỳ tích!!!"
"Ta thiếu cảm xúc nên mới theo đuổi thứ cảm xúc."
"Tận mắt chứng kiến vô số sự giãy giụa và cái chết của con người, chứng kiến vô vàn thứ quả ngọt kết tinh dưới sự vặn vẹo của cảm xúc, thứ đó có thể bùng phát ra năng lượng vượt xa khả năng bản thân họ!"
"Con người có thể chọn lý trí, nhưng nếu dựa vào điều đó để nhạo báng tình cảm, thì thật là đáng thương."
"Này, kẻ phàm trần đáng thương."
"Ngươi nhiều nhất cũng chỉ chạm đến giới hạn của con người, nhưng mãi mãi không có cơ hội vượt qua ranh giới."
"Đáng thương, đáng buồn."
"Đúng là vô vị đến mức không thể gợi lên chút hứng thú nào."
Không rõ Màu Đen có bị Tô Cách đụng vào chỗ ngứa không muốn bị chạm tới hay không, gã khẽ cau mày.
Nhưng ngay sau đó gã khôi phục lại cảm xúc bình thường, điềm nhiên nói: "Kết quả là."
"Anh đứng trong buồng kính chờ cái chết, còn tôi đứng bên ngoài thưởng thức cái chết của anh."
"Tôi có thể là một kẻ phàm trần."
"Nhưng anh cũng là một kẻ phàm trần giống tôi, chết dưới tay phàm nhân chẳng có phép màu nào cả."
Thẩm phán đã bắt đầu, bên trong phòng kính xuất hiện vô số lưỡi dao đang điên cuồng xẻ thịt Tô Cách.
Da tróc thịt bong, máu tươi bắn tung tóe.
Nhưng Tô Cách lại không bị ảnh hưởng, vết thương càng nặng thì càng vui vẻ phấn khích: "Ha ha ha ha ha..."
"Sáng nghe đạo, tối chết cũng cam!"
"Người tử vì đạo là người hạnh phúc, ta chết vì Thần, lại càng thấy vô cùng tự hào và sung sướng!!"
Một phần lớn cơ thể của Tô Cách không còn, trông có vẻ như phải chết, nhưng anh ta lại càng cười lớn hơn.
"Ha ha ha ha, ha ha ha!"
"Màu Đen."
"Ngươi đề cao bản thân quá rồi, vậy mà lại mong dùng tấm thân phàm tục để với tới Thần linh!"
"Phàm nhân giết phàm nhân không cần tới phép màu."
"Phàm nhân với tới Thần linh thì phải bước qua một ranh giới, nếu không thì đến chết cũng vô vọng."
"Ngươi mạnh về mọi mặt."
"Nhưng thiếu đi thứ có thể với tới Thần linh, thiếu đi thứ cảm xúc quan trọng nhất của loài người, vô luận thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể bước qua lằn ranh đó."
"Ngươi có thể làm tướng, nhưng không thể thành soái."
"Ngươi có thể làm hầu, nhưng không thể làm vương, làm đế."
"Phàm nhân cả đời bôn ba vô danh tiểu tốt có thể đáng buồn."
"Nhưng đáng buồn đáng thương hơn cả, chính là những kẻ có tư chất, chịu nỗ lực, nhưng vì quá lý trí mà vô vọng phá vỡ giới hạn, chỉ là một con bọ đáng thương!"
"Chính là ngươi đó!"
"Ta đã chạm tới Thần linh, nắm lấy tấm vé thông hành vào cửa để giết Thần."
"Và ngươi, sẽ thua."
"Ngươi căn bản không có cơ hội nào chạm tay tới Thần linh."
"Phụt... ha... ha ha ha!"
"Chẳng có cơ hội nào hết, thua sạch sành sanh không còn gì!"
Màn hành quyết của Tô Cách giống như bị ngàn đao lăng trì.
Cơ thể rõ ràng đã bị róc nát, dù nhìn từ góc độ nào cũng thấy đau đớn cùng cực.
Nhưng Tô Cách lại càng thêm hưng phấn, sung sướng, đó không phải là sự hưng phấn giả tạo để chịu đựng nỗi đau đớn, mà thực sự là anh ta đã sướng tột độ.
Ngôi sao chữ thập vàng trong mắt điên cuồng nhảy nhót, dù là thân thể tiêu tan cũng không làm lu mờ được, cái miệng vẫn hô to vì Thần của anh ta!
Phập——!
Cuối cùng.
Cho đến khi cái đầu còn lại duy nhất nổ tung, mọi thứ mới kết thúc.
Rõ ràng người bị thi hành án là Tô Cách, nhưng sắc mặt tình trạng của những người chơi có mặt chẳng một ai tốt, đều lộ ra vẻ mệt mỏi khó chịu do bị tinh thần của Tô Cách quấy nhiễu.
Ngay cả một người lý trí, bình tĩnh như Màu Đen, cảm xúc cũng phát sinh vài phần gợn sóng.
Cuối cùng.
Sau khi hít sâu một hơi điều chỉnh tâm trạng rồi nhìn về phía Y Mặc: "Kẻ có vấn đề về thần kinh quả thực đáng sợ."
"Rõ ràng đã thua rồi, thua hoàn toàn rồi, vậy mà vẫn trưng ra vẻ mặt mình thắng cuộc."
"Kuuhaku."
"Nói thật tôi rất mong chờ anh có thể mang lại cho tôi sự bất ngờ."
"Nhưng tiếc là khả năng kéo phiếu sở trường nhất của anh lại thất bại, thật khiến người ta thất vọng, xem ra có thể..."
Phập——!
Màu Đen chưa kịp nói dứt câu, từ hướng cửa sảnh thẩm phán đã truyền đến tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
Ngắt lời phát biểu của Màu Đen, đồng thời khiến mọi người bất giác nhìn về phía vị trí đó.
Thu vào tầm mắt.
Là Hoa Lệ, mặc bộ đầm dạ hội phong cách châu Âu, trợn trừng hai mắt, trên cổ đã bị lưỡi dao quân dụng đâm thủng, máu tươi đang chầm chậm trào ra.
"Ưm——!"
Vút——!
Ngay sau đó, con dao găm vặn mạnh rồi bị rút ra.
Hoa Lệ mở to hai mắt, gắt gao giữ chặt lấy vùng cổ, muốn ngăn cản dòng máu đang điên cuồng tuôn ra từ miệng vết thương nhưng hoàn toàn vô ích. Cô muốn nói chuyện nhưng chẳng thể phát ra lời nào, chỉ có thể ú ớ "ưm ưm", mặc cho cơ thể kiệt sức từ từ ngã xuống nền nhà.
Bịch.
Thi thể đổ ập xuống mặt đất, máu tươi loang lổ trên sàn nhà, cái đầu bị dẫm đạp dưới đôi giày cao gót tinh xảo.
Ngước nhìn lên.
Hung thủ dính đầy máu me trên người, nhưng lại mang nụ cười vô cùng sảng khoái vui vẻ, kiêu ngạo và đầy điên cuồng.
Khẽ khom người che miệng bật cười lớn.
Con dao găm trong tay cũng đung đưa, rung chuyển theo từng nhịp điệu kích động của cơ thể.
"Ha... ha ha ha!"
"Phàm nhân hả, Thần linh này nọ... đang nói cái quái gì thế."
"Tên gay chết dẫm đáng ghét vì muốn quyến rũ Kuuhaku thân yêu nhà ta, mà có thể nói ra được những lời vừa buồn cười vừa hoang tưởng như vậy."
"Chịu không nổi nữa..."
"Thú vị, đúng là thú vị quá đi mất!!!"
Hoa Lệ bị giết.
Bị giết ngay trước cửa Phòng Tụ Hội 1.
Hoàn toàn bất ngờ không kịp đề phòng, đã bị Euphemia áp sát với tốc độ kinh hoàng, một nhát chí mạng đem đi chầu trời, ngay cả cơ hội phản ứng phản đòn cũng chẳng có.
Và người phụ nữ đó.
Người phụ nữ mặc bộ đầm dạ hội màu đen dính đầy máu.
Đang cười sảng khoái và cực kỳ sung sướng.
Ngạo nghễ ngẩng cao đầu, đứng yên tại cửa ra vào, từ trên cao nhìn xuống mọi người.
Đôi mắt nhuốm màu vui vẻ và phấn khích, cử chỉ tao nhã mà cao ngạo, đưa mắt nhìn Màu Đen tựa như đang nhìn một con sâu bọ.
"Này."
"Dù tên gay đó có buồn cười và hoang tưởng đến mấy."
"Nhưng có một điều hắn nói không sai, ngươi là một phàm nhân."
"Ngươi không có bất cứ cơ hội nào để chạm tay tới Thần linh, đúng là một tên mọt đáng thương, đáng tiếc, thật là vô vị đến mức khiến người ta chẳng buồn chú ý đến~"
Euphemia đứng đó, không ai có thể làm gián đoạn lời nói của cô.
Chỉ có, âm thanh từ loa phát thanh trực tiếp vang lên.
『 Leng keng. 』
『 Địa điểm: Phòng Tụ Hội 1 tầng 1, thi thể của người chơi "Hoa Lệ" được phát hiện. 』
『 Do tất cả người chơi chứng kiến quá trình tử vong của Hoa Lệ, bỏ qua vòng điều tra tiến thẳng vào quy trình thẩm phán, phiên thẩm phán thứ 8 bắt đầu! 』
Sau tiếng thông báo từ đài phát thanh.
Y Mặc điềm nhiên bước đến cạnh Euphemia, nâng tay thực hiện động tác mời tựa như hoàng tử đang mời công chúa.
Đôi mắt phượng hẹp dài của Euphemia nhìn Y Mặc, vẻ kiêu ngạo không hề suy giảm, lại thêm sự khơi gợi khao khát khi cô khẽ gật đầu mỉm cười.
Hai tay nâng hai bên mép váy hơi khuỵu gối đáp trả bằng một nụ chào theo phong cách quý cô châu Âu, rồi đặt tay lên tay Y Mặc, nhận lời mời của anh.
Bước qua thi thể.
Nắm tay nhau tiến về phía hàng ghế gần cửa nhất của phòng tụ hội, rồi cùng ngồi xuống.
Sau khi Y Mặc an tọa.
Ánh mắt lạnh lùng của anh cũng quét qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên mặt Màu Đen: "Hung thủ không đồng nghĩa với Kẻ Thức Tỉnh."
"Tiếp tục nào."
"Dù có bao nhiêu cuộc thẩm phán, tôi đều theo anh chiến đấu đến cùng, không chết không ngừng."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
