Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

533 31364

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

105 1122

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

377 1734

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

337 15690

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

655 2604

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

623 4133

Tập 19: Hồi Cuối - Cuộc Chiến Đoạt Lấy Bầu Trời - Chương 54: Ngòi nổ tĩnh lặng

Chương 54: Ngòi nổ tĩnh lặng

Chương 54: Ngòi nổ tĩnh lặng

Y Mặc thoáng chút nghi hoặc.

Mắt trái rực màu huyết nguyệt, mắt phải lấp lánh tinh hà. Dường như anh đang cố gắng ngưng tụ sức mạnh, nhưng lại như vướng phải một vật cản vô hình nào đó. Dưới sự đan xen yếu ớt của sắc lam và sương đỏ, bóng dáng Y Mặc càng trở nên hư ảo, mờ nhạt, phảng phất như sắp sửa sụp đổ hoàn toàn.

『Cái giá của việc sử dụng thiên phú sẽ khiến cơ thể vốn đã hư ảo càng thêm phần mờ mịt.』

『Liều lĩnh thử nghiệm chỉ khiến sự tồn tại của bản thân hoàn toàn sụp đổ, lý trí mách bảo Y Mặc nên tìm cách khác.』

『Ví dụ như.』

『Cố gắng giao tiếp với bóng dáng đó.』

Y Mặc tạm thời thoát khỏi trạng thái thiên phú. Anh ngẩng đầu nhìn bóng dáng mà mình vừa vượt qua rồi cản lại.

Vẫn không thể nhìn rõ diện mạo của cô gái. Chỉ thấy được tứ chi gầy guộc, bộ váy trắng đơn giản, cùng mái tóc dài màu trắng lấp ló sau chiếc áo choàng đen. Dung mạo của cô có điều gì đó rất kỳ lạ. Không hẳn là do chiếc áo choàng che khuất tầm nhìn, mà giống như bị một yếu tố đặc thù nào đó tác động, khiến khả năng nhận thức trở nên mơ hồ, không thể xác định rõ ràng.

"Cô là?"

『Y Mặc há miệng, nhưng không phát ra âm thanh nào.』

Y Mặc sờ lên cổ họng. Dây thanh quản của anh rõ ràng có chuyển động, miệng cũng đã mở ra. Nhưng có vẻ như vì đang ở trong một môi trường hay một không gian đặc biệt, âm thanh không thể truyền đi, nên không thực sự phát ra tiếng nói nào.

Y Mặc càng thêm khó hiểu. Anh dám chắc mình không bị dính ảo giác, tinh thần cũng hoàn toàn minh mẫn. Quan sát tứ phía, anh phát hiện mọi cảnh vật xung quanh đã trở nên nhòe nhoẹt đến mức tồi tệ, dường như khoảng cách giữa anh và thế giới thực ban đầu đang ngày một xa cách.

『Mối liên kết giữa Y Mặc và thế giới thực ngày càng trở nên mong manh.』

『Sự tồn tại của anh đang biến mất, đang dần dần tan biến.』

Sau khi đánh giá lại toàn bộ xung quanh, Y Mặc hướng mắt về phía bóng dáng vẫn không nhìn rõ mặt kia. Anh nhận ra rằng, trong khi mọi thứ xung quanh càng lúc càng mờ ảo, thì hình bóng đó lại càng trở nên sắc nét.

Cùng lúc đó. Mặc dù không hề có bất kỳ âm thanh nào vang lên, Y Mặc lại cảm nhận được bóng người kia đang truyền đạt cho anh vài thông tin.

"Cậu lạc đường rồi. Lạc vào trong dòng chảy nhiễu loạn của không gian và thời gian..."

"Cậu càng khao khát tôi, càng dõi theo tôi, sự tồn tại của cậu sẽ càng trở nên mờ nhạt."

Quả đúng là vậy. Chính vì đuổi theo bóng dáng này, Y Mặc mới lâm vào tình trạng kỳ quái và nguy hiểm như hiện tại.

『Sự thành thật của cô ta khiến thiện cảm của Y Mặc tăng lên đôi chút.』

Y Mặc cứ có cảm giác cô mang lại vài phần khí tức quen thuộc, tựa như... một linh hồn khiếm khuyết vất vưởng.

"Dùng thiên phú quá thường xuyên nên bị thế giới bài xích nghiêm trọng sao..." Anh lẩm bẩm khe khẽ. Thực tế là không có âm thanh nào phát ra, rồi anh ngẩng lên.

"Cô nghĩ, tôi nên làm gì bây giờ?"

Hình bóng đứng cách Y Mặc năm mét, đưa tay về phía anh: "Nhìn tôi, nhưng lại kháng cự tôi."

"Lại gần tôi, nhưng lại tránh xa tôi."

"Khi tôi càng lúc càng rõ nét, tôi sẽ lại càng trở nên mờ ảo..."

"Dùng trái tim để thấu hiểu tôi, đồng thời khi thấu hiểu, hãy cố gắng gạt bỏ tôi, rời xa tôi..."

...

Mẹ kiếp... Cô nói trừu tượng thế này, bố ai mà hiểu được?!

『Tuy không hoàn toàn thấu hiểu nguyên lý, nhưng Y Mặc dường như đã lờ mờ nhận ra.』

Đại khái là... Mình đi theo cô nên bị chệch hướng, khoảng cách với thế giới thực ngày càng nới rộng. Vì vậy, muốn trở về thế giới thực, mình nên cố gắng tránh xa cô, để khoảng cách giữa hai bên ngày càng xa.

Thế nhưng... Việc đưa tay ra lúc nãy nhưng không thể chạm vào, cộng thêm khuôn mặt cô cho đến giờ vẫn không thể nhìn rõ, chứng minh rằng thực tế mình chưa thực sự tiến lại gần cô. Đã không thực sự tiếp cận, không tồn tại chung một chiều không gian, thì lấy đâu ra chuyện "tránh xa cô mới là con đường đúng đắn"?

Câu trả lời để giải quyết tình trạng hiện tại là:

Trước tiên phải tiếp cận. Có nhận thức rõ ràng về hình bóng đó, và ở cùng một không gian thời gian với cô ta.

Sau đó mới rời xa. Để khoảng cách ngày một xa dần, rồi men theo đường cũ trở về với thế giới thực của mình, thế giới mà mình đáng lẽ phải thuộc về.

『Y Mặc biết.』

『Anh phải quay về càng sớm càng tốt, sự tồn tại của anh đã trở nên quá đỗi nhạt nhòa.』

『Khoảnh khắc sự tồn tại của anh ở thế giới thực biến mất hoàn toàn, cũng là lúc anh bị phán định đã chết, thậm chí còn triệt để hơn cả cái chết, anh sẽ bị xóa sổ tận gốc rễ.』

『Sự tồn tại đã ngày càng nhạt nhòa. Nhạt nhòa đến mức chỉ có âm thanh đó mới có thể nhận biết được anh.』

『Và toàn bộ ánh mắt của anh, cũng dồn cả vào bóng dáng không nhìn rõ mặt kia.』

『Thực ra, Y Mặc không hề hoàn toàn tin tưởng cô ta.』

Làm sao có chuyện hoàn toàn tin tưởng được. Việc mình lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm nhường này, hoàn toàn là do cô ta ban tặng. Nhưng có một điều chắc chắn đúng, muốn thoát khỏi tình thế hiện tại, bắt buộc phải đối mặt với cô ta. Chuyện tiến lại gần, tiếp cận cô ta, là một hành động đúng đắn.

"Không thể chạm vào cô ta, không nhìn thấy khuôn mặt thật của cô ta, sao tôi có thể cam tâm cho được!"

Rõ ràng là vô cùng hiểm nguy. Nhưng Y Mặc chẳng hề mảy may e ngại, ngược lại càng thêm phần phấn khích.

『Y Mặc có sự kiêu hãnh riêng của mình.』

『Anh đã đối mặt với những hoàn cảnh nguy hiểm quá nhiều rồi, tình thế hiểm nghèo lúc này lại càng nung nấu ý chí chiến đấu của anh.』

『Trong tình thế này.』

『Y Mặc dồn toàn bộ tâm trí vào việc thấu hiểu cô ta, tiếp cận cô ta, dốc lòng tìm ra cách phá vỡ bế tắc từ đây, và nhất định phải lấy đây làm điểm đột phá!』

『Thế nhưng...』

『Người khôn ngoan tính nghìn chuyện vẫn có lúc sai sót.』

『Anh không thể nhận ra.』

『Trong con hẻm nơi sự tồn tại của anh đang bị tước đoạt ấy, một bóng người khác đã lặng lẽ xuất hiện.』

Thị trấn cổ, một con đường.

Viên Hoa từ lúc nào đã âm thầm xuất hiện ngay tại con hẻm nơi Y Mặc đang đứng.

『Sự tồn tại của Y Mặc đã bị tước đoạt đến cực hạn, ở mức độ vô cùng nghiêm trọng. Mặc dù Viên Hoa rất lợi hại, nhưng gã cũng không thể khóa chặt mục tiêu, không thể quan sát được Y Mặc.』

『Nhưng mà...』

『Mệnh Vận sẽ chỉ đường dẫn lối cho gã.』

Khoảng cách giữa Viên Hoa và hình bóng duy nhất ấy ngày càng bị rút ngắn. Một con dao găm hình tia sét đã nằm gọn trong tay gã. Theo sự sắp đặt của Nhà Viết Kịch, cùng sự dẫn dắt của Mệnh Vận, gã chầm chậm tiến tới, từng bước, từng bước một.

『Vì không thể bị quan sát, nên không tỏa ra sát khí.』

『Vì không thể khóa mục tiêu, nên không bị phát hiện.』

『Mệnh Vận sẽ chỉ lối cho gã.』

『Dùng thanh dao găm có thể đâm xuyên luân hồi nhân quả, kèm theo hiệu ứng tức tử.』

『Đâm xuyên qua trái tim của kẻ không thể bị quan sát - Y Mặc, một đòn chí mạng!』

Phập...!

Con dao găm hình tia sét kỳ quái đâm thẳng vào tim, hiệu ứng tử vong tức thì đã được kích hoạt...

.

Biên giới Trung Quốc.

Hắc Long dẫn theo Ngân Độc cùng vài thuộc hạ, đang tụ tập cùng một đám người thần bí mặc áo choàng đen.

"Trung Quốc, chính là quê hương của cậu, cậu thực sự ra tay được sao?"

"Quê hương ư?"

"Thứ đó, tôi sớm đã chẳng còn bận tâm nữa rồi."

"Chỉ cần có thể đánh bại Y Mặc, có thể dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào."

"Hehe..."

"Vậy thì chúng ta, đúng là chung chí hướng, hợp rơ đến lạ kỳ đấy..."

『Hắc Long của Chủ Đảo và Giáo sư Haneda của Hội Sáng Thế đã bắt tay với nhau.』

『Họ đều hận Y Mặc, vô cùng căm hận Y Mặc...』

『So với việc giành được 120 chip để mở ra Thành Phố Bầu Trời, họ khao khát được xả giận hơn, xả đi nỗi uất hận nhắm vào Y Mặc đang chất chứa trong lòng!』

"Chip á?"

"Tôi đếch thèm quan tâm."

"Hội Sáng Thế sẽ nổ bom, nổ bom không từ một ai, tấn công không chừa một ai!"

"Mối thù của Hội Sáng Thế, nỗi hận của Hội Sáng Thế, phải được gột rửa bằng máu tươi!!!"

Hắc Long gật đầu: "Ừm, tôi biết rồi."

"Nếu người của Entropy không xuất hiện."

"Chúng ta cứ tấn công bừa bãi, phá hoại điên cuồng đi!"

"Người của Entropy mà ló mặt ra, giết sạch những kẻ không thuộc cấp chủ lực."

"Bọn chủ lực như Thiết Huyết, Đỗ Đan cùng dàn tay to mặt lớn xuất hiện, thì không chạm trán trực diện với họ."

"Vừa cò cưa câu giờ, vừa tiếp tục đập phá."

"Bọn họ đều không phải thuộc dạng có thể duy trì thiên phú lâu dài, sớm muộn gì cơ thể cũng bị rút cạn sức lực, đến lúc đó hẵng tính chuyện hạ sát."

『Hắc Long vừa trình bày xong phương án tác chiến cho đợt hành động lần này của họ.』

『Hội Sáng Thế đồng tình với Hắc Long, cuộc hành động sắp sửa mở màn.』

"Ừm."

"Bắt đầu hành động!"

Dưới sự chỉ huy của Giáo sư Haneda và Hắc Long. Lực lượng của Hội Sáng Thế và Chủ Đảo đã ồ ạt tiến về phía biên giới Trung Quốc.

『Mục đích của chuyến đi này, so với việc đả kích người chơi của Entropy, họ lại khao khát việc xả giận hơn.』

『Và điều này, lại vô tình đánh trúng điểm yếu của Entropy, điểm yếu của Y Mặc, khiến Entropy hoàn toàn rơi vào thế bị động...』

.

Châu Âu, trụ sở chỉ huy của các đồng minh phe Y Mặc.

『Tình hình chiến trường vô cùng bất lợi, Alice tỏ ra hết sức lo lắng.』

Alice của Justice League ôm chặt con gấu bông trong tay, những ngón tay không ngừng cấu véo bàn tay gấu, bộ dạng cực kỳ sốt ruột.

"Rõ ràng kẻ thù vẫn là đám người đó."

"Nhưng tại sao lại có cảm giác, vòng lặp này đánh đấm chật vật thế, tình hình ngày càng tồi tệ hơn rồi sao?"

Về phe mình. Có Mr. Tony hạng 6 bảng xếp hạng tổng đứng ra đỡ đòn gánh chịu mọi thứ. Có chị cả Tạc Dạ Tây Phong của Hòa Kiên Hội, năm khẩu súng xả đạn cực rát. Cộng thêm kênh voice của Bắc Tây, Wonder Woman, Người Mộng Mơ cùng vài cao thủ khác như Người Ẩn Nặc của Phòng Vạn Sự Phương Đông, thực lực chắc chắn không hề kém cạnh.

Bên Hội Đồng Châu Âu Mới và Liên Minh Sát Thủ, kẻ lợi hại cũng toàn là đối thủ cũ. Hội đồng: Bá tước Nửa Đêm, Cuồng Ma Điện Từ, Thẩm phán Xám, Tu nữ Huyết Sắc. Liên Minh Sát Thủ: Đồ tể Hoàng Kim, Bạo quân Lôi Đình, Xích Phong, Tiểu Tân Manh Tân. Toàn bộ đều là người chơi thuộc top 100 bảng xếp hạng tổng, đã quần thảo với đồng minh của Y Mặc tại châu Âu suốt mấy vòng lặp rồi.

"Chẳng lẽ..."

"Hội trưởng Hội Đồng Châu Âu Mới và Hội trưởng Liên Minh Sát Thủ, những kẻ luôn ẩn mình chưa từng lộ diện, nay đã âm thầm can thiệp rồi sao?"

『Alice rất thông minh, nhưng lại chẳng có biện pháp nào khả thi.』

"Chị Người Mộng Mơ, tình hình chiến trường rốt cuộc đang ra sao rồi?"

"Ừm... nói thế nào nhỉ..."

"Theo báo cáo từ tiền tuyến, ai cũng bảo vòng lặp này vận xui xẻo đeo bám..."

Alice có chút ngạc nhiên: "Vận xui sao?"

"Đúng, chuẩn luôn, đánh đâu hỏng đấy, bực bội kinh khủng, kết quả là cứ càng đánh càng thua..."

"Hơn nữa... cứ có cảm giác kẻ thù đông hơn trước, cũng gian xảo hơn hẳn..."

"Có vài gương mặt lạ lẫm so với mấy vòng lặp trước, tự dưng ôm vật phẩm đặc biệt đi đánh lén quân ta, khiến phe mình thương vong không ít..."

Bình thường, người chơi càng mạnh thì khí vận càng kém. Còn lại là phong thủy luân lưu chuyển, khí vận lúc tốt lúc xấu, đều xoay vòng tuần hoàn. Nhưng hiện tại, người chơi phe mình khí vận ai cũng kém, thì rõ ràng là chuyện bất thường, chắc chắn có kẻ đang giở trò...

Nhưng mà...

Alice siết chặt con gấu bông: "Biết đi đâu để tìm kẻ chủ mưu bây giờ..."

"Thứ khí vận này trong trường hợp thực lực ngang hàng nhau, nó sẽ gây ảnh hưởng rất lớn."

"Nhưng nếu có sự chênh lệch thực lực nhất định, tác dụng của nó lại không quá rõ ràng, không cần phải quá bận tâm..."

"Không được."

"Thay vì đi tìm nguyên nhân tại sao khí vận lại kém, chi bằng gọi viện binh từ các đồng minh thì hơn."

"Chỉ cần nâng cao thực lực lên, vấn đề khí vận kém tự khắc được giải quyết, không còn là trở ngại nữa!"

"Chị Người Mộng Mơ, việc gọi chi viện tiến triển đến đâu rồi?"

『Alice suy nghĩ rất thấu đáo, tiếc là cô không tìm được sự chi viện.』

"Anh Y Mặc mất liên lạc rồi."

"Phía Entropy trả lời rằng, nếu không có sự chỉ huy và sắp xếp của anh ấy, họ không dám hành động thiếu suy nghĩ, họ bảo em thử liên lạc bên Euphemia xem sao."

Alice bĩu môi, vô cùng tức giận: "Anh Y Mặc, chả đáng tin cậy chút nào!"

"Rõ ràng đã bảo sẽ đến trụ sở châu Âu, bắt mình thay bộ đồ xinh xắn, chuẩn bị bánh ngọt ngon đợi anh ấy..."

"Kết quả là mất hút luôn, tìm không thấy!"

Alice cũng thừa hiểu nguyên tắc bên Y Mặc là phải ưu tiên giữ nhà. Cô cũng rất có niềm tin ở Y Mặc, không cho rằng anh thực sự gặp chuyện, mất liên lạc chắc chắn là do đang mải làm việc gì đó. Lúc này không liên lạc được, đành phải làm theo gợi ý của Entropy, đi nhờ Euphemia chi viện vậy.

"Thực sự, không muốn đi cầu xin Euphemia chút nào..."

Nhờ mối quan hệ với Y Mặc, đồng minh châu Âu và Euphemia coi như chung một chiến tuyến.

Nhưng mà... Tính cách của Euphemia quá quắt, Alice thực sự không muốn đi nhờ cô ta giúp đỡ... Hơn nữa, Euphemia có giúp hay không, thường còn phụ thuộc vào tâm trạng lúc đó của cô ả, nên cũng chẳng biết đường nào mà lần.

"Rất tiếc."

"Chị đã liên lạc với hầu gái của Euphemia rồi."

"Euphemia đang bận đánh nhau với Thất Thải, một sớm một chiều sẽ chưa ngã ngũ đâu..."

"Hay là, mình hỏi thăm quản gia Giovanni của Euphemia xem?"

Nghe vậy, Alice rùng mình sởn gai ốc: "Đừng, ngàn vạn lần đừng!"

"Nếu bảo Euphemia là kẻ kiêu ngạo, coi người khác như món đồ chơi, đến nhờ vả cô ta xác suất cao là bị trêu chọc hoặc từ chối."

"Thì đi tìm Giovanni, chính là kiểu vay nặng lãi thứ thiệt, lão ta mà chưa vắt kiệt, ăn không chừa lại cục xương nào thì lão chưa chịu thôi đâu..."

Bên Y Mặc không có tin tức, bên Euphemia cũng đang bận... Alice suy nghĩ một lúc rồi hỏi: "Hỏi Phòng Tranh Tận Thế xem sao?"

Dù trước kia Phòng Tranh Tận Thế là kẻ thù. Nhưng vòng lặp này, Phòng Tranh Tận Thế đã thông cáo với toàn thế giới là chọn phe rồi, theo phe Entropy rồi mà.

"Ừm, đợi một lát."

Người Mộng Mơ chạy đi liên lạc với người của Phòng Tranh Tận Thế.

『Alice vắt óc nghĩ cách, tìm mọi thế lực có thể chi viện, hòng lật ngược thế cờ bất lợi tại chiến trường châu Âu.』

『Đáng tiếc, chẳng có bất kỳ thế lực nào có thể ra tay tương trợ...』

Một phút sau.

"Bên Phòng Tranh Tận Thế thông báo hiện tại họ đang rất bận, khoảng cách lại xa, không có thời gian chạy qua."

"Họ bảo chúng ta đi tìm Camarilla, vừa gần lại vừa tiện chi viện, chỉ cần đưa đủ thù lao, Giovanni sẽ trực tiếp đến cứu viện chúng ta..."

...

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Alice đỏ bừng, giận sôi lên: "Ư ư ư!!!"

"Đá bóng, bị Phòng Tranh Tận Thế đá quả bóng trách nhiệm rồi."

"Đúng là, cái thứ đồng minh nửa mùa chuyển phe nửa chừng, căn bản chẳng nhờ vả được gì sất!"

Tiếc là có tức giận cũng vô ích, vẫn phải tìm cách thôi.

"À phải rồi, bên Tử Huân Huân của Phòng Vạn Sự Phương Đông, vẫn chưa có tin tức gì sao?"

"Không có, cũng không liên lạc được luôn."

Trên thực tế, thế lực ẩn giấu của Phòng Vạn Sự Phương Đông cực kỳ hùng hậu. Đáng tiếc vì Tử Huân Huân đã mất tích bốn vòng lặp nay, khiến tổ chức chỉ còn lại các thành viên cốt cán bám trụ. Sức mạnh khổng lồ ẩn trong bóng tối cùng mạng lưới nhân mạch tích lũy suốt bao năm qua, căn bản không thể điều động ra ngoài được. Không có Tử Huân Huân, con đường này cũng coi như đứt đoạn.

Đã đến nước này, nếu không gọi được một mống viện binh nào...

"Cục diện cũng chưa đến mức nghiêng hẳn về một phe."

"Bảo người của chúng ta rút quân về đi, cố gắng co cụm lại phòng thủ."

"Bám chặt lấy Mr. Tony và Tạc Dạ Tây Phong, cứ cầm cự, tiêu hao sinh lực địch cái đã, đợi tình hình phe đồng minh khả quan hơn, rồi..."

Alice còn chưa nói xong, giọng nói của Người Mộng Mơ đã cắt ngang toàn bộ kế hoạch mới của cô: "Không xong rồi, không ổn rồi..."

"Có chuyện, có biến lớn rồi!"

"Hội Đồng Châu Âu Mới có viện binh, hơn nữa là một lượng lớn viện binh, toàn là những gương mặt lạ lẫm..."

"Không trụ nổi nữa rồi, chiến trường chính diện của chúng ta, căn bản còn chẳng có thời gian rút quân phòng ngự, đã sắp sửa vỡ trận rồi!!"

Alice kinh hoảng: "Sao có thể thế được?!"

"Ba vòng lặp đã trôi qua, nay là vòng lặp thứ tư rồi, sao có thể lòi đâu ra một lượng lớn viện binh mới tinh cơ chứ!"

.

Châu Âu. Trên đỉnh một tòa tháp di tích cổ.

Nhà Viết Kịch đứng trước một bệ đá, tay cầm một cây bút vô cùng đặc biệt. Vẻ mặt hưng phấn, múa bút thoăn thoắt.

Những đường nét vạch giữa không trung theo một quy luật nhất định, đồng thời trên những trang giấy của cuốn sổ tay đặc chế đặt trên bệ đá, từng dòng chữ dần dần hiện lên.

『Mr. Tony bị kiềm chân.』

『Justice League, Hòa Kiên Hội, Phòng Vạn Sự Phương Đông cùng một loạt tổ chức đồng minh của Y Mặc, lâm vào tình trạng chiến đấu ngày một bất lợi.』

『Alice kinh ngạc, vô cùng ngạc nhiên.』

『Tại sao, tại sao vào lúc này, lại có nhiều người chơi lạ mặt đến vậy, những người chơi mới nhảy vào tham chiến.』

Theo từng dòng chữ hiện lên trên sổ tay. Nhà Viết Kịch hưng phấn gào to: "Có, đương nhiên là có rồi!"

"Chẳng hạn như kẻ đó, gã đàn ông chưa từng một lần đặt chân xuống chiến trường!"

『Thánh Quân, hạ phàm rồi.』

.

Một gã đàn ông lực lưỡng vạm vỡ, đồ sộ như một con dã thú thời hồng hoang, đang đứng sừng sững trên sân thượng của tòa nhà trăm tầng ở Paris.

Gió đêm rít gào, chiếc áo choàng đỏ sau lưng phấp phới tung bay điên cuồng. Gã nhìn xuống chiến trường bên dưới. Đưa tay lên, sảng khoái hô to: "Thú vị, trò chơi này ngày càng thú vị rồi!"

"Cứ để Thánh Quân ta đây, khuấy cho vũng nước đục này thêm phần tung tóe!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!