Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

10 50

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

389 1687

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

203 508

Tập 17: Hồi Châu Âu (Phần Cuối) - Vị Khách Diện Kiến Thần Linh - Chương 137: Phiên thẩm phán thứ 6

Chương 137: Phiên thẩm phán thứ 6

Chương 137: Phiên thẩm phán thứ 6

Theo sau cánh cửa thứ hai vừa mở.

Bạch và Y Mặc lập tức lấy tốc độ nhanh nhất xông vào căn phòng mới, trông cảnh tượng hệt như mấy dì chạy đua vớt vát đồ giảm giá ở siêu thị.

Căn phòng hình vuông vức, diện tích không lớn tầm 30 mét vuông. Ngay phía trước là những loại thiết bị cơ khí cùng van điều khiển đang hoạt động, bên trên nhấp nháy vô vàn đèn báo nhỏ xanh đỏ tím vàng, làm cho không gian vốn nên u tối lại chẳng đến mức mờ mịt.

Dù các cỗ máy đó rất đáng để bỏ công quan sát nghiên cứu, nhưng trong bối cảnh đang phải giành giật tài nguyên với Bạch lúc này, chúng hoàn toàn vô giá trị.

Vì rõ ràng là không thể vác đi hay cầm đi được đúng không?

Cùng lúc xông vào phòng, thiên phú của Y Mặc đã được kích hoạt, ánh sáng đỏ ở mắt trái lóe lên, toàn bộ căn phòng bị tái tạo cấu trúc dưới dạng năng lượng.

Không chút do dự.

Anh vồ lấy một chiếc tủ gần đó, luồn tay vào khe hở dưới gầm tủ. Một chiếc chìa khóa kim loại lập tức nằm gọn trong lòng bàn tay anh.

Đang định đứng lên cất đồ thì Bạch đã bám sát phía sau giành lấy.

Phản xạ của Y Mặc cực kỳ nhanh.

Anh dùng một góc độ vô cùng hiểm hóc để né tránh pha tranh đoạt của Bạch.

Giành đồ là một chuyện, né người khác giành đồ lại là một chuyện khác.

Xét về tố chất cơ thể và tốc độ, rõ ràng Bạch vượt trội hơn và chiếm ưu thế hơn Y Mặc. Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc Bạch dễ dàng cướp được một món đồ nhỏ bé đang bị Y Mặc nắm chặt trong tay.

Đó chính là sự khác biệt giữa công và thủ.

Đánh thành luôn phải trả cái giá đắt hơn nhiều so với thủ thành, mà chiếc chìa khóa đang nằm gọn trong tay thì khác nào hiểm địa trời ban, muốn giành lấy trót lọt còn khó hơn lên trời.

Bốp —!

Nhưng Bạch cũng rất thông minh.

Thấy Y Mặc vung tay né tránh biết là khó giành, cô ả vờ đánh hư chiêu không thèm để tâm tới bàn tay Y Mặc, thay vào đó lại tóm gọn lấy cánh tay mục tiêu lớn hơn của anh.

Tay trái chộp lấy cánh tay phải của Y Mặc, tay phải theo đà nhắm thẳng vào bàn tay đang nắm chìa khóa của Y Mặc để cướp.

Tốc độ của Bạch rất nhanh, hành động thực tế, hiệu quả cực cao.

Trong cuộc giằng co đoạt chìa khóa này, Y Mặc rõ ràng rơi vào thế hạ phong, nhìn kiểu gì cũng thấy sắp sửa mất chìa khóa tới nơi.

Nhưng...

Khi bàn tay phải của Bạch đang vươn tới tranh cướp.

Cánh tay Y Mặc đang bị Bạch giữ chặt bỗng dốc toàn lực giáng thẳng vào đầu Bạch.

Boong —!

Không phải tiếng đầu Bạch bị đánh trúng.

Mà là Y Mặc lợi dụng cơ chế bảo vệ của giai đoạn không được gây sát thương. Bàn tay đang kẹp chặt cổ tay Y Mặc của Bạch đã bị hệ thống cưỡng chế tách ra.

Thấy vậy, tay phải Bạch vẫn tiếp tục lao tới chộp lấy.

Y Mặc cũng không trốn tránh nữa, đứng yên tại chỗ tiếp tục tấn công Bạch.

Sau khi ăn một cú hớ, Bạch bắt đầu né đòn của Y Mặc, hòng tránh việc bị hệ thống can thiệp tách ra thêm lần nữa.

Nếu luận về tốc độ, Y Mặc chắc chắn không thể nhanh bằng Bạch, nhưng không đánh trúng đầu Bạch, thì không đập trúng chỗ khác được sao?

Bốp —!

Tay phải Bạch muốn cướp đồ của Y Mặc có tốc độ rất nhanh, Y Mặc bèn vung mạnh tay phải chủ động ném về phía Bạch.

Kết quả là cú vung tay chủ động của Y Mặc bị hệ thống phán định là hành vi gây sát thương, thế là tay của Y Mặc và Bạch lại bị ép đẩy ra một khoảng nhỏ.

Bạch không cam tâm, tiếp tục lao vào.

Y Mặc nhàn nhã tản bộ, mang theo sự tự tin và ung dung như đang trêu chọc trẻ con.

5 phút sau.

Bạch ngừng động tác, đứng cách Y Mặc 3 mét nhìn chằm chằm anh. Dưới lớp mặt nạ không nhìn ra được nét mặt của cô ta.

Dù không thấy biểu cảm, nhưng Y Mặc cảm giác Bạch đang có hơi bực bội.

"Phụt —!"

Y Mặc không kìm được bật cười: "Cô giận dỗi cái gì, chẳng phải cô cũng trêu Cá Hề như thế sao?"

"Đừng cướp nữa, trong giai đoạn không thể gây sát thương này, cô chắc chắn không cướp được đâu."

"Xem phòng trước đi, xem xong dùng chìa khóa này thử mở cánh cửa còn lại, đồ dùng một lần không cần phải tranh giành."

Biết là không thể cướp được, Bạch đành phải bỏ cuộc.

Dù Y Mặc cứ có cảm giác Bạch chưa từ bỏ dã tâm, ánh mắt vẫn láo liên dòm ngó bàn tay đang cầm chìa khóa của anh.

Nhưng chẳng hề hấn gì, nhất định sẽ không để cô ta nẫng được đâu, cô ta không có cửa.

Cứ như thế, Y Mặc thành công lấy được một chiếc chìa khóa chưa rõ công dụng.

Anh không vội thử mở cánh cửa của căn phòng đặc biệt ban đầu, mà muốn soát xong căn phòng này trước đã.

Căn phòng 30 mét vuông rất dễ thám hiểm.

Đập vào mắt ngay khi bước vào là thiết bị cỡ lớn và vô số van điều khiển gắn thẳng vào tường, nếu đóng lại có lẽ sẽ ảnh hưởng tới hoạt động bình thường của căn cứ. Sau khi quan sát, Y Mặc không động vào.

Xung quanh có giá để vũ khí và tủ tài liệu.

Trên giá vũ khí gồm có dao găm quân đội, lê, dao găm, dùi cui điện, dùi cui cảnh sát, khiên chống bạo động, súng lục, súng trường bán tự động, v.v.

Nơi này có thể coi là một nửa kho vũ khí quân sự.

Nhưng có súng mà không có đạn, thành thử vũ khí nóng lại không hữu dụng bằng vũ khí lạnh.

Y Mặc lấy một khẩu súng lục không đạn trông khá giống Glock, và nhặt thêm một con dao găm quân đội.

Còn Bạch thì không lấy vũ khí nào, chẳng rõ cô ta tự tin thái quá hay đang có mưu tính khác...

Ngoài vũ khí, trong phòng còn có các tủ tài liệu không khóa.

Tuy Bạch không giành được chìa khóa, nhưng lại lấy đi một vài tập tài liệu.

Y Mặc tiện tay lật giở đống tài liệu, nhờ khả năng nhìn đêm mà miễn cưỡng xem qua loa.

Chủ yếu nói về vấn đề sinh hoạt, tài nguyên, và thông tin liên quan đến người bản địa đã chết. Với những thông tin đã biết hiện tại, những thứ này không có ý nghĩa thực tế.

Còn phần bị khuyết mà Bạch lấy đi.

Theo suy luận phân tích của Y Mặc, phát hiện nó vừa vặn là bản đồ bố trí cấu trúc căn cứ. Đúng là vô cùng hữu dụng, điều này khiến Y Mặc thực sự bất ngờ.

Làm sao cô ta có thể lấy đúng phần tài liệu có giá trị giữa một núi hồ sơ như vậy một cách chuẩn xác?

Lẽ nào...

Cô ta vốn dĩ có liên hệ với căn cứ này, hoặc đã từng thu được tình báo nào đó mà mình chưa nắm được?

Y Mặc không chắc chắn, trong đầu đầy rẫy mâu thuẫn.

Nếu Bạch thực sự có liên quan tới căn cứ, thì cô ta hoàn toàn có thể tự mình tìm đến đây...

Tóm lại, Bạch không thể xem thường được.

Đây là một căn phòng bảo an thiết bị, sau khi lục soát xong, họ liền quay trở lại căn phòng ban đầu.

Y Mặc dùng chiếc chìa khóa mới vừa nhặt ướm thử với ổ khóa trên thiết bị đầu cuối giữa phòng, kết quả không khớp, rõ ràng không phải là cùng một loại chìa.

Sau đó, anh mang theo kỳ vọng tới mở thử cánh cửa bị khóa số 1.

Tiếc là...

Đã thất bại.

Không phải chuyện cắm vào có vặn được hay không, mà là chiếc chìa khóa mới nhặt này và ổ khóa cửa 1 vốn dĩ không khớp, ngay cả bước cắm vào cơ bản nhất cũng không làm được.

Tất nhiên tiến độ đã có.

Nhưng đáng tiếc vẫn bị mắc kẹt, không thể hoàn tất.

Cánh cửa 1 không thể mở, thang máy không thể khởi động, hơn nữa lại lòi thêm một chiếc chìa khóa không rõ công dụng.

Ở lại đây thêm cũng vô nghĩa, rõ ràng còn phải đi khám phá những nơi khác, thế nên họ quyết định rời đi. Nhưng trước đó phải thương lượng với Bạch một chút.

"Trao đổi tiếp không?"

"Tôi dùng chìa khóa đổi lấy tài liệu trong tay cô."

Nghe vậy, Bạch cầm tài liệu lướt đọc thật nhanh ở chỗ thiết bị đầu cuối giữa phòng, đọc xong bèn gật đầu ra hiệu đồng ý.

"Cùng lúc nhé."

Giống như lần trao đổi nhật ký và sổ tay trước, đại loại là hai bên cùng chìa tay ra.

Y Mặc liếc mắt cá chết, từ chối thẳng thừng: "Đại tỷ, cô đừng trêu tôi."

"Không có Cá Hề ở đây, cái tốc độ chớp nhoáng của cô rõ ràng là muốn ăn quỵt của tôi..."

"Cô đưa tài liệu đã đọc cho tôi, rồi cô trèo lên cửa thông gió trước, kéo tôi lên."

"Kéo tôi lên xong cô đi vài mét đi, rồi tôi sẽ đưa chìa khóa cho cô."

"Đừng lo tôi lật lọng không đưa."

"Ống thông gió thì bé xíu, cô mà chặn lại không đi thì tôi cũng kẹt, chỉ còn hơn 2 tiếng nữa là đến giờ thẩm phán, tôi không có thời gian cò quay đâu."

"Đằng nào đưa chìa khóa cho cô thì tiến độ của cô cũng bị kẹt, lúc đó chúng ta lại tiếp tục hợp tác là xong."

Bạch suy tính một hồi rồi miễn cưỡng đồng ý.

Trước khi đi, Bạch còn cẩn thận khóa lại cánh cửa số 2 vừa mở ban nãy.

Quá trình rời đi tương đối suôn sẻ.

Bạch trèo lên cửa thông gió trước, Y Mặc theo sau được kéo lên. Đi thêm vài mét để đề phòng Bạch đẩy xuống, anh mới chủ động giao chìa khóa mới cho Bạch.

Hai người mất hơn 1 tiếng mới về đến nơi, kết thúc màn hợp tác, đường ai nấy đi.

Xét về kết quả.

Nhìn kiểu gì Y Mặc cũng là kẻ chịu thiệt.

Cả hai chiếc chìa khóa đều nằm trong tay Bạch, tài liệu mình có được cũng là thứ Bạch đã đọc qua.

Nhưng thực chất...

Khi Y Mặc xòe lòng bàn tay đang nắm chặt ra, chiếc chìa khóa đáng lý phải đưa cho Bạch lại chễm chệ nằm gọn ở đó.

Anh chôm lại chiếc chìa khóa đã giao cho Bạch sao?

Y Mặc làm gì có bản lĩnh trộm đồ trong tay Bạch.

Chẳng qua là sau 3 lần thẩm phán sai lầm, Kiến Tạo Chân Thực đã được mở khóa 30%...

Ánh huyết nguyệt đỏ thẫm thoáng hiện lên nơi mắt trái rồi vụt tắt, anh cất gọn chìa khóa vào túi rồi trực tiếp rời đi.

Sau màn hợp tác chớp nhoáng cùng Bạch ghé thăm căn phòng ẩn, thời gian tới giờ thẩm phán cũng không còn nhiều.

Nếu xét về thiên phú của Y Mặc, hoàn toàn thừa thời gian để anh đọc và phân tích mớ tài liệu trong tay, thậm chí anh còn có những ý tưởng về chiếc chìa khóa mới.

Tuy nhiên...

Y Mặc lại không dành thời gian cho việc đó.

Phiên thẩm phán thứ 6 bắt đầu vào lúc gần 3 giờ sáng.

Tô Cách giết Kẻ Thức Tỉnh lúc hơn 2 giờ sáng hôm qua, anh ta là Kẻ Thức Tỉnh thứ 7.

Nói cách khác, nếu Toreador bị Kẻ Lãng Quên giết, thì 8 suất Kẻ Thức Tỉnh đã đủ. Còn nếu không phải do Kẻ Lãng Quên giết, thì cứ sau 24 tiếng sẽ xuất hiện 1 Kẻ Thức Tỉnh, tức là Kẻ Thức Tỉnh mới đã xuất hiện.

Y Mặc gửi tin nhắn hỏi Euphemia và Vũ Vũ xem họ có thức tỉnh hay chưa.

『Euphemia: Chưa, không phải.』

『Vũ Vũ: Ông chú à... Dù quan hệ của chúng ta có khá lên, nhưng mà hỏi mấy câu kiểu này...』

『Mà thôi, cũng hiểu được suy nghĩ của anh.』

『Không có, vẫn là Kẻ Lãng Quên.』

Y Mặc xác nhận xong, thấy còn 20 phút nữa mới bắt đầu phiên thẩm phán, liền tiện đường đi gặp Carole.

Carole đang ở tầng 2, Y Mặc lúc đó cũng đã về tầng 2 rồi.

Phòng không xa lắm, nên gặp được một lúc.

Carole nhìn Y Mặc, trao đổi rất ăn ý: "Euphemia tìm gặp tôi rồi, chuyện hợp tác ấy mà!"

"Yên tâm."

"Cậu cứ dẫn dắt nhịp độ đi, hoặc giả như các người bị nhắm vào, cục diện không quá bết bát thì tôi nhất định sẽ ra tay giúp cậu!"

Ở bên ngoài Y Mặc đã từng tiếp xúc với Carole, khá hiểu tính cách cô nàng, nói vậy thì chắc chắn là không có vấn đề gì rồi.

Chuyện Carole có quan hệ tạm ổn với Y Mặc thì đa phần người chơi đều biết.

Nhưng cô không thuộc kiểu lật bài công khai kiên định đứng về phe Y Mặc, vậy nên lúc đi vẫn phải đi riêng, không thể cùng đến sảnh thẩm phán được. Trò chuyện xong, Y Mặc bèn rời đi.

Trước lúc đi, Y Mặc không nhịn được bồi thêm một câu: "Cô là Kẻ Thức Tỉnh à?"

Carole nhìn Y Mặc, không nén được tiếng cười: "Này này, cái loại câu hỏi này làm sao mà trả lời được, đâu có ai lại thừa nhận chứ."

"Không phải, đương nhiên là không phải rồi."

Y Mặc gật đầu rời đi.

Mọi việc đã lo liệu tươm tất, những việc chưa làm xong cũng chẳng còn thời gian, Y Mặc bèn tìm Euphemia hội quân để đến sảnh thẩm phán.

3 giờ sáng ngày thứ 4.

15 người chơi sống sót còn lại đã tập trung đông đủ.

Toreador bị một nhát đao chém đứt yết hầu bỏ mạng ngay lập tức. Phiên phán xét thứ 6 chính thức bắt đầu!

"Người chơi có mặt ở đây cũng chẳng còn bao nhiêu."

"Vậy để tôi chỉ định hung thủ đi, tôi cho rằng hung thủ là Màu Đen, cứ bầu cho Màu Đen là xong."

Vào đầu trận đã dẫn nhịp, người đánh đòn phủ đầu là Euphemia.

Đây là sự sắp xếp của Y Mặc.

Toreador bề ngoài thuộc phe đối lập với Y Mặc, giờ hắn chết, phe Y Mặc rất có khả năng bị nhắm tới. Muốn không bị đánh thì phải chủ động đi đánh kẻ khác.

Nói trắng ra.

Người bên phe Y Mặc bị vote loại cũng được, nhưng với điều kiện phải là Kẻ Lãng Quên.

Y Mặc không sợ thẩm phán nhầm người, mục đích cốt lõi là bảo vệ bản thân và Tô Cách tránh khỏi việc bị đưa lên giàn hỏa thiêu.

Thân phận của Tô Cách còn trong bóng tối, nếu An Đồ đã nắm được tình hình thì chắc hẳn sẽ không làm căng, Y Mặc cũng có cớ ngoại phạm, nhưng cẩn tắc vô áy náy.

Thêm vào đó.

Y Mặc cũng rất muốn lật bài của Màu Đen, dù anh ta không phải hung thủ thì việc này cũng vô cùng có giá trị.

Màu Đen: "Vòng trước vừa dẫn nhịp sai, cô có tư cách gì mà chỉ định tôi?"

Euphemia dang tay nói một cách bất cần: "Lúc Toreador chết, tôi, anh yêu nhà tôi, Viên Hoa, Anh Chàng Nỗ Lực đang đánh mạt chược ở nhà ăn, có thể khẳng định 100% không phải hung thủ."

"Đã không phải hung thủ, đương nhiên có tư cách chỉ định."

"Chỉ định anh."

"Là vì suốt cả ván game này hành tung của anh quá mờ ám, hôm qua cũng không hề tiếp xúc với ai, thiếu chứng cứ vắng mặt."

"Đến lượt này rồi, xác nhận thân phận của anh không có gì sai."

"Dù sao trước đây anh cũng bày ra cái bộ dạng mặc kệ đời, chẳng phải sao?"

Trước đây anh nói mặc kệ đời, giờ lại thèm bận tâm rồi à.

Vậy chứng tỏ thân phận của anh có vấn đề, phải kiểm chứng thân phận của anh.

Nếu trước đây không bận tâm, giờ cũng vẫn mặc kệ, thế thì anh còn sợ gì kiểm chứng đúng không?

Màu Đen thuộc hệ bất cần, dở dở ương ương ngoan cố cứng đầu.

Nhưng khi tới khâu cần tìm ra điểm trọng tâm để bỏ phiếu, thái độ trước đây của anh ta khiến giờ có biện minh cũng rất khó nghe lọt tai.

Màu Đen lắc đầu: "Không."

"Nếu giả thiết rằng có một người chơi bị tình nghi lớn hơn, thì không có lý do gì phải vội vàng xác minh thân phận của tôi cả."

"Xét về hiềm nghi."

"An Đồ và Toreador vốn có xích mích, trong những phiên phán xét trước bản thân anh ta cũng có hiềm nghi lớn, việc xác nhận thân phận của anh ta có giá trị cao hơn nhiều."

An Đồ nhíu mày toan lên tiếng.

Nhưng Euphemia đã chặn ngang: "Nói thì nói vậy, nhưng tôi không nghĩ anh ta có đủ sức để giết Toreador."

"Cứ nhìn thái độ của anh ta và Toreador trước đây là rõ, tuy không mấy khi giao tiếp nhưng vẫn phát ngôn bình thường, sau khi 1 đổi 1 loại Nguyệt và Phóng Đãng xong rõ ràng là không có ý định gây khó dễ cho nhau nữa, chẳng có lý do gì lại đi giết Toreador vào lúc này."

"Cả thực lực và động cơ đều không có, rõ ràng chưa đến lượt của An Đồ."

"Thứ hai..."

Euphemia nhìn Màu Đen mỉm cười: "Nếu An Đồ muốn giết Toreador thật, thì anh ta cũng sẽ mượn tay người khác, ví dụ như anh chẳng hạn, phải không?"

An Đồ chưa thể bị loại vội.

Chưa nói đến việc gắn chặt với Tô Cách, cũng cần quan sát cục diện cụ thể đã.

Màu Đen gật đầu: "Cũng có lý."

Euphemia: "Vậy thì chốt nhé, vote anh thôi."

Màu Đen lắc đầu.

Anh ta không tiếp tục ngồi nữa mà đứng phắt dậy: "Theo lẽ thường, đến lượt này muốn lật cái thân phận dân đen này của tôi cũng chẳng thành vấn đề."

"Đáng tiếc vòng này chưa tới lượt tôi đâu."

"Bởi vì nếu cô không đứng lên công kích tôi, thì tôi cũng sẽ đứng ra chỉ định người khác."

Dứt lời.

Anh ta bình thản quét mắt nhìn tất cả những người có mặt, điềm tĩnh cất tiếng: "Tôi nhìn thấy toàn bộ quá trình hung thủ ra tay."

Không để mọi người có cơ hội chen mồm vào hỏi, tay anh ta đã giơ thẳng, chỉ đích danh kẻ bị chỉ điểm.

"Hung thủ, chính là Tôi Cũng Nguyện Thế Giới Hòa Bình!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!