Chương 51
Chương 51: Binh pháp Tôn Tử
Hơn 7 giờ tối, 8 người chơi còn lại đều tập trung tại đại sảnh hội nghị ban đầu.
Bộ ba otaku ăn cơm hơi sớm, Vương Tiểu Bàn và Kokoro-chan đang nhỏ giọng tán gẫu. Theo lời Y Mặc thì chính là Kokoro-chan tiếp tục lôi kéo Vương Tiểu Bàn, ổn định quân tâm.
Y Mặc đương nhiên sẽ không đi quấy rầy, tìm một góc ôm quyển sách đọc. Cũng không biết có phải trùng hợp hay không, ở vị trí đối diện, Ứng Ly cũng đang cầm một quyển sách đọc.
Cùng lúc đó, nhóm Tôi Dùng Rejoice nấu cơm muộn, bây giờ đang dùng bữa.
Mấy người Tôi Dùng Rejoice đang ăn cơm, ngược lại không nói chuyện mấy, chỉ có anh Tesla vẻ mặt hơi do dự, thỉnh thoảng nói với Tôi Dùng Rejoice vài câu chuyện công việc.
Nhưng một người là bảo vệ, một người là nhà thiết kế riêng.
Nói trắng ra một người bình dân, một người sang chảnh lại không đi theo lối mòn thông thường, tự nhiên là nói chuyện không hợp gu.
Anh Tesla nói, Tôi Dùng Rejoice nghe, bầu không khí lúng túng, nhưng người sau còn phải giả vờ nghiêm túc lắng nghe, rất mệt mỏi.
Lúc này, Tôi Dùng Rejoice đang suy nghĩ.
Lập Trình Viên, là Ma Sói?
Đúng vậy, Tôi Dùng Rejoice đang suy nghĩ về kết quả kiểm tra mà Hip-hop Hip-hop để lại.
Anh ta vẫn luôn tự nhủ trong lòng rằng đừng nghĩ nhiều, kết quả kiểm tra này hẳn là sai lầm.
Nhưng càng muốn như vậy, càng đến gần giờ bỏ phiếu, trong lòng lại càng lấn cấn.
Lưu lại kết quả kiểm tra, đặt ở vị trí cố định, đây là hai người đã tự mình thống nhất, Ma Sói không thể biết được nên không làm giả được...
Tại sao Hip-hop Hip-hop lại đi kiểm tra Lập Trình Viên, và tại sao lại ra kết quả là Ma Sói?
Là do Hip-hop Hip-hop thấy tình thế bất ổn nên cố ý chơi mình một vố, hay là hắn ta sau khi suy nghĩ đã cho rằng Lập Trình Viên là Ma Sói, và thực sự kiểm tra ra thân phận Ma Sói.
Nếu như...
Giả thiết một chút, nếu như Lập Trình Viên thực sự là Ma Sói.
Mục đích của hắn là gì?
Sau khi đánh đổi Hip-hop Hip-hop và Chính Khí Lăng Nhiên là 2 con Ma Sói, hắn thành công thâm nhập vào phe người tốt, không còn một chút hiềm nghi nào.
Sau khi có được sự tin tưởng của mình, hôm nay hắn hoàn toàn có thể dẫn dắt kết quả bỏ phiếu.
Trong tình huống ba sói tại chỗ, chỉ cần kiểm soát tốt nhịp độ hôm nay, đẩy 1 người tốt ra, vậy thì ngày mai chẳng phải là nắm chắc phần thắng?
Mà hôm qua thì ngược lại, 2 đêm không ở cùng khu nghỉ ngơi với Chính Khí Lăng Nhiên, đối phương không biết mình là Ma Sói.
Thân phận Ma Sói của Chính Khí Lăng Nhiên đã lộ, tiếp tục đánh hắn cũng không có hại gì.
Mà Hip-hop Hip-hop có thân phận Tiên Tri Vàng, bán đứng hắn để hắn bị loại trước cũng tốt.
Kết hợp với biểu hiện tính cách cô độc của Lập Trình Viên.
Kết hợp với biểu hiện tự tin trầm ổn của Lập Trình Viên khi nói muốn loại Ứng Ly hôm nay.
Nghĩ như vậy.
Thật sự có khả năng làm được thân phận Ma Sói!
Nếu như Hip-hop Hip-hop, Chính Khí Lăng Nhiên, Lập Trình Viên thực sự là 3 con sói.
Vậy thì trong số những người chơi còn lại, ngoại trừ anh Tesla, toàn bộ đều có khả năng là thân phận Ma Sói.
Lấy suy luận ban đầu hiềm nghi lớn nhất là Vương Tiểu Bàn, Kokoro-chan, Kuuhaku, Ứng Ly 4 người ra hai Ma Sói.
Lập Trình Viên lúc này nhất định sẽ công kích người chơi không phải Ma Sói trong đó, nhìn như là phân tích giúp người tốt, thực chất là giúp phe Ma Sói loại bỏ người tốt một cách kín kẽ.
Như vậy người chơi bị công kích, Ứng Ly, người có thân phận 2 được xác nhận là người tốt, thì tuyệt đối là người tốt.
Ngược lại Lập Trình Viên không hiểu ra sao, không nói lý do bảo vệ Vương Tiểu Bàn, nói Vương Tiểu Bàn là người tốt, thì tuyệt đối có vấn đề, khả năng cao là sói...
Phân tích đến đây, lông mày Tôi Dùng Rejoice càng nhíu chặt, cảm thấy áp lực rất lớn.
Và cũng đúng lúc này, Lập Trình Viên ngồi cách Tôi Dùng Rejoice không xa lên tiếng: “Anh sao thế, sắc mặt trông rất kém.”
Giọng nói lạnh nhạt, mang theo một chút nghi hoặc.
Tôi Dùng Rejoice sững sờ, quay đầu nhìn về phía Lập Trình Viên, thấy quầng thâm mắt sâu hoắm và đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu sâu không thấy đáy của hắn.
Khiến người ta cảm thấy hoàn toàn không thể nhìn thấu, bất giác rùng mình.
Tôi Dùng Rejoice: “Không sao, sắp đến giai đoạn bỏ phiếu, áp lực lớn quá...”
Mặc dù trong lòng đang nghi ngờ Lập Trình Viên, nhưng ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc, tìm một lý do qua loa tắc trách.
Lập Trình Viên: “Áp lực lớn là bình thường, tôi buổi tối cũng hay gặp ác mộng.”
“Chiều nay tìm nhóm Vương Tiểu Bàn nói chuyện thế nào rồi, có tiến triển gì không?”
Ban đầu buổi sáng đã thương lượng chiến thuật, hôm nay loại Ứng Ly, tranh thủ phiếu bầu của 3 người nhóm Vương Tiểu Bàn.
Câu hỏi này nhìn rất bình thường, nhưng sau khi nghi ngờ Lập Trình Viên có thể là sói, phối hợp với việc hắn không chút thay đổi, hỏi han có phần tùy ý, liền có chút biến vị.
Tôi Dùng Rejoice: “Ha ha, tiến độ không tốt lắm.” Cười gượng gạo.
Lập Trình Viên: “Ồ, thế à?”
“Cái này cũng không còn cách nào, nằm trong dự tính.”
Khi Lập Trình Viên nói đến đây, Tôi Dùng Rejoice không khỏi cắn răng.
Cái gì gọi là nằm trong dự tính?
Bây giờ loại cục diện mà bộ ba otaku này đại khái có nhiều sói, gần như nắm giữ một nửa số phiếu, anh không nói khó chịu, lại còn nói là nằm trong dự liệu?
Đây là dáng vẻ mà người tốt nên có sao!
Có vấn đề, có vấn đề.
Tôi Dùng Rejoice càng nghĩ trong lòng càng không chắc, cảm thấy Lập Trình Viên có thể thật sự cầm bài Ma Sói.
Đã đến giai đoạn này, lại cảm thấy không thể nghĩ như vậy.
Nếu như mình oan uổng Lập Trình Viên, đây chẳng phải là tự loạn trận cước, nói năng lung tung sao.
Lúc này, cũng không thể phân tán phiếu bầu được!
Biết làm sao bây giờ?
Lúc chiều, Tôi Dùng Rejoice đã tìm Vương Tiểu Bàn và Ứng Ly, kết quả giao tiếp cũng không tốt. Thái độ của Vương Tiểu Bàn rất qua loa, nhìn là biết không nghe lọt lời mình nói.
Lấy phán đoán Lập Trình Viên là Ma Sói.
Lập Trình Viên bảo vệ Vương Tiểu Bàn là Ma Sói, vậy thì thái độ của Vương Tiểu Bàn có thể hiểu được.
Nếu như mình ban đầu muốn công kích Ứng Ly là người tốt, vậy thì trong số Kuuhaku và Kokoro-chan sẽ có một người tốt.
Kokoro-chan có vẻ quan hệ không tệ với Vương Tiểu Bàn, có thể là Ma Sói, cũng có thể là người tốt bị Vương Tiểu Bàn lừa gạt.
Kuuhaku nói chuyện với 2 người kia có vẻ ít hơn một chút. Căn cứ vào suy đoán trước đó, cũng có thể là Ma Sói hoặc người tốt.
Chiều nay không gặp được Kuuhaku, quả nhiên vẫn là nên đi nói chuyện trước đã!
Tôi Dùng Rejoice: “Chiều nay tôi không tìm được Kuuhaku, tôi đi nói chuyện lại với anh ta, thăm dò thái độ xem sao.”
Lập Trình Viên gật đầu: “Ừ, đi đi.”
Nghĩ đến đây, Tôi Dùng Rejoice chào hỏi Lập Trình Viên để trấn an đối phương xong liền hành động, đi thẳng về phía Y Mặc ở góc đại sảnh.
Khi Tôi Dùng Rejoice tìm thấy Y Mặc, anh đang ngồi trên ghế, tay trái cầm một chén trà nhỏ không biết tìm ở đâu ra, tay phải cầm cuốn “Binh Pháp Tôn Tử”, đang chăm chú đọc.
Tư thế ngồi rất có khí độ, phong phạm đại lão ngầm, ngược lại khiến Tôi Dùng Rejoice nhìn mà không hiểu ra sao.
Cái này cái này cái này?
Một otaku không đọc tiểu thuyết 18+, lại bắt đầu nghiên cứu binh pháp?
Quái, rất quái lạ.
Tôi Dùng Rejoice cũng không dông dài, hỏi thẳng: “Anh Kuuhaku, anh có hứng thú với binh pháp à?”
Y Mặc liếc nhìn Tôi Dùng Rejoice, nhấp một ngụm trà: “Không có hứng thú.”
“Nhưng trò chơi này chẳng phải cần dùng đầu óc sao, tôi thấy đầu óc mình không ổn lắm, vừa hay chiều nay thấy cuốn sách này ở thư viện nên định bổ sung kiến thức chút.”
“Hây da, toàn là văn ngôn, tôi cũng đọc không hiểu lắm.”
“Nhưng không sao, làm màu một chút, không để người khác coi thường cũng tốt mà đúng không?”
Tôi Dùng Rejoice: “À, thì ra là thế.”
Ừm, đúng là Kuuhaku mà mình biết, nói chuyện vẫn thẳng thắn như mọi khi.
“Cái đó, khâu bỏ phiếu cũng chưa đến một giờ nữa, anh Kuuhaku có ý kiến gì không, nói nghe chút?”
Y Mặc: “Tôi thì có ý kiến gì được.”
“Dù sao chỉ cần không vu oan tôi là Ma Sói là được, còn lại các anh là thần chức à, người thông minh à.”
“Nói ai là Ma Sói, nói chút đạo lý nguyên nhân, tôi nghe suy đoán của các anh, ai nói đúng thì tôi theo người đó bỏ phiếu thôi.”
Tôi Dùng Rejoice: “Anh Kuuhaku, không cần tự coi nhẹ mình thế.”
“Anh cũng đang đọc 'Binh Pháp Tôn Tử' rồi, nói thế nào cũng phải có chút ý kiến của riêng mình chứ.”
“Anh xem đoạn đó, nói cho tôi nghe chút?”
Y Mặc nghe vậy, lật cuốn “Binh Pháp Tôn Tử” lên, hướng về phía Tôi Dùng Rejoice.
『 Địch đã minh, hữu chưa định, dẫn hữu giết địch. 』
『 Dịch: Tình hình phe địch đã rõ ràng, mà ai là quân bạn còn chưa xác định, lúc này nên dẫn dắt quân bạn tiến đánh kẻ địch, chứ không cần mình xuất binh, từ đó bảo toàn thực lực. 』
『 Nghĩa rộng: Xuất phát từ quẻ "Tổn" trong Kinh Dịch: “Tổn: Có phu, nguyên cát, không có lỗi gì, nhưng trinh, lợi có du hướng về. 』
『 Ý chỉ khi đối phó kẻ địch, mình không động thủ, mà lợi dụng sức mạnh của người thứ ba để công kích kẻ địch, bảo toàn thực lực của mình; Tạo ra mâu thuẫn nội bộ kẻ địch, khiến chúng tự giết lẫn nhau, để đạt được thắng lợi mà không tốn chút sức lực nào. 』
Y Mặc: “Tôi xem cái này thấy có chút thú vị đấy.”
“Không tự mình ra tay, xúi giục người khác đi công kích kẻ địch.”
“Tôi xem cái này thì ngẫm nghĩ, thực ra bất kể dùng mưu kế binh pháp gì, đại khái đều là muốn chủ động.”
“Chỉ có điều người chủ động này đa phần ẩn nấp trong bóng tối, hoặc vị trí tương đối an toàn.”
“Với tình hình hiện tại, có khả năng nào có một con Ma Sói ẩn nấp ở vị trí tương đối an toàn, mọi người đều cho rằng hắn là người tốt, rồi hắn lợi dụng tay người khác để công kích người tốt không?”
Ánh mắt Tôi Dùng Rejoice gắt gao nhìn chằm chằm Y Mặc, gật đầu nói: “Có khả năng này.”
“Anh đang nói... Lập Trình Viên?”
Y Mặc nhanh chóng lắc đầu: “Anh đừng nói lung tung, tôi đâu có nói thế!”
“Đừng có như hồi sáng nay, tôi chỉ tùy tiện đoán mò phân tích một chút, quay đầu lại các anh liền công kích tôi.”
“Tôi chỉ rất thắc mắc.”
“Sáng sớm ở phòng của Hip-hop Hip-hop, các anh đẩy hiềm nghi lên người tôi, Ứng Ly, Vương Tiểu Bàn, Kokoro-chan.”
“Tôi tự biết mình mà, tôi chắc chắn là người tốt.”
“Đã như vậy, trong tình huống có thể còn 3 con Ma Sói, chẳng lẽ những người tôi tương đối coi trọng như Ứng Ly, Vương Tiểu Bàn, Kokoro-chan, đều là Ma Sói à?”
“Cũng không phải nói trong đó nhất định không có Ma Sói, nhưng có khả năng nào ngoài ba người họ, còn có những Ma Sói khác không.”
“Tôi nghĩ thế này.”
“Anh là thần chức Kẻ Chết Thay, anh Tesla tối nay không còn mạng nữa, Cực Phẩm Trời Ban thì khó nói, hiềm nghi của Lập Trình Viên chẳng phải lớn nhất sao?”
“Tôi là nghĩ như vậy, cũng nói như vậy, đáng tiếc sáng nay bị các anh công kích.”
“Hây da, tôi cũng chẳng dám nói gì nữa.”
“Vừa hay hôm nay nghiên cứu chút trí tuệ của tổ tiên, vừa vặn gặp đoạn này, đã thấy rất thú vị, hơi giống với cục diện hiện tại.”
“Đương nhiên, bình thường tôi cũng không đọc sách văn ngôn, hiểu cũng không sâu lắm, anh đừng coi là thật.”
“Lát nữa đến giai đoạn bỏ phiếu, tôi vẫn muốn tham khảo ý kiến của các anh.”
“Chỉ có điều...”
Y Mặc nói đến đây, lộ ra vẻ do dự rõ ràng.
Tôi Dùng Rejoice đã nghiêm túc nghe Y Mặc phân tích, càng nghĩ càng thấy anh nói có vài phần đạo lý.
Bây giờ thấy Y Mặc dường như biết chút gì đó, muốn nói lại thôi, bèn vội vàng bảo: “Anh Kuuhaku, cứ nói đừng ngại!”
Nhưng Y Mặc lại lắc đầu: “Thôi thôi.”
“Cũng là chuyện giai đoạn bỏ phiếu ngày đầu tiên, bây giờ nhắc lại cũng chưa chắc đã tốt, tôi suy nghĩ lại đã.”
“Cái đó, tôi biết anh tới để bàn chuyện bỏ phiếu.”
“Nhưng mà tôi cảm thấy, chuyện này phải thận trọng, vẫn là đợi đến giai đoạn bỏ phiếu, nghiêm túc nghe phát biểu, cân nhắc kỹ rồi hãy quyết định thì hơn.”
“Anh cũng đừng khuyên tôi nữa, không qua loa được đâu!”
So với việc tiếp xúc với Vương Tiểu Bàn và Kokoro-chan, Y Mặc nói rõ ràng hơn nhiều, hơn nữa có thể thấy thái độ rất đoan chính nghiêm túc, ngược lại khiến Tôi Dùng Rejoice có ấn tượng rất tốt về anh, cảm thấy không giống Ma Sói.
Đã Kuuhaku nói suy tính thật sự như vậy, Tôi Dùng Rejoice cho rằng cũng không cần thiết phải khuyên nữa.
Gật đầu, dặn dò vài câu xong, anh định rời đi.
Nhưng đúng lúc này, Y Mặc lại đột nhiên gọi Tôi Dùng Rejoice lại: “Phải rồi, tôi xem đây là cái gì nhỉ?”
“Cái Binh Pháp Tôn Tử hay ho này, cũng không viết cho dễ hiểu, xem mà mơ hồ.”
Tôi Dùng Rejoice thấy thế, trầm mặc 3 giây rồi nói.
“Kế thứ ba, mượn đao giết người.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
