Chương 46
Chương 46: Học sinh “X”
Sau khi đến tầng 9 Giảng đường số 2, Chuột Lông Vàng đi thẳng đến trước cửa văn phòng chủ nhiệm lớp.
Vào buổi chiều ngày đầu tiên của trò chơi, hắn đã từng đích thân đến đây.
Lúc đó hắn gặp chủ nhiệm lớp ở cửa, sau khi dò xét đối phương một hồi thì chọn rời đi.
Lần này quay lại, trước cửa không có chủ nhiệm lớp, cái bàn và ghế ngồi từng được bày biện cũng đã bị dọn đi.
Chuột Lông Vàng nhìn cánh cửa đóng chặt, không gõ cửa mà thận trọng đặt tay lên tay nắm cửa, nhẹ nhàng vặn.
Vặn đến mức có thể mở ra, hắn khống chế lực đẩy nhẹ vào trong một chút, nhưng cửa không mở.
Hiện tại không xác định được bên trong văn phòng có người hay không, nhưng ít nhất cửa đang khóa, không thể mở trực tiếp.
Chuột Lông Vàng nhìn khe hở dưới cửa, tối đen như mực, không có chút ánh sáng nào.
Vẻ mặt hắn không hề thay đổi, không chọn gõ cửa mà bình tĩnh đi về góc hành lang, sau đó ngồi bệt xuống đất, dường như đang chờ đợi điều gì đó.
Nửa đêm.
Hành lang vắng vẻ, một màu đen kịt.
Trong hoàn cảnh âm u này, dù nhìn thế nào cũng mang lại cảm giác những sự kiện kinh khủng có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Nhưng Chuột Lông Vàng không quan tâm, vừa nắm chặt côn sắt, mắt vừa nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ trên tay.
Tích tắc... Tích tắc...
Trong không gian yên tĩnh đến vậy, tiếng kim giây chuyển động trở nên rõ ràng lạ thường, mỗi nhịp nhảy đều như thắt chặt dây thần kinh của Chuột Lông Vàng.
Hắn đang chờ đợi, chờ đợi một thời cơ.
Khi kim đồng hồ chỉ đến 0 giờ 06 phút, Chuột Lông Vàng lập tức đứng dậy.
Ở góc hành lang, nhịp tim hắn tăng tốc rõ rệt, khuôn mặt già nua ửng đỏ không biết do kìm nén hay căng thẳng.
Dưới ánh mắt lạnh lùng tỉnh táo, hắn một lần nữa đi vào hành lang dẫn đến văn phòng chủ nhiệm.
Và chỉ mới bước đi bước đầu tiên, một luồng khí lạnh lẽo đã ập vào mặt, cơn đau nhói kịch liệt lại xuất hiện trong não.
Cùng lúc đó, khoang mũi không kiểm soát được bắt đầu chảy máu.
Tõm —— Tõm ——!
Máu chảy từ mũi nhỏ xuống nền gạch men, hòa cùng tiếng kim giây đồng hồ trong tay, nhưng không đuổi kịp nhịp tim đang đập kịch liệt của hắn.
Hành lang vốn bình thường, giờ đây đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Giống như Ký túc xá Hạnh Phúc lúc mất điện, dường như giảng đường trong khoảnh khắc này cũng đã trải qua mấy chục năm.
Nền gạch men vỡ nát, phủ đầy bụi.
Tường đầy vết nứt, và trong những vết nứt đó, có thứ gì đó màu đỏ sẫm đang phát ra ánh sáng quỷ dị, lúc sáng lúc tối.
So với vật chết, hành lang trước mặt dường như là nội tạng của một con vật, tồn tại quỹ đạo sống khó hiểu, đang vận hành một cách có quy luật.
Và trên bức tường cạnh văn phòng chủ nhiệm, tại khu vực vết nứt dày đặc, bỗng nhiên xuất hiện một cánh cửa.
Đó là một cánh cửa gỗ đen tuyền, chỉ nhìn thôi cũng mang lại cảm giác lắng đọng của thời gian.
Ở giữa có một ký hiệu 『 ∞ 』, không biết cụ thể là phòng gì.
Dù nhìn thế nào, sau khi thấy cảnh tượng này, nhanh chóng rời đi mới là lựa chọn sáng suốt nhất.
Nhưng trớ trêu thay, trên mặt Chuột Lông Vàng chẳng những không có sợ hãi hay khiếp nhược, ngược lại còn có thêm chút hưng phấn cuồng nhiệt.
Tựa như kẻ tìm thấy cánh cửa dẫn đến thế giới mới, trở thành con bạc cuồng tín rơi vào vực thẳm.
Hắn nhấc chân, đạp lên vùng đất hoang tàn này, đi về phía căn phòng 『 ∞ 』.
Mỗi bước đi đều khiến đầu óc hắn càng thêm đau nhói, máu chảy ra từ ngũ quan ngày càng nhiều, nhưng hắn không hề có ý định lùi bước.
Cho đến khi đứng trước cửa phòng 『 ∞ 』, hắn mới dừng bước.
Thu hồi côn sắt, hắn lấy từ trong túi ra tờ giấy đã giấu kín suốt 3 ngày qua.
Trong bóng tối, Chuột Lông Vàng không nhìn rõ chữ viết trên đó, nhưng đã sớm ghi nhớ nội dung trong đầu.
『 Thế giới này là giả tạo, đêm khuya 0 giờ 6 phút hãy đến văn phòng chủ nhiệm lớp.
Tin tôi đi, cậu sẽ tiếp xúc được với chân tướng thế giới. 』
Tờ giấy này ở đâu ra?
Là ngày đầu tiên trò chơi bắt đầu, Chuột Lông Vàng lấy được ở phòng 0315, lúc đó còn suýt bị Tiết Phương phát hiện.
Khi có được tờ giấy này, Chuột Lông Vàng liền phán đoán thông tin trên đó cực kỳ quan trọng, tồn tại hai khả năng: 『 Cơ hội 』 hoặc 『 Cạm bẫy 』.
Chính vì tờ giấy này, chiều ngày đầu tiên, sau khi những người chơi khác hành động riêng lẻ, Chuột Lông Vàng đã cố ý đến thám thính văn phòng chủ nhiệm, chỉ tiếc là không thu được thêm tình báo gì.
Lúc đó, vì ván này khả năng cao là game kinh dị, Chuột Lông Vàng không dám hành động thiếu suy nghĩ, không dám tự mình đến văn phòng chủ nhiệm vào buổi tối.
Đến ngày thứ hai, hắn lợi dụng Triệu Tiền Tấn thăm dò kết quả của việc phá vỡ quy tắc, giả vờ kêu gọi điều tra phòng trống ký túc xá, đồng thời thu được 5 lá thư nhắn lại của Học sinh A, B, C, D, E.
Trong tình huống đó, đám Dì Hồng cũng không biết Chuột Lông Vàng còn giấu một tờ giấy nhắn quan trọng chưa công khai.
Nếu nói những tờ giấy trước là 1 đến 5, học sinh là A đến E.
Vậy thì Chuột Lông Vàng gọi tờ giấy cực kỳ quan trọng này là 『 Giấy viết thư 0 』, lời nhắn của 『 Học sinh X 』!
Lúc đó vì lời nhắn trên mấy tờ giấy có sự xung đột, khiến Chuột Lông Vàng vẫn không thể phán đoán lời nhắn của 『 Học sinh X 』 rốt cuộc là tốt hay xấu, cho nên chưa hành động.
Sau khi đến khách sạn gặp Lục Nhu, hiểu được thân phận người chơi có thể sẽ thay đổi, hắn suy tính đến việc văn phòng chủ nhiệm có thể ảnh hưởng đến phe phái người chơi, nên quyết định dùng người chơi khác đi dò xét trước, sau đó mới quyết định có nên đến văn phòng vào đêm khuya hay không.
Và mục tiêu được chọn, tự nhiên là Tiết Phương.
Đây cũng là lý do tại sao Chuột Lông Vàng luôn chấp nhất với Tiết Phương.
Tiết Phương là một quân cờ vô cùng quan trọng đối với hắn!
Chỉ tiếc là trò chơi tiến triển quá nhanh, Tiết Phương mất tích, hắn không tìm được cơ hội thăm dò văn phòng chủ nhiệm.
Cùng lúc đó, trạng thái của chính hắn cũng bắt đầu tệ đi, xuất hiện vấn đề nghiêm trọng.
Trong tình thế đó, cuối cùng Chuột Lông Vàng quyết định tự mình đến văn phòng chủ nhiệm vào nửa đêm để kiểm chứng lời nhắn của 『 Học sinh X 』 rốt cuộc là cơ hội hay cạm bẫy.
Lúc này đứng bên ngoài phòng 『 ∞ 』, Chuột Lông Vàng biết tình trạng cơ thể mình lại xảy ra vấn đề, ở lại đây lâu chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.
Nhưng, nhưng lại vô cùng hưng phấn.
Hắn sắp mở một chiếc hộp mù.
Một chiếc hộp mù quyết định sự sống chết của hắn.
Giống như tên ăn mày khốn cùng đi tham gia một canh bạc thế kỷ.
Trước mặt bày một quả bom hẹn giờ, cầm cái kéo do dự giữa việc cắt dây đỏ hay dây xanh.
Đúng, trở thành tỷ phú.
Sai, bị nổ tan xác.
Một bước lên Thiên Đường, một bước xuống Địa Ngục!
Chuột Lông Vàng là người chơi lão làng, so với đánh cược, thực ra hắn thích sự chắc chắn hơn.
Nhưng nếu đã không còn đường lui.
Thì dấn thân vào canh bạc thế kỷ, ai có thể từ chối chứ?
Khó khăn sẽ khiến người ta lùi bước, cũng sẽ khiến người ta tiến lên.
Chuột Lông Vàng thuộc loại người sau!
Trong mắt hắn giờ đã tràn ngập sự hưng phấn, trong lúc chính hắn cũng không để ý, làn khói đen quỷ dị đã tràn ngập trong con ngươi.
Khoảnh khắc sau.
Hắn đẩy mạnh cửa phòng 『 ∞ 』, không chút do dự bước vào!
Cạch ——!
Khi Chuột Lông Vàng bước vào phòng 『 ∞ 』, cánh cửa cũng tự động đóng lại.
So với hành lang tối đen như mực, căn phòng 『 ∞ 』 không lớn lắm nhưng ánh sáng lại khá tốt.
Tường đầy vết nứt, đồ vật lộn xộn, khắp nơi là bụi bặm.
Ở cửa sổ duy nhất còn nguyên vẹn, bên ngoài rõ ràng sương mù dày đặc, nhưng lại có một vầng trăng đỏ cực kỳ rõ ràng treo trên bầu trời, tỏa ra ánh sáng huyết tinh mê hoặc.
Chuột Lông Vàng nhìn chằm chằm mặt trăng ngoài cửa sổ, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Có vẻ như đã cược đúng!
Khoảnh khắc bước vào phòng 『 ∞ 』, cơn đau đầu của hắn cũng biến mất, thay vào đó là sự tỉnh táo khó hiểu!
Cảm giác đó giống như con nghiện * lại có được thứ mình hằng mong ước, cảm giác sảng khoái dễ chịu từ tận linh hồn.
Điều này không có nghĩa là hắn thực sự thoải mái, mà là cảm giác ngột ngạt và đau đớn đã biến mất vào lúc này.
Trong tình huống đó, Chuột Lông Vàng không đắc ý quên hình mà ánh mắt càng thêm tỉnh táo.
Chuột Lông Vàng đánh giá căn phòng một chút, phát hiện trên chiếc bàn cách đó không xa có đặt một xấp sổ nhỏ màu đen.
Hắn không lãng phí thời gian, đi thẳng tới, cầm lấy một cuốn xem.
Kèm theo những dòng chữ màu đỏ dần hiện lên trong cuốn sổ đen, ánh mắt hắn cũng ngày càng lạnh lẽo.
Xem xong cuốn sổ đen, Chuột Lông Vàng nhìn sang tủ quần áo bên cạnh.
Hắn đi tới kéo ra, bên trong là từng bộ đồng phục cổ áo đen.
Dưới ánh trăng đỏ như máu, chúng toát lên vẻ yêu dị và quỷ quyệt, tỏa ra ma lực khó hiểu.
"Ha... ha ha... ha ha ha!!!"
Vào khoảnh khắc này.
Chuột Lông Vàng rốt cuộc không kìm nén được cảm xúc kích động, cười lớn thỏa thích.
Làn khói đen quỷ dị dần lấp đầy đôi mắt hắn, gương mặt trở nên dữ tợn vặn vẹo.
Cười xong.
Chuột Lông Vàng thay bộ đồng phục màu đen, bỏ cuốn sổ tay màu đen vào túi áo.
Cảm xúc của cả người chỉ còn lại sự bình tĩnh.
Tựa như con rắn độc ẩn nấp trong rừng rậm, sau khi chịu đủ cơn đói khát, nhe nanh độc sắc nhọn, cuối cùng cũng đợi được con mồi hằng mong ước.
Một bước lên Thiên Đường, một bước xuống Địa Ngục.
Hắn biết, từ giờ trở đi.
Một vòng chơi mới chính thức bắt đầu.
.
Cùng lúc đó, tại phòng của Tần Mộ Sắc trong Ký túc xá Hạnh Phúc.
Tần Mộ Sắc co ro trong góc tường, ôm hai chân, tay nắm chặt con dao găm.
Đôi mắt đỏ sẫm mang vẻ băng lãnh vô cùng, nhìn chằm chằm vào bức tường trong bóng tối.
"Giả, giả, đều là giả."
"Tôi sẽ không bị lừa đâu." Cô lẩm bẩm một mình.
Tần Mộ Sắc lúc này đã giằng co với thứ gì đó không rõ khoảng 24 giờ.
Sắc mặt tái nhợt và tiều tụy, nhưng lại mang vẻ không chịu khuất phục.
Ngày thứ ba của "Chín Ngày Đàm Luận", kết thúc.
Mặt trời lặn mặt trời mọc, ngày mới lại đến.
Nhưng ngay khoảnh khắc ánh bình minh rải khắp mặt đất, bên trong Khách sạn Hạnh Phúc lại là một màn đêm tối tăm.
Sương mù, hài cốt, máu tươi.
Mùi tanh hôi kích thích thần kinh não bộ của Lục Nhu, khiến cô mở to đôi mắt xinh đẹp chỉ còn lại sự mệt mỏi, nhìn bóng đen mờ ảo đang đi về phía mình, nhưng lại không thể thốt ra tiếng hét nào.
Không cử động được, không cử động được, không cử động được!!!
Tại sao?
Tại sao chứ!!
Rõ ràng mình đã đủ cẩn thận, tình hình lại ngày càng tồi tệ!!!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
