Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

17 37

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

181 313

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

335 1133

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

495 25814

Tập 16: Hồi Nhật Bản - Mây Mù Tại Tokyo - Chương 44: Giáo sư Takeda 1

Chương 44: Giáo sư Takeda 1

Chương 44: Giáo sư Takeda 1

Sau khi Y Mặc rời đi, bên trong hành lang đền thờ.

Sakurana khẽ cau mày, vẻ mặt khác hẳn mọi khi.

Abe Haru rót trà, đưa một chén trà nóng vào tay Sakurana.

Sakurana: “Tôi có phải không nên tới không.”

Abe Haru lắc đầu: “Không liên quan đến cô, đây là vận mệnh của tôi.”

“Cô... có muốn biết chuyện của anh trai cô không?”

Sakurana trầm mặc một chút, dường như đã đưa ra quyết định gì đó, ngẩng đầu nghiêm túc nói: “Không, kết quả cũng không quan trọng.”

Abe Haru: “Cô bị trói buộc rồi, cô còn có lựa chọn mà.”

Sakurana lắc đầu: “Đó là thứ chính tôi muốn theo đuổi, là lựa chọn của chính tôi.”

Nói xong, cô uống cạn chén trà, tạm biệt Abe Haru rồi rời đi.

Abe Haru thì ngồi một mình trên hành lang, nhìn ánh đèn vàng trong bụi cỏ, nhìn ấm trà chén trà trên bàn, một mình xuất thần.

“Bất kể đúng sai thì nó có thứ chính mình muốn theo đuổi”

“Ngược lại là con, làm đều là những việc con ghét, bị trói buộc không phải nó, mà chính là con.”

Giọng nói già nua mang theo chút hoạt bát cắt đứt dòng suy nghĩ của Abe Haru.

Abe Haru quay đầu, người tới là một ông lão.

Khoảng 60 đến 70 tuổi.

Tay trái cầm một cây thước đặc biệt tinh xảo, tay phải cầm một chén rượu bạch ngọc nhỏ.

Râu cá trê, khuôn mặt đặc biệt già nua, mang theo nụ cười bất cần đời hơi có vẻ hippie, thoạt nhìn là kiểu ông già nhỏ thó rất dễ nói chuyện, vui tươi.

Abe Haru: “Chào Thầy Âm Dương, người còn chưa nghỉ ngơi sao?”

Thầy Âm Dương dựa vào hành lang, giơ chén bạch ngọc nói: “Hoa anh đào Tokyo nhìn chán rồi, định đi phương Bắc xem tuyết.”

“Tối nay đi luôn, trước khi đi ra ngoài đi dạo một chút, ôn chuyện với con bé nhà ngươi.”

Abe Haru nghe vậy, bèn pha trà giải rượu cho Thầy Âm Dương.

Thầy Âm Dương vừa uống rượu vừa tán gẫu: “Con bình thường gặp bất kỳ ai cũng cười.”

“Cười tự nhiên, cười ôn hòa, phù hợp với thân phận của con.”

“Nhưng lúc riêng tư lại chưa bao giờ cười.”

“Con bình thường gặp người tại sao lại cười?”

“Bởi vì con cho rằng con nên cười, đây là quy tắc con tự đặt ra cho mình.”

“Trên thực tế con nhất định phải cười sao?”

“Không có quy tắc này.”

“Không muốn cười thì không cười, con nhìn con bé Sakurana kia cả ngày mặt lạnh, chẳng phải cũng rất tốt sao?”

Abe Haru đưa ly trà giải rượu cho Thầy Âm Dương: “Con và cô ấy khác nhau.”

Thầy Âm Dương nhận lấy: “Là khác nhau.”

“Nó là cầu không được, con là không muốn, các con đều quá nhạt nhẽo.”

“Con nhìn ta tốt biết bao, muốn đi đâu thì đi đó.”

“Có nhiều thứ, là do con quá tự cho là đúng, con hẳn phải nhìn rõ hơn ta, giống như bầu trời đêm nay, rất tối.”

Abe Haru: “Con không có lựa chọn nào khác, đây là vận mệnh của con.”

Thầy Âm Dương: “Từ xưa bất kể là Đế Vương hay năng nhân dị sĩ, đều quá chấp nhất vào việc thông hiểu tương lai.”

“Tại sao?”

“Không phải để ta xem ta của tương lai sẽ như thế nào.”

“Mà là tương lai đằng kia chẳng ra sao cả, ta nghĩ cách né tránh, biến cái xấu thành cái tốt.”

“Làm gì có vận mệnh cố định.”

“Nếu thật sự là như thế, chi bằng không thông hiểu cho xong.”

Abe Haru: “Con...”

Muốn nói gì đó, nhưng lại không thốt nên lời, rơi vào trầm mặc.

Một lát sau, Thầy Âm Dương nói: “Đồ của người trẻ tuổi bây giờ, ta không hiểu.”

“Đi phương Bắc ngắm tuyết, thiếu người giúp đỡ, ta lớn tuổi rồi, con đi theo cùng ta, trông nom ông già này một chút nhé.”

Ánh mắt Abe Haru phức tạp, ngẩng đầu lên nói: “Ngày mai, con hẹn người rồi.”

.

Quận Bunkyo, trong bụi cỏ bên ngoài phòng thí nghiệm của một trường đại học danh tiếng.

Y Mặc: “Vụ án bên kia cũng sắp có kết luận rồi, bên này mới xảy ra vụ nổ, không cần đi một chuyến sao?”

Vân Miểu: “Không cần.”

“Tòa nhà bị nổ là nơi Giáo sư Takeda từng hẹn trước có thể sẽ đến, nhưng ông ấy không đến.”

“Căn cứ vào quẻ tượng, ở đây sẽ có gặp gỡ và nguy hiểm xuất hành, nếu đi thì e là sẽ bỏ lỡ sự kiện mấu chốt.”

Y Mặc: “OK, nghe theo em.”

Tổ hợp Y Mặc và Vân Miểu chính là tổ hợp cực hạn bớt lo.

Những thứ vốn dĩ Y Mặc phải tốn não suy xét suy luận, Vân Miểu giải quyết không sót chút nào.

Đến cuối cùng, hai người dạo chơi khuôn viên Đại học Tokyo, check-in quán nổi tiếng, dã ngoại trên bãi cỏ tản bộ, thậm chí nhàm chán đi học ké, thế mà cũng đợi được mục tiêu xuất hiện.

Một ông lão khoác áo măng tô, đội mũ và đeo khẩu trang, đang cảnh giác nhìn bốn phía, bước nhanh về phía tòa nhà thí nghiệm.

Vân Miểu: “Tới rồi.”

Đã mục tiêu tới, vậy thì nên đi lên.

Y Mặc không vội, anh phát hiện phía sau Giáo sư Takeda, trong bóng tối có 2 người đang bám đuôi theo dõi, kỹ thuật rất tốt.

Cứ như vậy.

Có người theo dõi Giáo sư Takeda, Y Mặc và Vân Miểu liền yên lặng theo dõi kỳ biến.

Rất nhanh, khi Giáo sư Takeda sắp tiến vào tòa nhà thí nghiệm, hai kẻ bám đuôi kia đột nhiên tăng tốc, lao nhanh về phía giáo sư.

Trong tình huống bình thường, chắc chắn là muốn khống chế, bắt giữ có ý nghĩa lớn hơn.

Nhưng dưới mắt trái năng lượng hóa của Y Mặc, anh phát hiện trong cơ thể đối phương có năng lượng nhiệt dị thường, nghi ngờ là bom người.

Tình huống này, một khi đối phương cho rằng nhiệm vụ thất bại sẽ chủ động kích nổ bom.

Y Mặc và Vân Miểu tài cao gan lớn, khả năng cao có thể chạy có thể tránh né, nhưng Giáo sư Takeda tuổi cao sức yếu thì vô cùng nguy hiểm.

Mắt phải Lời Nói Dối Số Ảo mở ra, trong khoảng thời gian ngắn ngủi ngăn cách bom trong cơ thể đối phương, không để kích nổ, anh trực tiếp “đoàng đoàng” hai phát súng, tiễn hai kẻ bám đuôi lên đường.

Tiếng súng vang lên trong sân trường, dù là nơi ít người cũng gây ra hoảng loạn.

Giáo sư Takeda thì bị dọa hết hồn, phản ứng đầu tiên là định bỏ chạy, nhưng bị Vân Miểu ngăn lại: “Thanh tra Sở Cảnh Sát đây, không cần hoảng hốt, ông an toàn rồi.”

Y Mặc trực tiếp liên lạc với Thanh tra Chihaya để anh ta đến xử lý hậu quả.

Sở Cảnh Sát và Thanh tra Chihaya rất nhanh đã đến, hiện trường bị phong tỏa. Chihaya nhìn Y Mặc với vẻ mặt vô cùng buồn rầu: “Hai mạng người, lại còn là bị bắn chết, tôi khó xử lắm đấy.”

Y Mặc hoàn toàn không quan tâm, vỗ vai Chihaya: “Trong đầu bọn họ có bom sinh học.”

“Thanh tra Chihaya - Thần Xạ Thủ ngàn năm có một của Sở Cảnh Sát liều chết giải cứu giáo sư Đại học Tokyo, sinh viên Đại học Tokyo, tiêu diệt chính xác 2 tên khủng bố định đánh bom, ngăn chặn thảm kịch nhân gian xảy ra.”

“Ừm, ngày mai anh có thể lên trang nhất các báo lớn, trở thành cảnh sát anh hùng quốc dân.”

Chihaya: “...”

“Thần Xạ Thủ ngàn năm có một cái gì chứ, thật sự là quá... Tại sao lại là tôi?”

Y Mặc: “Tôi không thích làm màu.”

“Đường nhỏ trong trường tối thế này, lại không có ai nhìn thấy, ai biết là ai làm.”

“Nhật Bản các anh chẳng phải thích chơi trò Chuunibyou này sao, cái gì mà thiếu nữ xinh đẹp vạn năm có một, nữ vệ sĩ ngàn năm có một các kiểu.”

“Được rồi, dù sao tên tôi không thể công khai, người là ai bắn chết anh tự xem mà sắp xếp, tôi đi tìm giáo sư nói chuyện đây.”

Giao phó xong với Chihaya, Y Mặc và Vân Miểu đi đến văn phòng Giáo sư Takeda, nói chuyện riêng với ông.

Giáo sư Takeda ban đầu rất không tin Y Mặc và Vân Miểu.

Y Mặc: “Trong Sở Cảnh Sát có bộ phận đặc biệt chuyên điều tra án đặc biệt.”

“Một số vụ án đặc thù vô lý do chúng tôi phụ trách. Ông cho rằng ông gặp chuyện đặc thù, ngược lại đúng là chuyện bình thường chúng tôi xử lý.”

“Chúng tôi nhìn có vẻ trẻ tuổi, cũng chính bởi vì chúng tôi đặc thù.”

“Sao nào, ông nói một chút tình hình đi?”

Dưới sự thuyết phục của Y Mặc và Vân Miểu, Giáo sư Takeda do dự một lát rồi bắt đầu kể lại đầu đuôi câu chuyện.

Giáo sư Takeda: “Các vị có hiểu biết gì về thành quả nghiên cứu khoa học liên quan đến gen sinh học của tôi không?”

Y Mặc: “Nghe nói có hy vọng nâng cao tuổi thọ trung bình của con người lên 15 năm, nâng cao khả năng tự phục hồi của cơ thể lên khoảng 1.7 lần, thành quả nghiên cứu vượt thời đại.”

Giáo sư Takeda: “Đúng, tuyệt đối là thành quả nghiên cứu vượt thời đại, cho nên tôi cũng nghiên cứu không ra.”

“Mẫu vật nghiên cứu, thực ra là vốn đã tồn tại.”

“Tôi chỉ lấy được mẫu vật, sau đó như bắt được chí bảo nghiên cứu phân tích, rồi công bố hiệu quả có thể đạt được sau khi phát triển thứ này.”

Y Mặc: “Nguồn gốc đồ vật xảy ra vấn đề?”

Giáo sư Takeda nhíu mày, gật đầu: “Mẫu vật là do học sinh của tôi đang tu nghiệp tại phòng thí nghiệm ở Mỹ nhờ người mang về.”

“Nói là tình cờ có được, nhờ tôi xem giúp...”

“Sau khi xem xong tôi vô cùng kinh ngạc, mức độ lợi hại của thứ này quả thực chưa từng nghe thấy.”

“Ngoài kinh ngạc, tôi cũng sinh ra nghi hoặc. Trình độ nghiên cứu khoa học hiện tại căn bản không thể nghiên cứu ra thứ này, vậy vật này được nghiên cứu ra như thế nào?”

“Bất kể thế nào, ý nghĩa của thứ này đều vô cùng to lớn, cấp độ liên quan rất cao, tôi chỉ muốn hỏi rõ chân tướng.”

“Kết quả là... học trò tôi mất liên lạc.”

“Tôi liên hệ với những học sinh khác ở Mỹ, biết được chẳng những học sinh đó của tôi mất liên lạc, mà cả bạn bè, đồng nghiệp của cậu ấy cũng cùng nhau mất tích.”

“...”

“Tôi biết đã xảy ra chuyện lớn, e là đắc tội với thế lực không thể đắc tội.”

“Tôi mặc dù ở Nhật Bản, nhưng cũng không cảm thấy mình an toàn, khả năng cao sẽ bị trả thù, để chủ nhân ban đầu của thứ này tìm tới cửa.”

“Nên tôi ôm suy nghĩ đằng nào cũng chết, đem thứ này công bố ra ngoài.”

Y Mặc: “Lấy danh nghĩa của ông.”

Giáo sư Takeda: “Đúng, dù sao khả năng cao tôi sẽ chết, vậy không bằng lấy tên tôi công bố.”

“Như vậy thì coi như tôi chết thật, thành quả nghiên cứu cũng quy về chính phủ Nhật Bản, ít nhất không phải chết vô ích, tôi sẽ được ghi danh sử sách!”

Y Mặc: “...”

“Ông cho rằng ông đắc tội ai?”

Giáo sư Takeda: “Có thể là chính phủ Mỹ.”

“Cơ quan tư nhân tuyệt đối không thể nghiên cứu ra loại vật này, tôi chỉ có thể nghĩ đến chính phủ Mỹ.”

Y Mặc: “Còn gì cần bổ sung không?”

Giáo sư Takeda: “Tạm thời không có.”

Y Mặc: “Tôi biết rồi.”

“Chúng tôi sẽ phái người bảo vệ ông, có vấn đề gì thì liên hệ trao đổi với chúng tôi bất cứ lúc nào.”

......

Cuộc nói chuyện cứ thế kết thúc.

Giáo sư Takeda trước tiên giao cho Thanh tra Chihaya phụ trách.

Y Mặc không cho rằng Chihaya có năng lực bảo vệ Giáo sư Takeda, nhưng sắp xếp hơn trăm người bảo vệ, đối phương hẳn cũng không đến mức công khai tới, ít nhất đêm nay cứ qua đi đã rồi nói.

Trên đường rời khỏi Đại học Tokyo, Y Mặc và Vân Miểu trao đổi về chuyện này.

“Hai kẻ bám đuôi Giáo sư Takeda là người Mỹ.”

“Ông ấy không phải người chơi trò chơi tử vong, cho rằng vô tình chặn được đồ của chính phủ Mỹ, bị chính phủ Mỹ phái người ám sát cũng là bình thường.”

“Đồ vật chắc chắn là đồ của trò chơi tử vong.”

“Liên quan đến gen sinh học, cũng chính là lĩnh vực của Phòng Tranh Tận Thế, vừa vặn bọn họ đang hoạt động bên Mỹ.”

Vân Miểu: “Phu quân định tính là do Phòng Tranh Tận Thế làm?”

Y Mặc: “Nói thử cách nhìn của em xem nào.”

Vân Miểu: “Lời Giáo sư Takeda nói không có lỗi logic.”

“Nhưng đã ông ấy quyết định giao đồ cho chính phủ, tại sao không tìm kiếm sự che chở của chính phủ sớm hơn?”

“Ông ấy đang che giấu điều gì đó.”

Y Mặc gật đầu: “Tôi cũng cảm thấy không đúng.”

“Nếu thật sự bị Phòng Tranh Tận Thế nhắm tới, lại chỉ phái ra hai tên tép riu vừa nãy?”

Rõ ràng có kẻ lợi hại hơn...

“Đêm nay bên này quá thuận lợi, thuận lợi khác thường, lại tiếp tục quan sát xem sao.”

Vân Miểu: “Tiến độ bên cô Mộ Sắc thế nào rồi?”

Y Mặc: “Có thể bắt đầu kết thúc rồi.”

Vân Miểu cười khẽ, nụ cười khiến người ta bình tĩnh yên tâm: “Vậy bên Giáo sư Takeda này, cứ giao cho Vân Miểu theo dõi nhé.”

.

Quận Chiyoda, cửa hàng đồ ngọt cao cấp.

Tần Mộ Sắc nhìn chiếc bánh kem xoài phiên bản giới hạn trước mắt, mắt đều bốc lên những ngôi sao nhỏ.

Tần Mộ Sắc: “Cái này... là cho tôi?”

Y Mặc: “Nếu không thì sao... Tôi nhớ cô đang giảm cân mà, không sao đâu, cô không ăn thì tôi có thể giúp cô ăn hết.”

Tần Mộ Sắc nghe vậy, một tay kéo đĩa bánh về trước mặt mình.

Giống như gà mẹ che chở gà con bảo vệ chiếc bánh kem xoài, cô cảnh giác nhìn chằm chằm Y Mặc, vô cùng đáng yêu: “Giảm cân cái gì, mai giảm cũng được!”

“Hôm nay lượng vận động rất lớn, chỉ một miếng thôi mà...” Hơi do dự, nhưng rất nhanh liền kiên định ý nghĩ, “Hoàn toàn không vấn đề!”

Y Mặc cười đưa tay, làm động tác mời: “Vậy thì ăn đi.”

Tần Mộ Sắc: “Itadakimasu!”

Có lẽ là quá vui, cô còn bắt chước động tác và lời nói trước khi ăn của người Nhật.

Sau đó không kịp chờ đợi cầm lấy dao nĩa nhựa, chỉ sợ Y Mặc sẽ cướp mất mỹ vị của mình, đã không kìm được bắt đầu thưởng thức.

Dùng dao nhựa cẩn thận cắt bánh kem xoài thành từng miếng nhỏ, sau đó dùng nĩa nhựa cắm miếng bánh nhỏ, mỗi một miếng bỏ vào miệng đều cẩn thận tỉ mỉ, lộ ra vẻ thỏa mãn hạnh phúc.

Tần Mộ Sắc: “Anh không ăn à?”

Y Mặc chống cằm, bình tĩnh cười nhìn Tần Mộ Sắc: “Tôi đang ăn đây, sắc đẹp thay cơm.”

Tần Mộ Sắc: “Lại nói nhảm.”

Mặc dù nói nhảm, nhưng vì quá vui vẻ hưởng thụ nên cũng không tính toán.

Ngược lại thấy Y Mặc không gọi bánh, do dự một lát, cô xiên một miếng bánh nhỏ, hỏi: “Rất ngon, muốn nếm thử một chút không?”

Y Mặc: “Kiểu 'play' này thì thôi đi, da mặt tôi mỏng, dễ ngại lắm.”

Sắc mặt Tần Mộ Sắc đỏ lên.

Không biết đáp lại thế nào, dứt khoát không để ý Y Mặc, tiếp tục ăn.

Một bữa bánh kem xoài bản giới hạn của cửa hàng đồ ngọt cao cấp, ăn vô cùng vui vẻ thỏa mãn.

Sau đó, trên đường về khách sạn.

Tần Mộ Sắc do dự rất lâu, cuối cùng nhịn không được hỏi: “Lúc đầu nói đưa tôi đi một nơi, tôi còn tưởng là liên quan đến vụ án cơ.”

“Tôi vừa hỏi, loại bánh kem xoài bản giới hạn này phải đặt trước, muộn nhất cũng phải đặt trong vòng 1 tiếng sau khi mở cửa buổi sáng mới có.”

“Tại sao đột nhiên lại dùng đồ ăn ngon để khao tôi?”

Tên này, rốt cuộc đang toan tính điều gì.

Vô sự hiến ân tình, không phải lừa đảo thì cũng là đạo chích, tên này không bình thường!

Y Mặc nhún vai, không trả lời.

Trong mắt Tần Mộ Sắc, Y Mặc đâu có tốt bụng như vậy, chắc chắn là có vấn đề.

Tên này, định tán tỉnh mình?

Bị nắm thóp, trong lòng cô cũng có chút bất an, không kìm được bèn truy vấn.

Y Mặc bị Tần Mộ Sắc truy vấn quá chặt, bèn tùy ý nói: “Cô cứ coi như cô quá xinh đẹp đáng yêu, tôi không kìm lòng được muốn tán tỉnh cô đi.”

Vốn dĩ chỉ là một sự nghi ngờ, hay là cho rằng Y Mặc lén lút làm chuyện gì sau lưng mình, sợ mình giận nên chủ động lấy lòng trước.

Kết quả lời này nói ra, trực tiếp thành bằng chứng thép.

Huhu, anh ta tán tỉnh mình, lại còn dùng bánh kem xoài mình thích nhất.

Làm sao bây giờ làm sao bây giờ, không kháng cự được cám dỗ đã ăn hết đồ rồi, nếu anh ta có yêu cầu gì, mình phải từ chối thế nào đây.

Hừm... Thật xoắn xuýt.

Giá như có thể đồng ý thì tốt biết mấy... Không được không được, bất kể là cô Đồng hay Quả Đào, mình đều không thể... Á!

Cứ như vậy, chế độ xoắn xuýt của Tần Mộ Sắc, khởi động!

Y Mặc nhìn bộ dạng này của Tần Mộ Sắc, càng nhìn càng thấy đáng yêu.

Đã quên mất lý do anh dụng tâm dùng đồ ăn ngon khao Tần Mộ Sắc như vậy là vì đêm qua Tần Mộ Sắc xoắn xuýt, mình mệt quá không dỗ mà đi ngủ luôn, dẫn đến Tần Mộ Sắc xoắn xuýt cả đêm.

Sáng nay chú ý tới điều đó, trong lòng có chút áy náy, liền nghĩ bù đắp lại chuyện thiếu dỗ dành hôm qua, cho nên mới đặt trước bánh kem bản giới hạn từ rất sớm, chờ một ngày làm xong việc thì đưa Tần Mộ Sắc tới ăn, cho cô một bất ngờ.

Loại chuyện này nói ra miệng thì lộ ra quá cố ý, giống như tranh công vậy.

Y Mặc cũng liền nói hươu nói vượn cho qua chuyện, không nói thật. Kết quả cô nàng Tần Mộ Sắc của chúng ta lại mở ra một vòng xoắn xuýt mới.

Trở lại khách sạn, Y Mặc không nhàn rỗi.

Gọi điện cho Đồng Mộ Tuyết, gọi điện cho Thanh tra Chihaya, vào app trò chơi tử vong, sắp xếp hành động tiếp theo.

Mọi thứ đều sắp xếp ổn thỏa.

Nhắn tin cho Tần Mộ Sắc, tắm rửa, cũng định nghỉ ngơi.

Kết quả tắm xong quấn khăn tắm đi ra, liền thấy Tần Mộ Sắc chẳng biết vào phòng mình từ lúc nào.

Mặc quần áo ra ngoài bình thường, tinh thần hơi phấn chấn, khác với trạng thái mặc đồ ngủ bàn chuyện sau khi về khách sạn mọi khi.

Y Mặc: “Cô đây là...”

“Ăn bánh kem hưng phấn quá, định rủ tôi đi karaoke happy một chút à?”

Y Mặc nhớ không lầm thì Tần Mộ Sắc ngoài thích bánh kem xoài ra còn cực kỳ thích karaoke, mặc dù nghe nói hát rất tệ.

Tần Mộ Sắc: “Được... Không phải!”

Tần Mộ Sắc đúng là thích karaoke, suýt chút nữa theo bản năng đồng ý.

“Chuyện karaoke để lần sau, chờ về Trung Quốc.”

Y Mặc xoa cằm: “Vậy là lại xoắn xuýt à?”

Có phải mình vừa nói quá mập mờ, làm con bé này lại xoắn xuýt không. “Không sao, nếu không ngủ được thì tôi dỗ cô.”

Tần Mộ Sắc vội vàng lắc đầu: “Không cần, là tự tôi không muốn ngủ.”

Y Mặc: “???”

“Cô không muốn ngủ, đến chỗ tôi làm gì... Tìm tôi chơi cờ cá ngựa mạo hiểm kích thích thâu đêm à?”

“Ngày hôm nay mệt lắm rồi, mai còn có việc chính, không hợp lý lắm đâu emmmm.”

Tần Mộ Sắc: “Đừng nói nhảm, nói chuyện chính sự.”

“Tôi cảm thấy đêm nay không an toàn, anh ngủ đi, tôi gác đêm.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!