Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Tập 13: Mùa Hè Bất Tận - Chương 05

Chương 05

Chương 5: Vậy đi thôi

Dưới tình huống bình thường, ngồi thuyền cao su từ dốc trượt cao gần 20 mét xuống, đối với người chơi Trò chơi Tử Vong cấp bậc như Y Mặc và Tần Mộ Sắc thì không tính là gì.

Chỉ khi nào ở giữa gia nhập vào một chút gia vị, tỉ như loại tình cảm mông lung, vi diệu giữa nam nữ.

Cùng cảm giác cố tình giữ khoảng cách bị phá vỡ, thì ít nhiều có chút ảnh hưởng suy xét cùng năng lực phán đoán.

Để cho Y Mặc và Tần Mộ Sắc tùy ý một người khống chế thuyền bình thường rơi xuống nước, vậy khẳng định đều không có vấn đề.

Nhưng Tần Mộ Sắc vừa sốt ruột khẩn trương, đột nhiên ôm chầm lấy Y Mặc, cái xúc cảm mềm mại cách lớp quần áo mỏng manh truyền đến cho Y Mặc, sau khi biến hình xong dán chặt vào lưng Y Mặc như hòa làm một, cộng thêm sự hưng phấn và tâm trạng khẩn trương rõ ràng truyền tới, Y Mặc cũng có chút không khống chế tốt thăng bằng của chiếc thuyền nhỏ.

"A —— Bùm!"

Kèm theo tiếng thét chói tai tầm thường như người chơi bình thường, là tại cái ngày thu này.

Y Mặc và Tần Mộ Sắc ngồi thuyền cao su thật nhanh xuôi dòng, dưới tình huống không kịp phản ứng, đã vọt tới ao nước dưới cùng, cuối cùng cùng nhau bay ra khỏi thuyền.

Kèm theo bọt nước văng khắp nơi, là hai người đồng thời ngã vào trong nước.

3 giây sau.

Tần Mộ Sắc trồi lên từ trong nước trước tiên.

Mái tóc dài màu hồng nhạt ướt đẫm, dính vào chiếc cổ trắng noãn đẹp đẽ.

Bởi vì thất thố nên ít nhiều có chút ngượng ngùng, cùng không làm rõ ràng được tình trạng, không rõ vì sao chính mình hôm nay sẽ khác thường như thế.

Tuy nói như thế.

Nhưng tâm lý cũng không có phản cảm, ngược lại là bất ngờ rung động và vui sướng.

Liền dường như, thật là tới buông lỏng du ngoạn.

Khác hoàn toàn với cảm giác khổ đại cừu thâm thường ngày, có một loại cảm giác thư thích như được giải thoát khỏi trói buộc.

"Mình, đang hưởng thụ sao?"

"Trạng thái này, rất nguy hiểm..."

Tần Mộ Sắc sau khi phát giác trạng thái hiện tại, ngón tay đặt ở bên môi, đang suy tư bên trong khó tránh khỏi có chút thất thần, lẩm bẩm tự nói.

Tần Mộ Sắc mặc dù hoàn cảnh sống từ nhỏ có chút vấn đề, nhưng số đông giá trị quan vẫn là chính xác.

Y Mặc có bạn gái, là người đàn ông mà bạn tốt Quả Đào của cô yêu thích.

Cùng người như vậy, không nên sinh ra tình cảm dư thừa.

Tần Mộ Sắc hiểu rõ hơn ai hết, cho nên mới một mực khắc chế nhẫn nại, duy trì một khoảng cách tương đối an toàn.

Nhưng khoảng cách này lại bị chậm rãi đánh vỡ, không bị khống chế bị phá vỡ, để cho trong lòng Tần Mộ Sắc khó tránh khỏi sẽ sinh ra cảm giác tội lỗi, cảm thấy khó chịu.

Nhưng ở bây giờ.

Tâm trạng rung động của cô lại áp đảo chút khó chịu kia.

Điều này rất nguy hiểm, vô cùng nguy hiểm.

Đại biểu cho ranh giới cuối cùng của nguyên tắc bản thân lại bị tan rã phá hư một chút, cuối cùng có thể sẽ làm ra việc lẽ ra không nên làm.

Tần Mộ Sắc, do dự.

Nhưng sau khi do dự, Tần Mộ Sắc, người luôn rất xoắn xuýt, lại cười.

"Thôi kệ."

"Hôm nay là tên đại hỗn đản kia tổ chức sinh nhật bù cho mình, liền hơi phóng túng một chút, không cần cân nhắc nhiều như vậy."

Ừm, giới hạn hôm nay.

"Này, tên lừa đảo."

"Trượt thác nước quả nhiên rất thú vị, chúng ta lại chơi thêm lần nữa... Hả?!!"

Bởi vì tâm trạng vừa rồi quá kì lạ, khiến Tần Mộ Sắc nhịn không được muốn chơi lại một lần.

Mặt khác cũng muốn điều chỉnh trạng thái một chút, lần này không để cho mình lộ ra chật vật như vậy, thả lỏng áp lực trong lòng tận tình chơi đùa thật thú vị.

Nhưng lời còn chưa nói hết, lại phát hiện Y Mặc không thấy đâu.

Đôi mắt màu đỏ thẫm trong nghi ngờ quét nhìn xung quanh, sau đó.

Ùng ục ùng ục ùng ục.

Ngay phía trước cô 2 mét, kèm theo mấy cái bọt nước nhỏ từ mặt nước bay lên, là một cái bóng lưng quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn đang từ từ nổi lên.

Mà trước tràng diện này, đôi mắt nghi hoặc của Tần Mộ Sắc cũng chuyển biến thành kinh ngạc và hốt hoảng.

Đệt, Y Mặc bị sặc nước!

.

Mười phút sau.

Khu ghế nghỉ bên cạnh hồ bơi lớn của khu trò chơi dưới nước.

Y Mặc và Tần Mộ Sắc phân biệt nằm ở ghế dựa cạnh nhau, trên người mỗi người trùm một cái khăn tắm lớn, đang "nói chuyện phiếm".

Tần Mộ Sắc: "Đệt, anh là một người chơi Trò chơi Tử Vong hàng đầu, vậy mà có thể bị sặc nước."

"Nếu tôi phát hiện trễ không kéo anh ra, anh liền bị chết đuối rồi, có thể đừng phạm loại sai lầm cấp thấp này không!"

Tần Mộ Sắc ít nhiều có chút tức giận, nhưng kỳ thật là quan tâm và lo lắng nhiều hơn.

Y Mặc: "Đệt, đây còn không phải là bởi vì cô sao."

"Lúc lao xuống, cô đột nhiên từ phía sau ôm chặt lấy tôi, cặp... khụ khụ, sự tấn công tinh thần đó không nói, cái lực độ trên cánh tay cô siết tôi suýt không thở nổi."

"Sau đó, vèo một cái, rất nhanh a."

"Thuyền vọt xuống dưới, tôi bị cô ôm không có cách nào khống chế cân bằng, trực tiếp cắm đầu lao xuống đập vào trong nước."

"Cao mười mấy mét, dốc trượt dài mấy chục mét, ai mà chẳng bị đập cho choáng váng chứ."

"Mấu chốt nhất là, tôi căn bản không cách nào phản kháng và giãy dụa, liền giống như ngư lôi sống sờ sờ đập xuống, thần tiên tới cũng phải nằm ở đây thôi."

Y Mặc nói, còn nhịn không được lấy tay ra dấu, bộ dáng mười phần khoa trương.

Phụt ——!

Ngược lại chọc Tần Mộ Sắc nhìn mà nhịn không được bật cười.

Hình như đúng là nguyên nhân do mình thật.

Nếu như là bình thường, nói chuyện tới đây Tần Mộ Sắc cũng liền trầm mặc, trong tình huống biết đuối lý sẽ không tìm lý do cứng rắn cãi.

Nhưng giờ khắc này, lại cảm thấy thú vị, nhịn không được học dáng vẻ ba hoa của Y Mặc: "Thiên Bạch Đào chắc chắn sẽ không sao!"

Y Mặc cũng cười: "Quả Đào à, vậy đích xác, thần tiên tới cũng chịu thua."

Tần Mộ Sắc: "Đúng rồi, rơi xuống thành phố ven biển, sao kỹ năng bơi lội của anh còn kém như vậy?"

Y Mặc: "Cũng không ai quy định ở ven biển thì nhất định phải bơi giỏi."

Y Mặc xuất thân từ trại trẻ mồ côi, trại trẻ đương nhiên sẽ không đưa trẻ con đi biển bơi lội, về sau được phú thương nhận nuôi.

Bình thường mặc kệ Y Mặc, cũng sẽ không đưa Y Mặc đi biển.

Về sau cũng không cần nói nhiều, triệt để biến thành Otaku, cũng gần như vô duyên với biển cả bơi lội.

Cũng không phải hoàn toàn không biết bơi, vì Trò chơi Tử Vong chuyên môn học qua, chỉ có điều bơi không tốt như vậy.

Lúc đó tại thế giới võ hiệp, cùng Vân Miểu đi tìm Hiệp lữ tranh thủy mặc.

Vân Miểu cùng đại hiệp tranh vẽ so chiêu, kiếm rơi xuống nước, Vân Miểu xuống nước cứu kiếm, Y Mặc xuống nước cứu Vân Miểu.

Liền đã từng song song uống nước, kém chút làm đại hiệp tranh vẽ kinh ngạc rớt cằm.

"Ngược lại là cô, Ma Thị không có biển, bơi lội lại rất giỏi."

Mọi người đều biết, Ma Thị không giáp biển, chỉ giáp sông.

Tần Mộ Sắc: "Bơi lội rất rèn luyện cơ thể, là bài tập thể lực vô cùng tốt."

Tần Mộ Sắc nói, cơ thể hướng về phía Y Mặc rướn tới, vỗ vỗ cánh tay Y Mặc: "Gần đây bận quá, hoàn toàn không giám sát anh rèn luyện cơ thể."

"Ừm, tôi sẽ cố gắng rút chút thời gian, rèn luyện kỹ năng bơi lội cho anh."

"Anh đã đầy đủ lợi hại rồi, nếu như tại Trò chơi Tử Vong bị nước làm khó, thì bây giờ nói không đi qua đâu."

Y Mặc nghiêng đầu nhìn Tần Mộ Sắc đang đến gần, muốn nói cô chắc chắn không chen ra được thời gian.

Nhưng chung quy là không nói cũng không từ chối, chỉ cười đầy ẩn ý: "Cô trang điểm hơi lem rồi."

Tần Mộ Sắc: "Hả? Rất khó coi sao?"

Bên cạnh không có gương, Tần Mộ Sắc cũng không biết.

Y Mặc lắc đầu: "Không, nhìn rất đẹp."

"Đối với cô mà nói trang điểm chỉ là thêu hoa trên gấm, coi như không trang điểm, vẫn như cũ nghiền ép người khác."

Tần Mộ Sắc mặt đỏ lên, trừng Y Mặc một cái: "Miệng lưỡi trơn tru, tên sở khanh!"

Y Mặc nói là sự thật, nhưng cũng đích xác cảm thấy quá trực tiếp, cười cười không tiếp tục nói chuyện, cầm lấy đồ uống trên bàn trà bên cạnh uống một ngụm, sau đó nói: "Được rồi, hôm nay đi khu vui chơi tựa hồ có chút thất bại nhỉ."

Tần Mộ Sắc tựa ở trên ghế: "Không, tôi chơi rất vui vẻ."

"Đã rất lâu không được thả lỏng như vậy."

Y Mặc: "Tiếp theo chơi cái gì?"

Tần Mộ Sắc: "Anh nghỉ ngơi xong rồi?"

Y Mặc: "Vừa nãy chỉ là sặc nước trong nháy mắt có chút khó chịu, sớm không sao rồi."

Tần Mộ Sắc: "A, vậy thì lại chơi trượt thác nước thêm lần nữa đi!"

Tần Mộ Sắc nói, rõ ràng mười phần chờ mong, đã xốc lên khăn lông đắp trên người, liền muốn lôi kéo Y Mặc đi chơi.

Ngược lại là Y Mặc nhắc nhở: "Cứ như vậy đi à, không thành vấn đề chứ?"

Bây giờ trên người Tần Mộ Sắc chỉ mặc bikini, cái áo chống nắng kia đã cởi ra.

Không có cách nào, áo chống nắng cũng không chống nước.

Sau khi bị nước hoàn toàn thấm ướt, chẳng những không cách nào che chắn thân thể, ngược lại dán chặt vào người, cộng thêm cảm giác trong suốt ướt át của chất liệu, càng thêm có tính dụ hoặc.

Cho nên Tần Mộ Sắc và Y Mặc đã sớm cởi áo chống nắng ra, nãy giờ che khăn tắm ngược lại nhìn không ra.

Tần Mộ Sắc nhìn Y Mặc, quyết định không cần nghĩ nhiều cứ chơi thật vui vẻ, càng là không còn bận tâm, vui vẻ nói: "Dù sao nhân viên công tác cũng là nữ, hôm nay cũng không có du khách gì, sợ cái gì!"

Y Mặc chỉ chỉ chính mình: "Còn tôi, cũng không sao à?"

Tần Mộ Sắc: "Anh chưa nhìn thấy hay là chưa từng chạm qua?"

Ừm, ánh mắt rất có tính xâm lược.

Y Mặc: "A... Cái này... Cái kia... Không giống nhau lắm?"

Bị ép buộc, tình huống khẩn cấp, với cùng đi ra ngoài chơi, cảm giác kia chắc chắn không giống nhau.

Nhìn xem Y Mặc một bộ dạng nam sinh nhỏ ngượng ngùng, Tần Mộ Sắc đều bị chọc cười.

Tần Mộ Sắc: "Tôi đều không quan tâm, anh còn quan tâm cái gì, đừng giả bộ người vật vô hại để lừa gạt tôi."

"Đi thôi!"

Y Mặc: "Lần này cô ngồi trước?"

Tần Mộ Sắc: "Không được, tôi ngồi sau, đỡ cho anh thừa cơ sờ loạn!"

Y Mặc: "Cô nhìn xem cô nhìn xem, cô vẫn là để ý mà!"

Tần Mộ Sắc: "Chuyện nào ra chuyện đó."

Cứ như vậy, Y Mặc và Tần Mộ Sắc như mọi khi cãi cọ, đã tiếp tục đi chơi vòng thứ hai.

Mà trong quá trình này, ánh mắt Y Mặc trong lúc lơ đãng rơi vào tỷ lệ dáng người gần như hoàn mỹ của Tần Mộ Sắc, cùng sự mềm mại xinh đẹp kia, yết hầu nhịn không được nhúc nhích một cái, thầm nghĩ trong lòng.

Này, ai mà chịu nổi, lại sắp bị sặc nước rồi...

.

Mà khi Y Mặc và Tần Mộ Sắc tương tác, đi chơi trượt thác nước.

Vân Miểu thì mặc một bộ đồ bơi học sinh, đội nón cói và kính mát, tại khu vực hồ bơi trẻ em cách đó mấy chục mét, trôi nổi trong một cái phao bơi, cầm kính viễn vọng bí mật quan sát.

Sau khi nhìn một lát, cô hạ ống nhòm xuống, cúi đầu nhìn thoáng qua đường cong phía trước áo bơi của mình.

"Phu quân, thích đầy đặn a."

Chỉ một vị trí nào đó đầy đặn, gọi tắt là "lớn".

Vân Miểu đến mức không phải hơi khiêm tốn như An Băng Yên, nhưng đích xác có chút chênh lệch so với Tần Mộ Sắc và Quả Đào, thuộc về phạm trù bình thường.

Hơi nghiêng đầu, trên gương mặt mang theo vài phần nỗi buồn nhỏ: "Cái này, ít nhiều có chút làm khó Vân Miểu."

Loại chuyện này, không phải công phu tốt, đầu óc tốt là có thể giải quyết, thật sự là quá thiên phú rồi.

Ngay khi Vân Miểu đang khổ tư chiến thuật, có một đứa trẻ 7-8 tuổi bơi tới, trông thấy Vân Miểu lớn như vậy còn tới khu trẻ em, còn đeo phao bơi, nhịn không được trào phúng: "Lêu lêu lêu, chị gái lớn như vậy còn đeo phao bơi, thật gà thật gà!"

Vân Miểu nghe vậy sững sờ, nghiêng đầu nhìn lại.

Cũng không tức giận, mà lộ ra nụ cười đạm bạc.

Đứa trẻ thấy trào phúng thất bại, khó tránh khỏi hơi kinh ngạc, ngược lại có chút sợ: "Chị, chẳng lẽ em nói không đúng sao!"

Ánh mắt Vân Miểu nhìn về phía bên bể bơi, rất thâm ý nói: "Em như vậy, bé gái kia sẽ không chơi với em đâu."

"Em không phải đặc biệt muốn chơi cùng bé gái kia sao?"

Cách Vân Miểu và đứa trẻ khoảng 7-8 mét, có một bé gái tóc vàng vô cùng đáng yêu như búp bê đang ngồi bên bể bơi không dám xuống nước.

Đứa trẻ sững sờ, mặt đỏ bừng: "Đừng nói nhảm, mới không phải, em không có!"

Vân Miểu cười khẽ, vẫy vẫy tay với đứa trẻ: "Tới đây với chị, chị chỉ cho em cách để cô bé đó chơi với em!"

Đứa trẻ: "Em không có... Mới không cần... Vậy em nghe thử một chút?"

Cứ như vậy, dưới nụ cười vân đạm phong khinh của Vân Miểu, cậu bé rất nhanh liền luân hãm.

Cô một bên bí mật quan sát tiến triển của Y Mặc và Tần Mộ Sắc, một bên bày mưu tính kế cưa đổ bé gái cho cậu nhóc, ngược lại cũng rất thú vị.

Cuộc hẹn hò của Tần Mộ Sắc và Y Mặc, dưới sự thao túng ngầm của Vân Miểu, cũng còn đang tiếp tục.

Cứ như vậy.

Gần như là bao trọn gói hạng mục dưới nước.

Chơi mệt một hai tiếng sau, buổi chiều ngồi trên ghế dài trong khuôn viên nói chuyện phiếm, ăn đồ ăn vặt đặc sắc hơi đắt đỏ.

Buổi chiều.

Thuyền hải tặc, vòng quay ngựa gỗ, nhà ma.

Kích thích hay không kích thích, hai người cũng giống như du khách bình thường, đi thử từng cái, ngược lại có một phen tư vị đặc biệt.

Thời gian nghỉ phép vui vẻ lúc nào cũng trôi qua rất nhanh, thời gian nhoáng một cái sắc trời đã hoàng hôn.

Mặt trời chiều ngã về tây, đèn bắt đầu lên.

Mặc dù hai người cũng không cố ý đi xếp hàng chơi cái gì, chỉ là đi tới chỗ nào tính chỗ đó.

Nhưng chơi một vòng xuống, vẫn là rất mệt.

Tại sâu trong khuôn viên, Y Mặc nhìn dòng người rõ ràng ít dần, lại nhìn Vòng đu quay mang tính tiêu chí phía sau lưng.

Lắc đầu.

Vốn chính là bồi tiếp Tần Mộ Sắc đi ra chơi đùa, để cho cô thư giãn một tí.

Vòng đu quay đích thật là hạng mục kinh điển, cái Vòng đu quay của khu vui chơi này lại bởi vì độ cao của nó mà mười phần nổi danh.

Nhưng loại này, thôi bỏ đi.

Y Mặc nhìn Tần Mộ Sắc đứng bên cạnh, đã cởi bỏ vẻ băng lãnh và nghiêm túc ngày xưa, giống như thiếu nữ 18 tuổi bình thường đang đợi mình, cười nói: "Đi thôi, đi ăn cơm."

"Vân Miểu đặt một nhà hàng rất yên tĩnh, nghe nói món ăn không tệ."

Tần Mộ Sắc nghe vậy, cũng không gấp gáp trả lời.

Mà là nhìn Y Mặc, lại nhìn Vòng đu quay mà vừa nãy Y Mặc quay đầu nhìn qua rồi do dự, nhẹ giọng hỏi: "Không đi sao?"

Chỉ tự nhiên là Vòng đu quay.

Y Mặc cũng không trả lời, hỏi ngược lại: "Cô muốn đi?"

Tần Mộ Sắc gật đầu: "Hồi nhỏ xem phim truyền hình, tiểu thuyết, người ở bên trong tới khu vui chơi, cuối cùng sẽ chơi Vòng đu quay."

"Muốn thử xem."

Ngữ khí rất nhạt rất nhẹ, trong mắt cất giấu một chút xíu chờ mong.

Loại cảm giác mong đợi này không giống như của một thiếu nữ xinh đẹp 18 tuổi nên có, mà dường như đến từ sự mong đợi của một cô bé ngây thơ không biết gì.

Nói thật.

So với ngữ khí nghiêm túc và nghiêm nghị thường ngày của Tần Mộ Sắc, lực sát thương của ánh mắt này quá mạnh, căn bản làm cho người ta không thể cự tuyệt.

Y Mặc day day mi tâm, có chút khó khăn.

Mấy cái khác còn dễ nói, nhưng duy chỉ có cái này, dường như là nơi cắm flag yêu đương a!

Hôm nay anh và Tần Mộ Sắc chơi đùa thực sự hơi quá trớn, đã nói xong là tiệc sinh nhật bù lại giống như cặp tình nhân đi chơi, tại khu vui chơi cuối cùng nếu như hai người lại đi loại địa phương này, thật là liền không khác gì tình nhân hẹn hò.

Quả nhiên vẫn là...

Y Mặc: "Ừm, vậy đi thôi!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!