Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Tập 14: Tử Chiến Trên Đảo Hoang (Phần Cuối) - Chương 124: Gió nổi mây phun

Chương 124: Gió nổi mây phun

Mỹ, quần đảo Hawaii.

Khi Hoa Quốc đang là ban đêm, Hawaii đúng lúc là thời gian ánh nắng chói chang.

Gặp đúng kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán, trên bãi biển công cộng tụ tập du khách các nước, vô cùng náo nhiệt.

Tại khu ghế dựa trên bãi biển, một người đàn ông phương Đông đang mát-xa bằng tinh dầu cho một cô gái trẻ tóc vàng mắt xanh.

Người đàn ông mặc quần đùi đi biển phong cách phương Tây tiêu chuẩn, tay áo xắn cao quá nửa.

Chiều cao khoảng 1 mét 78, mái tóc đen ngắn vừa phải, tướng mạo tươi cười rạng rỡ.

Vô cùng anh tuấn, đồng thời những đường nét cơ bắp vừa phải và làn da màu đồng lại vô cùng khỏe khoắn, đầy hương vị nam tính.

Trong lúc đẩy lưng mát-xa cho cô gái trẻ phương Tây, anh dùng một tràng tiếng Anh lưu loát trò chuyện với đối phương. Cô gái liên tục mỉm cười, rõ ràng rất hài lòng với sự phục vụ của người đàn ông.

Thậm chí trong lời nói ít nhiều có ý muốn tiến xa hơn một chút.

Nhưng bị người đàn ông từ chối.

Người đàn ông: "Xin lỗi, hôm nay tôi có hẹn với bạn."

Cô gái: "Ồ, vậy thật đáng tiếc quá ~"

Sau khi người đàn ông mát-xa xong cho cô gái, định nghỉ ngơi một chút thì một giọng nữ nũng nịu vang lên sau lưng: "Oa, thật là nhàn nhã nha, mát-xa giúp tôi một chút đi?"

Người đàn ông nghe vậy quay đầu nhìn lại phía sau.

Đó là một thiếu nữ cao hơn 1 mét 5 một chút, tuổi chừng 16, mái tóc dài trên vàng dưới hồng xõa vai, dài đến tận bắp chân.

Thân trên mặc áo tắm, nâng đỡ bộ ngực phát triển đầy đặn.

Vòng eo vô cùng nhỏ nhắn buộc một chiếc tạp dề đi biển kéo dài đến tận bãi cát, che khuất hoàn toàn phần chân bên dưới, khiến người ta cảm thấy vô cùng bí ẩn, muốn tìm tòi hư thực.

Nhìn rõ ràng khoảng 16 tuổi nhưng trên mặt lại mang theo vẻ kiều mị không hợp với tuổi tác, vô cùng mê người.

Người đàn ông nhìn thấy thiếu nữ kia xong, mỉm cười nói: "Quan hệ quá quen, không nỡ xuống tay đâu."

"Hơn nữa tôi cũng không tìm được huyệt vị của cô, không có cách nào mát-xa tử tế cho cô được."

"Đi, làm một ly chứ?"

Thiếu nữ cười khẽ: "Thực sự đang mát-xa tử tế à?"

"Ừ, một năm không gặp, đi uống một ly nào."

Hai người nói xong tìm một chiếc ô che nắng, ngồi xuống chỗ nghỉ ngơi uống trà, gọi hai ly đồ uống, tán gẫu.

Thiếu nữ: "Không ngờ anh lại chạy ra bãi biển thật đấy."

"Nhưng tôi nhớ anh nói là mở tiệm nước giải khát mà, sao lại làm mát-xa rồi?"

Người đàn ông: "Tiệm nước giải khát cũng đang mở, ngày lễ đông khách, làm thêm nghề tay trái."

Thiếu nữ: "Đã hẹn với Cố Hành Kiện rồi à?"

Người đàn ông xua tay, thoải mái thừa nhận: "Tên kia có gan nghĩ nhưng không có gan làm, đâu có tự do tự tại như tôi."

Thiếu nữ: "Hì hì, anh ta cũng thú vị thật, đáng tiếc."

"Nhưng anh chọn chỗ này không tốt, tên kia cũng đang ở đây."

Người đàn ông: "Euphemia sao, tôi mới gặp cô ấy hai ngày trước, tùy tiện nói chuyện một chút."

Thiếu nữ: "Không bị cô ấy giết chết chứ?"

Người đàn ông: "Không còn xúc động, lệ khí lớn như trước nữa."

"Ha ha, nhưng nhìn ra được là đang nín nhịn, chờ đợi giai đoạn tiếp theo đấy."

Thiếu nữ: "Con người mà, cuối cùng sẽ thay đổi, mặc dù cô ấy cũng chẳng phải con người."

"Lần này sau khi tìm được chìa khóa sẽ ngừng phục vụ 3 ngày, anh có ý kiến gì về bản cập nhật tương lai không?"

Người đàn ông: "Ai biết được."

Thiếu nữ nhìn người đàn ông, đăm chiêu: "Tôi tưởng anh sẽ biết."

Người đàn ông lắc đầu: "Tôi rất lâu không chơi game, lần này khác với lần trước, là do người đó chủ động thoái vị, chắc chắn đã bày bố cục, làm cái gì đó."

"Hình thức so với lần trước nhất định sẽ có biến hóa, chờ cập nhật xong rồi xem là được, không cần thiết bây giờ phí não suy nghĩ."

Thiếu nữ: "Thôi được, đã đội trưởng đều không vội, vậy tôi cũng không cần thiết phải vội."

"Nhưng mà, Chu Phàm đi rồi, ngược lại có chút bất ngờ."

Người đàn ông nghe vậy không khỏi có chút cảm thán: "Thiên phú Ma Hóa, là lời nguyền mà."

"Cậu ta là người tôi nhìn trưởng thành một đường, đáng tiếc."

Chu Phàm, tên thật của Phong Ma.

Hai người đang tán gẫu nhìn như bình thường này, thực ra thân phận thật sự là Đội trưởng Đội 1 Bệnh Viện Tâm Thần - Thiên Nghịch, và thành viên Đội 1 - Thất Thải.

Cấp bậc 99, đều là những người chơi cấp cao nhất đã tham gia đại chiến lần trước và tồn tại đến nay.

Thất Thải khẽ chống cằm, hút một ngụm nước trái cây: "Chết như thế nào? Bị huyết mạch Thần Ma ăn mòn triệt để, hay bị Y Mặc hoặc Thần Dụ đánh bại?"

Thiên Nghịch: "Đều không phải, bị giết chết một cách thực sự, trực diện."

Theo nhận thức thông thường, điểm yếu duy nhất của Phong Ma chính là tinh thần, chính là bản thân anh ta.

Cho nên nếu có người chơi giết chết Phong Ma, chỉ có thể bắt đầu từ hướng này, để Phong Ma tự bị huyết mạch Thần Ma nuốt chửng, bị thiên phú của chính mình giết chết.

Đương nhiên, có điểm yếu không có nghĩa là người khác có thể giết chết, nếu không Phong Ma cũng sẽ không trở thành cơn ác mộng của các tổ chức đỉnh cấp quốc tế.

Thất Thải nghe vậy không khỏi có chút bất ngờ, ánh mắt lấp lóe: "Tu chân?"

"Không, tu chân thì e là rất khó, tu tiên?"

Thiên Nghịch: "Hoàng Bạch vẫn luôn tìm kiếm cái đó, Thượng Tiên."

Thất Thải: "Như vậy xem ra, tôi cũng không thắng nổi rồi."

Thiên Nghịch tùy ý cười cười: "Vũ lực đệ nhất của trò chơi tử vong bị đánh bại trực diện, như vậy người sinh ra chính là vũ lực đệ nhất mới, mọi người đều như nhau, không có gì khác biệt."

Thất Thải: "Ai đi mời?"

Thiên Nghịch: "Hoàng Bạch."

Thất Thải: "Có kịch hay để xem rồi?"

Thiên Nghịch: "Cậu ta có chừng mực, sẽ không động thủ."

Thất Thải: "Danh tiếng của Bệnh Viện Tâm Thần cũng không tốt đâu."

Thiên Nghịch: "Cô ấy sẽ không từ chối."

Thất Thải: "Cá Hề và Ngu Cơ bổ sung vị trí đâu?"

Thiên Nghịch: "Một người ở cùng Thiên Bạch Đào, người kia chờ Trùng Đóm hồi sinh, tôi sẽ để Trùng Đóm đi đón."

Bệnh Viện Tâm Thần tổng cộng 2 đội 10 chỗ ngồi, số lượng vĩnh viễn không thay đổi.

Mỗi thành viên đều sẽ có vị trí dự khuyết, nếu vị trí trống chỗ sẽ ưu tiên lôi kéo thành viên tử vong an bài bổ sung.

Giống như vị trí dự khuyết của Cá Hề là Ninh Vũ Vũ.

Nếu không có vị trí dự khuyết, như vậy sẽ mời người giết chết thành viên Bệnh Viện Tâm Thần, ví dụ như Thiên Bạch Đào.

Nếu hai phương án trên đều không mời được, thành viên nội bộ trong hội đề cử, thành viên nội bộ gặp mặt khảo hạch, hoàn thành bổ sung.

Thất Thải: "Cá Hề và Ngu Cơ, không chết."

Thiên Nghịch: "Nhưng các cô ấy cũng không về được, không kịp tham gia đại chiến lần này, có lẽ đối với các cô ấy mà nói là chuyện tốt."

Đại quyết chiến vòng chơi thứ nhất, người sống sót không đủ một hai phần mười.

Thất Thải nâng khuôn mặt, đung đưa ly thủy tinh trong tay, nhìn những viên đá va chạm lắc lư bên trong, cười nói: "Vòng chơi thứ hai à, cũng không biết tôi còn có thể sống sót hay không."

Thiên Nghịch: "Cô nguy hiểm đấy."

Thất Thải cũng không vì Thiên Nghịch phủ định mà cảm thấy hoang mang, ngược lại cười khẽ: "Bởi vì tôi mạnh hơn?"

Thiên Nghịch đứng dậy, đi ra khỏi ô che nắng, nhìn những đám người đang nghỉ lễ ăn tết kia, gật đầu cười nói: "Càng mạnh thì khoảng cách tử vong càng gần."

"Vẫn là phàm nhân tốt, vô ưu vô lo."

Thấy Thiên Nghịch đứng dậy, Thất Thải cũng đứng dậy theo, vừa vươn vai với dáng vẻ mệt mỏi, vừa lười biếng nói: "Tiền đề phải là có tiền, không có bệnh."

"Đám lão già kia cũng đều rục rịch ngóc đầu dậy rồi."

"Đáng tiếc bọn họ không biết, chênh lệch vĩnh viễn là chênh lệch, lần trước bọn họ không được, lần này cũng vẫn là không được."

"Kể từ khi phân chúng ta đến khu Bắc Phi, đã nhàm chán quá lâu rồi."

"Hì hì, cuối cùng có thể hoạt động tay chân, chơi đùa thật tốt rồi."

Thiên Nghịch nghiêng đầu nhìn Thất Thải, nhìn dáng vẻ Thất Thải giống như con người bình thường, trong mắt lập lòe chùm sáng màu xanh lam, cười nói: "Sẽ chết đấy, cô sẽ chết."

Thất Thải đáp lại bằng nụ cười mỉm: "Tôi đã sống quá lâu rồi, mượn lời vàng ngọc của anh vậy."

...

Sâu trong cánh rừng già tại một quốc gia châu Âu nọ, bên trong tòa đại thánh đường cổ kính.

Một ông lão trăm tuổi khoác trên mình bộ lễ phục Giám mục đang đứng trước tượng Chúa, thành tâm cầu nguyện.

Đứng phía sau ông là mười một bóng người.

Kẻ tóc vàng, người tóc trắng, ai nấy đều khoác lên mình những bộ phục trang xa hoa lộng lẫy, khí thế áp đảo người thường.

Lẫn trong số đó là một người đàn ông phương Đông tóc đen. Hắn vận bộ Hán phục màu đen thêu rồng, gương mặt lạnh lùng trầm mặc, toát lên khí chất thâm sâu khó lường.

Chỉ riêng việc mười hai người bọn họ đứng đó thôi, một bầu không khí nguy hiểm chết người đã lan tỏa khắp không gian. Rõ ràng, tất cả đều là những kẻ nắm giữ địa vị tối cao, tuyệt đối không phải hạng tầm thường.

Ngoại trừ người đàn ông phương Đông kia, tất cả những kẻ còn lại đều đang đồng thanh tuyên thệ:

"Giới luật thứ nhất: Ẩn Giấu (The Masquerade) ."

"Ngươi không được phép để lộ thân phận Huyết tộc cho những kẻ ngoại lai. Kẻ vi phạm giới luật sẽ bị trục xuất khỏi Huyết tộc, dòng máu vĩnh viễn bị chối bỏ."

"Giới luật thứ hai: Lãnh Địa (The Domain)."

"Lãnh địa là nơi quyền lực của ngươi ngự trị. Phàm là kẻ bước vào lãnh địa của ngươi đều phải quy phục, tuyệt đối không được khiêu khích hay làm trái ý ngươi."

......

Giọng nói của bọn họ ngày càng cao vút, rung chuyển cả tâm can.

Khi mười một người kia vừa dứt lời tuyên thệ, ông lão trăm tuổi đứng đầu chậm rãi xoay người lại.

Ông dùng đôi mắt đục ngầu nhìn xuống mười một kẻ bên dưới. Dù miệng không hề mấp máy, nhưng giọng nói đầy uy quyền đã vang vọng khắp thánh đường.

"Ta — Lasombra — tuyên bố."

"Đêm Tàn sắp buông xuống. Sáu điều Giới luật chính thức bị bãi bỏ kể từ hôm nay. Dạ Yến bắt đầu trù bị!"

...

Quần đảo Bắc Tự, Chủ Đảo.

Dưới tầng hầm thứ 17 bí mật của sòng bạc trung tâm.

Trong một vùng tăm tối, dưới ánh đèn chiếu vào vị trí trung tâm.

Một cậu bé shota tóc vàng mắt xanh, mang nụ cười rạng rỡ, ôm một cuốn sách cổ bìa đen, đang nói gì đó với mấy người trong bóng tối đối diện.

Khi cậu bé nói xong, toàn bộ đại sảnh rơi vào tĩnh lặng hoàn toàn, sau đó một giọng nói hùng hậu vang lên trong bóng tối.

"Thiên Hình thua, Bệnh Viện Tâm Thần cũng thua, cậu dự đoán rất chính xác."

"Tình báo cậu cung cấp liên quan tới Y Mặc, tình báo Thiên Hình, cùng với người chơi Thiên Hình và tài sản Thiên Hình mang tới đã chứng minh giá trị của cậu."

"Kể từ hôm nay, cậu quy về đội ngũ của tam đương gia Ngân Độc."

"Nếu cậu có thể sống qua đại chiến vòng chơi thứ hai, như vậy ta sẽ cho phép cậu trở thành lục đương gia của Chủ Đảo, tái thiết Thiên Hình."

Kèm theo giọng nói trong bóng tối, cậu bé shota tóc vàng kia cũng khom lưng cảm tạ rồi lui ra.

Sau khi cậu bé đi, toàn bộ tầng hầm 17 triệt để rơi vào bóng tối, giọng nói hùng hậu kia vang lên lần nữa.

"Chờ người khác đều náo nhiệt lên, chờ người khác đều không chú ý tới thì cũng đến lúc chúng ta xuống sân."

"Mối thù Đảo Chủ bị nhấn chìm trước kia nên thanh toán rồi."

"Mục tiêu Bệnh Viện Tâm Thần, mục tiêu Entropy Y Mặc."

"Không vào trò chơi."

"Thế giới hiện thực, ám sát."

...

Mỹ, Khu 51 bí ẩn.

Một nơi không tồn tại trên bản đồ, vệ tinh không thể giám sát.

Có một căn cứ bí mật mang số hiệu GZ0001. Trong căn cứ mười mấy tầng đó, có hàng ngàn hàng vạn khay dinh dưỡng, trong dung dịch dinh dưỡng ngâm con người với độ tuổi và huyết mạch khác nhau, đang tiến hành từng hạng mục thí nghiệm.

Trong văn phòng cấp cao nhất.

Một người đàn ông da đen cao khoảng 2 mét 5, toàn thân mọc đầy lông bờm màu đen, mặc âu phục đang báo cáo tình báo mới nhất liên quan tới trò chơi tử vong.

Sau khi báo cáo xong tình báo mới nhất.

Phía sau bàn làm việc cách đó vài mét, người bị ghế làm việc che khuất bóng dáng, không nhìn rõ hình dáng cụ thể phát ra vài tiếng cười gượng: "Kết quả này ngược lại vô cùng thú vị, nhưng cũng nằm trong dự liệu."

"Vật thí nghiệm số 66 của GZa3 thất lạc không cần tìm nữa, đã từng xuất hiện trong phạm vi Hoa Quốc, đại khái nằm trong tay Entropy."

Nói xong, dừng lại một chút.

"Không, phải nói là trong tay Ác Ma Đen."

"Những người kia rút về đi, ta sẽ đích thân sắp xếp người phụ trách."

Người da đen gật đầu: "Vâng."

"Ngài Satan, về việc cập nhật trò chơi tử vong..."

Không đợi người da đen nói xong.

Kẻ không nhìn rõ hình dáng, có mật danh Satan kia liền ngắt lời: "Lần này, không có thế lực nào sẽ nương tay."

"Những lão già kia đã đợi giờ khắc này quá lâu, lâu đến mức đã sớm không kìm nén được tay chân, giống như con gián thối rữa dưới bùn đất, dốc hết vốn liếng giở trò."

"Cục diện thế giới đã đến lúc thay đổi."

"Kế hoạch Darwin cấp cao nhất 3S, khởi động đi."

...

Một sa mạc nào đó ở Trung Đông, bên dưới vùng đất khô cằn hoang vu này.

Tồn tại một căn cứ thí nghiệm ngầm cực kỳ tinh vi giống như Tổ Ong trong Resident Evil.

Trong căn cứ không nhìn thấy bóng dáng con người.

Có chăng là vô số người máy trí tuệ cao đang xử lý mọi thứ trong căn cứ thí nghiệm, trình độ khoa học kỹ thuật dường như không thuộc về thời đại này.

Và ngày hôm nay, lối vào căn cứ đã 1 năm chưa từng mở ra cuối cùng cũng được mở.

Một nhóm mười mấy người đều khoác áo choàng đen bao trùm toàn bộ cơ thể, đi thẳng xuống tầng sâu nhất dưới lòng đất.

Cuối căn cứ ngầm, nơi sâu nhất.

Là một cánh cửa lớn cao tới trăm mét, trên cửa có 7 lỗ khảm bất quy tắc.

Khi 7 khối vật thể không biết là đá hay kim loại có khắc hoa văn phức tạp được đặt vào 7 lỗ khảm đó.

Cánh cửa trăm mét kia như sống lại, từ từ mở ra, bắn ra ánh sáng chói mắt.

"Kẻ ngu cuối cùng rồi sẽ phá diệt tại biển thời gian."

"Kỷ nguyên chúng ta mong đợi sắp đến, sắp mở ra!"

...

Hoa Quốc.

Đỉnh núi Everest.

Người đàn ông cao lớn cường tráng khoác áo bào đỏ, không nhìn rõ tướng mạo.

Ngóng nhìn núi tuyết mênh mông, sương mù vô biên, hào phóng cất tiếng cười to.

"Loạn lên đi, đều loạn lên đi."

"Anh em Kuuhaku."

"Không có trò chơi tử vong của các người, chung quy vẫn thiếu chút gì đó."

"Quân mỗ tôi sẽ thay các người cố gắng giày vò giày vò, quấy cho thế cục loạn hơn, để cung nghênh các người quay về!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!