Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Tập 10: □■■■■⊙■■ - Chương 33

Chương 33

Chương 33: Bếp sau

Phòng thay đồ của khu bếp sau có hai cửa, một cửa vào và một cửa bên trái dẫn đến khu làm việc bếp sau.

Tần Mộ Sắc đi đến cửa bên trái dẫn đến khu làm việc, khẽ mở một chút, mắt ghé vào khe cửa nhìn vào trong.

Trong phòng rất tối, tầm nhìn rất kém.

Thỉnh thoảng truyền đến tiếng nấu ăn và tiếng nhân viên NPC nói chuyện phiếm.

Nhưng khá xa, không phải ở gian nối liền với phòng thay đồ này.

Sau khi xác nhận không có NPC, Tần Mộ Sắc nhanh chóng vào phòng.

Bởi vì toàn bộ khu bếp sau không có cửa sổ, nên trong tình huống không bật đèn thì tối om.

Nguồn sáng yếu ớt duy nhất chiếu vào là từ cửa sổ truyền thức ăn ở phía đối diện khu bếp, nơi tương ứng với cửa sổ bán cơm.

Nhưng vì hiện tại bản thân nhà ăn cũng chưa sáng đèn, nên ánh sáng chiếu vào rất hạn chế, chỉ lờ mờ nhìn thấy hình dáng đại khái của căn phòng, chi tiết cụ thể cần đến gần 1-2 mét mới thấy rõ.

Gian phòng làm việc bếp sau có kích thước khoảng một phòng học, đi vào trong một đoạn là cửa phòng dẫn đến gian làm việc bếp sau tiếp theo.

Theo quan sát của Tần Mộ Sắc, một gian làm việc bếp sau tương ứng với 3-4 cửa sổ bán cơm bên ngoài. Trong tình huống tầng 1 nhà ăn Hạnh Phúc có 20 cửa sổ bán cơm, tổng cộng có 6-7 gian làm việc bếp sau.

Xếp theo thứ tự 1, 2, 3, 4, 5, 6.

Làm bữa sáng hẳn là gian bếp số 1 gần cổng lớn nhà ăn nhất, làm bữa trưa hẳn là gian bếp số 2, 3, 4.

Cô từ phòng thay đồ vào gian bếp số 6, về lý thuyết hẳn là làm bữa tối hoặc để trống không dùng, cách xa gian bếp số 1 nơi NPC đang làm việc, là an toàn.

Sau khi vào phòng, Tần Mộ Sắc vừa đi vừa nghiêm túc quan sát gian bếp mình đang đứng.

Có thể xác nhận là gian bếp độc lập truyền thống, có dấu vết sử dụng rõ ràng, không bị bỏ trống, hẳn là ngày nào cũng dùng.

Mọi thứ bên trong đều rất bình thường, không có gì kỳ lạ.

Tần Mộ Sắc cũng không định lãng phí thời gian, đi thẳng đến khu vực thái thịt, nhìn dao treo trên giá, chọn 2 con dao róc xương bằng thép, tìm một cái túi mờ đục trong bếp bọc lại, rồi định rời đi.

Nhưng vừa nhấc chân lên, cô lại lùi về, đi thẳng đến cửa sắt thông từ gian bếp số 6 sang gian bếp số 5.

Không mở cửa, mà ghé tai sát cửa sắt, lắng nghe động tĩnh bên trong.

Tí tách... Tí tách... Tí tách...

Ngoài tiếng tán gẫu của nhân viên nấu ăn NPC ở xa xa, lắng nghe kỹ sẽ phát hiện, ở cách vị trí của cô không xa, có tiếng nước nhỏ giọt rất nhỏ.

Ngoài ra, từ khe cửa hơi hé mở của gian số 5 còn bay ra một chút mùi tanh hôi.

"Máu?"

Tần Mộ Sắc nhìn vào trong gian bếp số 5, thấy cũng giống gian bếp số 6, không có NPC, không bật đèn, tối om.

Tần Mộ Sắc luôn cảm thấy khu bếp sau của nhà ăn không đơn giản như vậy, có vấn đề.

Hiện tại gian bếp số 5 không có ai, còn truyền đến mùi máu tanh, cô muốn xác nhận xem rốt cuộc có thứ gì.

Chỉ là, thời gian có đủ không?

6 giờ sáng nhà ăn mở cửa bình thường, đến lúc đó người chơi và NPC chắc chắn sẽ rất đông, muốn thoát thân e là hơi phiền phức.

Cần quyết đoán mà không quyết đoán, ắt sẽ loạn!

Ngoại trừ khi đối mặt với Y Mặc và chuyện tình cảm, Tần Mộ Sắc làm việc thuộc loại hành động dứt khoát, không do dự, trực tiếp đẩy cửa đi vào.

Vào gian bếp số 5, Tần Mộ Sắc lần theo tiếng "nhỏ nước", đi về phía nguồn phát ra.

Lép nhép ——!

Khi đến gần vị trí tiếng nước nhỏ giọt, đôi giày da nhỏ màu đen của Tần Mộ Sắc giẫm phải vũng nước.

Tần Mộ Sắc nghe tiếng, ngồi xổm xuống, nghiêm túc nhìn vũng nước chảy trên mặt đất.

"Máu?"

Đúng là màu đỏ, mang theo mùi hôi thối nhẹ.

Nhưng màu sắc hơi nhạt.

"Máu loãng."

Tần Mộ Sắc khẽ nhíu mày, không dừng lại, giẫm lên vũng nước máu, đi về phía trước 3 bước, đến chỗ nước máu đang chảy xuống.

Bên trên là bàn sơ chế inox, có một cái thớt gỗ lớn đến mức thái quá, rộng 1 mét dài 2 mét, bên trên có vô số vết dao, cùng với vết máu đỏ thẫm rửa mãi không sạch.

Nói đúng hơn, cái thớt này giống như từng ngâm trong bể máu, nước máu đã thấm sâu vào gỗ, nhuộm nó thành màu đỏ thẫm.

Kích thước này vừa hay có thể...

Xử lý thi thể người?

Dưới suy đoán này, Tần Mộ Sắc nhìn xuống dưới bàn sơ chế kim loại.

Bên dưới là một tủ lạnh cửa kéo, chiều cao không quá 1 mét, chiều rộng khoảng 3 mét.

Một trong những cánh cửa không khóa kỹ, nước máu chính là từ khe cửa hơi hé mở đó "tí tách" rơi xuống.

Tần Mộ Sắc ngồi xổm xuống, kéo cánh cửa đó ra.

Kèn kẹt ——!

Trong bóng tối, kèm theo tiếng mở cửa tủ lạnh, tình hình bên trong cũng lộ ra trước mắt cô.

Bên trong không chất đầy đồ như tưởng tượng, chỉ có một túi nilon đen lớn dài rộng 1 mét nằm yên lặng bên trong, bên trên cắm một con dao mổ lợn dài hơn nửa thước.

Có thể thấy, túi đen bọc một khối thịt dài hơn 1 mét.

Hẳn là lúc đang xử lý thì bị chuyện gì đó cắt ngang, ném tạm vào tủ lạnh, ngay cả dao mổ cũng chưa kịp rút ra cất kỹ.

Lúc rời đi cửa tủ lạnh không đóng chặt, dẫn đến hơi lạnh thoát ra, đá đáng lẽ đóng băng trên thành tủ tan chảy, hòa với máu rỉ ra từ túi đen, chảy xuống đất.

Tần Mộ Sắc rút con dao mổ cắm trên túi đen ra, dùng dao nhẹ nhàng rạch túi nilon đen, nghiêm túc quan sát khối thịt xương dính máu bên trong.

Tí tách... Tí tách...

Bây giờ gian bếp vẫn rất tối, tầm nhìn không tốt lắm.

Tiếng máu nhỏ giọt, tiếng nói chuyện của NPC nhà ăn, tiếng dao chặt đồ trên thớt vẫn không ngừng truyền vào tai Tần Mộ Sắc.

Kích thích thần kinh não bộ Tần Mộ Sắc, bảo cô không được lơ là chút nào.

Và khi Tần Mộ Sắc nghiêm túc quan sát xong khối thịt trong túi nilon đen, lông mày cô ngược lại nhíu chặt hơn.

"Đoán sai rồi?" Cô lẩm bẩm.

Trong túi nilon đen đúng là một khối thịt xương thân thể.

Nhưng không phải thịt người như Tần Mộ Sắc đoán trước đó, chỉ là nửa thân lợn chưa xử lý xong.

Có thể thấy lợn bị giết cách đây không lâu.

"Học viện Hạnh Phúc có chuồng trại chăn nuôi, cũng giải thích được..."

"Nhưng con lợn này của họ ăn gì mà to thế nhỉ?"

Tần Mộ Sắc tuy ít nấu nướng nhưng cũng từng đi siêu thị, từng thấy nửa thân lợn chưa xử lý.

Thứ trước mắt cô tuyệt đối to hơn trong siêu thị, cũng không biết ăn gì mà lớn thế này.

Sau khi xác nhận nhà bếp mọi thứ bình thường, không có vấn đề gì, Tần Mộ Sắc cũng không định nán lại lâu, chuẩn bị rời đi.

Cô hiện tại có tổng cộng 3 món đạo cụ, 2 con dao róc xương bằng thép, 1 con dao mổ, hay còn gọi là dao chọc tiết lợn.

Dao róc xương tuy sắc bén nhưng thực ra cũng chỉ cỡ con dao phay bình thường, lưỡi dao hẹp hơn chút, dài hơn chút, lưỡi dao khoảng 25cm.

Nói trắng ra, xét về độ linh hoạt, thực chiến chưa chắc đã lợi hại bằng dao găm của bản thân Tần Mộ Sắc.

Nhưng con dao mổ lợn cỡ lớn cắm trên tảng thịt lợn thì khác, lưỡi dao dài tới 60cm, thân dao cứng cáp dày dặn, trông khá giống đao bổ củi, tuyệt đối là vũ khí lợi hại để chặt chém.

Tần Mộ Sắc không có túi, không thể mang đi hết.

Cô cắm hai con dao róc xương vào tảng thịt lợn, khép hờ cửa tủ lạnh.

Thuận tay cầm cái khăn lau cạnh thớt, lau sạch vết máu trên thân và lưỡi dao mổ, tìm một miếng vải hấp đồ bọc lưỡi dao lại, dùng 2 cái túi nilon đen lớn quấn chặt, kẹp bên hông, giấu dưới váy và áo sơ mi đồng phục JK.

Sau khi giấu kỹ dao mổ, Tần Mộ Sắc nhẹ nhàng bước chân, rời đi với tốc độ nhanh nhất.

Ở đây phải chú ý, vì dao mổ khá dài nên lúc này Tần Mộ Sắc đi lại hơi cứng ngắc mất tự nhiên, càng không thể ngồi xổm, ảnh hưởng đến khả năng né tránh và tốc độ di chuyển.

Trở lại phòng thay đồ khu bếp sau, Tần Mộ Sắc nhìn đồng hồ trên tường.

Thời gian: 5 giờ 55 phút.

Chỉ còn 5 phút nữa là nhà ăn mở cửa.

Tần Mộ Sắc suy nghĩ một chút.

Nếu rời đi ngay bây giờ, thì phải lấy con dao mổ đã giấu ra.

Sau đó giống như lúc đến, ra khỏi hai cánh cửa, men theo bức tường dưới cửa sổ bán cơm làm vật che chắn, đến gần cửa nhà ăn thì giấu lại dao vào dưới áo, tìm cơ hội xông ra khỏi nhà ăn nhanh nhất có thể.

Cách này xem ra khả thi, nhưng tồn tại một vấn đề.

Mặc dù ký túc xá 6 giờ mới có điện nước, người chơi và NPC bình thường tuân thủ thì đến nhà ăn ít nhất cũng phải 6 giờ 15, đủ thời gian để cô rời đi mà không bị phát hiện.

Nhưng liệu người chơi và NPC có không tuân thủ quy định ký túc xá, tụ tập bên ngoài nhà ăn trước 6 giờ, rồi đúng 6 giờ vào nhà ăn không?

Nếu là như vậy, đến lúc đó chẳng phải đụng độ ngay với đám NPC sao.

Tần Mộ Sắc suy nghĩ một chút, quyết định chờ thêm lát nữa.

Chờ tốp học sinh NPC đầu tiên ùa vào nhà ăn, cô sẽ nhân lúc hỗn loạn xông ra khỏi cửa phòng thay đồ, cửa nhỏ khu bếp sau.

Sau đó giả làm học sinh đến ăn sáng bình thường, đi vòng vèo một chút ở khu vực bàn ăn rồi rời đi.

Không, thậm chí có thể thuận tiện xếp hàng lấy hai cái bánh bao làm bữa sáng.

Trong lúc chờ đợi, nếu có nhân viên NPC đến thì lúc đó sẽ tùy cơ ứng biến.

Nghĩ thông suốt rồi, Tần Mộ Sắc dựa vào tường bên cạnh cửa ra phòng thay đồ, qua khe cửa nghe ngóng động tĩnh NPC bên ngoài.

Trong lúc này, Tần Mộ Sắc còn tự kiểm điểm lại bản thân một lần.

Bởi vì lúc vào game, thế giới thực đang là đầu thu nóng bức, lộ trình đi thuyền lại ở vùng nhiệt đới.

Cho nên bộ đồng phục JK của Tần Mộ Sắc chỉ có váy và áo sơ mi, không có áo khoác vest.

Dẫn đến việc bây giờ Tần Mộ Sắc giấu dao mổ còn phải giấu trong áo sơ mi JK, rất bất tiện.

Rút kinh nghiệm, lần sau bất kể thời tiết thế nào, nhất định phải mặc áo khoác JK vào.

Một cái khác là thời gian.

Tần Mộ Sắc quyết định sau khi ra khỏi đây, sẽ mua một chiếc đồng hồ chất lượng tốt đeo vào.

Nếu không gặp lại loại trò chơi ngay cả hệ thống cũng không mở được thế này, không xác nhận được thời gian là vô cùng phiền phức.

Sau khi Tần Mộ Sắc kiểm điểm xong, thời gian cũng đã qua 6 giờ.

Bên ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào của học sinh NPC.

Tần Mộ Sắc hé cửa phòng thay đồ một chút, nhìn ra ngoài.

Nghe thấy gần đó không có tiếng bước chân và tiếng nói chuyện, cô mở cửa lao ra với tốc độ nhanh nhất.

Khu vực làm việc bán cơm rộng khoảng 2 mét này, cô thậm chí dừng lại chưa đến 1 giây đã đẩy cửa nhỏ ra, đến đại sảnh nhà ăn.

Tiếp đó trong khoảng thời gian ngắn chạy ra vài bước, hoàn toàn rời khỏi khu vực bếp sau.

Trong suốt quá trình, tốp học sinh NPC đầu tiên vào nhà ăn đang xếp hàng mua cơm khá lộn xộn.

Nhà ăn không bật đèn, khu vực cô đứng cũng là góc khuất nhất, trong tình huống trời chưa sáng hẳn thì khá tối, không có một học sinh NPC nào chú ý đến cô.

Nhưng...

"Tại sao cô lại đi ra từ bếp sau vào giờ này?!"

Sau lưng Tần Mộ Sắc lại truyền đến tiếng chất vấn!

Tần Mộ Sắc ngàn tính vạn tính, rốt cuộc vẫn không tính tới.

Một dì lao công NPC đang nghỉ ngơi bên cạnh cửa nhỏ khu bếp sau!

Có lẽ do đang trốn việc không quét dọn, không nói chuyện cũng không phát ra tiếng động gì khác, dẫn đến việc Tần Mộ Sắc trước khi đi ra căn bản không phát hiện sự tồn tại của bà ta.

Bây giờ ánh mắt dì lao công NPC rất nghiêm túc, giọng điệu có chút hùng hổ dọa người, rõ ràng là muốn hỏi cho ra lẽ.

Tần Mộ Sắc thấy thế, bất đắc dĩ thở dài.

Haizz...

Vẫn bị phát hiện...

Tiếp đó, khoảnh khắc tiếp theo.

Tần Mộ Sắc đột nhiên quay đầu nhìn dì lao công NPC.

Đôi mắt đỏ thẫm trong nháy mắt trở nên vô cùng băng giá, tràn ngập sát khí, trừng dì lao công NPC một cái thật dữ tợn.

Phản ứng của Tần Mộ Sắc thực sự nằm ngoài dự đoán của dì lao công NPC, không hiểu sao cô lại phản ứng mạnh như vậy, nhất thời cũng ngẩn người.

Còn Tần Mộ Sắc thì sao?

Nhân lúc dì lao công NPC chưa kịp phản ứng, trực tiếp quay đầu bỏ đi.

Tần Mộ Sắc đi không ngoảnh lại trong đại sảnh tầng một nhà ăn hơi ồn ào, vì bị dì lao công NPC phát hiện nên từ bỏ bữa sáng, đi thẳng ra cửa nhà ăn.

Và ngay khi Tần Mộ Sắc sắp đi đến cửa nhà ăn, một người chơi Trò Chơi Tử Vong bước vào.

Cô gái mặc áo phông trắng đơn giản, váy vải màu vàng nhạt, trông phóng khoáng và đúng mực.

Mái tóc đen dài xõa vai, khuôn mặt thanh lãnh ưa nhìn, bước chân nhẹ nhàng và mang lại cảm giác chững chạc, rất có khí chất.

Người này chính là thiếu nữ đội trưởng tên 『Bạch Vũ』 trong nhóm 3 người chơi trẻ tuổi.

Khi đôi mắt đỏ thẫm của Tần Mộ Sắc nhìn về phía Bạch Vũ, ánh mắt Bạch Vũ cũng vừa vặn rơi vào mặt Tần Mộ Sắc, hai người nhìn nhau.

Ánh mắt Tần Mộ Sắc nghiêm túc băng lãnh, tạo cho người ta cảm giác rất mạnh mẽ, tính công kích rất cao.

Cũng chính vì ánh mắt như vậy nên khi đi học, không ai dám đến gần bắt chuyện với Tần Mộ Sắc.

Còn ánh mắt Bạch Vũ lúc này cũng mang theo chút lạnh lẽo.

Nhưng là kiểu thanh lãnh cao ngạo, giống như đóa hoa mai nở một mình trong băng tuyết, không có sự bài xích và tính công kích mãnh liệt với người ngoài như vậy.

Dưới ánh mắt trong trẻo lạnh lùng ấy lại có thêm vài phần ung dung điềm tĩnh, khiến người ta không dám coi thường.

Cứ như vậy, hai người nhìn nhau, không ai dời mắt đi, lướt qua nhau sau vài giây!

Sau khi lướt qua Bạch Vũ, Tần Mộ Sắc lại nhìn thấy hai nam thanh niên trẻ tuổi trong nhóm 3 người, 『Lưu Kiện』 và 『Lưu Khôn』 lần lượt ở phía sau Bạch Vũ 5 mét và 10 mét.

So với sự ung dung điềm tĩnh của Bạch Vũ.

Lưu Kiện nhìn thấy Tần Mộ Sắc, ánh mắt lộ rõ vẻ đề phòng và thù địch.

Lưu Khôn thì có chút sợ hãi Tần Mộ Sắc, không dám nhìn thẳng vào cô.

Tần Mộ Sắc không quan sát kỹ 2 người, rất nhanh cũng lướt qua 2 người, chạy về phía ký túc xá Hạnh Phúc.

Đồng thời, thầm nghĩ.

3 người rõ ràng là người chơi tổ đội.

Rõ ràng hành động cùng nhau, tại sao lại cố tình giữ khoảng cách nhất định?

Lát sau.

Tần Mộ Sắc lấy cẩm nang học sinh ra, ánh mắt dừng lại ở điều thứ 4.

『Cẩm nang nhập học điều 4: Xin học sinh mới đừng bắt chuyện với học sinh cũ, chúng tôi cũng không khuyến khích giao lưu giữa các học sinh mới. Tin chúng tôi đi, đó không phải chuyện tốt đâu. Mục đích bạn đến trường là để học tập.』

.

.

ps. Sơ đồ mặt bằng tầng 1 nhà ăn Hạnh Phúc.

3781409b-0a35-4721-bedd-0a698128b295.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!