Chương 31: Ai u, thật mệt mỏi!
Chương 31: Ai u, thật mệt mỏi!
Đầu đường Tokyo.
Tần Mộ Sắc không đợi Y Mặc mà đi trước hai bước.
Bởi vì Y Mặc không đi theo, cô bèn bực bội quay đầu liếc nhìn anh, định xem lần này anh lại bị cái gì thu hút.
Kết quả.
Vừa vặn nhìn thấy Y Mặc và một thiếu nữ trẻ tuổi đang kinh ngạc nhìn nhau.
Một giây sau, thiếu nữ kia nói câu “Anh Kuuhaku”, rồi một phát nắm lấy tay Y Mặc, kích động trò chuyện.
Tần Mộ Sắc nhìn màn hình LED lớn chiếu cảnh thiếu nữ đang nhảy múa ở vị trí trung tâm, lại nhìn thiếu nữ đang kéo tay Y Mặc vui vẻ ôn chuyện, lúc đó mặt cô đen sầm lại.
???
Đệch, còn bảo không phải trăng hoa, bằng chứng rành rành đây này!
Ván chơi đó của Kokoro-chan là ván phải chết, có ý nghĩa rất lớn đối với cô bé.
Nhờ Tiểu Bàn để Y Mặc giao cho cô bé vật phẩm xác suất đặc biệt mới thành công sống sót, giờ gặp lại Y Mặc, tự nhiên tâm trạng không giống bình thường, rất kích động.
Còn chưa nói được vài câu, chỉ thấy Tần Mộ Sắc đi tới.
Kokoro-chan thấy thế, nhìn Tần Mộ Sắc, lại nhìn Y Mặc, thận trọng hỏi: “Bạn gái ạ?”
Y Mặc nhìn ánh mắt không thiện cảm của Tần Mộ Sắc, lại nhìn Kokoro-chan, xoa đầu, cảm thấy hơi khó xử: “Ách, cứ coi là vậy đi.”
Coi là?
Kokoro-chan nghe vậy, như có điều suy nghĩ, lộ ra ánh mắt đầy ẩn ý: “À ~~”
Nói xong, cô bé quay người cúi đầu chào Tần Mộ Sắc: “Chào chị dâu!”
“Em là Kokoro-chan, idol đang hoạt động, ván trước được anh Kuuhaku cứu một mạng, nhìn thấy ân nhân nên hơi kích động, xin chị đừng hiểu lầm.”
Nói xong, cô bé móc ra hai tấm vé vào cửa.
Hai tay khom lưng kính cẩn đưa về phía Tần Mộ Sắc: “Sáng mai em có buổi hòa nhạc hoạt động idol ở Shibuya, mời chị dâu và anh Kuuhaku cùng tới xem, coi như em tạ lỗi vì làm chị dâu hiểu lầm!”
Thái độ của Kokoro-chan vô cùng thành khẩn, là kiểu Tần Mộ Sắc chưa từng thấy bao giờ, khiến cô vô cùng kinh ngạc. Tần Mộ Sắc đâu còn giận Kokoro-chan nữa, ngược lại còn cảm thấy mình hơi nhỏ nhen và ngại ngùng.
Lẽ ra nên từ chối, nhưng đối phương đã khom người, hai tay dâng vé tận mặt, thực sự không tiện khước từ.
Tần Mộ Sắc đành nhận lấy: “Nhưng tôi không phải chị dâu...”
“Cái đó, không cần để ý đâu, chủ yếu là cái tên trăng hoa này... Ừm, tôi là đối với anh ta chứ không phải đối với cô.”
Tần Mộ Sắc muốn giải thích.
Nhưng Kokoro-chan hoàn toàn không cần Tần Mộ Sắc giải thích, vội vàng nói: “Hiểu, em hiểu hết mà.”
“Anh Kuuhaku vừa có năng lực lại đẹp trai, khó tránh khỏi thu hút con gái. Em là idol đang hoạt động bị cấm yêu đương, chị dâu yên tâm.”
Khen Y Mặc, lại không phủ nhận lời Tần Mộ Sắc, còn tự mình trích sạch sẽ quan hệ.
Chỉ có thể nói.
Idol đang hot đúng là idol đang hot, EQ quá cao, quá biết nói chuyện.
“Được rồi, không quấy rầy chị dâu và anh Kuuhaku nữa, em còn có việc đi trước đây, bái bai!”
Kokoro-chan ló đầu, rất nhanh liền chuồn mất.
Tần Mộ Sắc đi đến bên cạnh Y Mặc, nhìn bóng lưng Kokoro-chan, nhìn tấm vé trong tay, trừng mắt với Y Mặc: “Tại sao những cô gái anh quen đều tốt như vậy?”
Y Mặc cười khổ: “Đây đâu phải chuyện tốt.”
“Bên cạnh tôi toàn người xấu mới là chuyện tệ chứ.”
Tần Mộ Sắc gật đầu: “Không sao, nếu là người xấu, tôi có thể giúp anh giải quyết.”
Tần Mộ Sắc làm động tác cứa cổ.
Y Mặc: “Bình tĩnh chút đi, cô nhìn người không chuẩn đâu.”
Tần Mộ Sắc: “Cũng đúng, nếu không sao lại đi gần với tên đại trăng hoa như anh chứ.”
“Mùi của cô bé này tôi biết.”
“Cuối tháng 10, lúc anh và Ứng Ly ra khỏi ván chơi đó, trên người có dính mùi này.”
Y Mặc: “Vãi, cô là chủng loại chó săn gì thế.”
“Mùi của người ta mà cũng nhớ được đã quá đáng lắm rồi, đây còn là chuyện của nửa năm trước, đây là quá đáng mẹ nó mở cửa cho quá đáng, quá đáng đến nhà rồi.”
“Làm bạn trai cô đúng là nguy hiểm thật, xã giao công việc một chút, tối về nhà có khi mất mạng.”
Tần Mộ Sắc: “Hừ, một mình rất tốt, cần gì bạn trai.”
Nói xong, cô liếc nhìn Y Mặc, lại lẩm bẩm: “Đồ trăng hoa!”
Y Mặc: “Vâng vâng vâng, ngài nói đúng.”
Y Mặc cũng không phản bác, dùng giọng điệu dỗ dành, hơi ôm vai Tần Mộ Sắc, ý bảo “nên đi rồi”.
Tần Mộ Sắc bĩu môi, né tránh như phòng cướp, nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu.
Một khúc nhạc dạo ngắn, gặp Kokoro-chan, Tần Mộ Sắc ghen, Kokoro-chan đi, Tần Mộ Sắc thật đáng yêu, hai người cũng nên suy tính xem về khách sạn hay đi tìm Hội Kamikawa.
Nhưng hết lần này tới lần khác, rất nhanh, Kokoro-chan lại quay lại.
Chắp tay trước ngực, khẩn cầu Y Mặc và Tần Mộ Sắc: “Chị dâu, anh Kuuhaku, tình huống khẩn cấp, có thể xin hai người giúp một chút được không!”
.
15 phút sau.
Kokoro-chan kể rõ sự tình với Tần Mộ Sắc, trao đổi phương thức liên lạc, hẹn sáng mai gặp ở Shibuya rồi rời đi.
Hóa ra quản lý của Kokoro-chan đột nhiên bị ngộ độc thực phẩm phải nhập viện, dẫn đến hậu trường buổi hòa nhạc ngày mai thiếu người hỗ trợ.
Giờ đã tối rồi, tìm người không dễ.
Cô bé hiện là idol đang hot, đồ đạc tùy thân rất nhiều, tìm ai giúp cũng phải suy nghĩ, nợ ân tình rất phiền phức.
Nghĩ đến việc Y Mặc và Tần Mộ Sắc ngày mai không từ chối đến xem buổi hòa nhạc, liền đến hỏi thử.
Mặc dù là nhờ vả, nhưng người ngoài nghề tham gia vào hoạt động idol chắc cũng vui, ít nhiều có ý muốn để Y Mặc và Tần Mộ Sắc cùng đến chơi, tăng thêm chút trải nghiệm.
Kokoro-chan liền mở lời mời.
Nhưng người Nhật là thế, lễ nghi nơi công sở lúc nào cũng khoa trương.
Kokoro-chan quên mất Y Mặc và Tần Mộ Sắc là người Trung Quốc mới đến, bản năng công sở quên thu lại, khiến Tần Mộ Sắc – người cho rằng Kokoro-chan cực kỳ tốt – ngại từ chối, bèn đồng ý.
Kokoro-chan muốn tránh hiềm nghi nên xin phương thức liên lạc của Tần Mộ Sắc, quả thực để lại ấn tượng rất tốt cho cô.
Chờ Kokoro-chan đi rồi.
Tần Mộ Sắc, chế độ xoắn xuýt, khởi động!
“...”
“Kokoro-chan quá khách sáo quá nhiệt tình, không nỡ lòng nào mà không đồng ý.”
“Lần này thực sự trách tôi, rõ ràng có nhiệm vụ trên người, không nên đồng ý...”
“Đúng rồi, Hội Kamikawa còn chưa đi đâu, bây giờ đi không?”
Y Mặc nhìn bộ dạng vô cùng xoắn xuýt của Tần Mộ Sắc, không nhịn được cười, vỗ vỗ lưng cô: “Đi thôi, đừng xoắn xuýt nữa.”
“Đã nhận lời người ta rồi thì cứ chơi vui vẻ thôi.”
“Nói thẳng ra là giúp người Nhật, gấp gáp làm gì, chết có phải người mình đâu.”
“Lão già Yamaguchi-gumi kia cũng không đơn giản, có cảm giác lợi dụng chúng ta thu thập bang phái đối địch, tình báo có hữu dụng hay không còn khó nói, chưa chắc chắn đâu.”
“Đi nào, mời cô ăn đồ ngọt, về ngủ sớm một chút, ngày mai chắc chắn phải dậy sớm. Biết đâu hoạt động idol còn có yakuza tham gia, có thể tiếp xúc với Hội Kamikawa đấy.”
Tần Mộ Sắc là người mà người khác khuyên không được, nhưng lại đặc biệt dễ bị Y Mặc lừa.
Nói xong, cô cũng gật đầu không xoắn xuýt nữa.
“Ai là người mình với anh... Thôi được rồi.”
“Nhưng mà, đồ ngọt...”
Y Mặc: “Hôm nay cứ ăn trước, mai giảm cân sau.”
Cứ như vậy, ăn xong đồ ngọt, Tần Mộ Sắc mang theo cảm giác tội lỗi, vui vẻ hớn hở trở về khách sạn.
Tần Mộ Sắc đi gọi điện cho Kokoro-chan hỏi cụ thể công việc.
Y Mặc trở về phòng mình cũng không nhàn rỗi, mở app trò chơi tử vong tìm Tạc Dạ Tây Phong.
『 Y Mặc: Ê, chị đại Tạc Dạ, làm gì thế?』
『 Tạc Dạ Tây Phong: Sao, rảnh rỗi lại bắt đầu suy nghĩ về chuyện sáp nhập vào Hòa Kiên Hội bọn này à?』
『 Y Mặc: Đã nghĩ kỹ rồi, định gia nhập Màn Đêm à?』
『 Tạc Dạ Tây Phong: Chờ lúc anh ngủ tối nằm mơ hẵng nói nhé.』
『 Đúng rồi, Bắc Tây khai trừ Người Mộng Mơ rồi.』
Emmmmm.
Mấy ngày nay Người Mộng Mơ đúng là không tìm mình nói chuyện, không biết bận gì.
Y Mặc nghĩ đến đây, định đánh chữ “A, Amen”, nhưng không gửi đi, lại xóa.
Dù sao không xác định thật giả, đừng để Tạc Dạ Tây Phong lừa một vố, chính mình thuận miệng nói linh tinh lại hố Người Mộng Mơ thật.
『 Y Mặc: Người Mộng Mơ sao rồi, cô định để cô ấy tới Màn Đêm thực tập à?』
『 Hoan nghênh, nhiệt liệt hoan nghênh.』
『 Thôi, nói chuyện nghiêm túc, cũng không thể tìm cô chỉ để tán gẫu được.』
『 Bên Nhật có cái việc, việc của chính phủ Trung Quốc, Màn Đêm bọn tôi nhận thầu một phần.』
『 Tôi muốn chia cho cô một bát canh, làm không?』
『 Tạc Dạ Tây Phong: Khó không?』
Việc này khó hay không cũng không đơn giản như vậy.
Tổ chức trò chơi tử vong vốn không thấy được ánh sáng, dù người không xấu cũng vậy.
Cơ hội được hợp nhất, hoặc có thể giữ quan hệ tốt với chính phủ, chắc chắn là rất muốn, nhất là tổ chức trật tự thiện lương.
Khó, có thể nhận.
Không khó, muốn nợ Y Mặc ân tình, với tính cách của Tạc Dạ Tây Phong, thật đúng là chưa chắc đã đồng ý.
『 Y Mặc: Khó nói lắm.』
『 Có thể toàn bộ quá trình êm đẹp không xung đột, cũng có thể là vô cùng nguy hiểm.』
『 Địa điểm Tokyo Nhật Bản, cô điều tra tin tức gần đây đi, quyết định xong cho tôi cái tin, cần cô đích thân dẫn đội, không thể chậm trễ đâu.』
15 phút sau.
『 Tạc Dạ Tây Phong: OK, vụ này tôi nhận.』
『 Ngoài ra, không cần thù lao.』
『 Y Mặc: Cô đấy, đúng là không cho tôi một cơ hội nhỏ nào.』
『 Tạc Dạ Tây Phong: Anh là người miệng không có chút tin cậy nào, ai biết câu nào đùa câu nào thật, ân tình của anh tôi cũng không dám nợ.』
Y Mặc và Tạc Dạ Tây Phong lại bàn thêm chi tiết, đến Nhật sắp xếp thế nào.
Y Mặc không định sáp nhập Hòa Kiên Hội thật, bình thường chỉ là tìm chủ đề, giữ quan hệ tốt đẹp.
Giống như bây giờ có việc có thể làm sâu sắc thêm quan hệ hai tổ chức, thì cứ sắp xếp một chút, cũng là kinh nghiệm và phương thức đối nhân xử thế.
Y Mặc nói chuyện xong với Tạc Dạ Tây Phong, bèn gọi điện cho Đồng Mộ Tuyết.
Nói chuyện với Đồng Mộ Tuyết về tình hình điều tra hiện tại, kể lại chuyện Hòa Kiên Hội.
Đồng Mộ Tuyết: “OK, em biết rồi.”
“Anh cũng không cần nghiêm túc quá, tùy tiện điều tra là được.”
Y Mặc: “Em biết đấy, người đi cùng anh là người thích so tài nghiêm túc.”
“Lần này nước ở Nhật rất đục.”
“Anh cũng phải để mắt một chút, có thể không gây chuyện thì cố gắng không gây chuyện.”
“Nhưng cứ điều thêm 2, 3 người chơi giỏi của Entropy đến đây đi, trên địa bàn người ta, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.”
Đồng Mộ Tuyết đồng ý xong, hai người video call một lúc, trò chuyện việc nhà việc vặt.
Chờ chuyện chính sự và chuyện không đứng đắn đều làm xong, Y Mặc cũng hoàn toàn thả lỏng.
Nằm vật ra giường thành hình chữ đại, đi cả ngày cũng mệt thật, nhìn trần nhà cảm thán: “Khách sạn này có cao cấp đến đâu cũng không bằng cái giường nhỏ nhà mình.”
“Ngày mai giúp Kokoro-chan, ngược lại có chút mong chờ, không biết hiện tại xem live rốt cuộc là cảm giác gì.”
“Không nghĩ nữa, ngủ!”
.
Ngày 9 tháng 4.
Hậu trường hội trường hoạt động idol tầng hầm một phố thương mại Ikebukuro.
Hỏi: Xem live idol Nhật Bản tại hiện trường là cảm giác gì?
Đáp: Y Mặc cũng không biết.
Nhưng Y Mặc biết, hậu trường trước khi live hoạt động idol, bận tối tăm mặt mũi, mệt như chó.
“Anh Kuuhaku ơi, có ít đồ đến rồi, phiền anh ra nhận giúp một chút.”
“À à, không vấn đề.”
“Anh Kuuhaku, cái trang điểm mắt này của em có phải có vấn đề không ạ.”
“Không vấn đề, đẹp xuất sắc!”
“Anh đẹp trai ơi, áo của em mất một cái cúc, anh gọi tổ phục trang khâu giúp em... nếu không thì anh khâu tạm giúp em một cái?”
Tần Mộ Sắc trừng mắt nhìn Y Mặc.
“Ây da, tôi cũng đâu biết khâu... Để tôi xem là chỗ nào.”
“Một cái sau lưng chứ có phải phía trước phía dưới đâu, nhanh, đưa kim đây, 5 giây giải quyết cho cô!”
“Anh đẹp trai giỏi quá, em chỉ ủng hộ một mình anh nha!”
“Cũng không phải không được.”
“Anh trai nhỏ... cái đó...”
“Em lại có việc gì?”
“Em không sao, chỉ là thấy người khác đều gọi anh, em cũng muốn gọi anh một tiếng.”
“Cái con bé này, nghịch ngợm.”
Cốc nhẹ một cái lên đầu, làm mấy cô nàng cười rúc rích.
Reng reng reng ——!
“A lô, ai đấy?”
“Vụ án? Vụ án gì?”
“Không quen, thật không quen, trợ lý idol như tôi đang bận tối mắt đây, quay đầu nói chuyện sau nhé.”
“Cái gì, tôi không làm việc đàng hoàng á.”
“Người anh em, tối qua chẳng phải không có ai chết sao, đó cũng đâu phải nghề chính, khổ nhàn kết hợp... không đúng, cực khổ cực khổ kết hợp, âm âm tắc dương.”
“Về rồi nói chuyện.”
Y Mặc cúp điện thoại xong, lại bị các idol gọi, bận túi bụi.
Cứ như vậy, tại hậu trường hiện trường live.
Kokoro-chan nhìn mình và 4 thiếu nữ trong nhóm không ngừng gọi Y Mặc giúp đỡ, lại nhìn 4 trợ lý bên cạnh đang rảnh rỗi đến phát chán, vô cùng bất đắc dĩ.
Rõ ràng, gọi anh Kuuhaku đến là để giúp mình mà...
Mặc dù, mình hình như đúng là không có việc gì.
Không còn cách nào, ai bảo Kokoro-chan là hạt nhân trong nhóm, lại mang đến một anh trợ lý tạm thời vừa đẹp trai lại biết nói chuyện, tự nhiên mọi người cũng nhiệt tình, hùa theo góp vui.
“Ôi chao, mệt quá, cái nghề trợ lý idol này đúng là không phải cho người làm.”
“Anh Kuuhaku ơi, vậy có thể giúp em... hay là anh nghỉ một lát trước đi?”
“Không sao, để anh làm cho!”
Cứ như vậy, trong từng tiếng “Anh Kuuhaku” ngọt ngào hoạt bát, Y Mặc hoàn toàn đánh mất phương hướng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
