Chương 30
Chương 30: Đầu hàng
Cá Muối Phi Tù: “Xong rồi, đánh không lại lại thoát không nổi, đại ca, chúng ta sắp 'toang' ở đây rồi!”
Lời này của Cá Muối Phi Tù tuyệt đối không có thành phần phóng đại.
Hai người hướng về vị trí định vị của Ninh Vũ Vũ để hội họp, vốn dĩ dọc đường đi rất dễ dàng.
Có con mắt trái của Y Mặc mở đường, gặp phải mãnh thú hay người chơi đều trực tiếp lách qua, có thể nói ngay cả chiến đấu cũng chưa từng phát sinh.
Cá Muối Phi Tù mặc dù điểm tích lũy xếp chót, người sống sót còn lại bao nhiêu thì điểm số của cậu xếp bấy nhiêu, nhưng đi theo một đại ca "ngầu lòi" như vậy, cậu cũng không hoảng chút nào.
Nhưng cái sự "không hoảng" này vừa dứt, vấn đề liền đến.
Đang đi đứng ngon lành, Y Mặc lại đột nhiên dừng bước không đi nữa.
Cá Muối Phi Tù hỏi: “Sao thế, lại có người chơi hay mãnh thú à?”
Y Mặc nhìn về phía khu rừng rậm vắng vẻ bên cạnh, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, giải thích: “Cũng gần như vậy.”
“Chúng ta hình như bị nhắm vào rồi.”
Cá Muối Phi Tù: “Xông lên, diệt bọn hắn?”
Cá Muối Phi Tù vô hạn tán thành thực lực của Y Mặc, cảm thấy Y Mặc đã có thể làm được lật tay thành mây, trở tay thành mưa.
Việc đi đường vòng khi gặp người chơi và mãnh thú, đó đều là do Y Mặc muốn tiết kiệm thời gian, không thèm để ý bọn họ mà thôi.
Y Mặc nghiêng đầu nhìn Cá Muối Phi Tù, lộ ra đôi mắt cá chết nói: “Nói một lần cuối, cậu đánh giá sai năng lực chiến đấu của tôi rồi.”
Nói xong, lại bổ sung: “Mặc dù, tôi đúng là cũng không yếu.”
“Địch nhân hơi đông, không có phần thắng nào đâu, tăng tốc bước chân, trốn được thì trốn đi, hy vọng không phải nhắm vào chúng ta.”
Y Mặc đều nói như vậy, Cá Muối Phi Tù tự nhiên là ngoan ngoãn nghe lời.
Tất nhiên địch nhân từ phía chéo bên trái tới, như vậy để tránh địch, hai người liền chọn con đường phía bên phải để tiến tới.
Lúc chạy đi, Cá Muối Phi Tù lắm mồm hỏi: “Người anh em, tôi hỏi thêm một câu nữa.”
“Không có ý gì khác, đơn thuần tò mò thôi, địch nhân thực sự mạnh như vậy sao? Cậu hoàn toàn không có hi vọng thắng?”
Đối với cái miệng liến thoắng của Cá Muối Phi Tù, Y Mặc ngược lại thật có kiên nhẫn: “Nếu cái giá phải trả để giết chết đối phương là cậu nhất định sẽ chết, tôi có thể sẽ chết, cậu cho rằng đó tính là thắng sao?”
Cá Muối Phi Tù: “Á đù, vậy thì chuồn lẹ!”
Khi nhận được đáp án này, Cá Muối Phi Tù không nói nhảm nữa, hai người bắt đầu chạy trốn điên cuồng trong rừng rậm.
Nhưng kết quả là...
Đám địch nhân hướng về phía Y Mặc và Cá Muối Phi Tù căn bản không hề từ bỏ việc truy đuổi, có thể nói là lao thẳng tắp về phía hai người, hơn nữa khoảng cách ngày càng thu hẹp.
Trong đó mấy tên dẫn đầu thậm chí đã đuổi kịp Y Mặc và Cá Muối Phi Tù, giao tay qua hai lần, đều bị Y Mặc dùng súng đánh ngã.
Nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện.
Hiện tại kẻ đang đuổi theo Y Mặc và Cá Muối Phi Tù chính là những thổ dân người lùn đeo mặt nạ, trang phục nguyên thủy mà Ninh Vũ Vũ đã gặp trong đêm qua.
Bọn họ thân thủ nhanh nhẹn, có thể nói là hòa nhập hoàn hảo vào rừng rậm. Nếu không có mắt trái của Y Mặc, bị bọn họ truy kích e là chết thế nào cũng không biết.
Kèm theo động tĩnh sau lưng càng lúc càng lớn, bụi cây xung quanh không ngừng lay động, trái tim Cá Muối Phi Tù đã nhảy lên tới cổ họng, cuối cùng thốt ra câu nói mở đầu kia.
“Xong rồi, đánh không lại lại thoát không nổi, đại ca, chúng ta sắp 'toang' ở đây rồi!”
“Đại ca, cậu mau chạy đi chứ, sao lại còn chạy càng ngày càng chậm, tôi sắp bỏ rơi cậu rồi đấy.”
Cá Muối Phi Tù cuống, vô cùng cuống.
Nhưng ngặt nỗi cậu càng nhanh, Y Mặc chạy lại càng chậm.
Y Mặc ngược lại trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, trán lấm tấm mồ hôi, lộ ra đôi mắt cá chết không mặn không nhạt nói: “Thể lực của tôi rất kém, đây đã là giới hạn rồi.”
Thực ra nếu bảo Y Mặc bộc phát một đợt, đột nhiên tăng tốc chạy một chút, cũng không thành vấn đề.
Nhưng chạy toàn lực, người bình thường còn mệt chết, huống chi Y Mặc loại người có cơ thể lỗi này?
Thể lực Y Mặc đã không theo kịp, ngược lại anh không vội vã như vậy nữa.
Nhưng Cá Muối Phi Tù lại gấp muốn chết: “Vậy cũng không thể chờ chết a.”
Nói xong, cậu nhanh chóng chạy quay lại hai bước, kéo cánh tay Y Mặc, định lôi Y Mặc tiếp tục chạy.
Nhưng không kéo còn đỡ, kéo một cái, Y Mặc triệt để ngã ngửa ra không chạy nữa.
Cá Muối Phi Tù: “Đại ca, tính sao đây?”
“Cậu đây là cam chịu, định đầu hàng à?”
“Hay là cậu cho tôi khẩu súng, chúng ta liều mạng với chúng!”
Tính đến hiện tại, Y Mặc vẫn chưa đưa vũ khí cho Cá Muối Phi Tù.
Cậu thấy Y Mặc nổ súng bắn những người lùn nguyên thủy đuổi theo, có thể nói là một phát một em, đã cảm thấy mình có lẽ có thể đánh một trận.
Nhưng trên thực tế, Y Mặc có thấu thị + tâm ngắm, còn Cá Muối Phi Tù có không?
Cậu ta không có!
Chưa nói đến việc Y Mặc không đưa vũ khí là có lý do, cho dù đưa cho cậu, cậu cũng hoàn toàn không đánh lại.
Y Mặc thấy Cá Muối Phi Tù cuống muốn chết, liền đẩy cậu nói: “Cậu tiếp tục chạy về phía trước, đợi tôi ở cách đây 2000 mét.”
Cá Muối Phi Tù sững sờ: “Đại ca, cậu muốn làm gì?”
Nếu nói để tranh thủ thời gian chạy trốn cho mình, thì không cần bảo mình đợi ở cách 2000 mét.
Nhưng nếu Y Mặc có thực lực chiến thắng đối phương, vậy chạy mệt muốn chết nãy giờ có ý nghĩa gì?
Cá Muối Phi Tù không hiểu, tự nhiên muốn hỏi.
Nhưng Y Mặc lại không có thời gian phản ứng với cậu, nâng súng lên bắn một phát về phía khu rừng đang lay động, đánh trúng một tên người lùn nguyên thủy vừa đuổi kịp, sau đó đá một cước vào mông Cá Muối Phi Tù: “Bảo cậu đi thì đi đi, đừng ở đây vướng víu!”
Y Mặc đá một cái, lại nói như vậy.
Cá Muối Phi Tù cũng không dám hỏi nhiều nữa, nhìn sâu vào Y Mặc một cái rồi vắt chân lên cổ mà chạy.
Y Mặc nói đúng, mình ở lại đây đích xác không giúp được gì.
Phân tích theo lý trí, pha này nhìn thế nào cũng là một người làm mồi nhử, một người chạy trốn.
Bình thường mà nói, Y Mặc dừng lại không đi là mồi nhử.
Nhưng nếu anh là mồi nhử, cũng sẽ không bảo mình chạy 2000 mét rồi dừng lại, nghĩa là có thể mình mới là cái mồi nhử đó.
Cá Muối Phi Tù vừa chạy nhanh vừa phân tích tình huống trước mắt và hành vi của Y Mặc.
Phán đoán lý trí là cậu không nên nghe theo sự sắp xếp của Y Mặc, chạy 2000 mét rồi dừng lại.
“Thế nhưng là, mẹ kiếp, Y Mặc là anh em tốt của ta a.”
“Chưa nói đến việc Y Mặc không phải loại người như vậy, cho dù thật sự lấy ta làm mồi, ta cũng nhận!!!”
Cứ như vậy, Cá Muối Phi Tù tính toán khoảng cách, chạy điên cuồng về hướng Y Mặc nói, không còn tâm tư nào khác.
Mà bên phía Y Mặc.
Thấy Cá Muối Phi Tù nghe theo sắp xếp của mình tiếp tục chạy trốn, anh bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Tôi không có lừa cậu.”
“Bình thường mà nói, chiến đấu với 100 tên NPC thân thủ nhanh nhẹn như vậy, tôi thực sự không có phần thắng.”
“Bọn họ là thổ địa, hiểu rõ địa hình.”
“Thể năng tốc độ lại vượt xa tôi.”
“Cho dù tôi có kỹ năng bắn súng 1 chấp 100, nhưng thân thể lại không nhanh bằng tư duy, không có cách nào hoàn toàn tránh né đòn tấn công từ xa của bọn họ...”
Y Mặc nói, tay đã thay xong băng đạn cho khẩu súng tự chế.
Kèm theo khuôn mặt ngày càng lạnh nhạt, sương mù trong mắt trái càng nồng đậm, cả người cũng bắt đầu di chuyển, vậy mà lại lao ngược trở lại hướng địch nhân đang đuổi tới.
“Thế nhưng, đánh không lại, cũng phải đánh!”
Một thân một mình xuyên qua rừng rậm.
Rõ ràng là nơi mà ngay cả người có thể năng cực tốt chạy cũng vô cùng khó khăn.
Nhưng Y Mặc lại di chuyển như đi trên đất bằng, bước chân dưới chân có thể nói tinh chuẩn đến cực hạn, mỗi lần đặt chân đều vô cùng hoàn mỹ và thăng bằng.
Rất nhanh, anh đã xuyên qua giữa các hàng cây được khoảng 10 mét.
Cùng lúc đó, bụi cây cách đó 3 mét lay động, một người lùn mặc quần áo lá cây, đầu đeo mặt nạ đột nhiên lao ra, vung một thanh loan đao chém vào đùi Y Mặc.
Y Mặc cũng đã nghiêng người, dưới sự dự phán từ trước, gần như dán sát vào người lùn mà nổ súng.
Đoàng ——!
Dưới tiếng súng, tên người lùn chưa chết, chỉ bị đánh ngã xuống đất.
Hắn muốn đứng lên tiếp tục giết về phía Y Mặc, nhưng bóng dáng Y Mặc đã biến mất, lao vào rừng rậm hướng về phía càng nhiều địch nhân hơn.
Giữa rừng rậm nguyên thủy, cây cối và dây leo đan xen tầng tầng lớp lớp.
Tạo thành một lớp lưới ngăn cách tự nhiên cho các sinh vật, bạn không cách nào biết được đằng sau những thực vật không ngừng lay động kia rốt cuộc ẩn chứa sát cơ kinh khủng gì.
Kèm theo toàn bộ tầm nhìn bị bao phủ bởi màu đỏ huyết sắc, Y Mặc lấy tốc độ không quá nhanh xuyên qua những vật che chắn tự nhiên này, mỗi lần đưa tay nổ súng đều khiến một chấm đỏ đại diện cho sinh vật dừng lại tại chỗ.
Trong mắt người chơi khác là hoàn cảnh địa hình vô cùng tồi tệ, ngược lại thành trường địa chiến đấu có lợi nhất cho Y Mặc, có thể nói là đi vào chốn không người.
Mà Y Mặc cũng chưa từng bồi thêm phát súng nào, từ đầu đến cuối duy trì trạng thái di chuyển.
Một khi dừng lại, đồng nghĩa với việc phải đối mặt với ám khí ống trúc của người lùn nguyên thủy, cùng những con dao săn rõ ràng không sắc bén bằng dao hiện đại nhưng lại có thể cắt đứt cơ thể người.
Tiếng gió, tiếng súng, tiếng gầm rú của người lùn.
Chỉ vẻn vẹn 3 phút, Y Mặc đã bị mấy chục người lùn vây quanh chặt chẽ, vòng vây từ trăm mét dần thu nhỏ lại còn mấy chục mét thậm chí mười mấy mét, đạn dược trong tay cũng dần thấy đáy.
Dù xét về phương diện nào, Y Mặc đều không giãy dụa được bao lâu nữa.
Nhưng cũng chính lúc này, đôi mắt chết lặng của Y Mặc lóe lên một tia sáng.
“Tìm được rồi.”
Dưới âm thanh này, Y Mặc lấy hết sức lực cuối cùng bắt đầu nhảy vọt.
Mồ hôi phủ đầy gò má, làm ướt thái dương.
Xung quanh là hơn mười tên người lùn nguyên thủy đã lao ra, khoảng cách với Y Mặc càng lúc càng gần.
Nhưng Y Mặc căn bản không để ý, trong mắt chỉ còn lại chấm đỏ có kích thước tương đối lớn hơn ở cách đó không xa.
Đoàng đoàng ——!
Kèm theo hai tiếng súng vang lên.
Hai tên người lùn nguyên thủy xung quanh chấm đỏ lớn kia trúng đạn, đồng thời Y Mặc sải bước nhảy vọt, trực tiếp lao về phía chấm đỏ có năng lượng lớn nhất đó.
Đó là một người lùn có chiều cao nhỉnh hơn những người khác một chút, đạt khoảng 1 mét 6.
So với những người lùn khác cầm liềm, khiên, ám khí ống trúc, quần áo vô cùng mộc mạc, thì người lùn này lại cầm một cây gậy gỗ đen sì, chiếc áo khoác bện bằng thực vật trên người cũng đặc biệt rực rỡ và sặc sỡ, có chút cảm giác của pháp sư, rõ ràng địa vị rất cao.
Y Mặc vậy mà lại giết đến trước mặt mình, khiến tên người lùn kia cũng có chút kinh ngạc.
Hắn vội vàng vung cây gậy gỗ đen sì trong tay, miệng lẩm bẩm thứ ngôn ngữ không thể hiểu, dường như muốn làm gì đó với Y Mặc.
“!@#¥%...”
Nhưng tiếc là, chung quy Y Mặc vẫn nhanh hơn một bước.
Người kia lời còn chưa nói xong, liền bị Y Mặc nhào tới đè ngã xuống đất.
Hai người lăn lộn trên mặt đất, tay trái Y Mặc gắt gao siết chặt cổ hắn, súng trong tay phải đã dí vào cổ hắn.
1 giây sau, hai người ngừng lăn lộn.
Pháp sư người lùn nằm trên, Y Mặc nằm dưới.
Y Mặc giống như bạch tuộc, hai chân một tay khóa chặt pháp sư người lùn.
Xung quanh hai người là chi chít người lùn, cầm đủ loại vũ khí hình thù kỳ quái, đã triệt để vây kín Y Mặc.
Trong tay bọn họ rõ ràng cầm vũ khí, cách anh gần trong gang tấc, nhưng không ai dám tấn công Y Mặc.
Y Mặc nghĩ, khuôn mặt dưới lớp mặt nạ của bọn họ lúc này chắc chắn viết đầy sự phẫn nộ nhỉ?
NPC hình người có tổ chức có kỷ luật, quả nhiên tồn tại tình cảm, hoặc sự tôn ti trật tự.
Đã như vậy, bắt giặc phải bắt vua trước, chẳng phải tốt sao?
À, chiếu tướng.
Y Mặc nhìn những tên người lùn nguyên thủy muốn giết anh nhưng lại không dám tiến lên.
Lực siết trên cánh tay ghìm cổ pháp sư người lùn càng mạnh hơn. Trong khi miệng lớn thở hổn hển vì thể lực tiêu hao, anh nở nụ cười đắc ý, vô cùng phách lối nói:
“Tôi cảm thấy, chúng ta có thể nói chuyện một chút về việc tôi muốn đầu hàng.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
