Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2137

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 6

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Tập 12: Ma Sói Song Sinh - Chương 30

Chương 30

Chương 30: Nghiền ép lên tiếng

Thời gian đã đến buổi tối.

Việc nấu nướng do Chính Khí Lăng Nhiên và cô nàng côn đồ – hai người chơi đang ở vị trí tâm điểm – phụ trách, tự nhiên không cần người chơi khác phải lo lắng.

Cả bàn thức ăn tuy hương vị chỉ ở mức bình thường, không có gì kinh diễm, nhưng trong hoàn cảnh Trò Chơi Tử Vong, được ăn một bữa nóng hổi đã là rất tốt rồi, cũng không nên đòi hỏi quá nhiều.

Trong quá trình dùng bữa, các người chơi đều tụ tập lại một chỗ, mỗi người đeo đuổi tâm tư riêng nên cũng không trò chuyện gì nhiều.

Sau bữa ăn, thời gian đã khoảng 7 giờ 40 phút, còn 50 phút nữa là bắt đầu bỏ phiếu. Cực Phẩm Trời Ban đề nghị mọi người bắt đầu bàn luận về vấn đề tối nay loại ai.

Nhưng Chính Khí Lăng Nhiên lại bảo muốn rửa bát đĩa trước, lát nữa sẽ thảo luận sau.

Cứ lằng nhằng như vậy, thời gian trôi đến 8 giờ tối, tiếng thông báo của hệ thống vang lên.

『 Ting ting. 』

『 20 giờ 30 phút bắt đầu bỏ phiếu, vui lòng đến đại sảnh hội nghị tầng một trước 20 giờ 20 phút, chọn vị trí và ngồi xuống. 』

『 Nếu quá thời gian chưa đến đại sảnh hội nghị, mỗi phút sẽ bị trừ 180 điểm tích lũy trò chơi. 』

Có hệ thống nhắc nhở như vậy, mọi người tự nhiên không thể chậm trễ, lần lượt chọn chỗ ngồi quanh chiếc bàn hình khuyên bên ngoài bục diễn thuyết đường kính khoảng 5 mét.

Bàn hình khuyên rất lớn, một vòng đừng nói ngồi 12 người chơi, dù là 20 người ngồi cũng không hề chật chội.

Mặc dù rộng rãi, nhưng phần lớn người chơi vẫn chọn ngồi gần những người có quan hệ tốt hoặc cùng phe phái.

Lúc 20 giờ 10 phút, khi thời gian bỏ phiếu sắp đến, bầu không khí cũng dần trở nên căng thẳng.

Nhóm ba người Otaku dù ngồi cách xa hai nhóm nhỏ kia nhưng cũng bị không khí căng thẳng lây lan.

Kokoro-chan ngồi thẳng lưng, không nhịn được quay sang hỏi Y Mặc và Vương Tiểu Bàn: "Các anh nói xem, tối nay chúng ta bỏ phiếu cho ai?"

Giọng cô rất nhỏ, không muốn để hai nhóm người kia nghe thấy.

Vương Tiểu Bàn đáp: "Tôi cũng không biết nữa, tùy cơ ứng biến thôi!"

"Aizz, mặc dù bây giờ vị trí của chúng ta rất an toàn, nhưng nếu thực sự đã bỏ phiếu, cảm giác như sẽ bắt đầu bị nhắm vào vậy."

Kokoro-chan lo lắng: "Vậy làm sao bây giờ, hay là chúng ta bỏ phiếu trắng?"

Vương Tiểu Bàn vội lắc đầu: "Bỏ phiếu trắng chắc chắn không được, nếu làm thế, sau này sẽ có người lấy cớ chúng ta không nghiêm túc bỏ phiếu để công kích chúng ta là Ma Sói."

"Người anh em Kuuhaku, cậu có cao kiến gì không?"

Bề ngoài Y Mặc cũng học theo hai người bên cạnh tỏ vẻ căng thẳng, nhưng trong lòng lại chẳng hề hoảng hốt.

Phải biết lần Ma Sói trước, anh đã bị đẩy lên vị trí tâm điểm suốt cả ván.

Ván này hiếm khi được ở ngoài rìa, đơn giản là quá dễ chịu, thậm chí nhẹ nhàng đến mức Y Mặc cảm thấy hơi nhàm chán, chỉ muốn ngủ một giấc.

Ừm, Y Mặc thuộc kiểu người càng căng thẳng thì càng nhập tâm vào trò chơi, dễ dàng phát huy vượt trội.

Y Mặc hỏi ngược lại: "Mọi người thấy ai giống Ma Sói?"

Vương Tiểu Bàn: "Tôi không biết, tôi cảm thấy ai cũng có chút giống Ma Sói."

Y Mặc biết Vương Tiểu Bàn không phải Ma Sói.

Trong trò Ma Sói, nếu cầm lá bài người tốt mà không có thông tin, nhìn ai cũng giống Ma Sói mới là trạng thái bình thường.

Y Mặc nói: "Tôi cũng thế, nhưng nghĩ kỹ lại thì..."

"Lại cảm thấy có khả năng cả hai người đó đều là người tốt, không lẽ chúng ta đều bị Ma Sói dắt mũi sao?"

Vương Tiểu Bàn nhắc nhở: "Người anh em, cậu đừng có làm liều nhé."

"Lời này không thể nói lung tung được, xác suất Ma Sói nằm trong số họ là rất lớn."

Vương Tiểu Bàn thực sự sợ Y Mặc ngáo ngơ nhảy ra giúp cô nàng côn đồ hoặc Chính Khí Lăng Nhiên nói chuyện, rồi lại tự biến mình thành tâm điểm bị công kích.

Y Mặc cũng không ngốc, đương nhiên sẽ không làm chuyện đó. Anh vẫn giữ nguyên vẻ lơ mơ thường ngày, duy trì hình tượng người chơi cấp thấp, làm một "bé ngoan" thiện lương chính trực.

Y Mặc gật gù: "À à, được rồi."

"Bọn họ bắt đầu nói chuyện rồi kìa, xem tình hình thế nào đã!"

Trong khi nhóm ba người Otaku thì thầm to nhỏ, thời gian bỏ phiếu đến gần, cuộc tranh luận giữa cô nàng côn đồ và Chính Khí Lăng Nhiên cũng bắt đầu.

Cô nàng côn đồ đứng dậy trước tiên, nói với mọi người xung quanh: "Cục diện trước mắt này tôi cũng sẽ không nói nhiều."

"Ngay từ đầu tôi đã nhảy ra, công khai thân phận là người tốt giữ chức Kẻ Chết Thay."

"Lão già này ngay từ đầu đã gây rối cho tôi, tự nhận thân phận là Hai lá Dân thường."

"Ha ha..."

"Thực sự là Hai lá Dân thường thì đến cái thân phận cũng không thể tự chứng minh, lấy cái gì mà dẫn đội?"

"Đây chẳng phải là Ma Sói chắc chắn rồi sao, hôm nay lại còn nhận check-kill từ Tiên Tri Vàng nữa chứ."

"Tôi dẫn đội, tối nay loại lão già này, để lật lá bài Dân của ông ta lên xem bên dưới rốt cuộc đang che giấu cái gì."

Nói đến đây, cô nàng côn đồ chắc nịch khẳng định: "Nếu sai, tôi sẽ chịu trách nhiệm!"

Trong trò Ma Sói, nếu thua cuộc, một bộ phận người chơi thường thích đổ lỗi, nói là do ai ai đó, ai ai đó phải chịu trách nhiệm.

Còn trong giai đoạn phát biểu bỏ phiếu, những người chơi có tính cách mạnh mẽ cũng thích nói kiểu: "Loại người này đi, sai tôi chịu!", để nâng cao độ tin cậy của mọi người.

Kiểu phát biểu này trong Ma Sói thông thường có chút hơi hướm "chơi xấu", tức là phát biểu vi phạm quy tắc ngầm, không fair-play.

Nhưng đây là Trò Chơi Tử Vong, bản chất khác với Ma Sói truyền thống. Chỉ cần khiến mọi người bỏ phiếu theo mình, thì thủ đoạn nào cũng được, chút "chơi xấu" nhỏ nhoi cũng chẳng là gì.

Theo lời cô nàng côn đồ, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Chính Khí Lăng Nhiên đang ngồi yên trên ghế, vẻ mặt bình thản không nói một lời.

So với lúc trước, Chính Khí Lăng Nhiên bây giờ hoàn toàn không có vẻ gì là gấp gáp.

Cô nàng côn đồ tiếp tục: "Đã ông không định phản bác, vậy thì thành thật khai báo thân phận đi."

"Để cái thân phận Ma Sói của ông bị loại, nếu thân phận còn lại là người tốt, tôi vẫn nguyện ý tin tưởng ông."

Cần công kích thì công kích, cần trấn an thì trấn an.

Cô nàng côn đồ tuổi không lớn, nhưng đạo lý này cô vẫn hiểu.

Mặc dù vậy, Chính Khí Lăng Nhiên rõ ràng không có ý định bỏ cuộc, giọng điệu trấn tĩnh và tỉnh táo đáp: "Không, tôi không phải lá bài Ma Sói, tại sao phải thừa nhận."

"Tôi đứng ra là vì tôi có độ lượng."

"Nguyện ý đứng ở vị trí nguy hiểm, đoàn kết tất cả người chơi, cố gắng để phe người tốt giành chiến thắng."

"Nhưng cô lại chất vấn tôi, nghi ngờ tôi."

"Không sao cả, bất kể cô là thân phận gì, tôi tôn trọng cô, để cô nói hết lời."

"Bạn trẻ Hồng, xin hỏi những gì cô muốn nói, đã nói xong chưa?"

Chính Khí Lăng Nhiên lúc này thể hiện vô cùng trầm ổn. Thực ra chỉ xét về độ bình tĩnh và khí thế, ông ta hoàn toàn thích hợp dẫn đội hơn cô nàng côn đồ, mang lại cảm giác của một đội trưởng.

Màn phát biểu này, mặc dù chưa chắc ảnh hưởng đến kết quả bỏ phiếu, nhưng trong mắt những người chơi xung quanh, tuyệt đối là một điểm cộng.

Cô nàng côn đồ nhìn Chính Khí Lăng Nhiên bình tĩnh như vậy, trong lòng lờ mờ cảm thấy có chút không ổn.

Chính Khí Lăng Nhiên quá bình tĩnh, tỉnh táo đến mức khiến cô luôn cảm thấy ông ta có hậu chiêu gì đó, theo lý thuyết không nên để ông ta nói thêm.

Nhưng đây không phải trò Ma Sói thông thường, nơi mọi người lần lượt phát biểu, nói xong là không được nói nữa.

Muốn nói gì thì cứ nói, chẳng ai cản được cả!

Cô khẽ nhíu mày, ánh mắt mang theo sự đề phòng và thù địch: "Chưa nói xong, nhưng ông muốn nói gì thì cứ nói."

"Tất cả mọi người đều có thể tùy ý lên tiếng, không cần thiết phải ở đây giả vờ vô tội, giả làm người tốt."

Chính Khí Lăng Nhiên gật đầu: "Được."

"Tôi không giả vờ vô tội, không giả làm người tốt, cũng không đánh bài tình cảm."

"Đã là Ma Sói, vậy chúng ta nói chút chuyện về nội dung trò chơi, bàn xem hôm nay nên loại ai."

"Tôi Rất Mạnh đã chết ở khu nghỉ ngơi B."

"Hôm qua khu nghỉ ngơi B có tổng cộng bảy người chơi, Ma Sói chắc chắn nằm trong khu nghỉ ngơi B. Tìm trong sáu người chơi còn sống, không vấn đề gì chứ?"

Đám đông im lặng, chỉ có Lập Trình Viên lên tiếng: "Không vấn đề."

Vốn là cuộc đấu giữa cô nàng côn đồ và Chính Khí Lăng Nhiên, lời này của ông ta trực tiếp kéo sự nghi ngờ sang sáu người chơi còn sống ở khu B. Mọi người cảm thấy nguy hiểm, tự nhiên biết rõ không có vấn đề cũng sẽ không đáp lời.

Nhưng Lập Trình Viên thì vô tư, anh ta ở khu nghỉ ngơi A, chẳng sợ mất lòng ai, nên trả lời rất dứt khoát.

Chính Khí Lăng Nhiên cười thiện ý với Lập Trình Viên, sau đó quay sang nói với mọi người: "Đương nhiên, hôm nay tôi và bạn trẻ Hồng đều nhận được tin nhắn nghi là check-kill từ Tiên Tri Vàng, hiềm nghi lớn nhất chắc chắn vẫn là chúng tôi, cho nên đây chắc chắn là cuộc đấu giữa hai chúng tôi."

"Trong tình huống này, cô em Hồng tự xưng là Kẻ Chết Thay, còn tôi là một lá Song Dân, nếu thật sự bị loại thì cũng bình thường."

"Tuy nhiên, tôi có một câu hỏi."

Đến đây, ánh mắt Chính Khí Lăng Nhiên đột nhiên trở nên sắc bén, nhìn chằm chằm cô nàng côn đồ, gằn giọng: "Thân phận thứ nhất của cô, rốt cuộc là gì?"

"Ban ngày, tôi đã từng hỏi cô câu này, cô không dám trả lời."

"Tại sao không dám trả lời?"

"Có phải vì trong hai thân phận của cô, hoàn toàn không có Kẻ Chết Thay, nên không dám trả lời đúng không!"

Kèm theo lời nói ngày càng nặng nề, mang đầy tính bức bách của Chính Khí Lăng Nhiên, cô nàng côn đồ chịu áp lực rất lớn, lập tức muốn phản bác: "Tôi đó là..."

Nhưng Chính Khí Lăng Nhiên hoàn toàn không định để cô nàng côn đồ cãi lại, trực tiếp ngắt lời: "Không cần giải thích vô nghĩa!"

"Tôi hỏi cô ngay bây giờ."

"Thân phận thứ nhất của cô có phải là Kẻ Chết Thay hay không!"

"Cô tự nhận là bài Kẻ Chết Thay và bài Dân. Nếu thân phận thứ nhất của cô không phải Kẻ Chết Thay, mà là một lá Dân."

"Vậy thì hay rồi."

"Thân phận Dân của cô, và thân phận Song Dân của tôi, khác nhau ở chỗ nào?"

Chị Hồng: "Đương nhiên là có khác biệt, tôi có thân phận thần chức, sao có thể giống với Song Dân tự nhận như ông được!"

Chính Khí Lăng Nhiên nghe vậy thì cười, cười rất vui vẻ.

Ông nói: "Đúng, là không giống nhau."

"So với bình dân, mọi người tự nhiên là tin tưởng thần chức hơn."

"Đã như vậy."

"Mọi người nguyện ý tin tưởng một người chơi có lá bài thần chức, hay là muốn tin tưởng một người chơi có 'lá bài thần chức + một lá bài dân bị check-kill', mang song trọng thân phận hơn đây?!!"

Ong ——!

Theo lời Chính Khí Lăng Nhiên, não cô nàng côn đồ như bị ong chích, sững sờ trong giây lát.

Không đúng không đúng không đúng!

Mình... hình như bị dắt mũi rồi?

Vốn dĩ nhảy ra nhận bài thần chức là để nhận được sự tin cậy của mọi người, giúp bản thân trở nên an toàn, có tiếng nói hơn.

Nhưng Chính Khí Lăng Nhiên lại dùng một thủ thuật tâm lý nhỏ, biến tính chất vấn đề thành sự so sánh giữa "tương đối tin tưởng" và "tuyệt đối tin tưởng".

So với một người thân phận chưa rõ, một người có thân phận thần chức, và một người chỉ có duy nhất một thân phận thần chức.

Mọi người chắc chắn đều mong đợi vế sau, muốn để vế sau dẫn đội hơn.

Rõ ràng lẽ ra phải tìm Ma Sói để bỏ phiếu, nhưng giờ đây Chính Khí Lăng Nhiên đã biến nó thành cục diện: Làm sao để một người chơi trở thành thân phận an toàn tuyệt đối, có thể dẫn đội tốt hơn.

Thói hư tật xấu của Trò Chơi Tử Vong chính là việc các người chơi đều không muốn chết.

So với việc không xác định được trong hai lá Dân của Chính Khí Lăng Nhiên có Ma Sói hay không, thì việc xác định thân phận của cô nàng côn đồ lại có giá trị hơn.

Nhìn thế nào thì vào lúc này, việc xác định xem cô nàng côn đồ có phải bài Ma Sói hay không cũng mang lại giá trị cao hơn.

Cho nên bây giờ Chính Khí Lăng Nhiên ngoài miệng hỏi cô nàng côn đồ thân phận thứ nhất có phải Kẻ Chết Thay không.

Nhưng cho đến lúc này, câu hỏi này có thể chẳng còn quan trọng nữa.

Chỉ cần Chính Khí Lăng Nhiên muốn, ông ta thậm chí có thể dẫn dắt mọi người bỏ phiếu nhắm vào bất kỳ thân phận nào của cô nàng côn đồ.

Thân phận 1 của cô nàng côn đồ không phải Kẻ Chết Thay? Vậy vừa vặn bỏ phiếu kiểm tra.

Thân phận 1 của cô nàng côn đồ là Kẻ Chết Thay? Vậy cô có hai mạng, kiểm tra một chút cũng không sao chứ?

Thậm chí Chính Khí Lăng Nhiên còn có thể đổi chủ đề, tấn công thân phận thứ 2 của cô nàng côn đồ.

Cô nàng côn đồ bị nói đến đỏ mặt tía tai, rõ ràng có chút cuống quýt căng thẳng, não bộ hoạt động hết công suất, cố gắng suy nghĩ xem làm thế nào mới có thể xoay chuyển cục diện này.

Nhưng Chính Khí Lăng Nhiên không định cho cô quá nhiều thời gian suy tính, trực tiếp đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt cô nàng côn đồ: "Cô do dự rồi."

"Nếu thân phận thứ nhất của cô là Kẻ Chết Thay, tại sao cần suy nghĩ lâu như vậy? Tại sao biểu cảm lại dao động như thế?"

"Bạn trẻ Hồng."

"Thân phận thứ nhất của cô căn bản không phải là Kẻ Chết Thay."

"Hay nói đúng hơn, cô thậm chí có thể chẳng hề có thân phận Kẻ Chết Thay nào cả!"

Cô nàng côn đồ: "Không, không phải như thế!"

"Tôi là Kẻ Chết Thay, tôi, tôi..."

Rõ ràng cảm xúc rất kích động, nhưng nói đến đây lại nghẹn lời, không biết nên biện minh thế nào cho việc bỏ phiếu.

Chính Khí Lăng Nhiên giữ vẻ mặt bình tĩnh như thường, không thèm để ý đến cô nàng côn đồ nữa, quay sang nói với tất cả người chơi quanh bàn tròn: "Thưa các vị, tôi là một lá Song Dân, bất cứ lúc nào cũng có thể kiểm chứng thân phận tôi."

"Nhưng nếu hôm nay xác nhận được cái thân phận 'không phải Kẻ Chết Thay' của bạn trẻ Hồng là tốt hay xấu, chẳng phải ngày mai, Tiên Tri Vàng và Tiên Tri Bạc cũng có thể lộ diện, tìm bạn trẻ Hồng báo cáo kết quả kiểm tra trong hai ngày, giúp cục diện trò chơi lập tức sáng tỏ sao?"

"Bạn trẻ Hồng lại là Kẻ Chết Thay."

"Cho dù bất hạnh ăn hai đao, thì cũng có thể triệt tiêu một đao, Phù Thủy lại cứu một lần, tối nay tuyệt đối sẽ không bị loại."

"Còn tôi, Chính Khí Lăng Nhiên, đã đứng ở vị trí này, được nhiều người chơi tin tưởng như vậy, liền cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần hy sinh!"

"Bạn trẻ Hồng, nếu tối nay cô bị đao, thân phận Kẻ Chết Thay hoàn toàn có thể kéo theo một thân phận của tôi."

"Hai thân phận của tôi đều là người tốt, tùy tiện đi cái nào cũng không thay đổi được sự thật và quyết tâm muốn cống hiến vì phe người tốt của tôi!"

Giọng điệu bình ổn, hữu lực, cảm xúc không quá kích động nhưng vẫn mang lại cảm giác hùng hồn đanh thép.

Nói xong, toàn trường đều yên tĩnh lại.

Cô nàng côn đồ trừng mắt, nhìn chằm chằm Chính Khí Lăng Nhiên, muốn mở miệng nhưng lại không thốt nên lời, không nghĩ ra được một chút phương pháp phản bác nào.

Còn Chính Khí Lăng Nhiên thì vẫn giữ vẻ mặt tỉnh táo, thậm chí còn đợi cô nàng côn đồ vài giây.

Sau đó ông giơ tay lên, chắc nịch nói: "Hôm nay tôi dẫn đội."

"Loại bỏ check-kill của Tiên Tri Vàng, thân phận thứ nhất của Chị Hồng Xã Hội."

Giọng nói vang vọng trong đại sảnh hội nghị, không một ai đứng ra phản đối hay phát biểu ý kiến gì khác.

Ban ngày loại cô nàng côn đồ.

Đây là điều Chính Khí Lăng Nhiên đã suy tính từ đêm qua, đưa ra đáp án không thể giải.

Khóe miệng ông hơi nhếch lên, tạo thành một đường cong vui vẻ.

Nhóc con, cô còn non lắm.

Cuộc bỏ phiếu ngày thứ hai, còn chưa bắt đầu thì đã kết thúc rồi.

Chính Khí Lăng Nhiên nhìn quanh một lượt các người chơi, thấy họ đều định ngồi lại vị trí chờ bỏ phiếu bắt đầu.

Nhưng đúng vào lúc này, mông còn chưa chạm ghế, thì một kẻ phá đám nhảy ra, trực tiếp đảo lộn cục diện tốt đẹp của ông.

"Lão già, tài ăn nói của ông cũng khá đấy."

"Nhưng anh Tesla đây, lại đang nắm giữ bằng chứng đanh thép chứng minh ông là Ma Sói!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!