Chương 23
Chương 23: Năm mới ân cần thăm hỏi
Y Mặc bị cảm lần này, trong nhà ngược lại hòa thuận.
Đồng Mộ Tuyết và An Băng Yên gặp mặt cũng không đánh nhau, bắt đầu thay phiên chăm sóc Y Mặc.
Ngược lại Y Mặc bọc cái áo bông dày, ngồi trên ghế sofa ở phòng khách bưng ly nước ấm xem TV, nhịn không được chê bai: "Ách, không đến mức đó, chỉ là cảm vặt thôi."
Xem ra Tần Mộ Sắc hỏi Y Mặc có phải cố ý hay không cũng không phải không có nguyên do, căn bản chính là hiểu rất rõ Y Mặc.
Kế hoạch thông qua.
Phương pháp tốt nhất để giải quyết mâu thuẫn chính là tạo ra một mâu thuẫn mới.
Tất nhiên, cũng có thể ôn hòa hơn một chút, xuất hiện một việc quan trọng hơn mâu thuẫn cũ, không thể không bỏ mâu thuẫn xuống để giải quyết sự việc.
Cũng tỷ như, anh Y Mặc bị cảm, cần người đi chăm sóc, xung quanh không nên quá mức ầm ĩ.
Tất nhiên, Y Mặc cảm mạo thật không phải cố ý, chẳng qua là đuổi kịp nên lợi dụng một lần.
Sau khi Trò chơi tử vong tiến vào giai đoạn mới, Y Mặc bên này ngược lại buông lỏng xuống.
Nói trắng ra, giai đoạn mới cũng không phải lập tức có thể ra kết quả, căn bản cũng không gấp gáp.
So với trên quốc tế, rất nhiều tổ chức ẩn trong bóng tối hoạt động rõ ràng tăng lên. Trong nước Hoa Quốc bởi vì tổ chức lớn nhất là Thiên Hình đã bị Entropy đánh rớt sớm, tai họa ngầm vốn nên bộc phát được giải trừ, ngược lại rất yên tĩnh.
Hoa Quốc rất ổn định, nhưng trên quốc tế sự tình cũng không thiếu.
Trò chơi tử vong mặc dù tiến hành ngầm, nhưng gần đây các sự kiện khủng bố trên quốc tế, thiên tai nhân họa, rõ ràng tăng gấp bội.
Quan hệ giữa các quốc gia cũng càng vi diệu, Trung Đông thậm chí đã bắt đầu đánh giặc. Mấy ngày nay tin tức Liên Hợp Quốc họp xuất hiện liên tục, Hoa Quốc và Mỹ đối chọi gay gắt, dân mạng cũng nhao nhao xuống sân hóng hớt, ầm ĩ đến quên cả trời đất.
Trò chơi tử vong tiến nhập giai đoạn mới, thế giới các quốc gia thế cục bắt đầu không ổn định hỗn loạn.
Bạn ngẫm, ngẫm kỹ, cũng liền có thể đoán ra đại khái.
Nguyên nhân căn bản khiến thế cục các quốc gia thế giới không ổn định vẫn là vì che giấu thay đổi của Trò chơi tử vong, che giấu những hành động lén lút lần lượt diễn ra.
Liên quan tới phương diện này.
Tùy tiện đánh tùy tiện làm, chuyện tầng diện quốc gia, Y Mặc không đủ trình tham dự.
Chuyện của người chơi Trò chơi tử vong cũng để người chơi Trò chơi tử vong tự mình đi giải quyết. Y Mặc chờ áp chót nhặt nhạnh chỗ tốt là được. Tổ chức nhỏ thiếu thực lực đối đầu chính diện, nhưng mục tiêu cũng nhỏ, âu cũng là cái lợi.
Tóm lại, hiếm thấy Hoa Quốc an ổn, phía bên mình cũng an ổn.
Liền chân thật dưỡng bệnh, bồi người nhà bạn bè qua cái Tết an ổn, trước tiên gói bữa sủi cảo đã rồi nói.
.
Một trận tuyết lớn đi qua.
Cảm mạo của Y Mặc hơi chuyển biến tốt, anh ngồi trong sân, gia cố phong ấn cho Bánh Ngô.
Đã trăm phần trăm xác nhận, Bánh Ngô bây giờ là song thiên phú.
Thiên phú Ma Hóa không biết tất nhiên mạnh mẽ. Nếu Bánh Ngô nắm giữ, bất luận cô bé có đạt đến trình độ Phong Ma phía trước hay không, trên bảng xếp hạng tổng hợp Trò chơi tử vong đều tất nhiên sẽ có một chỗ cắm dùi cho cô bé.
Nhưng tác dụng phụ của thiên phú Ma Hóa quá lớn, là con dao hai lưỡi.
Một khi mất khống chế bạo phát, có thể còn chưa làm bị thương địch nhân, đã giết sạch người mình trước.
Bánh Ngô bản thân còn nhỏ, tâm trí chưa đủ chín chắn, nắm giữ sức mạnh lớn như vậy cũng không phải chuyện tốt, xác suất mất khống chế cũng vô cùng cao, thực sự quá nguy hiểm.
Y Mặc liền dùng Lời Nói Dối Số Ảo cùng Kiến Tạo Chân Thực tăng thêm cho cô bé một tầng phong ấn, để cô bé quên luôn chuyện thiên phú Ma Hóa.
Đây vẫn là trong tình huống Bánh Ngô không dung hợp thiên phú Ma Hóa mới miễn cưỡng làm được, cần định kỳ gia cố.
Bằng không nếu thật sự dung hợp, liền cần gọi Quý Nhiễm hỗ trợ, cũng không chắc chắn có thể thành công.
Khắc chế có thể đánh thắng và có thể khống chế được là hai khái niệm, đành phải tạm thời như thế.
Ngược lại Bánh Ngô hoàn toàn không biết gì về chuyện đã từng bạo tẩu, chớp mắt to, mỗi ngày chơi đùa vui vẻ cùng Hổ Tử.
Không có chuyện gì còn tới trêu chọc gia chủ mình là Y Mặc: "Chủ nhân chủ nhân, vì sao chủ nhân có 7 bà vợ!"
Y Mặc: "Đừng nói nhảm, đâu ra nhiều như vậy?"
Bánh Ngô: "Chị Mộ Sắc, chị Vân Miểu, chị Quả Đào, chị Vũ Hi, chị Mộ Tuyết, chị Băng Yên, còn có Vũ Vũ."
Y Mặc: "Sao người khác đều là chị, đến Vũ Vũ lại thành Vũ Vũ?"
Bánh Ngô: "Cô ấy nhỏ hơn em mà."
Y Mặc: "Tuổi thật cô ấy lớn nhất đấy, chỉ là dáng dấp nhỏ thôi."
Bánh Ngô: "Dáng nhỏ chính là nhỏ, cũng không thấy thông minh bao nhiêu, tâm trí thành thục bao nhiêu."
Y Mặc "hì hì" cười, cũng không giải thích: "Lời này chúng ta nói là được, em cũng đừng nói với người khác. Thật nhiều còn chưa làm đến đâu vào đâu, quay đầu chọc giận các chị Mộ Tuyết của em, liền không có người làm đồ ngon cho em ăn đâu."
"Đúng rồi, nhất là Hạ Vũ Hi, nhất định không thể nói cho cô ấy."
"Trù nghệ cô ấy tốt nhất, em cũng không muốn chị Hạ Vũ Hi của em không nấu cơm cho em ăn chứ?"
Thủ pháp lừa đảo gì thế này, đặt đây lừa gạt trẻ con à.
Bánh Ngô chớp mắt to, sau khi suy nghĩ một chút nói: "Chủ nhân chủ nhân, người cũng không muốn chuyện người tìm nhiều bà vợ như vậy để chị Vũ Hi biết chứ!"
"Ừ, muốn em giữ bí mật, liền lấy đồ ăn thức uống ngon dùng để khao em đi."
Y Mặc thấy thế, vỗ trán, nhịn không được véo má Bánh Ngô: "Nhỏ mà khôn lỏi, cái tốt không học, cái thứ không tốt này học tặc nhanh."
"Đồ ngon đúng không, cho em ăn đủ, ăn thành một đứa mập ú!"
Bánh Ngô: "Được thôi!"
"Nhưng đây là chủ nhân nói nhé, em cũng không có chủ động yêu cầu đâu."
"Chủ nhân chủ nhân, mang em đi ra ngoài chơi một chút. Em muốn cưỡi lên cổ chủ nhân, em xem trong TV đều diễn như vậy, muốn thử xem!"
Y Mặc: "Được được được."
Y Mặc coi Bánh Ngô như con gái, tự nhiên là thỏa mãn nguyện vọng cho cô bé.
Bánh Ngô mặc dù ngực lớn, nhưng cánh tay nhỏ bắp chân nhỏ, cũng thấp, coi là một sản phẩm giữa loli và thiếu nữ, vác lên vai, Y Mặc còn gánh được.
Cứ như vậy, Y Mặc vừa đỡ cảm một chút, liền mang theo Bánh Ngô đi lượn lờ.
Khi đi ngang qua phòng khách, ngược lại dọa Hổ Tử giật mình.
Hổ Tử đêm qua còn tranh luận với Bánh Ngô xem hai người trong tổ chức ai địa vị cao hơn.
Kết quả ngày thứ hai, Bánh Ngô liền cưỡi lên vai lão đại tổ chức Y Mặc diễu võ giương oai, còn cố ý nhìn Hổ Tử một cái, khỏi phải nói oai phong cỡ nào.
Nghĩ cả nửa ngày, Bánh Ngô mới là đứa quỷ nhất, tâm cơ nhất.
Cái này làm cho Hổ Tử cả buổi trưa đều đứng ngồi không yên. Rõ ràng cảm thấy quá trẻ con nhưng còn không phục lắm, cũng muốn thử xem, rục rịch.
Đáng tiếc, về sau bị Y Mặc vô tình cự tuyệt, làm cho đứa bé tự kỷ rất lâu, tạm thời không đề cập tới.
Ông bố già vẫn là cưng chiều con gái hơn.
Mà Y Mặc mang theo Bánh Ngô cũng còn chưa đi ra khỏi biệt thự thì đã bị Tần Mộ Sắc trông thấy, cả hai bị mắng cho một trận, dẫn đến kế hoạch của Bánh Ngô thất bại.
Bánh Ngô sợ nhất Tần Mộ Sắc.
Y Mặc, bây giờ ngược lại cũng có chút ứng phó không được Tần Mộ Sắc.
Tần Mộ Sắc mặc dù tình trường không được như ý, nhưng sự nghiệp và địa vị rõ ràng được cả hai.
Bánh Ngô: "Chị Mộ Sắc là Hoàng Hậu sao?"
Y Mặc lắc đầu: "Không, cô ấy bây giờ địa vị ít nhất phải là mẹ Hoàng Thượng, cái đó so với Hoàng Hậu còn lợi hại hơn nhiều."
Đồng Mộ Tuyết thấy Tần Mộ Sắc cũng đều vô cùng khách khí.
Dù sao thích người đàn ông của mình, còn cứ thế trả giá không cần kết quả, cô gái ngốc như vậy, không có lý do gì không chung sống tốt đối đãi chăm sóc.
Ví dụ này của Y Mặc, nói thật đúng là không có tật xấu.
Bánh Ngô: "A a."
"Mở hậu cung thật tốt, nhiều người nấu cơm cho ăn như vậy."
"Chủ nhân chủ nhân, em cũng muốn mở hậu cung!"
Tiếp đó, Bánh Ngô liền bị ông bố già Y Mặc gõ đầu một cái: "Em mở cái búa, từ giờ thành thật làm đoàn sủng thùng cơm đi."
"Chủ nhân đâu phải muốn mở hậu cung, đó là tình cảm với mọi người đúng chỗ, với mỗi cô gái đều là thuần ái, thuần lắm luôn."
Bánh Ngô rũ cụp khuôn mặt nhỏ, rõ ràng nhìn Y Mặc trong ánh mắt nhiều hơn mấy phần khinh bỉ: "Chủ nhân, da mặt người dày thật..."
Y Mặc: "Mở hậu cung, con đừng hòng nghĩ."
"Nhưng anh có thể phong em làm ngự tiền ăn hàng số 2, cho em ăn sảng khoái."
Bánh Ngô: "Được thôi!"
"Đúng rồi, ai là ngự tiền ăn hàng số 1?"
Y Mặc: "Chị Quả Đào ngực bự của em."
Bánh Ngô: "Chị... Quả Đào ngực bự?"
Y Mặc: "Đúng, chị Quả Đào ngực bự."
Bánh Ngô: "Chỗ nào bự."
Y Mặc: "Chỗ nào cũng bự."
Bánh Ngô: "Em cũng không nhỏ."
Y Mặc: "Cho nên mới là số 2."
Bánh Ngô: "Ồ ồ."
Cứ như vậy, Y Mặc và Bánh Ngô nói nhảm, tùy tiện chơi nửa ngày, ngược lại cũng thật vui vẻ.
Từ 27 Tết đến 30 Tết, những lúc rảnh rỗi, Y Mặc liền liên lạc những người bạn trước kia, chiến hữu Trò chơi tử vong các loại, chúc mừng năm mới hỏi một chút tình hình gần đây.
Kiều Kiên: "Chúc mừng năm mới."
"Thiên phú trò chơi, trào phúng cấp bậc A+, một trò chơi có thể dùng một lần, để mục tiêu người chơi hoặc NPC trong 5 giây chỉ có thể khóa chặt tôi. Đối với hiệu quả thẻ bài, vật phẩm mang tính nhắm vào sử dụng lên tôi, tôi có 3 giây vô địch, 2 giây hiệu quả yếu bớt, khôi phục tăng lên trên diện rộng. Cái giá phải trả là mỗi lần sử dụng, ấn tượng của NPC và người chơi đều trở nên kém, dễ dàng bị nhắm vào."
Kiều Kiên cũng cấp 50. Lúc đó là gặp thiên phú cấp bậc cao nên lựa chọn, nhưng về sau phát hiện thiên phú này căn bản không dám tùy tiện dùng, thật sự sẽ chết người. Lúc nói với Y Mặc tỏ ra rất hào phóng, nhưng ít nhiều cảm giác có chút hương vị bất đắc dĩ.
Y Mặc cười cười, đích xác.
Thiên phú này cho người chơi lợi hại thì rất mạnh, nhưng cho người chơi thực lực bình thường, sợ là dùng xong thời gian vừa tới liền đi đời.
Kiều Kiên tổng hợp trình độ không tệ, nhưng không thể nói là người chơi lợi hại, đích xác không dám tùy tiện dùng, nhưng đánh cái phụ trợ hẳn là cũng không tệ.
Trò chuyện với cậu ta về việc gia nhập Màn Đêm, định lôi kéo Kiều Kiên tới.
Kiều Kiên: "Không có vấn đề, tôi và mấy chiến hữu ở nước ngoài, sang năm không có vấn đề liền trở về tìm các cậu."
"Bên tôi đang đánh nhau, lãnh đạo Mặc quay đầu nói chuyện nhé!"
???
Đánh?
Y Mặc lộ ra đôi mắt cá chết, nhìn tin tức chiến tranh Trung Đông trên TV, trong đầu đã chiếu ra hình ảnh mấy gã tráng hán mặc trang phục vũ trang, đối oanh chiến đấu trên đường phố với người ta.
Khá lắm, đây là trò chơi luyện tập, hay là nhận nhiệm vụ kiếm thêm thu nhập thế.
Người chơi Trò chơi tử vong phần lớn mạnh hơn người bình thường thực tế.
Nhưng bên ngoài trò chơi không thể sử dụng thẻ bài, kỳ thực ưu thế cũng có hạn. Nếu thật sự tham dự vào chiến tranh, thật là đi đời như chơi. Không tới cấp bậc Bệnh Viện Tâm Thần thì căn bản không thể hiện được ưu thế cá nhân.
Y Mặc suy nghĩ, trả lời: "OK."
"Các cậu chú ý an toàn, tổ chức không thiếu tiền, nếu như là vấn đề tiền, tổ chức có thể giải quyết."
"Nếu như thật sự là không có thời gian thoát thân, tôi có thể phái người đi đối tiếp với các cậu trước cũng được."
Y Mặc đợi một hồi, thấy Kiều Kiên không trả lời nữa, cũng liền đóng cửa sổ chat, tạm thời như vậy.
Mở khung chat Tạc Dạ Tây Phong.
Người lãnh đạo tổ chức lớn trong nước Hòa Kiên Hội, Tạc Dạ Tây Phong là bằng vào thực lực mình sống sót, sức chiến đấu tuyệt đối mạnh, trò chơi kết thúc liền thêm bạn tốt.
Y Mặc: "Hello, người đẹp, bận gì không?"
Tạc Dạ Tây Phong lập tức trả lời: "Nấu cơm đây, làm gì?"
Y Mặc: "Chúng ta nói chuyện chút, cô cung cấp tài nguyên cho tôi, tôi có thể cho phép Hòa Kiên Hội các cô sáp nhập vào tổ chức Màn Đêm của chúng tôi, đây là chuyện tốt vô cùng có lợi cho cô đấy."
Tạc Dạ Tây Phong: "Tôi làm người phụ nữ của cậu, điều kiện này thế nào?"
???
Y Mặc: "Được thôi, vậy trực tiếp hòa đàm chuyện Hòa Kiên Hội sáp nhập vào Màn Đêm cụ thể nhé. Trước tiên có thể chuyển tài chính tổ chức tới thống nhất quản lý, Màn Đêm chúng tôi lấy buôn bán nuôi chiến tranh, khẳng định biết quản lý tài sản kiếm tiền hơn các cô."
Tạc Dạ Tây Phong: "Hình ảnh, hình ảnh."
"Tôi chụp màn hình rồi, em trai Jotaro nói thế nào đây."
"Là gửi cho Tần Mộ Sắc, hay là gửi cho Ninh Vũ Vũ, Thiên Bạch Đào, Bánh Ngô, Ứng Ly?"
Y Mặc lộ ra đôi mắt cá chết, nhìn màn hình.
Anh biết Tạc Dạ Tây Phong vừa mới nói như vậy khẳng định có lừa dối, nhưng không nghĩ tới cô ta vậy mà chơi sáo lộ cấp thấp như vậy, còn photoshop tin nhắn của anh một lần.
Trong ảnh, nội dung Y Mặc nhắn trực tiếp đổi thành "Được thôi, thực ra lần đầu tiên thấy cô tôi đã thích cô rồi, buổi tối hôm nay tới Ma Thị, chúng ta ăn một bữa cơm, buổi tối tìm hiểu sâu hơn một chút, thế nào?".
Cái gì không biết xấu hổ, ai thích cô chứ.
Cô có xinh đẹp bằng Tần Mộ Sắc, ngực to bằng Thiên Bạch Đào, hay đáng yêu bằng Ninh Vũ Vũ không?
Không phải chỉ là chân dài chút thôi sao, chân dài chút không ghê gớm lắm đâu, hơn cái búa!
Y Mặc trong lòng oán thầm, cảm thấy thú vị, liền trả lời: "Đừng nói cho Bánh Ngô là được."
Bánh Ngô đứa nhỏ này không thể khống, ai biết nó sẽ dùng cái ảnh chụp màn hình này, cái đầu nhỏ nhất chuyển, nghĩ ra cái trò kỳ hoa gì quấy rối a.
"Động tác của cô nhanh thật đấy, vừa mới vài ngày như vậy liền đào góc tường bên tôi một lần."
Tạc Dạ Tây Phong: "Cũng vậy thôi."
"Hợp tác có thể tiếp tục bàn, muốn sáp nhập Hòa Kiên Hội thì cũng đừng nghĩ."
Tạc Dạ Tây Phong trả lời xong cũng sẽ không đáp lại.
Một trò chơi kết thúc là có thể xin thêm bạn tốt người chơi cùng màn, rõ ràng Tạc Dạ Tây Phong đã thêm bạn tốt bên phía Y Mặc một lần.
Tạc Dạ Tây Phong thêm, Y Mặc làm sao có thể không thêm.
Mở khung chat Bắc Tây Hòa Kiên Hội, bên trong đối thoại rất rõ ràng, là Bắc Tây có ý đồ rõ ràng gia nhập vào Màn Đêm, hơn nữa đáp ứng Y Mặc thuyết phục Tạc Dạ Tây Phong, làm cho cả Hòa Kiên Hội đều gia nhập vào Màn Đêm của Y Mặc.
Bắc Tây, fan trung thành của tiền bối Jotaro, tên khốn kiếp lớn nhất làm Hòa Kiên Hội lúc trước.√
Y Mặc: "Huynh đệ Bắc Tây, bên cậu thế nào rồi?"
...
Hồi lâu, Bắc Tây không trả lời, ngược lại là cô gái đáng yêu Người Mộng Mơ nhắn tới.
Người Mộng Mơ: "Anh đẹp trai, không cần chờ, anh Bắc Tây đã bị chị Tây Phong treo lên đánh rồi."
Y Mặc: "Amen, tôi cảm thấy thương tiếc sâu sắc cho cậu ấy."
"Bắc Tây thất bại, cô lại đi lên thử xem?"
Người Mộng Mơ: "Nonono, tôi là một lòng đứng về phía chị Tây Phong, đứng về phía Hòa Kiên Hội."
Người Mộng Mơ cũng không muốn bước theo vết xe đổ của Bắc Tây, để Tạc Dạ Tây Phong nam nữ bình đẳng treo mình lên đánh.
Người Mộng Mơ gửi tin nhắn xong, trong đầu Y Mặc đột nhiên truyền đến giọng nói của Người Mộng Mơ, rõ ràng là cô trực tiếp mở thiên phú.
Thiên phú kết nối tinh thần giọng nói đoàn đội này thật sự không tệ.
Người Mộng Mơ: "Hello, anh đẹp trai, chúc mừng năm mới ~"
Y Mặc cười cười: "Chúc mừng năm mới."
Lúc Y Mặc nói chuyện, trông thấy Tần Mộ Sắc đang ôm máy tính xách tay làm việc trong phòng khách đột nhiên liếc anh một cái, lúc đó liền để Y Mặc cảm giác phía sau lưng mát lạnh, có chút không thoải mái.
Nói thế nào nhỉ, liền có loại ảo giác anh đang lén lút tán gái.
Cái này khiến Y Mặc cảm thấy rất oan uổng rất vô tội, như cá ướp muối trở mình trên ghế sofa, tránh đi ánh mắt Tần Mộ Sắc, tiếp tục trò chuyện với Người Mộng Mơ.
Người Mộng Mơ: "Anh đẹp trai, anh rất lợi hại nhé, ngay cả chị đại của chúng tôi cũng dám trêu chọc."
Y Mặc vô tội nói: "Rõ ràng là cô ấy trêu tôi trước mà, cô oan uổng thiếu niên ngây thơ đơn thuần này, cái mũ này không thể chụp lung tung đâu."
"Bắc Tây không được, cô cố gắng một chút."
"Hòa Kiên Hội sáp nhập vào Màn Đêm, đối với Hòa Kiên Hội có chỗ tốt. Màn Đêm chúng tôi thế nhưng là dựa lưng vào cái cây to nhất Hoa Quốc, rất mát mẻ đấy."
Người Mộng Mơ: "Xuất phát từ quan hệ riêng tư của tôi và anh..."
Y Mặc: "Cô cũng đừng nói lung tung, cái này tùy tiện tâm sự, làm sao còn nói ra quan hệ riêng tư."
"Chị à, chị không thể học lão đại các chị gài bẫy em loạn xạ được."
Người Mộng Mơ: "Ha ha ha, làm gì nhạy cảm như vậy, tôi là tiểu thuyết gia, chính là muốn tìm anh đẹp trai tìm kiếm chút cảm hứng."
Y Mặc: "Không sao, tôi biết một nhân vật truyền kỳ hơn."
"Dáng dấp mặc dù không đẹp trai bằng tôi, nhưng cũng là một soái ca."
"Chủ yếu nhất là người này nhìn thực lực rất bình thường, nhưng lại từng chơi trò chơi với Bệnh Viện Tâm Thần, Thiên Hình, thậm chí còn có thể chơi trò chơi với tôi mà không chết hơn nữa thu lợi, kia toàn là cố sự."
"Cô muốn tìm cảm hứng, tôi gửi thông tin cậu ta cho cô."
"Tên kia độc thân, hơn nữa khả năng cao không có kinh nghiệm tình cảm, cô nắm lấy đi."
"Nói chuyện chính, bên Tạc Dạ Tây Phong thế nào?"
Người Mộng Mơ: "Đại tỷ thực ra vô cùng muốn sáp nhập Hòa Kiên Hội qua, biết đi theo anh tiền đồ lớn hơn."
"Nhưng Hòa Kiên Hội lại là do chị ấy một tay gây dựng, chị ấy không nỡ, cũng lo lắng thủ hạ đến bên anh sẽ trở thành bia đỡ đạn."
"Anh đẹp trai yên tâm ăn Tết, đoán chừng chờ sang năm, chị ấy liền sẽ chủ động tìm anh bàn chuyện hợp tác sâu hơn."
Y Mặc: "OKOK, cảm ơn cô."
"Chờ hợp tác sâu, quay đầu tôi cũng sắp xếp cho cô chức vụ quân sư đầu chó, sẽ không bạc đãi cô."
Y Mặc nói chuyện thú vị, chọc cho Người Mộng Mơ cười "khanh khách" không ngừng.
Tiếp đó Y Mặc trong tình huống cảm giác Tần Mộ Sắc còn đang nhìn chằm chằm mình, từ trong APP Trò chơi tử vong gửi cho Người Mộng Mơ một cái đề cử bạn tốt, ngắt giọng nói trong đầu.
Lúc này, Y Mặc cũng cảm giác ánh mắt Tần Mộ Sắc rời đi.
Cái này khiến Y Mặc không khỏi nhíu mày, thầm nghĩ Tần Mộ Sắc làm cái gì thế, trực giác bắt gian này của cô cũng quá cao, đây chỉ là tâm sự chuyện tổ chức với một người chơi nữ cũng có thể bị cô để mắt tới.
Phui phui phui, may mắn hai người là "trong sạch", bằng không thì Y Mặc hoài nghi sớm muộn cũng có một ngày sẽ thật bị Tần Mộ Sắc đao.
Y Mặc nghĩ, mở khung chat Cá Muối Phi Tù.
Y Mặc: "Huynh đệ, có một em gái cảm thấy hứng thú với cậu, cô ấy thêm bạn tốt cậu đấy."
Cá Muối Phi Tù: "Mẹ kiếp, nghĩa khí thế?"
"Nhưng con người tôi nhất định là thoát ly thú vui cấp thấp, không để ý đến chuyện bên ngoài, một lòng chỉ muốn làm cá ướp muối."
Cá Muối Phi Tù mất liên lạc 3 phút sau, nhắn tới tin tức.
"Mẹ kiếp, sao lại là Người Mộng Mơ."
"Đó là người quen cũ cùng màn, cô ta là loại chơi đầu óc, tôi nói không lại cô ta đâu!"
Sau một trò chơi tất cả mọi người đều rất quen, Y Mặc đơn thuần là trêu chọc Người Mộng Mơ và Cá Muối Phi Tù.
Mà quan hệ giữa người và người thường thường cũng là đùa một chút vừa phải, tùy tiện chém gió, liền bất tri bất giác tốt lên, khoảng cách kéo gần lại.
Y Mặc: "Cậu không phải một lòng chỉ muốn làm cá ướp muối sao?"
Cá Muối Phi Tù: "Cái kia thật có cơ hội cũng không thể không lên a, có em gái tốt nào không phải người chơi không?"
Y Mặc: "Không có, cậu không phải siscon à, trông coi em gái cậu còn chưa đủ?"
Cá Muối Phi Tù: "Cũng đúng, dù sao em gái tôi còn nhỏ, tôi vẫn còn muốn nhìn chằm chằm chút, đừng bị đàn ông thối lừa gạt."
Y Mặc: "Ọe... em gái cậu đều lên đại học rồi."
Cá Muối Phi Tù: "Năm nhất, nó mới năm nhất, vẫn còn con nít."
Y Mặc: "Quá rồi đấy, có cuồng em gái cũng bảo hộ quá độ."
"Em gái tôi 18 tuổi cũng đã giá trị bản thân hơn trăm triệu, tự mình trông coi hơn mấy ngàn vạn người."
Cá Muối Phi Tù: "Huynh đệ, tất cả mọi người là đàn ông, chém gió chút thì được, nhưng cậu chém quá rồi đấy."
Y Mặc thật đúng là không chém gió, Quý Nhiễm 18 tuổi đã là lãnh đạo Entropy, chỉ có mạnh hơn Y Mặc nói chứ không kém.
"Lúc nào tới Ma Thị, tôi mời cậu ăn cơm."
Y Mặc: "Không rảnh, bận muốn chết."
"Lại nói, nếu thật là tìm cậu, lỡ đâu cừu gia của tôi để mắt tới cậu, cũng là hại cậu, không bằng không gặp."
Cá Muối Phi Tù: "Tôi đi Sân Chơi Tử Vong cũng không ít lần, không có gà mờ như vậy đâu."
"Ván trò chơi trên nhờ hồng phúc của cậu, điểm tích lũy tôi cầm hơn 2 vạn, kéo ông đây trực tiếp bay lên luôn, nửa năm gần đây đều không có ý định tham dự Trò chơi tử vong."
Y Mặc: "Rất tốt, server quốc tế nguy hiểm, cậu cứ yên tâm nằm đi."
Cá Muối Phi Tù: "Đúng rồi, sang năm tôi dự định mang em gái đi Nhật Bản chơi, cậu không đi?"
Y Mặc: "Bây giờ tình thế quốc tế khẩn trương như vậy, cậu không thành thật ở Hoa Quốc, đi Nhật lượn lờ cái gì."
Cá Muối Phi Tù: "Đây không phải là con gái trong nước quá thực tế sao, tôi muốn xem thử ra nước ngoài sẽ có gặp gỡ bất ngờ gì không?"
Y Mặc: "..."
"Huynh đệ, đi tắm rồi ngủ đi, trong mơ cái gì cũng có."
Cậu ở bản địa có ưu thế còn không có cơ hội, còn muốn đi quốc gia phát triển ngôn ngữ không thông tìm cơ hội, nghĩ hay lắm.
Chỗ kinh tế càng tốt, người càng thực tế.
Y Mặc định đề nghị để Cá Muối Phi Tù đi Đông Nam Á thử xem, nhưng cân nhắc đến việc Cá Muối Phi Tù quá gà mờ, sợ cậu ta kiện kiện khang khang đi, lúc về ít hơn cái thận, cũng sẽ không đùa kiểu này.
Cùng Cá Muối Phi Tù tùy tiện trò chuyện một lúc, cũng liền quay về chuyện chính.
Hạ Vũ Hi, Thiên Bạch Đào, Ninh Vũ Vũ, Thi Tinh Lan, nửa tháng này đều không liên hệ gì, cũng nên hỏi một chút tình hình gần đây.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
