Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 8

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 21

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 310

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1075

Tập 17: Hồi Châu Âu (Phần Cuối) - Vị Khách Diện Kiến Thần Linh - Chương 108: Đồng đội

Chương 108: Đồng đội

Chương 108: Đồng đội

Phóng Đãng không phải là Kẻ Lãng Quên, cũng chẳng phải hung thủ.

Khi đáp án này được công bố, thái độ của những người chơi có mặt hoàn toàn trái ngược nhau.

Có người bất ngờ, có người kinh ngạc, có người không dám tin. Thế nhưng phần đông lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, lạnh lùng. Dường như kết quả này vốn dĩ đã nằm trong dự liệu của một số người chơi, chẳng có gì đáng để ngạc nhiên hay kích động.

Nói cho cùng, trong số 21 người chơi ở đây, Phóng Đãng tuy là người nhận được nhiều phiếu bầu nhất, nhưng số phiếu đó cũng chỉ vỏn vẹn là 6, thậm chí còn chưa bằng 1/3 tổng số phiếu.

Y Mặc cũng là một trong số những người giữ được sự điềm tĩnh.

Euphemia xích lại gần, ngắm nhìn góc nghiêng bình thản của anh trong không gian ánh sáng lờ mờ. Đôi mắt hẹp dài tuyệt đẹp của cô híp lại thành một đường thẳng, khẽ cười: "He he, cậu đã sớm biết kết quả rồi đúng không."

"Phóng Đãng là Kẻ Lãng Quên lương thiện, thân phận hoàn toàn trong sạch~"

Y Mặc không vội trả lời, anh quan sát số phiếu và kết quả hiển thị trên màn hình, để lộ một nụ cười khó nhận ra: "Phiếu bầu cho Phóng Đãng, cũng chẳng trong sạch như thân phận của cô ta đâu..."

Y Mặc không màng tới kết quả, nhưng Nhà Nghiên Cứu thì lại quá để tâm. Lão già hơn 70 tuổi ra đòn hung hãn là thế, kết quả lại đánh trượt mục tiêu, khiến sắc mặt ông ta tệ hại vô cùng.

Nói đi cũng phải nói lại, ông ta vốn muốn tranh quyền làm thủ lĩnh, lại là người trọng thể diện, kết quả thẩm phán thất bại lần đầu tiên này coi như đã kết án tử hình cho ông ta. Không đến mức chết thật, nhưng chắc chắn là mất sạch mặt mũi, tiếng nói cũng theo đó mà tụt dốc thê thảm. Muốn tiếp tục dẫn dắt e rằng khó hơn lên trời.

Ông ta nắm chặt hai tay, trừng mắt tức tối nhìn Phóng Đãng, không kìm được buông lời khiển trách: "Cô không phải hung thủ, cô không phải Kẻ Thức Tỉnh, thế sao cô không ra sức phản biện hả."

"Cô chột dạ cái gì, đến con dao mang theo bên mình cũng không dám lấy ra cho mọi người xem, cô đang tính toán cái quái gì trong đầu vậy hả?!"

Có thể thấy Nhà Nghiên Cứu đang rất tức giận.

Cái chết của Lòng Tôi Bay Bổng vốn dĩ không có bằng chứng trực tiếp để chỉ đích danh hung thủ, tất cả chỉ có thể dựa vào giả thuyết, suy luận và phán đoán. Suy luận của Nhà Nghiên Cứu về cơ bản không có vấn đề gì, nhưng dẫu sao đó cũng chỉ là một trong vô vàn khả năng, sai lầm cũng là chuyện hết cách. Thế nhưng, kết quả này thực sự đã đẩy ông ta vào tình thế vô cùng tồi tệ về sau.

Có chút chó cùng rứt giậu, ông ta bắt đầu hất cẳng đổ lỗi. Trong mắt ông ta, thái độ của Phóng Đãng thực sự có vấn đề, việc không dám cho mọi người xem dao càng khiến sự nghi ngờ dành cho cô ta tăng lên.

Tất nhiên. Đây là cảm xúc thật hay chỉ là diễn kịch, thì còn phải chờ mọi người tự phán đoán.

Còn Phóng Đãng thì sao?

Nếu nói trong giai đoạn bỏ phiếu và phán xét, cô ta còn tỏ ra đôi chút căng thẳng, hoảng hốt. Vậy thì khi kết quả được công bố, sự căng thẳng và hoảng hốt đó đã hoàn toàn biến mất tăm.

Cô ta thản nhiên vuốt ve mái tóc dài của mình, ánh mắt bình thản, thậm chí còn mang theo nét cợt nhả nhìn Nhà Nghiên Cứu, cứ như đang thưởng thức cái dáng vẻ tức tối, chó cùng rứt giậu của ông ta.

Một lát sau, cô ta mỉm cười: "Ông dẫn đội giỏi lắm, lần sau đừng dẫn nữa nhé."

Cuộc phán xét kết thúc cũng là lúc hình phạt dành cho Kẻ Lãng Quên khi phán xét sai lầm được thực thi. Lập trường thay đổi, tiếng loa thông báo giảm 10% thể chất của Kẻ Lãng Quên vang lên. Với tư cách là Kẻ Thức Tỉnh, Y Mặc lại nhận được một thông báo hoàn toàn khác biệt vang lên trong tai và hiển thị trên hệ thống, báo hiệu các vật phẩm đặc biệt, thể chất, và thiên phú đã được giải phong 10%.

Khác với vòng chơi ở nhà tù, lần này không có mũi kim nào đâm vào cổ. Tuy nhiên, toàn bộ người chơi có mặt vẫn rơi vào trạng thái mềm nhũn, rã rời trong khoảng 30 giây.

Đúng vậy, Y Mặc cũng không ngoại lệ.

Xem ra lần trước Y Mặc quan sát xem ai không bị trừng phạt trong giai đoạn này đúng là vô nghĩa, hệ thống đã chu đáo ngụy trang cho Kẻ Thức Tỉnh rồi. Sự khác biệt chỉ nằm ở chỗ, sau khi cơn rã rời qua đi, một bên thì uể oải, tinh thần sa sút, còn bên kia thì tinh thần phấn chấn, sinh lực dồi dào hơn hẳn.

Y Mặc lén lút quan sát xung quanh.

Ít nhất cũng có 7, 8 người chơi đang làm hành động y hệt anh ở vòng trước: Cố quan sát xem ai là người không phải chịu hình phạt.

Y Mặc cũng bắt chước bọn họ mà quan sát. Trong lòng thầm cảm thán tuổi trẻ thật tốt, người chơi từ vòng trước vẫn mang trong mình cảm giác ưu việt, ra dáng tiền bối hơn hẳn.

Cuộc thẩm phán kết thúc. Một số người chơi muốn nán lại trò chuyện, tổng kết lại tình hình.

Đối với những Kẻ Lãng Quên lần đầu tham gia, việc thẩm phán sai ngay vòng đầu tiên chắc chắn là một cú đả kích nặng nề, khiến sắc mặt ai nấy đều xám xịt.

Phán xét thất bại vốn đã làm giảm sút sự tích cực. Hơn nữa, vừa chơi được nửa ngày đầu tiên, tối đến đã có người chết rồi lại mở ra giai đoạn điều tra, phán xét. Kết thúc mọi chuyện cũng đã 5 giờ sáng, trời sắp héo đến nơi. Tự nhiên chẳng ai còn tâm trí đâu, buồn ngủ chết đi được. Trong tình cảnh không ai đủ khả năng làm chủ xị, đám đông cũng nhanh chóng giải tán. Ai về nhà nấy, có chuyện gì thì liên lạc riêng qua vòng tay.

Y Mặc không có sự lựa chọn. Chốn đông người không thể nào tranh cãi với Euphemia, đành ngoan ngoãn theo chân cô rời đi.

Trên đường đi, khi chỉ còn lại hai người, Euphemia hỏi Y Mặc: "Cậu có nhìn ra ai là Kẻ Thức Tỉnh không?"

Y Mặc cúi đầu trầm ngâm, rồi mỉm cười gật đầu: "1 người."

"Không chênh lệch nhiều lắm đâu."

...

Ngoài Y Mặc đi cùng một người về phòng, những người chơi khác cũng chia nhóm để trở về.

Điển hình là An Đồ và Phóng Đãng, hai người vừa kết bè kết phái rất chặt chẽ trong cuộc phán xét lúc nãy. Đã cùng một hội trong cuộc phán xét, thì kết thúc xong đi cùng nhau cũng là điều hết sức bình thường và hợp lý.

An Đồ đi đến phòng của Phóng Đãng.

Vừa vào cửa, cậu ta đã thoải mái ngả lưng xuống giường như ở nhà mình, làm ra vẻ mệt mỏi rã rời: "Vừa mệt vừa buồn ngủ, cái lão già chết tiệt kia."

Phóng Đãng xích lại gần, giúp An Đồ bóp vai, xoa bóp đầu. An Đồ cũng chẳng từ chối, thoải mái gối đầu lên cặp đùi nuột nà của Phóng Đãng, tận hưởng sự dễ chịu, nhắm mắt suy tư.

"Bị nhắm tới rồi."

"Ừ, đúng là bị nhắm tới rồi, tình cảnh rất nguy hiểm..."

An Đồ chính là Kẻ Thức Tỉnh.

Ngay từ đầu, Phóng Đãng và An Đồ đã nói chuyện rất hợp cạ. Sau đó, An Đồ đã chủ động liên lạc với Phóng Đãng, kể cho cô nghe về tình hình của mình, trực tiếp tiết lộ thân phận Kẻ Thức Tỉnh, biến cô thành đồng đội.

Đúng vậy, bọn họ đã lập thành một đội. Phóng Đãng không phải là hung thủ hay Kẻ Thức Tỉnh. Việc An Đồ cố sức bảo vệ cho cô ta, bản chất không phải để bảo vệ Phóng Đãng, mà là đang bảo vệ chính mình. Mới là cuộc phán xét đầu tiên đã bị biến thành tâm điểm, cảm giác thực sự rất khó chịu.

Mấu chốt là, Lòng Tôi Bay Bổng thực sự không phải do người phe An Đồ giết. Thế nên mới cực kỳ khó chịu. Bản thân mình, có lẽ đã lọt vào tầm ngắm rồi. Bất kể đối phương có nhìn ra thân phận thật sự của mình hay không, thì bản thân cũng đã bị nhắm tới.

Chẳng lẽ vì lúc đầu mình và Phóng Đãng thu nạp người quá mạnh tay, nên bị kẻ khác ghim, lôi mình ra tế cờ sao?

Trong lúc An Đồ đang đăm chiêu suy nghĩ, Phóng Đãng đưa ra đề nghị: "Cái lão già đó phiền phức quá, hay để tôi đi giết lão ta?"

"Giết ông ta, chẳng phải tâm điểm lại dồn vào chúng ta sao?"

Phóng Đãng lắc đầu: "Không đâu~"

"Ai cũng biết chúng ta có xích mích với lão già đó. Lão ta mà chết, ngược lại càng khó nghi ngờ chúng ta. Lấy lý do hung thủ muốn cố ý đổ vấy cho chúng ta để biện luận, sẽ càng dễ dàng thoát khỏi hiềm nghi."

"Vừa mới xích mích xong đã chết, không thấy rất gượng ép sao?"

Có thể thấy Phóng Đãng thực sự đã động sát tâm. Việc giết Nhà Nghiên Cứu về cơ bản cũng chẳng có vấn đề gì. Nhưng An Đồ lại lắc đầu: "Vô nghĩa."

"Lão già đó chỉ là khẩu súng thôi, lãng phí một lượt chỉ để giết một kẻ quấy rối thì không đáng."

"..."

"So với việc đuổi tận giết tuyệt, chi bằng đi đàm phán, biến thù thành bạn, biết đâu lại là một hướng đi hay!"

Thay vì tiêu diệt đối phương, hóa thù thành bạn chẳng phải lợi ích sẽ lớn hơn sao? Một lão già tính tình ngang bướng, khó xơi, nếu làm kẻ địch thì vô cùng phiền phức. Nhưng nếu lôi kéo được về phe mình, để lão ta làm tiên phong cho mình, thế chẳng phải rất dễ chịu, rất sướng sao!

Phóng Đãng mỉm cười lả lơi: "Thế nào cũng được, cậu thông minh, nghe theo cậu hết."

"Cơ mà, cậu đã nhìn ra kẻ nào đang nhắm vào chúng ta chưa?"

Sắc mặt An Đồ tối sầm lại, ánh mắt lóe lên sự hung ác: "Người qua đường bình thường thì chắc không thể tạo ra cục diện như vậy được."

"Y Mặc có lẽ không nhắm vào tôi..."

"Vậy ngoài Y Mặc ra, chỉ còn Sabbat và Phòng Tranh Tận Thế thôi."

"Phía người qua đường có mấy người, tiếp xúc ít, thông tin thiếu, rất khó phán đoán họ là người qua đường thật hay đang che giấu thân phận, cần phải quan sát thêm..."

"À..."

"Đúng rồi, còn có Hội Sáng Thế nữa..."

Sắc mặt An Đồ chùng xuống, rõ ràng đã trở nên khó coi hơn hẳn.

Lòng Tôi Bay Bổng là người của Hội Sáng Thế, kiểm tra thi thể phát hiện ra kim loại trong cơ thể là có thể đoán được. Người đã chết thì dễ nhận biết, chứ những thành viên Hội Sáng Thế còn sống, nhìn bề ngoài thật sự rất khó phân biệt vì chẳng có đặc điểm gì thống nhất cả. Hội Sáng Thế đích thực là một tổ chức chuyên đi quấy rối. Tuy không đáng sợ như Bệnh Viện Tâm Thần, nhưng lại là kẻ chẳng ai muốn đụng vào, vì thực sự quá phiền phức.

Phóng Đãng không có ký ức nên không hiểu. An Đồ nói gì thì cô nghe nấy, nghe một hồi cũng thấy thú vị, liền hỏi: "Thế còn hung thủ giết Lòng Tôi Bay Bổng thì sao? Cậu biết là ai không?"

Sắc mặt An Đồ sầm lại, ánh mắt ánh lên vẻ sắc lạnh: "Có lẽ là Sabbat."

"Sabbat chắc chắn đã có Kẻ Thức Tỉnh rồi!"

"Thậm chí hoàn toàn có khả năng Sabbat nhận ra Lòng Tôi Bay Bổng thuộc Hội Sáng Thế. Bọn họ cũng cực kỳ chướng mắt Hội Sáng Thế, nên đã tiện tay xử lý trước, kết quả lại khiến rắc rối ập lên đầu chúng ta."

"Xung đột với Sabbat chẳng có lợi lộc gì. Nếu có thể, tốt nhất vẫn nên đàm phán hợp tác."

"Nhưng mà... tôi không tiện ra mặt lắm..."

Lũ ma cà rồng Sabbat quá đỗi kiêu ngạo. Đích thân ra mặt, lỡ đàm phán không thành, có khi lại tự rước họa vào thân.

Phóng Đãng nhìn cậu nhóc tóc vàng đang gối đầu lên đùi mình, âu yếm vuốt ve gò má cậu ta, nói với vẻ vô cùng đáng tin cậy: "Để tôi đi nói chuyện với họ."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!