Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Tập 11: Cuộc Chiến Bảo Vệ Màn Đêm - Chương 21

Chương 21

Chương 21: Có từng mạnh khỏe?

Trong phòng tập gym của biệt thự.

Y Mặc như ông già 80 tuổi, di chuyển với tốc độ rùa bò trên máy chạy bộ.

Cuối cùng, do tốc độ di chuyển chậm hơn tốc độ quay vốn đã không nhanh của băng chuyền, lần thứ 17 công tắc an toàn bị giật ra, ngắt điện.

Y Mặc không nối lại công tắc mà ngồi bệt xuống băng chuyền, dùng khăn khô lau cái trán không có lấy một giọt mồ hôi, vô cùng tự tin và kiêu ngạo nói: "Hôm nay lại là một ngày nỗ lực."

Nói xong, anh nhìn Tần Mộ Sắc đang ngồi đối diện: "Nếu có thiếu nữ xinh đẹp tự tay làm bữa trưa thì sẽ càng có động lực hơn."

Sau 2 tiếng đồng hồ giám sát đốc thúc Y Mặc rèn luyện cơ thể, đôi mắt xinh đẹp của Tần Mộ Sắc đã biến thành hình dạng đôi mắt của Y Mặc.

Đúng vậy, mắt cá chết...

Tần Mộ Sắc bất lực nhìn chằm chằm Y Mặc, không nhịn được phàn nàn: "Mơ đi cưng?"

"Có khả năng nào là trong 2 tiếng ngắt quãng này, anh đi chưa được 5km không?"

Y Mặc: "Có khả năng nào 5km đối với một tên tử trạch đã là sự rèn luyện đột phá giới hạn bản thân không?"

Tần Mộ Sắc: "Có khả năng nào tôi đang muốn làm thịt anh không?"

Y Mặc: "Có khả năng nào... cô đã rút dao ra rồi không?"

Tần Mộ Sắc: "Hả?"

Tần Mộ Sắc cúi đầu nhìn.

À, trong tay đúng là đang cầm con dao găm thật...

"Xin lỗi, con người trong tình huống tức giận cực độ có thể sẽ vô thức làm ra một số hành động bản năng."

Nói xong, Tần Mộ Sắc có chút tiếc nuối thu hồi dao găm: "Đồ lừa đảo... Tôi biết thể chất anh kém."

"Nhưng cũng không thể kém đến mức này chứ?"

2 tiếng 5km là khái niệm gì?

Trung bình một phút 20 mét, ba giây 1 mét...

Nói thật, còn không nhanh bằng rùa bò!

Tần Mộ Sắc khi ở chung với Thiên Bạch Đào thì giới hạn tư duy liên tục bị làm mới.

Đến lượt Y Mặc thì giới hạn chịu đựng liên tục bị phá vỡ...

Phải nói rằng Y Mặc và Thiên Bạch Đào quả thực là hai loại người hoàn toàn khác nhau, hoàn toàn không có điểm nào trùng hợp!

Khoan đã, cũng không đúng.

Cũng không phải không có điểm giống nhau, ví dụ như... bọn họ đều đang tiêu tiền của cô...

Tần Mộ Sắc nhìn Y Mặc, rơi vào trầm tư.

Sau khi suy nghĩ, cô nhíu mày nói: "Có phải tôi quá hiền với anh, tạo áp lực cho anh chưa đủ lớn không?"

Nên anh mới không chịu rèn luyện tử tế, lười biếng.

Y Mặc: "Người anh em à, lớn lắm rồi đấy!"

"Phải biết rằng so với nghiêm khắc, sự dịu dàng của phụ nữ mới là vũ khí lợi hại nhất đối với đàn ông!"

"Tôi với tư cách là một tên tử trạch thâm niên ru rú trong nhà, hai tiếng đồng hồ cùng lắm là đi vệ sinh một chuyến, hoặc vào bếp lấy lon nước ngọt, lượng vận động căng lắm không quá 20 mét."

"Nếu ngày nào điện thoại đếm bước chân vượt quá 500 thì chắc chắn là xuống lầu lấy chuyển phát nhanh."

"Cho nên, cô nên ý thức được tôi đã bỏ ra nỗ lực lớn đến thế nào vì cô!"

Nói đến đây, Y Mặc nghĩa chính ngôn từ nói: "Hơn nữa, nói chuyện cũng tốn thể lực lắm đấy."

Trong 2 tiếng đồng hồ này, Y Mặc đều giảng giải cho Tần Mộ Sắc về Trò chơi Tử Vong và chế độ Hồi Ký, bật chế độ "nói như súng liên thanh".

Là một cựu streamer ảo hàng đầu, anh kể chuyện sinh động như thật, khiến Tần Mộ Sắc không hề cảm thấy nhàm chán trong hai tiếng này.

Tần Mộ Sắc: "Tôi lại hy vọng anh nói ít đi vài câu, đi thêm được vài bước."

Y Mặc: "Không không không, không có chuyện đó đâu."

"Chính nhờ việc dời đi sự chú ý thông qua nói chuyện, tìm niềm vui trong đau khổ, tôi mới có thể kiên trì lâu như vậy."

"Đúng rồi, cảm ơn nhé."

Tần Mộ Sắc: "Giám sát anh chạy bộ à?"

"Cái đó thì không sao, nhìn anh vẻ mặt không tình nguyện nhưng vẫn phải gượng ép đứng trên máy chạy bộ, tôi vẫn rất vui."

Y Mặc là ám chỉ việc Tần Mộ Sắc đợi anh trong phòng.

Nhưng nghĩ đến tính cách của Tần Mộ Sắc, nói thẳng ra có thể cô sẽ khó chịu nên anh không sửa lại.

Còn Tần Mộ Sắc thì thực ra lờ mờ nhận ra ý Y Mặc muốn diễn đạt.

Cô thực ra không hề đợi mãi trong phòng Y Mặc, phần lớn thời gian đều bận rộn chuyện của 『 Hắc Dạ 』.

Chỉ là vì lo lắng Y Mặc giống như lần trước ra khỏi Trò chơi Tử Vong với bộ dạng trọng thương dở sống dở chết.

Sợ không kịp thời xử lý sẽ xảy ra vấn đề nên cứ cách một khoảng thời gian cô lại sang phòng Y Mặc xem, những việc có thể xử lý trong phòng thì đều mang sang phòng Y Mặc làm.

Vừa hay sáng sớm sau khi ăn cơm xong, cô đợi ở phòng Y Mặc một chút thì gặp đúng lúc Y Mặc trở về.

Mặc dù trên người Y Mặc có hai mùi hương của thiếu nữ khác nhau khiến Tần Mộ Sắc, người quyết tâm thay đổi Y Mặc, để anh không suốt ngày đi quyến rũ gái nhà lành, có chút khó chịu.

Nhưng dù sao cơ thể không xảy ra vấn đề, cộng thêm các cô gái trong game cũng không mang ra thực tế được, cuối cùng cô cũng không nói gì, lấy việc giám sát anh rèn luyện cơ thể làm hình phạt.

Về việc tại sao nhận ra ý của Y Mặc mà không giải thích, đơn giản là Tần Mộ Sắc cảm thấy chuyên môn đi giải thích lại càng dễ gây hiểu lầm, giống như cô "rất quan tâm", "rất để ý" Y Mặc vậy, nên dứt khoát không nhắc tới.

Sự việc đã đến nước này, Tần Mộ Sắc cũng quyết định cho Y Mặc nghỉ ngơi một lát, hai người ra phòng khách đợi bữa trưa.

Tài nấu nướng của Tần Mộ Sắc rất bình thường, lại thêm nhiều việc nên không thể để Y Mặc tự mình xuống bếp.

Nên gọi đồ ăn ngoài thì vẫn phải gọi, tuy nhiên để thỏa mãn Y Mặc một chút, cô gọi một nhà hàng chủ đạo là đầu bếp thiếu nữ xinh đẹp.

Còn thực tế có phải là ông chú ngoáy chân hay không thì không rảnh kiểm chứng, cũng chẳng quan trọng.

Nói trắng ra, có rất nhiều thứ chính vì không biết nên mới tốt đẹp.

Trong lúc chờ cơm, Y Mặc thuận tiện hỏi một chút về chuyện Trò chơi Tử Vong: "Đổi vật phẩm thực tế trong cửa hàng hệ thống thì nó sẽ xuất hiện thế nào?"

Tần Mộ Sắc: "Anh chưa thử à?"

"Tự mình thử xem chẳng phải sẽ biết sao."

Tần Mộ Sắc vừa dứt lời, cùng với tiếng "bụp", một chiếc hộp tinh xảo xuất hiện trên bàn ăn.

Y Mặc dùng điểm tích lũy gấp 20 lần trong game để đổi một khẩu Desert Eagle ở thế giới thực.

Rất đắt, nhưng nhiều điểm nên hoàn toàn không xót.

Y Mặc mở hộp, nghịch khẩu Desert Eagle, lẩm bẩm: "Thì ra là thế, là trực tiếp xuất hiện bên cạnh từ hư không."

Tần Mộ Sắc nhìn Y Mặc nghịch súng, cố gắng kiềm chế cảm giác đề phòng theo bản năng của cơ thể, dặn dò: "Đã đổi súng ống rồi thì đừng gọi nhân viên dọn dẹp đến nữa."

"Bị nhìn thấy sẽ rất phiền phức."

Y Mặc gật đầu, cất khẩu Desert Eagle vào hộp, đẩy đến trước mặt Tần Mộ Sắc: "Tặng cô đấy."

Tần Mộ Sắc: "Desert Eagle không dễ dùng đâu, trọng lượng nặng, độ giật lớn, không bằng Glock."

Mặc dù nói vậy nhưng cô không từ chối, trực tiếp nhận lấy.

"Nhưng anh định làm gì ở thế giới thực mà đột nhiên thử nghiệm đổi điểm tích lũy thế?"

"Nói thật, lãng phí điểm tích lũy vào thực tế không có lời đâu, đa số vật phẩm dùng tiền mua thích hợp hơn."

"Thứ tiền không mua được thì khả năng cao cũng chẳng dùng đến."

Ví dụ như xe tăng, xe bọc thép các loại.

Điểm tích lũy có thể đổi được, nhưng nếu thế giới thực xảy ra chiến đấu cấp độ đó thì thà rút lui còn hơn, đối đầu trực diện thực sự hơi ngốc.

Y Mặc: "Tôi đang nghĩ, những vật phẩm bị hệ thống hạn chế trong game, có lẽ có thể thử mang vào từ thế giới thực."

Tần Mộ Sắc: "Bỏ đi, chuyện này anh phải biết chứ."

"Thế giới game bị cấm thì thế giới thực cũng không thể mang vào được đâu."

Y Mặc: "Ừ, nhưng cũng không phải là tính chất không thể thực hiện."

Trong ván thứ hai Ma Sói, trò chơi cấm súng, Thi Tinh Lan đã tự chế ra súng đinh có uy lực.

Mặc dù anh không có khả năng chế tạo tinh xảo thay thế như Thi Tinh Lan, nhưng...

Thử bật chút hack cũng không phải không được.

Tần Mộ Sắc nhìn Y Mặc đang cúi đầu trầm tư, nghiêm túc dặn dò: "Tôi không phản đối anh thử nghiệm những việc có lợi cho việc chinh phục Trò chơi Tử Vong."

"Nhưng phải giữ chừng mực, nếu bị hệ thống nhắm vào sẽ rất nguy hiểm."

Nói đến đây thì vừa vặn đồ ăn đến, hai người không nói chuyện nữa, nhận đồ và bắt đầu ăn cơm.

Thời gian tiếp theo cũng coi như hòa bình.

Tần Mộ Sắc vẫn bận rộn chuyện ở thế giới thực, mỗi sáng giám sát Y Mặc rèn luyện cơ thể 2 tiếng, chưa từng bỏ buổi nào.

Dù sao đây cũng coi như là niềm vui hiếm hoi của Tần Mộ Sắc trong lúc bận rộn hiện tại.

Nhìn bộ dạng "tôi không muốn chạy" nhưng lại "tôi ráng thêm", "đi thêm hai bước nữa", vẻ mặt dở sống dở chết của Y Mặc, Tần Mộ Sắc trong lòng cảm thấy vô cùng thú vị, mặc dù ngoài mặt không biểu lộ ra nhưng thực ra trong lòng rất vui sướng.

Thậm chí Tần Mộ Sắc còn nghĩ có phải mình có chút khuynh hướng S không nữa.

Đương nhiên, điều này chỉ xảy ra khi Y Mặc rèn luyện.

Vào thời gian khác, Y Mặc đóng cửa ở lì trong phòng.

Tần Mộ Sắc mỗi lần về nhà đều không nhịn được sang xem Y Mặc một chút.

Tên này chất đống mấy cuốn sách bên cạnh, không phải đang đọc sách thì là đang làm mấy thử nghiệm kỳ quái, thậm chí còn trồng hoa cỏ...

Lúc Tần Mộ Sắc ngồi trong phòng Y Mặc chỉnh lý bảng ngân sách, không nhịn được phàn nàn: "Anh lại đang làm cái gì thế?"

"Chúng ta là tổ chức sáng tạo Trò chơi Tử Vong chứ không phải sinh tồn nơi hoang đảo, làm ruộng đâu nhé?"

Y Mặc nhìn vào trong sách, từ 《 Bách khoa toàn thư về cây nông nghiệp 》, 《 Hạt giống năng suất cao 》, 《 Luyện kim 》, 《 Công thái học 》, một đường đến 《 Chiến Quốc Chí 》, 《 Tôn Tử Binh Pháp 》, 《 Bày binh bố trận 》...

Tóm lại, khiến người ta khó hiểu, luôn có cảm giác tinh thần Y Mặc không bình thường lắm.

Không biết còn tưởng đang chơi game chiến thuật làm ruộng kiểu "khởi đầu một con chó, trang bị toàn dựa vào nhặt" đâu.

Y Mặc: "Biết đâu sau này sẽ gặp phải trò chơi sinh tồn hoang đảo, cần làm ruộng thì sao?"

"Tôi nghiên cứu trước một chút."

Đạo lý là vậy nhưng thể loại game nào cũng có thể gặp phải, sự chuẩn bị này thực ra hơi thiếu mục đích, lợi ích trong thời gian có hạn quá thấp, không bằng tăng cường khả năng chiến đấu của bản thân.

Mặc dù vậy nhưng Y Mặc ít nhất cũng là chuẩn bị cho game, Tần Mộ Sắc cũng không nói gì.

Cho đến khi... Y Mặc bắt đầu cầm điện thoại chat chit cường độ cao.

Lúc ăn tối, Tần Mộ Sắc hỏi: "Sao dạo này anh thích chat chit thế?"

"Anh... thực sự có nhiều bạn vậy sao?"

Mặc dù lời nói hơi đau lòng nhưng sự thật chính là sự thật.

"Lại lừa gạt con gái nhà ai à?" Cô khẽ nhíu mày.

Y Mặc: "Đang giúp 『 Hắc Dạ 』 kéo người."

"Tôi nói chuyện với Kiều Kiên rồi, cậu ta sẽ dẫn mấy người bạn gia nhập chúng ta."

"Đều là xuất thân quân đội, mặc dù không có người chơi cao cấp nhưng thực lực không tệ, ít nhất về mặt chiến đấu thì đánh mấy người như tôi không thành vấn đề."

Tần Mộ Sắc: "Ngạch... Đó căn bản không phải chuyện đáng tự hào đâu..."

"Đàn ông với nhau có nhiều chuyện để nói thế sao?"

Thôi kệ, cô nói chuyện với ai cũng không hợp, thực sự không hiểu cái kiểu chat chit trên mạng này.

Y Mặc: "Tuy nhiên, bây giờ đúng là tôi đang chat với con gái."

"Chính là Lục Nhu ở ván game trước."

"Là người mới, tôi cần nói với cô ấy hơi nhiều thứ."

Tần Mộ Sắc ngẩn người, ánh mắt vốn bình thản thiếu tinh thần bỗng trở nên lạnh lùng, nhìn chằm chằm Y Mặc: "Cái cô gái ăn mặc rất thời thượng đó hả?"

"Tổ chức anh sáng lập dường như không cần loại người mới bình hoa di động này chứ?"

Nghe thấy Y Mặc đang chat với Lục Nhu, Tần Mộ Sắc bỗng thấy khó chịu.

Cũng không phải ghen, đơn thuần là cảm thấy không công bằng.

Thiên Bạch Đào là cô gái tốt như vậy mà anh không để ý, lại đi giao thiệp với loại người nhìn rất tâm cơ lại không có thực lực như Lục Nhu, khiến Tần Mộ Sắc rất không hiểu.

Y Mặc: "Cho dù có Tử Huân Huân giúp đỡ, Lục Nhu có thể trụ qua Chín Ngày Đàm Luận cũng rất không dễ dàng, là có tiềm chất nhất định."

"Đương nhiên, tôi cũng không trông mong cô ấy lợi hại thế nào trong game."

"Cô ấy là hot girl mạng rất có sức hút, ý nghĩa ở thế giới thực lớn hơn Trò chơi Tử Vong, rất có tiềm chất làm công cụ."

"Sau này vào Trò chơi Tử Vong, cô dẫn dắt cô ấy nhé."

"Tất nhiên, lấy an toàn của cô làm chủ, không cần vì dẫn cô ấy mà bản thân mạo hiểm."

"Tôi cũng sẽ bảo Kiều Kiên bọn họ dẫn dắt cô ấy."

Tần Mộ Sắc nghe thái độ của Y Mặc đối với Lục Nhu, trong lòng ngược lại thoải mái hơn chút, suy tư một chút rồi nói: "Vậy anh, tại sao không dẫn cô ấy?"

Tên này chẳng phải rất thích phối hợp chơi game với con gái sao?

Hơn nữa Lục Nhu kia quả thực rất xinh đẹp.

Y Mặc nghe vậy quay đầu đi, không nói nhiều.

Đừng hỏi, hỏi thì là do quá gà, Y Mặc lười dẫn.

Gần đây Tần Mộ Sắc cũng ở chung với Y Mặc một thời gian, càng ngày càng hiểu Y Mặc.

Thấy vẻ mặt đầy sự ghét bỏ phiền phức của Y Mặc, trong lòng cũng đoán được nên không thèm để ý đến anh.

Nhưng đã nói đến đây thì cũng nên nói một chút về tình hình gần đây: "Có chuyện tôi phải nói với anh."

"Về mảng tổ chức 『 Hắc Dạ 』 ở thế giới thực đang gặp vấn đề."

"Ý tưởng phát triển các điểm hậu cần, lấy thương nghiệp nuôi tổ chức của anh tôi tán thành."

"Nhưng vấn đề là thế giới thực không có người tọa trấn."

"Điểm tích lũy của tôi còn lại một ít nhưng chắc chắn không thể cứ nhìn chằm chằm vào thế giới thực mãi được, tinh lực vẫn phải đặt vào Trò chơi Tử Vong."

"Bên thế giới thực này, tập đoàn Tần Thị có thể giúp một tay nhưng rốt cuộc không phải người chơi Trò chơi Tử Vong, rất nhiều chuyện không tiện."

"Cho nên, mảng thế giới thực này tính sao đây?"

Gần đây tổ chức 『 Hắc Dạ 』 mới thành lập, cũng coi như lần đầu khởi nghiệp của Tần Mộ Sắc, cô thực sự rất tận hưởng quá trình này.

Tuy nhiên, quả thực nó tiêu tốn thời gian và tinh lực lớn.

Thời gian ngắn còn đỡ, thời gian dài chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến trạng thái khi chơi Trò chơi Tử Vong.

Sau khi chú ý đến điểm này, nhân lúc thời cơ thích hợp, Tần Mộ Sắc liền nêu ra vấn đề.

Chuyện thế giới thực của Hắc Dạ cô có thể quản, nhưng chắc chắn không quản được nhiều như vậy.

Y Mặc vừa nghe vừa gật đầu, đợi Tần Mộ Sắc nói xong mới nghiêm túc nói: "Ừ, phương diện này tôi đã chuẩn bị từ sớm rồi."

Tần Mộ Sắc: "Anh định làm thế nào?"

"Tìm đâu ra một thiếu nữ xinh đẹp để tọa trấn 『 Hắc Dạ 』?"

"Thiếu nữ xinh đẹp" trong miệng Tần Mộ Sắc chẳng qua là trêu chọc.

Nhưng mà, cô thực sự lờ mờ cảm thấy.

Nếu Y Mặc có thể lôi kéo được người tọa trấn Hắc Dạ, khả năng cao là một cô gái trẻ đẹp.

Y Mặc: "Đúng là thiếu nữ xinh đẹp thật."

Tần Mộ Sắc nhìn chằm chằm Y Mặc với ánh mắt không thiện cảm: "Ai?"

"Tuyên bố trước, Lục Nhu tuyệt đối không được!"

"Đúng rồi, hình như anh có quen Thương Linh San của Thương gia..."

"Người đó thì tôi cảm giác hơi không ưa, nhưng tư bản thì có đủ."

Nghĩ đến đây, Tần Mộ Sắc lại có chút lo lắng.

Nếu Thương Linh San đến thật, vậy chẳng phải cô trở nên vô dụng sao?

Ngay lúc Tần Mộ Sắc đang suy nghĩ lung tung, Y Mặc cắt đứt suy nghĩ của cô.

Y Mặc: "Không phải Thương Linh San."

"Đợi tôi ăn cơm xong sẽ vào Trò chơi Tử Vong lôi một người ra."

Tần Mộ Sắc: "Hả, vào trong game lôi một người... ra á?!!" ???!

.

Trong sự kinh ngạc của Tần Mộ Sắc, Y Mặc thản nhiên nói: "Đương nhiên, tôi cũng không chắc có làm được hay không."

Ăn cơm xong, Y Mặc buông bát đũa: "Tôi đi vào game đây, 24 giờ sau gặp lại."

Tần Mộ Sắc biết tính cách Y Mặc, nếu anh đã quyết định chuyện gì thì cô chắc chắn không ngăn được, dứt khoát không hỏi nhiều, chỉ dặn dò: "Chú ý an toàn."

Y Mặc: "OK."

Trở về phòng, Y Mặc tìm một chiếc ba lô.

Bỏ những vật phẩm và sách vở đã chuẩn bị sẵn vào trong ba lô, trong đó có một quả lựu đạn phá hủy đổi trong app được kiểm tra kỹ càng, bỏ riêng vào túi.

Sau đó mở app Trò chơi Tử Vong, chọn chế độ Hồi Ký để vào.

『 Ting ting 』

『 Bạn có muốn tiêu hao 1000 điểm tích lũy và 1 lần sử dụng để vào chế độ Hồi Ký không? 』

『 Yes 』or『 No 』

Sau khi tiêu tốn 1000 điểm tích lũy và 1 lần sử dụng Hồi Ký cuối cùng, Y Mặc lại xuất hiện trong không gian hư vô.

Giống như lần trước, vài vòng sáng thế giới game bao quanh cơ thể, trên đầu là bầu trời đầy sao rực rỡ.

Đã hiểu quy tắc Hồi Ký, Y Mặc không suy nghĩ nhiều, sau khi đổi những vật phẩm cần thiết trong hệ thống, anh chọn thẳng thế giới game.

『 Thế giới: Liệt Quốc Ký. 』

『 Địa điểm: Địa điểm ngẫu nhiên. 』

『 Thời gian: 3 tháng sau trò chơi. 』

『 Tiêu hao điểm: Chế độ Tiến giai, 200 điểm/ngày. 』

『 Phương thức rời đi: Chế độ Tự do, rời đi bất cứ lúc nào. 』

『 Xác nhận 』or『 Điều chỉnh chế độ 』

Đúng vậy, nơi Y Mặc muốn vào chính là thế giới võ hiệp.

Nếu nói có ai có thể xử lý hoàn hảo chuyện của tổ chức 『 Hắc Dạ 』 ở thế giới thực thì Y Mặc cho rằng Vân Miểu, người được xưng tụng là Thức Nguyệt, là thích hợp nhất!

Về phương pháp đưa Vân Miểu ra khỏi game, Y Mặc chỉ có chút ý tưởng và suy đoán, cụ thể còn phải thử nghiệm thực tế.

Mức tiêu hao điểm và phương thức rời đi không đổi, Y Mặc có hơn 100 ngàn điểm, căn bản không sợ tiêu hao.

Về địa điểm và thời gian lại có sự khác biệt so với lần trước Hồi Ký đi thế giới Chiến Tranh Thần Ma.

Điểm rơi không thể lựa chọn, thời gian vào cũng cố định, nằm ngoài tính toán của Y Mặc.

Nhưng nghĩ kỹ lại, ván game 『 Liệt Quốc Ký 』 vốn dĩ đặc biệt, lúc đó quy tắc hệ thống còn có một điều khoản riêng, cũng có thể hiểu được.

Sau khi xác định mọi thứ, Y Mặc trực tiếp ấn xác nhận.

Huyết Nguyệt đỏ rực nơi mắt trái hiện lên, thiên phú trò chơi được kích hoạt.

Khoảnh khắc tiếp theo, Y Mặc đã đến thế giới võ hiệp.

So với lần trước vào 『 Liệt Quốc Ký 』 địa điểm ngẫu nhiên xuất hiện là trong núi tuyết.

Lần này địa điểm ban đầu của Y Mặc là trong một khu rừng rậm rạp bao la.

Cây cối xanh tươi rợp bóng mát, cỏ thơm um tùm, tiếng ve kêu chim hót không dứt bên tai.

Gió nhẹ lướt qua mang theo vài cánh hoa bay, hương thơm thấm vào ruột gan.

Tầm nhìn của Y Mặc dần rõ ràng, thông báo rút thẻ của hệ thống đã xuất hiện.

Trong thế giới Thần Ma, vì bị Charlotte cắt ngang nên Y Mặc không rút thẻ.

Sau bài học nhớ đời đó, lần này Y Mặc không do dự, trực tiếp chọn tiêu hao 500 điểm tích lũy rút một thẻ.

Cùng với mặt thẻ không ngừng xoay tròn, lưng thẻ tỏa ra ánh sáng chói lọi.

Y Mặc luôn cảm thấy có gì đó không đúng, một cảm giác quen thuộc dâng lên trong lòng.

Hóa ra trong mùi hoa này ẩn chứa một mùi hương không thuộc về những bông hoa kia, hơi quen thuộc, cũng thấm vào ruột gan như vậy.

Chẳng lẽ... sẽ không trùng hợp thế chứ?

Dưới ảo giác đó, Y Mặc theo bản năng quay người lại.

Chỉ là.

Chưa kịp nhìn rõ bóng dáng xinh đẹp sau lưng, giọng nói êm tai đã truyền đến.

"Saitama-sensei, mấy tháng không gặp, gần đây vẫn khỏe chứ?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!