Chương 19
Chương 19: Nhật ký
Khu nghỉ ngơi A.
Y Mặc, Vương Tiểu Bàn, Kokoro-chan, Ứng Ly, Lập Trình Viên.
Nhóm nhỏ 3 Otaku thì chắc chắn đã thương lượng xong, Ứng Ly là do Y Mặc báo tin, còn Lập Trình Viên, với tính cách của anh ta thì không tuân thủ ước định cũng là điều dễ hiểu.
Lúc trước đã thống nhất rằng ai đi Khu nghỉ ngơi A sẽ bị mọi người cùng nhau nhắm vào.
Nhưng Y Mặc trực tiếp chơi bài ngửa, tổng cộng có 4 người chơi cùng đi, hoàn toàn không sợ bị nhắm vào, đúng kiểu "luật pháp không trừng phạt số đông".
Y Mặc cũng đoán được các người chơi Trò chơi Tử Vong chẳng ai thật thà như vậy, nhất định sẽ có người đến Khu nghỉ ngơi A. Kết quả cuối cùng cũng chỉ có Lập Trình Viên là người ngoài duy nhất đến, thực sự không nhiều.
Ít nhất không xuất hiện màn kịch hài hước kiểu chỉ có Chị Hồng và Chính Khí Lăng Nhiên đi Khu nghỉ ngơi B, còn lại 10 người đều chạy sang Khu nghỉ ngơi A.
Sau khi đến khu nghỉ ngơi, Y Mặc, Kokoro-chan, Vương Tiểu Bàn trò chuyện thêm một lát rồi chào Ứng Ly một tiếng, sau đó tùy tiện tìm một phòng vào.
Ván này phòng không khóa cố định với người chơi, muốn vào phòng nào thì vào, chốt cửa từ bên trong là được.
Theo quy tắc trò chơi, 10 giờ tối truyền tống đến khu nghỉ ngơi, trước 11 giờ tối phải chọn xong phòng, tức là khoảng 11 giờ Ma Sói có thể bắt đầu hành động.
Đặc điểm lớn nhất của loại Trò chơi Tử Vong như Ma Sói chính là dù là người tốt hay Ma Sói, buổi tối đều rất khó ngủ ngon, cực kỳ dày vò.
Bây giờ mới hơn 10 giờ, Y Mặc muốn đợi đến 11 giờ xem hệ thống có thông báo gì không, nên cũng chẳng vội.
Trước khi truyền tống đến khu nghỉ ngơi, anh đã cố ý mò tới gần cái bàn, nhân lúc không ai chú ý lấy cuốn nhật ký bệnh nhân, bây giờ vừa khéo có thể xem kỹ.
『Ngày 8 tháng 8.』
『Tôi bị lừa vào cái nơi quỷ quái này, rõ ràng đã nói là vay lãi suất thấp, đáng ghét!』
『Bọn họ nói tôi có bệnh, nhưng tôi thề, tôi thật sự không có bệnh!』
『Ngày 12 tháng 8.』
『Tôi vào đây được mấy ngày rồi. Nói thật nơi này không tệ, chẳng những không có ai giục tôi trả nợ, ban ngày còn có thể tùy ý lên khu giải trí tầng hai chơi.』
『Người bị nhốt ở đây phần lớn là bình thường, có một số ít thực sự có bệnh, tiếp xúc với họ không phải lựa chọn sáng suốt.』
『Về phần bình thường thì đừng tỏ ra quá thông minh cũng đừng quá ngu. Bác sĩ hỏi gì cứ vâng vâng dạ dạ, ậm ừ qua loa là sẽ không có vấn đề gì lớn.』
『Tuyệt đối đừng phản kháng, đừng kích động cảm xúc, nếu không sẽ bị bọn họ cho rằng bệnh tình nghiêm trọng, bị nhốt cấm túc tiếp nhận trị liệu.』
『Tôi cũng không biết cụ thể là trị liệu gì, nhưng người đi vào không phải biến mất thì cũng trở nên thần kinh càng không bình thường, chắc chắn rất vô nhân đạo!』
『Ngày 15 tháng 8.』
『Người trong này rất kỳ lạ cũng rất thú vị, có người nghiên cứu động vật nhỏ, có người biết vu thuật.』
『Hắc, không hổ là trung tâm nghiên cứu bệnh tâm thần, đúng là có rất nhiều người đầu óc có vấn đề.』
『Đương nhiên, cũng có một số người tính cách rất nóng nảy, sẽ rất nguy hiểm.』
『Nhưng không sao, chỉ cần nhớ kỹ mặt mũi bọn họ mà tránh xa ra thì sẽ không xảy ra vấn đề gì.』
『À đúng rồi, tôi nghe nói có người muốn trốn ra ngoài.』 (bị gạch xóa)
『Không được không được, cái này không thể ghi chép, bị biết là sẽ bị lôi đi trị liệu đấy.』
『Tin tôi đi, nơi này canh phòng rất nghiêm ngặt, ngay cả một cái cửa lớn cũng không có, căn bản không trốn thoát được đâu.』 (bị gạch xóa)
Nhật ký có lúc ghi chép theo ngày, có lúc hai ba ngày mới ghi một lần, không có quy luật cố định.
Đều là những chuyện thường ngày và lời than vãn của chủ nhân cuốn nhật ký, hôm nay làm gì, ngày mai phát hiện người hay chuyện gì thú vị.
Nhìn chung, có thể thấy tinh thần chủ nhân cuốn nhật ký tương đối bình thường, cảm xúc ổn định.
Nhưng bắt đầu từ ngày 20 tháng 8, vấn đề xuất hiện.
『Ngày 20 tháng 8.』
『Vãi, điên rồi điên rồi, cái nơi chết tiệt này!』
『Khu nghỉ ngơi mỗi đêm đều có bệnh nhân tử vong, đám bác sĩ chết tiệt kia lại bảo là bình thường. Bình thường cái quỷ gì chứ.』
『Bạn cùng phòng bệnh cũng nói muốn phản kháng, tôi muốn gia nhập với họ.』
『Ngày 22 tháng 8.』
『Phản kháng thất bại, may mà tôi thông minh không xông lên trước.』
『Thế... thế phải làm sao bây giờ, tôi không muốn chết!』
『Đúng rồi, chẳng phải có người nói muốn trốn đi sao, tôi đi nghiên cứu thử xem.』 (bị gạch xóa)
『Ngày 24 tháng 8.』
『Kế hoạch trốn thoát thất bại, nơi này căn bản không ra được.』
『Rất nhiều người bị đánh chết.』
『Một người phụ nữ bị hành hạ đến chết, liều mạng gào thét giãy dụa cũng vô ích. Bọn họ chiếu lại đoạn băng ghi hình đó cho chúng tôi xem, ai cũng rất tức giận nhưng cũng chẳng có cách nào.』
『Sống được ngày nào hay ngày đó, không phản kháng nữa, cứ vậy đi.』
『Ngày 30 tháng 8.』
『Ồ hô, gần đây trung tâm nghiên cứu liên tục có người chết.』
『Bệnh nhân chết liên tục thì không nói làm gì, mấu chốt là đám nhân viên công tác cũng bắt đầu chết.』
『Bọn họ không cho chúng tôi ra khỏi khu nghỉ ngơi, tôi cũng không biết họ chết thế nào.』
『Nghe bạn cùng phòng nói, không chỉ có một kiểu chết, thật quá hả hê.』
『Ngày 10 tháng 9.』
『Tin tốt, nhân viên trung tâm nghiên cứu chết sạch rồi.』
『Tin xấu, chúng tôi bị bỏ rơi, bị nhốt ở cái nơi chết tiệt này.』
『Ngày 17 tháng 9.』
『Ha ha ha... Khắp nơi đều ẩn chứa nguy cơ, ngày nào cũng có người chết.』
『Trước khi đi bọn họ cũng tốt bụng để lại thức ăn có thể tự lấy, thật nực cười.』
『Nhưng chút đồ ăn đó căn bản không đủ. May mà tầng ba có đất trống, có thể tự trồng trọt một vài thứ, chúng tôi còn có thể tiếp tục sinh tồn.』
Đến đây, nhật ký bị đứt đoạn nghiêm trọng, có rất nhiều trang bị xé.
Y Mặc quan sát, vết xé rất cũ, không phải do người chơi làm, hẳn là do chính chủ nhân cuốn nhật ký xé.
Thời gian trên nhật ký nhảy thẳng đến 3 tháng sau, chỉ còn lại những dòng ghi chép cuối cùng.
『Ngày 27 tháng 12.』
『Ước chừng mấy trăm người, cuối cùng chỉ còn lại mấy người chúng tôi.』
『Đủ rồi, đã đủ rồi.』
『Không có hy vọng, thật sự không có hy vọng.』
『Tất cả đều là kẻ thù, chúng ta rốt cuộc chỉ là chuột bạch.』
『A... Nực cười.』
『Thì ra tinh thần tôi thật sự có vấn đề, bị bắt vào đây cũng có lý do...』
『Đã không quan trọng nữa rồi, các người vui là được, kết thúc đi.』
Nhật ký kết thúc tại đó, có thể coi là tuyệt bút.
Bên trong tràn ngập năng lượng tiêu cực, dường như có rất nhiều thông tin, nhưng lại chẳng có thông tin nào giúp ích cho trò chơi.
Y Mặc xem xong nhật ký liền rơi vào trầm tư.
Bây giờ mới 10 giờ 45 phút tối, còn 15 phút nữa là đến nửa đêm.
Y Mặc suy tư xong không để mình rảnh rỗi, lấy cuốn "Hoa Khôi Sa Đọa Thích Tôi" ra xem.
Khi còn 1 phút nữa là đến 11 giờ tối, anh đi đến trước cửa phòng, mở chốt khóa, lặng lẽ đứng chờ màn đêm buông xuống.
『Đinh linh.』
『Màn đêm buông xuống, Ma Sói có thể rời khỏi phòng trong thời gian này.』
Kèm theo âm thanh của hệ thống, tay Y Mặc cũng đặt lên tay nắm cửa, thử mở cửa.
Trong phòng không bật đèn, tối om như mực.
Bóng tối giam cầm Y Mặc, chỉ có ánh sáng đỏ nhạt nơi mắt trái lấp lóe.
"Haizz..."
Kèm theo tiếng thở dài có chút bất lực vang lên trong phòng, anh buông tay nắm cửa ra.
...
Khu nghỉ ngơi A, vị trí giữa đại sảnh tầng hai.
Một con Ma Sói cao hơn 2 mét, cơ thể bao phủ lớp lông đen tuyền đang đứng đó. Trên trán nó có một con số màu đỏ nổi bật: 5. Nó dường như đang chờ đợi điều gì.
Khoảng 5 phút sau, một con Ma Sói khác xuất hiện, ngoại hình giống hệt con đang đợi, điểm khác biệt duy nhất là con số trên trán là 3.
Ma Sói 5: "Động tác hơi chậm đấy." Giọng nữ lạnh nhạt nhưng rõ ràng.
Ma Sói 3: "Ha ha, hơi do dự chút." Tiếng cười gượng gạo, giọng nữ dễ nghe.
Ma Sói 5 nhìn thẳng vào mắt Ma Sói 3, lạnh nhạt nói: "Kokoro-chan Chăm Chỉ."
Ma Sói 3: "Chị Ứng Ly."
Hai con Ma Sói qua vài câu giao lưu đã nhận ra thân phận của nhau.
Ma Sói 5: "Em có thể ra tay giết người không?"
Ma Sói 3: "Không vấn đề, dù sao cũng là Trò chơi Tử Vong."
"Chúng ta nên làm gì?"
Ma Sói 5: "Chờ thêm 10 phút nữa xem có người khác ra không."
Ma Sói 3 gật đầu đồng ý, cũng không nói nhiều.
Do dự một lát, cô không nhịn được hỏi: "Chúng ta giết ai?"
Ma Sói 5: "Giết Vương Tiểu Bàn, chị cảm thấy cậu ta có thân phận."
Nghe giọng nói lạnh lùng của Ma Sói 5, Ma Sói 3 rõ ràng rùng mình một cái.
Suy nghĩ một chút, cô lên tiếng: "Có thể không giết anh ấy được không? Em không muốn giết fan hâm mộ của mình."
Ma Sói 5: "Nếu không giết cậu ta, nhỡ em chết thì sao?"
Ma Sói 3: "Anh ấy hoàn toàn nghe lời em, ban ngày có thể giúp chúng ta, ít nhất bây giờ chưa cần thiết phải giết."
"Nếu... nếu thực sự đến lúc cần thiết, em sẽ ra tay."
Ma Sói 5 nhìn chằm chằm Ma Sói 3. Ma Sói 3 cũng không lùi bước, đối mặt lại.
Một lát sau.
Ma Sói 5: "Được thôi."
"Kuuhaku quen chị. Kuuhaku và Vương Tiểu Bàn tùy tình hình để lại đến cuối cùng, trước mắt không giết bọn họ."
Ma Sói 3 vội vàng gật đầu đồng ý.
Trong lúc hai con sói trò chuyện, thời gian trôi qua, cũng không có con Ma Sói thứ ba nào xuất hiện.
Mặc dù bề ngoài hai con Ma Sói giống nhau, nhưng tính cách Ma Sói 3 rõ ràng yếu thế hơn, để Ma Sói 5 chủ đạo hành động ban đêm.
Ma Sói 3: "Vậy, tối nay giết Lập Trình Viên không?"
Ma Sói 5: "Tối nay không động thủ, để mấy người bên kia giết."
Nghe Ma Sói 5 chỉ huy, Ma Sói 3 rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Ma Sói 3: "Đúng thế, nếu Lập Trình Viên chết, chúng ta cũng bị hiềm nghi không nhỏ."
"Vậy còn những Ma Sói khác..."
Ma Sói 5: "Ma Sói nhất định sẽ bị loại, đồng đội nhiều thì nguy hiểm, hai người là vừa vặn."
"Đừng để lộ thân phận của mình. Sau này khi gộp khu gặp những Ma Sói khác, không cần nói chuyện hay tỏ ra ngượng ngùng."
"Ban ngày không cần tiếp xúc với chị, có sắp xếp gì chị sẽ để lại giấy nhắn cho em."
Ma Sói 3: "Vâng, không vấn đề, em nghe chị Ứng Ly hết!"
Ma Sói 5: "Đừng gọi tên chị." Giọng rất lạnh.
Ma Sói 3 vội bịt miệng, gật đầu lia lịa.
Do dự một chút, cô hỏi: "Nếu tối nay không giết người thì có thể về ngủ không?"
Ma Sói 5: "Được."
Ma Sói 3 cảm thấy áp lực từ Ma Sói 5 quá lớn, nghe được sự đồng ý như được đại xá, liền muốn rời đi.
Nhưng chưa đi được hai bước, lại bị Ma Sói 5 gọi giật lại.
"Số 3."
Ma Sói 3 nghe gọi liền dừng bước, quay đầu hỏi Ma Sói 5: "Số 5, có chuyện gì vậy?"
Cô rất thông minh, sau khi bị cảnh cáo đã không gọi tên đối phương nữa.
Ma Sói 5 nhìn chằm chằm vào mắt Ma Sói 3, lạnh lùng nói: "Đừng phản bội."
"Nếu không, em nhất định sẽ chết."
Ma Sói 3 sững sờ, nhìn đôi mắt nghiêm túc của Ma Sói 5, bình tĩnh đáp: "Vâng."
"Còn rất nhiều fan hâm mộ ủng hộ em đang chờ, em sẽ không bỏ rơi họ đâu!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
