Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2137

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 6

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Tập 14: Tử Chiến Trên Đảo Hoang (Phần Đầu) - Chương 14

Chương 14

Chương 14: Điên cuồng

“Cô em gái ngốc nghếch đáng yêu của chị, các em tới hơi chậm một chút nha ~”

Không còn nghi ngờ gì nữa, giờ phút này đang ngồi trên tấm bia đá trong thung lũng quan sát đám đông, dùng sức một mình trấn áp 30 người chơi còn lại khiến họ không dám hành động thiếu suy nghĩ, chính là Cá Hề của Bệnh Viện Tâm Thần.

Ninh Vũ Vũ biết, Thiên Bạch Đào cũng biết.

Người trước có quan hệ huyết thống, là hai loli lớn nhỏ giống nhau, một xanh một hồng.

Người sau từng cùng nhau chiến lược qua Trò chơi Tử vong, trong game đã giúp đỡ chăm sóc đối phương, cũng coi như có chút giao tình.

Nhưng hiện trường lúc này, Cá Hề ngồi trên tấm bia đá thần bí, bên cạnh còn đặt bốn thanh kiếm cổ xưa, rõ ràng là vật thu hoạch được trong quần thể băng xuyên này, khiến hai người trong chốc lát không biết nên làm thế nào.

Dù sao Ninh Vũ Vũ và Thiên Bạch Đào cũng khó có khả năng trực tiếp đòi Cá Hề cái gì, hay cùng chia sẻ tình báo.

Ở thời điểm này, Ninh Vũ Vũ cũng coi như hiểu ra một chuyện.

Lúc trước khi đám đông người chơi tiến vào quần thể băng xuyên không lâu, liên tiếp 2 người trúng thương gây ra hỗn loạn chiến đấu, e rằng cũng là do Cá Hề âm thầm gây sự, bắn lén.

Bây giờ nhớ lại, ngược lại thấy hợp tình hợp lý.

Cá Hề lấy được lợi ích, tự nhiên là không vội, cứ ngồi trên tấm bia đá nhìn đám đông.

Mà đám đông bên dưới cũng không dám có động tác gì, chỉ có thể cảnh giác nhìn chằm chằm Cá Hề. So với việc muốn tấn công, họ càng thiên về phòng bị đối phương, sợ đối phương đột nhiên ra tay.

Những người chơi có thể tới được quần thể băng xuyên đều không đơn giản, phần lớn biết thân phận của Cá Hề.

Mà những người không biết, sau trận chiến vừa rồi, cũng biết thiếu nữ đeo mặt nạ chú hề này vô cùng cường hãn.

Ít nhất, những thi thể trên mặt đất bây giờ đã chứng minh trực diện điều này.

Bây giờ chỉ có 3 con đường.

Đi tiếp, rút lui, hoặc khai chiến với Cá Hề.

Đi tiếp là không được, vừa rồi có người định tiếp tục đi sâu vào quần thể băng xuyên đã bị Cá Hề giết.

Khai chiến với Cá Hề lại không sáng suốt.

Muốn lui, cũng không biết đối phương có chịu thả mình đi hay không.

Kết quả là, tràng diện liền giằng co ở đây, ai cũng không muốn làm chim đầu đàn.

Nhưng cứ dây dưa mãi cũng không phải là cách.

Đây là môi trường cực hàn, dù là người chơi lợi hại đến đâu cũng không thể hao tổn quá lâu.

Dưới tình huống này, cuối cùng cũng có người lên tiếng: “Tiền bối Bệnh Viện Tâm Thần, thứ này cô cũng đã lấy được rồi, không biết cô còn ý định gì khác không.”

“Cái chốn băng thiên tuyết địa này cũng không dễ dàng gì.”

“Tất cả mọi người đều muốn làm chút gì đó cho bản thân hoặc tổ chức của mình, không ai muốn đi chịu chết.”

“Cô có ý kiến gì không, có thể nói ra nghe thử.”

“Mọi người công nhận thực lực của cô, nói không chừng còn có thể giúp cô một chút, kết thúc chuyến hành trình này nhanh hơn, cũng là một chuyện tốt.”

Tại chỗ ngoại trừ Ninh Vũ Vũ, ai cũng đều lớn tuổi hơn Cá Hề.

Nhưng kẻ mạnh là vua, người đứng ra phá vỡ sự im lặng vẫn phải dùng tôn xưng.

Cá Hề cầm lấy một thanh trường kiếm cổ xưa bên cạnh, vừa nghịch vừa nói: “Tốn thời gian tốn sức đi một chuyến công cốc thế này, các người cam tâm sao?”

Người lên tiếng đáp: “Dù sao cũng tốt hơn là bỏ mạng ở đây. Nếu sau này gặp lại trong game, có thể nể tình hôm nay có duyên gặp gỡ mà tha cho một mạng hoặc tạo thuận lợi, thì đó ngược lại là thu hoạch lớn nhất.”

Cá Hề: “Ngươi ngược lại rất Phật hệ.”

“Nhưng tiếc là, bất kể ta hay đồng đội của ta, làm việc đều chỉ nhìn tâm trạng, không nhìn ân tình ~”

Trước thái độ ngạo mạn của Cá Hề, một gã tráng hán bên cạnh người lên tiếng có vẻ mất kiên nhẫn, đại khái là muốn quyết một trận tử chiến với Cá Hề, liều mạng.

Nhưng gã bị người lên tiếng ngăn lại, nắm chặt vai: “Không cần thiết xúc động!”

Tráng hán xúc động: “Thế nhưng là...”

Người lên tiếng: “Không có thế nhưng là gì cả, cô ta là Bệnh Viện Tâm Thần!”

Người chơi mới không biết cái danh Bệnh Viện Tâm Thần thì còn bình thường, nhưng những người chơi lão luyện kinh nghiệm đầy mình thì có ai không biết hung danh của Bệnh Viện Tâm Thần chứ.

Ngươi nói Bệnh Viện Tâm Thần lợi hại bao nhiêu à?

Lời đồn là ai gặp người đó chết, đã đạt đến cấp độ bug thần thoại.

Nhưng trên thực tế, nếu ai gặp cũng chết, tức là mọi người chỉ nghe đồn chứ chưa ai thực sự từng thấy thực lực của Bệnh Viện Tâm Thần.

Theo lý thuyết, hơn 30 người chơi Trò chơi Tử vong ở đây nếu lôi hết át chủ bài ra liều mạng, giết chết tiểu loli ngạo mạn trước mắt này, nhìn thế nào cũng không phải là không có cơ hội.

Nhưng trớ trêu thay, tất cả mọi người đều không dám động thủ.

Dù sao, nếu thất bại, Bệnh Viện Tâm Thần quay lại liền có thể cho tổ chức của ngươi "bay màu".

Ba chữ Bệnh Viện Tâm Thần thật sự không thể dễ dàng trêu chọc, ít nhất không thể chủ động đi trêu chọc, nếu không đúng là hạ sách trong hạ sách.

Mọi người thấy rõ thế cục, liền ai cũng bất động, bắt đầu thi gan kiên nhẫn.

Tại chỗ cơ bản đều là người chơi cao cấp, thật sự muốn dây dưa thì kiên nhẫn cũng chẳng kém ai, coi như lấy bất biến ứng vạn biến, xem Cá Hề sau này sẽ làm thế nào.

Cá Hề vắt chéo chân, nhìn một đám người chơi cao cấp dáng vẻ như gặp đại địch, ngược lại cũng không vội, cảm thấy rất thú vị.

Tất cả mọi người đều hiểu thế cục, đều bất động.

Như vậy thì sẽ có người không hiểu thế cục, hoặc người không quan tâm thế cục động thủ.

Thiên Bạch Đào lên tiếng: “Cá cá, cô lấy được manh mối gì thế?”

“Nói một chút đi liệt, nếu như cái gì cũng bị cô lấy mất rồi, không còn gì để tìm, thì tôi mang Vũ Vũ về đi ăn đồ ngon liệt ~”

Cá Hề: “Ách... Cô có thể đừng gọi tôi là Cá cá được không?”

Thiên Bạch Đào nghiêng đầu, chớp đôi mắt to ngây thơ lanh lợi: “Cá cá chính là em gái Cá Nhỏ mà, nếu không thì gọi cô là gì liệt?”

Cá Hề: “...”

Vốn dĩ một mình Cá Hề trấn áp toàn trường, khí thế đó tuyệt đối là đủ.

Nhưng sự thật chứng minh, Thiên Bạch Đào khắc chế vạn vật, hai câu nói liền kéo Cá Hề từ trên ngai vàng xuống, khiến thành viên Bệnh Viện Tâm Thần này trông không còn khủng bố như vậy nữa.

Dù sao xưng hô “Cá cá”, dưới giọng điệu đáng yêu tươi sáng của quả đào, nghe thật sự chẳng khác gì một cô bé con.

Những người chơi xung quanh nhìn Thiên Bạch Đào với ánh mắt ít nhiều có chút thay đổi.

Ngoại trừ những người đoán ra thân phận và thực lực của Thiên Bạch Đào, cũng có mấy người nhận ra cô, chào hỏi: “Ồ!”

“Tôi biết cô, trước đây tôi mời cô ăn cơm rồi!”

Thiên Bạch Đào: “Tôi nhớ, cá thờn bơn chiên giòn.”

Một người khác: “Ui chao, hóa ra là em gái à, tôi cũng từng mời em ăn cơm!”

Thiên Bạch Đào: “Ừ, sữa chua nướng, hotdog nướng.”

Ninh Vũ Vũ nhìn mấy người chào hỏi Thiên Bạch Đào, lại nhìn Thiên Bạch Đào, không nhịn được chửi thầm: “Rốt cuộc cô đã ăn chực của bao nhiêu người vậy...”

“Chỉ nhớ đồ ăn không nhớ người, không hổ là cô.”

Thiên Bạch Đào: “Thế nhưng là Vũ Vũ, chúng ta ăn chung mà.”

Ninh Vũ Vũ: “Ách... Phải không?”

Rất rõ ràng, Ninh Vũ Vũ còn quên sạch hơn cả Thiên Bạch Đào.

À, hóa ra mình cũng không nhớ, thế thì không sao.

Cứ như vậy, kèm theo sự gia nhập của Thiên Bạch Đào, cô cùng đám đông hàn huyên, rất nhanh liền trở thành tâm điểm của những người chơi tại chỗ. Bầu không khí giằng co kiếm bạt nỗ trương trước đó, bây giờ coi như triệt để không còn sót lại chút gì.

Điều này khiến Cá Hề vô cùng khó chịu.

Vãi, đã nói là sân nhà của bà đây cơ mà, sao lại để con bé ngốc kia quấy nhiễu thế này.

Dưới tình huống này, Cá Hề cảm thấy vô vị, cũng không đợi Thiên Bạch Đào ôn chuyện với người khác nữa, trực tiếp cắt ngang cuộc nói chuyện của đám đông: “Ha ha, các ngươi bị lừa rồi.”

“Đảo Greenland căn bản không có cái gọi là chìa khóa của Trò chơi Tử vong.”

Đám đông nghe vậy nhìn về phía 4 thanh kiếm cổ xưa bên cạnh Cá Hề, rơi vào trầm tư.

Người dẫn đầu lúc trước thấy thế hỏi: “Xin hỏi tiền bối, vậy 4 thanh cổ kiếm bên cạnh ngài là?”

Theo giọng nói của người dẫn đầu, ánh mắt mọi người cũng rơi vào 4 thanh cổ kiếm bên cạnh Cá Hề.

Chìa khóa rốt cuộc là cái gì, không ai biết.

Thế nhưng 4 thanh cổ kiếm này hiển nhiên là thứ cô ta lấy được trong quần thể băng xuyên này, bảo không hứng thú hay tò mò là không thể nào.

Cá Hề nghịch thanh cổ kiếm, thản nhiên nói: “Vật phẩm đặc biệt.”

“Có điều, ngược lại thật sự có chút đặc thù. Nói hữu dụng thì quả thật có chút dùng, nói không dùng được thì cũng thật sự chẳng khác gì rác rưởi.”

“Bỏ thì thương, vương thì tội.”

“Hì hì, coi như mồi nhử thì khó tránh khỏi có chút coi thường người khác.”

Cá Hề rõ ràng có chút chê bai thanh cổ kiếm trong tay.

Tuy nhiên những người xung quanh cũng không biết Cá Hề là thực sự chê bai hay là giả vờ chê.

Dù sao Cá Hề cũng không buông tay, cũng không có ý định cho mọi người xem.

Người dẫn đầu trầm tư một lát, cảm thấy Bệnh Viện Tâm Thần đã tới, lại đi trước đám đông một bước nhận được lợi ích rồi, đi sâu hơn nữa e rằng cũng chẳng kiếm chác được gì, thà rằng thừa cơ hội này rút lui sớm rồi tính sau. Hắn bèn mở miệng nói: “Đã như vậy, tôi và người của tôi xin không quấy rầy ở đây nữa, tạm thời lui xuống trước.”

Hắn chắp tay, sau khi nhìn Cá Hề một cái, liền muốn rời đi.

Xung quanh ngoại trừ số ít người chơi, phần lớn cũng không muốn đối đầu với Bệnh Viện Tâm Thần, liền cũng mượn cơ hội nói lời khách sáo, quay người rời đi.

Nhưng ngay khi đám đông rời đi, giọng nói mang theo sự lạnh lẽo rõ ràng của Cá Hề vang vọng giữa sơn cốc.

“Ai cho các ngươi ảo giác rằng Cá Hề ta dễ nói chuyện như vậy?”

Cùng lúc đó, 7, 8 chiếc máy bay không người lái giấu giữa các vách tường đột nhiên bay ra, súng máy siêu nhỏ đặc chế bên trên bắt đầu xả đạn về phía đám người chơi.

Cộc cộc cộc cộc cộc cộc ——!

Trời băng đất tuyết, giữa sơn cốc trong suốt, ánh lửa lóe lên.

Cá Hề đột nhiên ra tay, tại chỗ giết chết 3 người chơi, máu tươi chảy đầm đìa ngã xuống trong đống tuyết.

Nhưng càng nhiều người chơi hơn không phải hoảng loạn bỏ chạy, mà là lập tức vận dụng vũ khí át chủ bài của riêng mình bắt đầu phản kích!

Người lái xe bọc thép vũ trang dùng súng máy bắn quét, kẻ cầm vũ khí nóng thì nổ súng, kẻ cầm vũ khí lạnh thì xung phong, những thiên phú có thể sử dụng ở thế giới thực cũng không hề được cất giữ mà lập tức phát động.

Nói trắng ra, tại chỗ ai cũng không phải kẻ ngốc.

Cá Hề đột nhiên khai chiến, tất cả đều có đề phòng, có chuẩn bị.

Không muốn chủ động làm địch với Bệnh Viện Tâm Thần, không có nghĩa là để người chơi của Bệnh Viện Tâm Thần tấn công mà còn tùy ý bị xâu xé.

Ngay cả 3 người chơi chết đi kia cũng là có chuẩn bị đề phòng, nhưng vì động tác của Cá Hề quá nhanh, rốt cuộc là chậm một bước không né tránh được phạm vi xạ kích.

Trong chốc lát, trong sơn cốc hỗn loạn tưng bừng.

“Chúng tôi yểm hộ.”

“Cô ta không giỏi cận chiến, người chơi cận chiến đột kích áp sát giết chết cô ta!”

Không thể không nói, trình độ của người chơi tại chỗ đều không thấp, phản ứng nhanh động tác cũng lẹ. Kèm theo mệnh lệnh của một người, đám đông cũng bắt nhịp theo. Mấy người điên cuồng nổ súng về phía tên hề, ánh lửa từ họng súng đuổi theo đường đi của Cá Hề, đồng thời các người chơi cận chiến cũng đang nhanh chóng áp sát cô ta.

“Hi hi hi ha ha... Hì hì...~”

Cá Hề thì tiếng cười hưng phấn không ngừng, thân pháp cực kỳ nhanh nhẹn. Trong lúc tránh đạn, cô đã nhẹ nhàng nhảy lên máy bay không người lái, xuyên qua lại giữa vài chiếc máy bay không người lái trên không trung, liên tục thay đổi vị trí.

Vị trí của vài chiếc máy bay không người lái thay đổi cực nhanh, hơn nữa rõ ràng không phải kim loại bình thường, đạn thông thường căn bản không thể bắn hạ.

Trong tình huống mọi người đánh xa không trúng, cận chiến còn không bay lên được.

Cá Hề chiếm lĩnh quyền kiểm soát bầu trời ở độ cao hơn 10 mét, lúc này lại móc ra hai khẩu súng lục ổ quay đặc chế, vui vẻ nói: “Được rồi, người chơi có thiên phú khống chế nhiệt độ có chút nguy hiểm, vẫn là phải giải quyết trước!”

Đoàng ——!

Chỉ nghe một tiếng súng vang, một người phụ nữ da trắng nấp tít phía sau được đồng đội yểm hộ, không xông lên trước, đã bị trúng một viên đạn ngay giữa trán. Trong sự kinh ngạc, cô ta ngã ngửa ra đất tuyết phía sau.

Trong kế hoạch của cô ta, vốn dĩ khi Cá Hề đi vào khu vực thiên phú của cô ta, cô ta sẽ giảm nhiệt độ trên diện rộng trong phạm vi của Cá Hề, khống chế hành động của đối phương để đồng đội bắn hạ.

Nhưng nào ngờ, Cá Hề vừa vất vả đi tới ranh giới phạm vi thiên phú của cô ta, thì nhìn cũng không thèm nhìn, đột nhiên bắn lén một phát, trực tiếp bắn vỡ đầu cô ta.

Ở thế giới thực, không có thẻ bài bảo mệnh.

Cô ta đến chết cũng không hiểu, bản thân luôn điệu thấp không kéo bất kỳ thù hận nào, sao lại trở thành mục tiêu bị Cá Hề giết đầu tiên.

Mà cuộc chiến như vậy vẫn đang tiếp diễn.

Cá Hề trong Bệnh Viện Tâm Thần nhìn thế nào cũng thuộc về hạng chót.

Nhưng dù là hạng chót, cô cũng là người chơi của Bệnh Viện Tâm Thần, năng lực chiến đấu thực tế vô cùng khủng bố.

Đương nhiên, trong số hơn 30 người chơi tại chỗ, cũng có những người không tham gia chiến đấu.

Ví dụ như một người phụ nữ vác 4 khẩu súng lớn không bình thường.

Ví dụ như một người đàn ông mặc áo khoác kaki, đeo mặt nạ bạc.

Ví dụ như một gã da đen vạm vỡ, xách hai khẩu Gatling, giống như chiến binh tương lai...

Ninh Vũ Vũ: “Mả mẹ nó, Mr. Tony!”

“Ông đến từ lúc nào vậy, tôi còn không chú ý tới.”

À, hóa ra là Mr. Tony thần thánh lúc trước rơi xuống hố băng, không biết từ lúc nào cũng đã đến khoảng đất trống trong hang động, nghe tiếng còn vẫy tay chào hỏi Ninh Vũ Vũ.

Mà cũng ngay khoảnh khắc này, một người đột nhiên lao đến trước mặt Ninh Vũ Vũ.

“Ngươi có quen biết với người kia, bắt ngươi trước đã!”

Bởi vì cái gọi là bắt giặc phải bắt vua, bắt người trước hết phải bắt ngựa.

Kẻ này chú ý đến dáng người Ninh Vũ Vũ và Cá Hề tương tự nhau, ban đầu Cá Hề còn nói một câu “muội muội”, phán đoán hai người có quan hệ rất sâu.

Hắn định thừa dịp loạn bắt lấy Ninh Vũ Vũ, dùng chiêu “dùng Vũ Vũ uy hiếp Tuyết Tuyết” để làm rối loạn tâm thần Cá Hề, phối hợp với đám đông đánh tan và bắt sống Cá Hề!

Người này rõ ràng là người chơi chiến đấu, thân ảnh động tác đều rất nhanh, trong nháy mắt đã tới trước mặt Ninh Vũ Vũ.

Động tác sạch sẽ lưu loát, một cú đấm nặng nề đánh tới, tay kia cũng đã chuẩn bị tóm lấy cổ Ninh Vũ Vũ.

Bá ——!

Tiếng xé gió truyền đến.

Cú đấm này tuyệt không đơn giản, cho dù là một con trâu mộng, đại khái cũng sẽ bị đánh ngã trực tiếp xuống đất.

“Cho ta... Ái chà, ta chép!!!”

Kế hoạch rất tốt, thân thủ không tệ, dáng dấp cũng rất đẹp trai.

Chỉ tiếc, rốt cuộc là đánh giá sai thực lực hai bên.

Thiên Bạch Đào ôm Vũ Vũ, vô cùng nhẹ nhàng nghiêng người một cái, lại tránh được cú đấm hung mãnh kia.

Tiếp đó.

Tay cù lét, vô cùng tùy ý vả lên mặt hắn một cái.

Bốp ——!

Chỉ nghe một tiếng hét thảm, một tiếng vang thật lớn.

Kẻ kia liền giống như tên lửa cất cánh, trực tiếp bay ngược ra ngoài. Hơn nữa trong quá trình bay còn bị Cá Hề bắn bồi thêm 2 phát, đợi đến khi găm vào vách đá băng xuyên thì đã chết không thể chết lại.

Cá Hề nhìn thấy cảnh này, không nhịn được chửi thầm: “Còn định đánh lén Thiên Bạch Đào? Bà đây đánh cô ấy còn tốn sức nữa là!”

Cá Hề trong lúc lầm bầm, ánh mắt không ngừng quét qua đám đông. Thiên phú A+ [Thông thấu] thường xuyên được sử dụng, nhanh chóng thu thập thông tin của người chơi tại chỗ khi số lượng người chơi tụ tập ở đây ngày càng nhiều.

Người chơi đến đảo Greenland cũng không đơn giản như vậy.

Cô rốt cuộc không phải người chơi định vị thuần chiến đấu, một mình đánh nhiều người như vậy, rốt cuộc là có chút tốn sức.

Muốn nói rút lui cũng có thể rút lui, nhưng cũng không gấp.

Muốn nói vì sao chiến đấu bắt đầu có chút cháy bỏng mà vẫn ở đây ngăn cản đám đông, lại không để đám đông tiếp tục tìm tòi quần thể băng xuyên.

Nguyên nhân chỉ có một.

Đảo Greenland có vấn đề, 4 vật phẩm đặc biệt kia không hữu dụng như vậy, tồn tại vấn đề nhất định.

Những ký tự trên bia đá cũng không phải là thứ gì liên quan đến Trò chơi Tử vong, mà là do con người thủ công điêu khắc ra, là đồ vật đã qua xử lý đặc biệt.

Cá Hề đã xác định, đảo Greenland chính là cục diện do người khác bố trí.

Cô đã tới, cũng tức là ít nhiều có chút bị lừa gạt, có cảm giác rơi vào cái bẫy của người khác.

Là thành viên của Bệnh Viện Tâm Thần, tự nhiên là không muốn để người ta xoay như chong chóng.

Cô liền muốn khuấy đảo vũng nước vốn đã không trong sạch ở đảo Greenland này cho đục ngầu hơn, xem có thể dẫn kẻ đứng sau ra không, xem xem đối phương rốt cuộc muốn làm gì.

“Đom Đóm không ở đây, rốt cuộc là có chút phiền phức.”

Nếu như Đom Đóm ở đây, tới bao nhiêu giết bấy nhiêu, tới một vạn người Cá Hề cũng không sợ.

Nhưng tiếc là cái tên kia sợ lạnh, rốt cuộc là không đến, bây giờ đang nghỉ ngơi trong khách sạn ở cảng Nuuk đảo Greenland.

Chiến đấu đến tình huống hiện tại, Cá Hề cũng quyết định quấy nhiễu một hồi được lúc nào hay lúc đó.

Nếu những người chơi có thực lực cứng rất mạnh nhưng chưa động thủ kia tham gia vào chiến đấu, thì cô sẽ rút lui về tránh một chút trước, nếu không tự mình làm mình chết lãng xẹt thì ít nhiều có chút không đáng.

Ừm, Cá Hề bây giờ đang nghĩ như vậy, biểu cảm như thường.

Tuy nhiên ngay khoảnh khắc sau đó.

Biến cố đột nhiên xuất hiện, khiến cô bỏ đi ý nghĩ như vậy, lộ ra biểu cảm kinh ngạc.

Không chỉ riêng cô, giờ phút này tất cả người chơi tại chỗ đều lộ ra biểu cảm có chút vi diệu, đại khái là có chút không hiểu lắm tình trạng hiện tại.

Một giọng nói hùng hậu vang dội, vang vọng khắp phạm vi nội địa đảo Greenland.

『 Các vị, hoan nghênh mọi người chấp nhận lời mời của tôi, tới đảo Greenland này chơi với tôi một trò chơi như thế này. 』

『 Bây giờ người của các tổ chức Trò chơi Tử vong lớn trên thế giới đều đã tới, cũng đều tập trung gần như đầy đủ tại khu vực quần thể núi băng này, như vậy trò chơi cũng có thể bắt đầu. 』

『 Ha ha ha... 』 Tiếng cười hào sảng vang lên.

『 15 giây sau, 1 quả đạn hạt nhân sẽ rơi xuống vị trí quần thể băng xuyên nội địa đảo Greenland này, xin mời các vị tận dụng khả năng của mình, nghĩ cách sống sót nhé. 』

『 Trên đây là thông báo, đếm ngược bắt đầu! 』

Nội địa băng xuyên đảo Greenland không nhỏ, giọng nói này không biết thông qua thủ đoạn gì mà có thể để tất cả người chơi trong phạm vi quần thể băng xuyên đều có thể nghe rõ.

Kèm theo lời nói như vậy kết thúc, biểu cảm các người chơi khác nhau, trong chốc lát có chút không hiểu rõ tình trạng.

Cạm bẫy hay không cạm bẫy, cái đó không quan trọng.

Nhưng ngươi nói đạn hạt nhân 15 giây sau rơi xuống nội địa băng xuyên đảo Greenland, thì có chút đùa cợt quá trớn rồi đấy?

Này này này, đây là thế giới thực, không phải trong Trò chơi Tử vong đâu.

Ngươi có lợi hại hơn nữa, thì đạn hạt nhân là thứ mà một người chơi Trò chơi Tử vong như ngươi có thể khống chế, còn có thể để nó rơi xuống nội địa băng xuyên đảo Greenland này sao?

Không thể tin, nhưng thật sự có chút vi diệu, tim đập đều theo đó mà tăng tốc.

Trong sự nghi hoặc như vậy.

Cá Hề nhìn lên vách đá trong suốt phía trên thung lũng, cười to nói: “Cầm một đống đồng nát sắt vụn lừa tất cả mọi người tới đây, chính là để mọi người cùng phối hợp chơi trò chơi với ngươi sao???”

“A... Ha ha, không hổ là kẻ có thể sống sót qua đại chiến lần trước, thật đúng là điên rồ đến mức nhàm chán hết sức!”

Cá Hề gửi một tin nhắn đã soạn sẵn cho cả nhóm, sau khi liếc nhìn về phía Vũ Vũ một cái, cô đã không chút do dự tiến vào Trò chơi Tử vong.

Thiên Bạch Đào và Ninh Vũ Vũ thấy thế cũng đi theo phối hợp trò chơi.

Về phần những người chơi khác, ngược lại không biết sau này thế nào.

Chỉ biết là sau khi Thiên Bạch Đào và Ninh Vũ Vũ phối hợp được 5 giây, nhiệt độ cao hơn 5000 vạn độ C đã bùng lên tại nội địa băng xuyên đảo Greenland.

Vạn tấn băng xuyên trong khoảnh khắc bốc hơi thăng hoa, sóng nhiệt nhiệt độ cao xen lẫn năng lượng kinh khủng quét sạch ra xung quanh, chiếu sáng đảo Greenland đang ở trong cực dạ sáng như ban ngày.

Mà nương theo sóng nhiệt là chiếc trực thăng đang bay khỏi với tốc độ cao về phía xa.

Đó là một người đàn ông cao hơn 2 mét, dáng người thô kệch.

Cơ thể hoàn toàn bị bao phủ trong chiếc áo choàng màu đỏ cực lớn, không thấy rõ khuôn mặt cụ thể. Người đàn ông đang đứng ở cửa máy bay trực thăng, cười lớn hào sảng nói: “Ha ha, quả đạn hạt nhân này đã ép khô điểm tích lũy mấy năm nay của ta đấy.”

“Có thể nhìn thấy một màn hùng vĩ như thế này, thú vị, đáng giá!”

“Trò chơi này đã rất lâu không tiến vào giai đoạn tiếp theo, cũng thật vô vị. Quân mỗ ta liền thêm củi, đẩy các người lên một cái nhé!”

...

Ngoại thành khu vực Thượng Kinh.

Đêm tối như mực, Đồng Mộ Tuyết đang ở trong khu rừng ngoài một sơn trang tư nhân.

Bên cạnh cô là Đỗ Đan - thành viên chủ chốt của đội Entropy, Thiết Huyết, đứng sau lưng là đội trưởng đội 3 Entropy - Chuồn Chuồn, cùng với dày đặc nhân viên vũ trang.

Cô ngước nhìn bầu trời, quan sát ánh đèn thưa thớt trong rừng phía xa, lẩm bẩm tự nói: “Đại ẩn ẩn vu thị (Người ở ẩn tài ba thường ẩn mình trong thành thị).”

“Tổng bộ thứ nhất này, lại nằm ngay trong thành Thượng Kinh này.”

“Người lãnh đạo ban đầu của Thiên Hình, thật có khí phách, thật to gan!”

Kèm theo giọng nói như vậy, ánh mắt Đồng Mộ Tuyết bộc phát sáng rực, lưu chuyển thứ gọi là tín ngưỡng và sự kiên trì.

Ngay sau đó, cô giơ cánh tay lên.

Đám người sau lưng nín thở ngưng thần, ánh mắt kiên định, súng đã lên đạn.

Bá ——!

Kèm theo cánh tay vung xuống trong gió đêm, là âm thanh vang vọng có lực vang lên trong màn đêm.

“Nhiệm vụ tiêu diệt tổng bộ thứ nhất của Thiên Hình, thi hành.”

...

Lộc Thị, cách khu vực ngoại thành Thượng Kinh gần nhất.

Trong khi Đồng Mộ Tuyết đang thi hành nhiệm vụ lớn nhất từ trước đến nay trong đêm, tại biệt thự căn cứ ban đầu của 『 Màn Đêm 』, vài thành viên chiến đấu nòng cốt cũng tụ tập lại với nhau, chờ xuất phát.

Hổ Tử: “Anh Mặc, em cũng muốn đi!”

Bánh Ngô: “Mày cái đồ ranh con, ở lại giữ nhà đi, sen vào làm gì!”

Tần Mộ Sắc: “Yên lặng, đừng làm phiền Y Mặc.”

Thấy hai đứa trẻ trạc tuổi nhau sắp cãi nhau, Tần Mộ Sắc lạnh lùng ngăn lại kịp thời.

Rốt cuộc cô là phó thủ lĩnh của 『 Màn Đêm 』, người quản lý thực tế.

Ngoại trừ thỉnh thoảng sẽ lộ ra dáng vẻ thiếu nữ trước mặt Y Mặc, bình thường cô đã quen nghiêm túc, một câu nói liền khiến Bánh Ngô và Hổ Tử yên lặng, chuyển từ mắng nhau bằng lời nói sang tấn công bằng ánh mắt.

Sau khi ngăn cản hai người, ánh mắt Tần Mộ Sắc rơi vào Y Mặc đang ngồi trên ghế sofa, mắt không rời điện thoại, khuôn mặt lạnh nhạt nghiêm túc.

Đinh linh ——!

『 Tử Huân Huân: Bây giờ, phối hợp trò chơi! 』

Kèm theo tin nhắn như vậy, Y Mặc không chút do dự, ngón tay trực tiếp ấn vào nút phối hợp trò chơi.

『 Thành viên đội ngũ hiện tại: Y Mặc, Tần Mộ Sắc, Ứng Ly, Bánh Ngô, Tô Cách. 』

『 Cấp bậc người chơi hiện tại: Cấp 49, cấp 49, cấp 64, cấp 66, cấp 72. 』

『 Điểm tích lũy cá nhân còn lại hiện tại: 97707. 』

『 Trò chơi đang ghép đôi... Đếm ngược 10, 9, 8... 』

『... 』

『 Trò chơi phối hợp thành công, chúc ngài chơi game vui vẻ, thành công sống sót. 』

Ván Trò chơi Tử vong đầu tiên mà tổ chức Màn Đêm huy động gần như toàn bộ cao tầng chính thức bắt đầu!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!