Chương 88: Chạm mặt lần đầu
Chương 88: Chạm mặt lần đầu
Giọng phát thanh vừa quen thuộc lại vừa khác biệt.
Quen thuộc ở chỗ giọng nói trong loa hoàn toàn giống hệt với giọng phát thanh trong nhà tù trước đây.
Khác biệt ở chỗ lần trước đến trễ là bay màu tại chỗ, còn lần này lại là những lời khuyên giải thân thiện, không quá cứng rắn.
Kuuhaku không khỏi cảm thán.
Cho dù vẫn là trò chơi sát nhân, nhưng đãi ngộ đúng là một trời một vực.
Phòng ốc thoải mái, giường đệm êm ái, ngay cả việc đi tập trung cũng có đồng hồ chiếu bản đồ chỉ đường tự động, còn gì sướng bằng.
Tất nhiên.
Sự thoải mái này đến từ việc so sánh, môi trường ở nhà tù trước đây quá tồi tệ, khiến Kuuhaku lúc này có cảm giác như đang được hưởng đãi ngộ của bậc đế vương vậy.
Còn đối với những người mới trải qua lần đầu.
Thì chắc mỗi người một ý, có lẽ với họ đây vẫn là chốn địa ngục tăm tối.
Thái độ của giọng phát thanh rất ôn hòa.
Nhưng đã có kinh nghiệm từ lần trước, Kuuhaku vẫn không dám chậm trễ, định đi đến Sảnh Tụ Hội 1 trước đã.
Đồng thời, mặc kệ Euphemia và Hồ Tiểu Béo có xem được tin nhắn hay không, anh vẫn gửi tin nhắn cho họ thông qua màn hình chiếu trên đồng hồ.
『Kuuhaku: Tập trung xong đừng nói chuyện vội, diễn vở kịch những người không quen biết chạm mặt lần đầu đi.』
『Euphemia: Khúc khích, không vấn đề.』
『Kuuhaku: Chưa biết có trò chơi sát nhân nữa hay không, cứ giả vờ không quen biết trước đã, đừng để bị hội đồng hay thu hút sự chú ý.』
『Hồ Tiểu Béo: Hiểu rồi, cậu sợ nếu vẫn còn trò chơi thì sẽ bị coi là Kẻ Thức Tỉnh đúng không? Tôi cũng nghĩ vậy.』
Cả hai người trả lời rất nhanh, xem ra đã tỉnh dậy và có hiểu biết sơ bộ về tình trạng hiện tại.
Kuuhaku dùng những cách nói chuyện khác nhau để hoàn thành cùng một mục đích, tóm lại tiến triển khá suôn sẻ. Thế là anh đi theo chỉ dẫn hướng về Sảnh Tụ Hội 1.
Dựa theo bản đồ chỉ đường, vị trí hiện tại của Kuuhaku là ở tầng 2, thuộc khu dân cư.
Môi trường xung quanh trông giống như những viện điều dưỡng hay viện dưỡng lão cực kỳ cao cấp.
Hành lang luôn bật đèn dịu nhẹ, dọc đường các căn hộ không xếp san sát nhau quá mức, có chuông cửa điện tử và màn hình cảm ứng, camera gần như bao phủ toàn bộ.
Nhược điểm có hai điều.
1. Những nơi Kuuhaku đi qua vẫn không có cửa sổ, không gian có vẻ hơi khép kín.
2. Hành lang khu dân cư quanh co ngoằn ngoèo, cứ đi qua 2, 3 phòng là lại phải rẽ, khu dân cư tử tế mà thiết kế cứ như mê cung. Trên một tầng có ít nhất hàng trăm phòng, nếu không quen đường và không có chỉ dẫn thì rất dễ lạc lối.
Trong lúc đi theo chỉ dẫn, Kuuhaku muốn phóng to bản đồ để xem sơ đồ mặt bằng và tình hình toàn bộ tầng 2.
『Trạng thái hiện tại không thể thao tác, vui lòng thử lại sau khi đến địa điểm được chỉ dẫn.』
Tuy nhiên, với âm thanh nhắc nhở này, cộng thêm thời gian 20 phút cũng không dài lắm, anh đành từ bỏ ý định, đi thẳng đến Sảnh Tụ Hội ở tầng 1.
Chỉ dẫn chỉ tới thang máy. Sau khi đi thang máy xuống tầng 1, Sảnh Tụ Hội nằm ngay bên cạnh, dọc đường đi có thể nói là vô cùng thuận lợi.
Cửa đang mở, anh đi thẳng vào trong, một sảnh lớn rộng chừng 150 mét vuông lọt vào tầm mắt Kuuhaku.
Phía trước phòng là một màn hình lớn.
Ở khu vực trung tâm có tới 30 chiếc ghế cao cấp xếp thành hình tròn, bên trong là một buồng kính hình trụ nhỏ, tản ra xung quanh là rất nhiều ghế tựa bọc đệm êm ái.
Nhìn chung bố cục không khác mấy so với sảnh phán quyết ở nhà tù, chỉ có điều không gian được nâng cấp vô số bậc, ánh sáng cũng rất rực rỡ chứ không hề có cảm giác u ám.
Không biết có phải do số thứ tự của Kuuhaku nằm ở đoạn cuối, vị trí phòng ban đầu ở tầng 2 lại nằm tít sâu bên trong hay không, mà anh đến Sảnh Tụ Hội khá muộn.
Quét mắt một vòng, đã có 16 người chơi có mặt, anh là người thứ 17.
Hồ Tiểu Béo không đến trễ như lần trước mà đã có mặt rồi. Euphemia thì không thấy đâu, điều này hoàn toàn trùng khớp với ấn tượng của Kuuhaku về cô ta, người phụ nữ này rất lề mề.
Thực ra cũng không hẳn là lề mề.
Cũng chẳng biết là do cô ta quá mức nắm chắc phần thắng hay vì lý do gì khác, tóm lại cô ta luôn mang lại cảm giác thiếu cảnh giác, chuyện gì cũng chẳng hề vội vã.
Lúc Kuuhaku bước vào Sảnh Tụ Hội, có rất nhiều ánh mắt đánh giá hướng về phía anh.
Kuuhaku vốn quen sống khiêm tốn.
Anh chỉ lướt nhìn sơ qua chứ không chạm mắt với ai, chẳng hề có ý định phô trương hay tỏ ra nguy hiểm ngay từ đầu, bèn chọn bừa một chiếc ghế tựa ở vòng ngoài gần cửa ra vào rồi ngồi xuống.
Anh hơi nghiêng người thao tác đồng hồ, gửi tin nhắn cho Euphemia trước.
『Kuuhaku: Nhanh lên, còn 5 phút nữa thôi.』
Euphemia trả lời trong tích tắc.
『Euphemia: Ồ? Nhớ tôi hay lo cho tôi vậy? Khúc khích...』
『Kuuhaku: Cô tự luyến quá rồi đấy, cứ coi như tôi có hơi lo cho cô đi, tóm lại đừng coi cái thông báo đó là trò đùa, nhanh lên là được!』
『Kuuhaku: À đúng rồi, đừng quên vở kịch chạm mặt lần đầu đấy!』
『Euphemia: Hihi, biết rồi~』
Gửi tin nhắn xong, Kuuhaku định nhân lúc mọi người chưa đến đông đủ, quan sát kỹ lưỡng những người có mặt.
Tuy nhiên vừa ngẩng đầu lên, cánh tay anh đã bị vỗ một cái, làm Kuuhaku giật thót mình, có phần không kịp trở tay.
Theo bản năng anh ngẩng đầu quét mắt nhìn.
Quét sang trái một vòng, quét sang phải một vòng, trên đầu hiện ra ba dấu chấm hỏi.
???
Tình huống gì đây, rõ ràng là không có ai mà!!!
"Mẹ kiếp, chỗ này có ma à?!"
"Ma cái đầu nhà chú!! Là tôi vỗ đấy!!"
Một giọng nói bực dọc cất lên từ chiếc ghế bên cạnh Kuuhaku. Anh quay sang cúi xuống nhìn.
Ồ, hóa ra ở đây còn có một người đang ngồi.
Chẳng qua là do người này quá nhỏ bé, chắc có ma thuật gì đó kiểu như "không cúi đầu thì không thể nhìn thấy", khiến Kuuhaku không chú ý tới ngay từ đầu.
Chiều cao cỡ 1m4, là một bé loli dáng người nhỏ nhắn nhưng có vẻ lại "rất có điện nước".
Cô bé mặc một bộ váy chú hề đa sắc tông màu tối, chiếc váy ôm sát tôn lên thân trên nhỏ nhắn.
Phần tà váy bảy màu rất ngắn nằm ở giữa đùi, đôi tất chân dày kẻ sọc caro đen trắng ôm lấy cặp đùi thon thả cân đối, dưới chân mang đôi giày da nhỏ màu đen thiết kế riêng.
Tóc buộc đuôi ngựa vắt chéo hai màu xanh hồng đan xen, chiếc mặt nạ chú hề trên mặt mang vẻ kỳ dị, quái đản, mang lại cảm giác như đang cười mà lại như đang khóc.
"Trời đựu, có ma thật này!!"
Cách ăn mặc này, vừa đặc biệt, quyến rũ, dễ thương, lại vừa mang phong cách giang hồ mạng lai Gothic, tóm lại kết hợp với nhau lại tạo nên một sức hút kỳ lạ, hệt như đang tham gia lễ hội Halloween hay vũ hội hóa trang vậy.
Tất nhiên, vì cái mặt nạ đó có phần kỳ quái, khoảng cách với Kuuhaku lại khá gần, nên anh không nhịn được phải cảm thán một câu.
Khí chất của loli thực ra thiên về sự lạnh lùng và cô độc.
Nhưng trong tình huống bị Kuuhaku ngó lơ rồi còn lầm bầm là có ma, cô bé vẫn bị ảnh hưởng.
Đôi mắt màu vàng nhạt đằng sau chiếc mặt nạ bực bội trừng Kuuhaku, có chút tức giận nói: "Này, ông chú, chú có thôi đi không?"
"Cho dù tôi lùn, cũng đâu đến mức không nhìn thấy tôi chứ? Chú làm vậy chọc tức người ta lắm đấy, rất đáng đòn có biết không?"
"Hơn nữa, đừng làm ra cái vẻ bị dọa sợ như vậy. Cái mặt nạ này của tôi đúng là hơi lạ, nhưng còn lâu mới đến mức dọa được người khác nhé."
Kuuhaku xòe hai tay ra: "Đùa chút thôi, đừng để bụng."
"À mà này, cô bé ngồi cạnh tôi từ lúc nào thế, tôi chẳng để ý luôn."
Vừa nói, Kuuhaku vừa nhìn đồng hồ trên tay cô bé, thấy ghi biệt danh là "Cá Hề".
Nghe Kuuhaku nói vậy, Cá Hề im lặng.
Một lát sau, cô bé mới lên tiếng: "Ông chú, mấy chi tiết đó không quan trọng."
Cô bé đi vào ngay sau lưng Kuuhaku, lần này thấy Kuuhaku không giống như đang đùa, khiến Cá Hề cực kỳ ngượng ngùng, dứt khoát không nhắc tới chuyện đó nữa.
Kuuhaku xoa cằm, thầm nghĩ chắc lại là một cao thủ nữa đây?
Ừm, bộ quần áo này cũng không phải đồ người bình thường hay mặc, lại còn đeo mặt nạ, bí ẩn và lợi hại chút cũng là chuyện bình thường, thế là anh cũng không gặng hỏi thêm.
"À, tôi tên là Kuuhaku, cứ gọi tôi là anh Kuuhaku là được."
"Biết rồi, chú Kuuhaku."
"???"
"Tôi trông già lắm à?"
"Không, chú trông rất tuấn tú, tuấn tú đến mức tôi cũng hơi ghen tị cơ."
"Chỉ là mấy câu đùa nhạt nhẽo kiểu người già của chú, với cái vẻ mặt cẩn trọng đó, cứ như cố tình ra vẻ già dặn vậy."
Tất nhiên, cũng có chút cảm giác vô cùng quen thuộc, muốn gọi như vậy, Cá Hề không nói ra suy nghĩ này.
"Hê, tức là vừa đẹp trai vừa trưởng thành vững vàng đúng không?"
"Nếu cô bé đã nói vậy, tôi cũng không chấp nhặt với cô bé làm gì."
"Ờ..."
"Tự luyến quá, buồn nôn thật..."
"Đù, tôi không phủ nhận mình tự luyến, nhưng câu đằng sau của cô bé làm tôi khó chịu lắm đấy!"
Cá Hề xem giờ, chẳng buồn cãi nhau với Kuuhaku, nhích lại gần: "Được rồi ông chú, không có thời gian đôi co đâu, nói chuyện chính đi."
Kuuhaku gật đầu, cũng tò mò không biết cô bé tìm anh làm gì: "Nói đi, chuyện gì?"
"Ông chú, cho tôi mượn cái áo khoác thể thao màu đen của chú mặc một lát, tôi hơi lạnh."
Emmmm...
Nghe Cá Hề nói vậy, Kuuhaku im bặt.
Thứ nhất, không hiểu sao, câu nói này nghe cực kỳ quen thuộc, cứ có cảm giác như đã từng trải qua, giống kiểu Déjà vu vậy.
Tóm lại, cảm giác này vô cùng mãnh liệt, Kuuhaku không hề nói dối, anh rất muốn nhớ lại, phải nghiêm túc nghĩ cho ra mới được.
Nhưng hiện tại đang ở trạng thái mất trí nhớ, đã có kinh nghiệm từ ván ở nhà tù trước đó rồi, biết có cố nhớ cũng chẳng được, dứt khoát không lãng phí thời gian nữa, mà theo bản năng nghiêm túc đánh giá cách ăn mặc của Cá Hề.
"Ờ, ánh mắt của chú tởm quá..."
Cá Hề lùi lại phía sau, làm ra vẻ vô cùng cảnh giác.
Kuuhaku không bận tâm, bật thốt: "Này, bà chị..."
"Bộ quần áo này của bà chị còn dày hơn của tôi, làm sao mà lạnh được?"
Chưa bàn tới thứ khác, chỉ riêng đôi tất kẻ sọc caro đen trắng trên chân Cá Hề thôi, tuyệt đối là vô cùng ấm áp.
Kuuhaku nhìn Cá Hề, ánh mắt như muốn hỏi rốt cuộc cô bé định làm gì.
Cá Hề nghiến răng nhìn Kuuhaku, quay mặt đi, lầm bầm...
"Đáng ghét, rõ ràng trông là một người rất dễ nói chuyện, rất dễ lừa, sao nói chuyện lại lề mề phiền phức thế nhỉ, chẳng có chút EQ nào!"
"Chẳng lẽ lại bắt tôi mở miệng ra nói thẳng là, vừa ngủ dậy chẳng nhớ gì lại phải mặc bộ quần áo kỳ cục thế này thấy xấu hổ lắm, xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống lỗ nẻ cho xong!!!"
Kuuhaku nheo mắt nhìn Cá Hề, nhắc nhở: "Này, cô lầm bầm tôi nghe thấy hết đấy nhé."
Cá Hề quay đầu lại: "Ông chú, mượn áo khoác!"
Kuuhaku: "Không mượn, làm gì có cái đạo lý đi mượn đồ lại còn chê người ta là ông chú tởm lợm lề mề?"
Cá Hề đánh giá Kuuhaku nửa ngày.
Đột nhiên đưa hai tay lên, túm chặt lấy tay Kuuhaku, đôi mắt màu vàng nhạt sau lớp mặt nạ rưng rưng ầng ậng nước, một giọng nói cực kỳ dễ thương cầu xin vang lên: "Anh trai trưởng thành EQ cao đẹp trai siêu cấp vô địch ơi, em mặc ít lạnh quá, cho em mượn áo mặc tạm một lát được không nà~~"
Thái độ này, giọng điệu này, hành động này.
Aóooo!
Huhu tiêu đời!
Kuuhaku bị bắn hạ tại chỗ, giao nộp vũ khí đầu hàng.
"Mượn, anh cởi ngay đây!"
Hòa giải, hòa giải ngay tại trận.
Vốn dĩ Kuuhaku đã thấy người này đặc biệt quen thuộc gần gũi, giờ đối phương lại tung ra một chuỗi liên hoàn chiêu, cho dù biết tỏng là diễn, anh vẫn vô cùng tận hưởng.
Khéo đưa áo cho cô nhóc này xong, cô nhóc sẽ lật mặt ngay lập tức cho xem.
Nhưng không sao, đời người ngắn ngủi, tận hưởng được lúc nào hay lúc đó!
Nghĩ vậy, Kuuhaku cởi áo khoác ra định đưa cho Cá Hề, mắt Cá Hề cũng sáng rực lên, nhăm nhe chực giật lấy áo.
『Lấy được áo, lật mặt tại chỗ!』
『Con ranh này lấy được áo chắc chắn sẽ trở mặt, hay là chờ lúc nó sắp chạm vào, mình lại rụt lại trêu nó một chút? Như vậy còn có thể tận hưởng thêm lúc nữa!』
Hai người đều có mưu đồ riêng, hệt như đang thực hiện một cuộc giao dịch ở chợ đen, giấu giếm toan tính và cả một cơn bão máu tanh sau lưng.
Cá Hề nhăm nhe định giật áo.
Kuuhaku rình rập định thu áo lại ngay khoảng khắc đối phương giật lấy.
『Đến gần rồi, nhân lúc này!』
『Cô ta ra tay rồi, nhân lúc này!!』
Cá Hề đột nhiên ra tay, động tác rất nhanh.
Kuuhaku phản ứng cũng cực kỳ lẹ, vừa chú ý thấy liền thu tay lại ngay lập tức.
Hê, con nhóc ranh này, còn đòi đấu với anh, đúng là không biết tự lượng sức m... Úi giời đệch?!
Kuuhaku thấy Cá Hề gần gũi thú vị, định trêu chọc cô bé một chút, nào ngờ tuy tính toán trúng tâm lý của đối phương, nhưng lại tính sai khoảng cách tốc độ giữa hai người.
"Vèo" một tiếng, rất nhanh nhé!
Tốc độ thu tay của Kuuhaku, kém xa tốc độ vươn tay của Cá Hề.
Cơ thể không theo kịp suy nghĩ, trơ mắt nhìn mình dù đã bắt bài được suy nghĩ và hành động của đối phương, nhưng chiếc áo vẫn bị Cá Hề túm lấy.
Ngẩng đầu lên.
Lọt vào tầm mắt anh, là ánh mắt kiêu ngạo của Cá Hề, ánh mắt như đang nhìn một ông chú tép riu.
Đáng ghét, pha này.
Là ông chú thua rồi, sắp bị cười nhạo rồi.
Mặc dù không biết tại sao, Kuuhaku lại ít nhiều mong đợi đối phương lấy được áo, rồi gọi mình vài tiếng tép riu để nghe cho sướng tai...
Tính ra, thế chẳng phải là đôi bên cùng có lợi sao?
Á đù, được đấy!
Pha này không thua, cứ tới bến đi!
Đáng tiếc, KHÔNG!
Kết quả là.
Áo không bị Cá Hề lấy đi, cũng không bị Kuuhaku lấy lại.
Một bàn tay thon dài mịn màng hơi lạnh lướt qua tay Cá Hề và tay Kuuhaku, trong lúc hai người đang giằng co, cực kỳ dễ dàng lấy đi chiếc áo khoác thể thao màu đen.
Kuuhaku và Cá Hề theo bản năng nhìn sang.
Là Euphemia mặc bộ đầm dạ hội màu đen đang đứng trước mặt hai người, sau khi cướp được chiếc áo thì hết sức tự nhiên khoác lên vai mình.
Khóe miệng nở nụ cười kiêu ngạo trêu tức liếc nhìn Cá Hề, khiến Cá Hề vô cùng khó chịu.
Euphemia từ trên cao nhìn xuống, mỉm cười nhìn Kuuhaku, vẻ mặt đầy mập mờ.
"Cũng ấm áp phết, mùi cũng dễ ngửi nữa."
"Khúc khích, tôi thích lắm."
"Này, cậu trai tuấn tú, tới làm bạn trai tôi đi, kiểu làm gì cũng được ấy~"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
