Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2137

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 6

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Tập 14: Tử Chiến Trên Đảo Hoang (Phần Đầu) - Chương 02

Chương 02

Chương 2: Đảo Greenland

Đảo Greenland, nằm ở phía Đông Bắc của Bắc Mỹ.

Đây là hòn đảo lớn nhất trên Trái Đất, tổng diện tích 2.166.000 km², là một trong những vùng lãnh thổ tự trị của quần đảo Faroe.

Nếu chỉ nói về diện tích thì khái niệm về độ lớn của nó còn hơi mơ hồ. Nhưng trong số 197 quốc gia trên toàn cầu, chỉ có 12 quốc gia có lãnh thổ vượt quá 2.000.000 km². Nó tương đương với 4 lần diện tích nước Pháp, 9 lần diện tích nước Anh, ấn tượng đại khái sẽ sâu sắc hơn một chút.

Đương nhiên, mặc dù diện tích lãnh thổ lớn.

Nhưng bởi vì ba phần tư diện tích nằm trong vòng Bắc Cực, hơn 80% đất đai bị băng tuyết bao phủ, dẫn đến không thích hợp cho con người sinh sống, cho nên dân số thường trú trên đảo cũng chỉ hơn 60.000 người.

Thủ phủ của đảo Greenland là Nuuk, tại bến tàu cảng Nuuk.

Khi du thuyền cập bến, Ninh Vũ Vũ là người đầu tiên hào hứng xuống tàu, Thiên Bạch Đào xách hai vali hành lý lớn, đeo một cái ba lô đi sát phía sau.

Ninh Vũ Vũ: "Nhanh nhanh nhanh, chậm chút nữa thì chúng ta đến nước canh thừa của người khác cũng không giành được đâu!"

Dù sao trên đảo Greenland cũng tồn tại manh mối quan trọng về Trò chơi Tử Vong, đây là tin tình báo có được từ gần 20 ngày trước.

Nếu đi máy bay thì chắc chắn có thể đến trước để điều tra, nhưng bây giờ vì đi du thuyền làm trễ nải thời gian dài như vậy, tiến độ rõ ràng đã lạc hậu hơn những người chơi Trò chơi Tử Vong đến đảo Greenland trước.

Lúc ở trên thuyền, dù có gấp cũng không có cách nào.

Bây giờ xuống thuyền, Ninh Vũ Vũ liền có chút gấp gáp, muốn lén lút xử lý chuyện lớn để Y Mặc chủ động tới tìm mình.

Ngược lại, Thiên Bạch Đào xách hành lý đi phía sau lại thong thả chẳng hề vội vã, chớp đôi mắt to tò mò, nhìn ngó khắp nơi, bắt đầu tìm kiếm đồ ăn ngon.

Thiên Bạch Đào: "Đã qua lâu như vậy rồi nha, gấp gáp cũng vô ích mà?"

Ninh Vũ Vũ: "Muộn là có muộn chút, nhưng không thể cam chịu được."

"Cô phải tin tưởng vào thực lực của chúng ta, dù có tới chậm một chút cũng có thể hậu phát chế nhân, giết tất cả bọn họ không kịp trở tay... Hắt xì!"

Ninh Vũ Vũ đang nói dở thì hắt hơi một cái thật to.

Nhìn kỹ lại, Ninh Vũ Vũ dù ăn diện lộng lẫy nhưng giờ đã lạnh run cầm cập, hai bắp chân không ngừng run lên.

Không phải Ninh Vũ Vũ mặc ít, quần tất dày và áo khoác chắc chắn là có mặc.

Nhưng nhiệt độ hiện tại ở cảng Nuuk đã là âm độ. Đối với người đã sống ở hòn đảo nhiệt đới hơn mấy tháng như cô, nơi này đơn giản giống như bước vào hầm băng, thật sự quá lạnh, nhất thời có chút khó thích nghi.

Ngược lại, Thiên Bạch Đào vô cùng chu đáo, cởi chiếc áo khoác lông của mình ra quấn nhẹ lên người Ninh Vũ Vũ, ngay cả mũ len cashmere cũng đội lên cái đầu nhỏ của cô, mới khiến Ninh Vũ Vũ đang run lẩy bẩy ấm hơn một chút.

Ninh Vũ Vũ: "Vãi, cái này cũng quá lạnh rồi."

"Cô đưa áo khoác cho tôi, cô không lạnh sao?"

Thiên Bạch Đào ngoại trừ áo khoác, bên trong mặc không nhiều, đại khái là trang phục mùa thu.

Thiên Bạch Đào: "Hoàn toàn không lạnh nha~"

Ninh Vũ Vũ: "Đáng ghét, người so với người đúng là tức chết người mà!"

Ai cũng biết, tố chất thân thể của con người không thể đánh đồng.

Thực lực của Ninh Vũ Vũ không tệ, cơ thể cũng đã được cường hóa, nhưng tổng thể vẫn thuộc phạm trù người bình thường.

Nhưng tố chất thân thể của Thiên Bạch Đào, nhờ thiên phú cộng thêm, cùng với việc học đủ loại tâm pháp nội công trong các thế giới trò chơi, lại được thần đan diệu dược cải tạo, đã sớm thoát khỏi phạm trù nhân loại bình thường, đại khái đã là cấp bậc thần tiên rồi. Cho dù nhiệt độ không khí có âm thì cũng chẳng ảnh hưởng chút nào đến Thiên Bạch Đào.

Thiên Bạch Đào: "Tìm chỗ nghỉ ngơi một chút trước đã, tắm rửa ăn vặt nhé?"

Ninh Vũ Vũ: "Không được, chúng ta không thể lãng phí thời gian!"

Vẻ mặt kiên quyết, Liều mạng Tam Lang nhập thân.

Cô bước đôi chân nhỏ, tiến về phía đất liền đảo Greenland.

Nếu nói chưa đến nơi thì mình muốn cố gắng cũng không có cách nào, nhưng bây giờ đã đến nơi rồi mà không cố gắng thì không nói nổi.

Xông lên, chứng minh cho ông chú thấy, xử lý người phụ nữ tên Hạ Vũ Hi kia!

1 giờ sau.

Ninh Vũ Vũ nằm trong bồn tắm rắc đầy sữa và cánh hoa, nhe răng mèo vui vẻ nói: "Oh ho, cái này quá thoải mái rồi!"

Tại cảng Nuuk, Ninh Vũ Vũ đi trong băng thiên tuyết địa được 5 phút liền đồng ý với Thiên Bạch Đào, với tốc độ nhanh nhất tìm một khách sạn sang trọng gần đó, vào ở ngay lập tức.

Lý do của Ninh Vũ Vũ là mới đến, quả nhiên vẫn nên tìm hiểu tình báo trước đã.

Chờ tắm rửa xong, ăn cơm xong trong khách sạn hào hoa trang trí theo phong cách Châu Âu, ước chừng tiêu tốn mấy tiếng đồng hồ, thời gian hẳn là đã đến buổi sáng, Ninh Vũ Vũ và Thiên Bạch Đào cuối cùng cũng vũ trang đầy đủ đi ra khỏi khách sạn.

Ninh Vũ Vũ: "Nơi như đảo Greenland này không được khai thác nhiều, buổi tối đại khái tối om, chẳng nhìn thấy gì."

"Chúng ta đi sớm một chút, ban ngày thế này cũng có thể dò la tình báo, tranh thủ thời gian đi tìm tòi những nơi có thể tồn tại vấn đề."

Ninh Vũ Vũ nói, bước ra khỏi cửa chính khách sạn nhìn ngó.

Bầu trời một vùng tăm tối, ánh sáng chỉ có ánh đèn đuốc ven đường, cô không nhịn được nhìn đồng hồ đeo tay một cái: "Ách, không đúng."

"Hôm nay sao lại tối thế này, chẳng lẽ là trời đầy mây, trời sáng muộn?"

Bên cạnh, Thiên Bạch Đào cầm một cái bánh mì nướng, vừa đi vừa nói: "Vừa rồi chị gặp một chị gái người Trung Quốc tới du lịch, chị ấy nói bây giờ đảo Greenland đang trong thời kỳ cực dạ, trước tháng 4 sang năm đều không thấy được mặt trời đâu."

Đảo Greenland nằm trong vòng Bắc Cực, hàng năm từ tháng 9 đến tháng 4 rơi vào trạng thái cực dạ, từ tháng 5 đến tháng 7 rơi vào trạng thái cực trú (ban ngày vĩnh cửu).

Ninh Vũ Vũ: "Vãi, thế chẳng phải đi tìm manh mối Trò chơi Tử Vong càng tốn sức hơn sao!"

Thiên Bạch Đào: "Đi thôi, đằng nào cũng tới chậm rồi, từ từ tìm thôi~"

"A, là quán canh cá tuyết."

"Được rồi, đi uống canh cá đi!"

Trong lúc Ninh Vũ Vũ đang suy tính xem làm thế nào để điều tra tốt hơn trong trạng thái cực dạ, Thiên Bạch Đào đã phát hiện một quán canh cá tuyết, bị mùi thơm của canh cá hấp dẫn, nhảy chân sáo chạy tới.

Ninh Vũ Vũ nhìn bộ dạng lười biếng của Thiên Bạch Đào, vô cùng khó chịu: "Này, chúng ta tới làm chính sự, không phải tới chơi đâu đấy!"

"Còn nữa, chúng ta đều ăn cá lâu như vậy rồi, cô không thể đổi món khác được sao?"

10 phút sau, trong quán canh cá tuyết.

Ninh Vũ Vũ: "Thơm thật đấy!"

Không thể không nói, mỗi vùng có một hương vị ẩm thực riêng, khẩu vị khác hẳn với những món cá mà Ninh Vũ Vũ ăn trước đây.

Ninh Vũ Vũ một bên ăn rất thục nữ, một bên nhìn Thiên Bạch Đào đang ăn ngấu nghiến đối diện, không nhịn được nói: "Tôi nói này, cô cũng đừng chỉ biết ăn, quan sát tình huống xung quanh chút đi."

Thiên Bạch Đào: "Có gì để quan sát sao?"

Ninh Vũ Vũ hớp một ngụm canh cá nóng, ghé sát Thiên Bạch Đào nhỏ giọng nói: "Cô nhìn những người xung quanh xem, có một số người rõ ràng không phải cư dân địa phương, hơn nữa khí thế rất lăng lệ, khả năng cao là người chơi Trò chơi Tử Vong."

"Người tới đảo Greenland cũng không ít đâu."

Gặp phải người chơi Trò chơi Tử Vong ở ngoài đời thực cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.

Bọn họ sẽ không vì không ở trong thế giới trò chơi mà tuân thủ pháp luật.

Họ đều sẽ coi những người chơi Trò chơi Tử Vong khác là cái gai trong mắt, có cơ hội xử lý tuyệt đối sẽ không bỏ qua, dù sao không diệt trừ thì sẽ sinh ra uy hiếp cho chính mình!

Theo lý thuyết, lúc này nên khiêm tốn một chút.

Nhưng Thiên Bạch Đào và Ninh Vũ Vũ xét trên mọi phương diện, nhìn một cái là biết không phải người địa phương, tự nhiên cũng không thể khiêm tốn nổi, thuộc dạng bia ngắm di động, nhất thiết phải cẩn thận.

Thiên Bạch Đào: "A a, chị biết rồi."

"Vừa rồi lúc đi gọi món, một ông chú người da trắng còn bắt chuyện với chị."

"Mặc dù chị nghe không hiểu ông ấy nói gì, nhưng đại khái nói mình là người chơi Trò chơi Tử Vong, hỏi chị có phải hay không."

Tim Ninh Vũ Vũ thót lại, vội vàng hỏi: "Cô nói thế nào?"

Thiên Bạch Đào: "Tiếng Anh của chị không tốt, cũng chỉ có thể gật đầu thôi!"

"Nhưng mà ông chú đó rất thân thiện, nói hiếm khi thấy người chơi Trò chơi Tử Vong Châu Á, bữa cơm này bọn họ mời."

Thiên Bạch Đào nói, chỉ chỉ về phía bàn đối diện chếch bên kia.

Ninh Vũ Vũ nhìn sang, ba gã đàn ông da trắng rõ ràng khác hẳn người thường đang ăn thịt uống rượu, nhìn thế nào cũng không giống loại lương thiện.

Ninh Vũ Vũ: "Cô không cảm thấy bọn họ rất nguy hiểm sao!!!"

Thiên Bạch Đào chớp mắt: "Là người tốt mà."

Thiên Bạch Đào nói xong còn vẫy tay chào hỏi mấy gã đàn ông da trắng kia, đối phương thật sự cười đáp lại.

Không hổ là người chơi có năng lực xã giao EX, Ninh Vũ Vũ hít sâu một hơi, thật đáng sợ.

Có cảm giác như một cô bé học sinh bình thường tình cờ gặp trùm xã hội đen trên đường, nhẹ nhàng trò chuyện vui vẻ đồng thời nhận được thiện cảm của đối phương.

Thiên Bạch Đào: "Chị còn dùng phần mềm phiên dịch hỏi bọn họ về thông tin Trò chơi Tử Vong ẩn giấu trong đảo, bọn họ nói không có chút thu hoạch nào, nhưng hôm nay có báo một đoàn đi xem cực quang, hỏi chị có đi hay không."

Ninh Vũ Vũ: "Cô trả lời thế nào?"

Thiên Bạch Đào nghiêm túc nói: "Chị còn chưa ăn hết đồ ngon quanh đây, tạm thời không thể đi!"

Ninh Vũ Vũ đau đầu day trán: "Ách..."

"Mặc dù cô từ chối bọn họ là chuyện tốt, nhưng cô không cảm thấy chúng ta tới đây là để làm chuyện đứng đắn, không phải tới để ăn ăn ăn sao?"

Thiên Bạch Đào nghiêng đầu: "Không phải sao?"

Nhìn dáng vẻ ngây thơ vô tội của Thiên Bạch Đào, Ninh Vũ Vũ thật muốn gõ vào đầu cô ấy một cái.

Nhưng ngặt nỗi sức chiến đấu của mình không đủ, sợ Thiên Bạch Đào phản xạ có điều kiện phản kích một cái đánh mình gần chết, đành cố nhịn cho qua.

Chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nói: "Quả Đào."

"Tôi cho rằng chúng ta vẫn phải ưu tiên tìm manh mối Trò chơi Tử Vong."

"Tìm được manh mối Trò chơi Tử Vong, chúng ta liền có lý do đi tìm Y Mặc, hoặc là có thể để anh ấy đến tìm chúng ta!"

"Chẳng lẽ cô không muốn giúp đỡ Y Mặc, để anh ấy ôm ấp hôn hít cô, nâng cô lên thật cao sao?"

Trước lời thì thầm như ác ma của Ninh Vũ Vũ, Thiên Bạch Đào động lòng.

Thiên Bạch Đào: "Siêu cấp muốn!"

"Cho nên chúng ta nên làm thế nào?"

Ninh Vũ Vũ: "Đương nhiên là... Đương nhiên là..."

Ninh Vũ Vũ tự nhận là rất thông minh, nhưng khi Thiên Bạch Đào hỏi tới, cô lại cứng họng.

Đúng thế, đảo Greenland lớn như vậy, cô căn bản không biết cái gọi là nhiệm vụ ẩn, vật phẩm đặc biệt kia giấu ở đâu. Nơi này đất khách quê người, lại còn đang cực dạ không có ban ngày, biết tìm thế nào.

A a a a ——!

Hay là đi hỏi bà chị đáng ghét Cố Tuyết Tuyết của mình?

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Ninh Vũ Vũ vừa nghĩ tới việc mình chủ động tìm Cố Tuyết Tuyết, đối phương sẽ đắc ý châm chọc bộ dạng của mình, liền lại vô cùng khó chịu.

Vài tháng trước Cố Tuyết Tuyết thiết kế gài bẫy Y Mặc một vố, vẫn luôn là cái gai trong lòng Ninh Vũ Vũ, dẫn đến việc cô có chút thấy thẹn với Y Mặc, cảm thấy Cố Tuyết Tuyết nhắm vào Y Mặc có quan hệ rất lớn với mình.

Suy đi nghĩ lại cũng không có cách nào quá tốt, cuối cùng ánh mắt cô cũng chỉ đành quay lại người Thiên Bạch Đào, căn bản không ôm hy vọng mà hỏi: "Ách, cô có cách nào không?"

Thiên Bạch Đào vừa ăn đồ ngon vừa tùy ý nói: "Chị cảm thấy nha."

"Bây giờ trên đảo Greenland có không ít người chơi Trò chơi Tử Vong, thật sự phát hiện nơi nào có điểm lạ, chắc chắn là không giấu được."

"Hay là chúng ta cứ yên tâm chờ ở đây, đợi lượng lớn người chơi Trò chơi Tử Vong có động tĩnh thì chúng ta lại xem xét đi theo sau, đến góp vui?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Thực tế cả Greenland và Faroe đều là vùng lãnh thổ tự trị của Đan Mạch. (Tác giả có thể ghi nhầm hoặc đây là thiết lập của truyện)