Nàng Idol của trường tôi vụng về bếp núc, còn tôi – kẻ mờ nhạt – lại thành thầy dạy nấu ăn… để rồi chẳng hay đã khiến nàng say đắm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 2

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11608

Web novel - Chương 10: Haruno Hinata khẽ bật cười

Enjoy!

----------------------------

Haruno Hinata khẽ bật cười

Bị mẹ tôi nhắc nhở, Haruno liền cúi đầu thật sâu để xin lỗi. Nhưng rõ ràng lỗi chẳng phải của cô.

“À… không, mẹ à. Con mới là người sai. Xin mẹ đừng trách Haruno.”

“Mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi hả? Trong lớp học nấu ăn thì không gọi là mẹ, mà phải gọi là Yumiko-sensei! Nhớ chưa?”

“À… xin lỗi, Yumiko-sensei!”

“Haha! Ngoan thế thì được! Với lại, lần này nể cái dáng vẻ anh hùng của thằng con này, dám liều mình bảo vệ một cô gái, mẹ sẽ tha cho đấy!”

…Cái gì vậy trời?

Trước mặt Haruno mà còn làm trò tâng bốc con trai thế này, đúng là một bà mẹ mê con chính hiệu.

Tôi chỉ biết há miệng, mặt mày tối sầm lại. Và rồi… như để chọc thêm, Haruno che miệng lại, khẽ bật cười.

“Ơ? Cậu vừa cười đúng không?”

Tôi cau mày nhìn cô. Haruno vội vàng chỉnh lại nét mặt, khẳng định chắc nịch:

“Không! Mình không hề cười!”

Nhưng khi cúi xuống, cô không giấu nổi bờ vai khẽ run lên, từng tiếng cười vụng trộm vẫn thoát ra khe khẽ.

Ôi trời… bị thần tượng của cả trường trêu cười thế này, đúng là mất mặt thật.

Thế nhưng lạ thay, trong lòng tôi lại thấy vui. Vui vì Haruno đã chịu để lộ một chút gì đó thuộc về con người thật của cô, chứ không phải gương mặt hoàn hảo mọi khi.

“Rồi, rồi. Chúng ta tiếp tục nào!”

Mẹ tôi vỗ tay bốp bốp, gọi mọi người trở lại với công việc.

“Vâng ạ.”

Haruno đáp lời bằng nụ cười tươi tắn thường thấy, khẽ xoay người trở lại trước bàn bếp.

Mẹ bắt đầu giảng giải thêm cho từng học viên, vừa nói vừa làm mẫu bằng những động tác rõ ràng, cẩn thận. Hai cô sinh viên trẻ cũng chăm chú gật đầu theo, tuy vẫn còn lúng túng, nhưng từng bước tiến triển.

Việc bếp núc vốn chẳng khó, nhưng với những người chưa quen, từng công đoạn nhỏ bé cũng khiến họ bối rối. Song chính cái dáng vẻ chăm chỉ, vụng về ấy lại khiến họ trở nên dễ thương. Tôi cũng ghé qua từng người, đưa vài lời gợi ý nhỏ.

Haruno thì vừa xong phần vo gạo, cẩn thận cho vào nồi cơm điện, giờ bắt đầu chuyển sang nấu canh miso.

“Haruno-san, tiếp theo em hãy cắt rau củ cho canh nhé. Bắt đầu với củ cải này.”

“Vâng ạ.”

Cô khẽ đáp, rồi lấy củ cải trắng trên bàn, cầm bằng tay trái. Bàn tay phải nâng con dao lên, lưỡi thép lóe sáng dưới ánh đèn. Haruno đưa dao lên trước mặt, đôi mắt chăm chú nhìn vào lưỡi dao đen bóng…

Có lẽ nào… Haruno chưa từng cầm dao bao giờ?

“Tớ hỏi thật nhé, cậu… chưa từng dùng dao à?”

“Ơ…?”

Từ phía sau lưng, tôi khẽ cất tiếng. Haruno giật mình quay ngoắt lại, mà quên mất trên tay vẫn đang cầm con dao. Lưỡi dao lóe sáng, sắc lạnh, gần như chạm ngay vào mặt tôi.

“Uwaaa! Nguy hiểm quá, đừng có làm thế chứ!”

“A… a, xin lỗi! Thực sự xin lỗi!”

Cô vội vàng giật dao ra xa, nhưng chỉ cần thêm vài phân nữa thôi là gương mặt tôi đã mang một vết sẹo dài. Cả cơ thể tôi bất giác run lên – sống lưng lạnh toát.

Tôi từng chỉ dẫn cho không ít học viên mới bắt đầu, nhưng chưa bao giờ gặp ai vụng về và nguy hiểm đến vậy.

“Này, Haruno… có phải đây là lần đầu cậu dùng dao không?”

“C… cậu nói gì thế, Akizuki-kun!? Đ… đương nhiên là không rồi!”

Câu trả lời nghe có vẻ tự tin, nhưng khuôn mặt cô thì cứng ngắc, gượng gạo. Thái dương khẽ giật giật, khóe môi kéo lên một cách gò ép. Nhìn thế nào cũng chỉ thấy cô đang cố tỏ ra mạnh mẽ.

“Này, Haruno. Đây là lớp học nấu ăn. Người ta đến đây là để học những thứ mình chưa biết. Cho nên, có lóng ngóng cũng chẳng đáng xấu hổ đâu. Tớ sẽ chỉ cho cậu.”

“Đ… đừng coi thường tớ như thế chứ, Akizuki-kun. Dao bếp thì ít nhất tớ cũng từng dùng rồi. Cậu đừng nghĩ tớ kém cỏi đến vậy.”

Tôi định sẽ chỉ cho cô mấy thao tác cơ bản, nhưng Haruno lại khẳng định chắc nịch, ánh mắt sáng lên vì lòng tự trọng. Đáng lẽ chỉ cần thừa nhận mình chưa quen thì mọi chuyện đã đơn giản hơn, vậy mà cô lại kiên quyết giữ vững chút kiêu hãnh.

“Ừm!” – cô khẽ đáp, rồi siết chặt con dao, quay về phía bàn bếp.

Tôi nghĩ, có lẽ không nên chạm vào niềm tự ái ấy quá mạnh. Thế nên, tôi quyết định tạm thời lặng lẽ quan sát.

Haruno đặt củ cải trắng lên thớt, cẩn thận định thái lát. Nhưng từng động tác vụng về khiến tim tôi cứ thấp thỏm theo.

“Á… đau!”

Tiếng kêu bật ra, Haruno lập tức buông dao cùng củ cải, đưa bàn tay trái lên trước mặt. Ngón trỏ cô run run, từ đầu ngón tay, một vệt máu mảnh chảy xuống như vẽ thành một đường đỏ rực.

“Thấy chưa… tớ đã nói rồi mà. Cậu tự làm mình đứt tay rồi đấy.”

Tôi nghiêng người nhìn sang. Haruno đứng sững, khuôn mặt bàng hoàng tái nhợt, đôi môi khẽ hé mở mà chẳng thốt nên lời.