Nàng Idol của trường tôi vụng về bếp núc, còn tôi – kẻ mờ nhạt – lại thành thầy dạy nấu ăn… để rồi chẳng hay đã khiến nàng say đắm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 2

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11608

Web novel - Chương 45: Haruno Hinata lại trở thành đề tài bàn tán

Enjoy!

----------------------------

Haruno Hinata lại trở thành đề tài bàn tán

Ngày hôm sau. Giờ nghỉ trưa ở trường, như thường lệ, Masahiko lại xách hộp cơm sang ngồi cạnh bàn tôi. Có lẽ nhớ đến buổi thực hành nấu ăn hôm qua, cậu ta vừa mở túi vừa hỏi:

“Nhóm mày làm hamburger thế nào? Ngon chứ?”

“Ừ, ngon lắm.”

“Trời ơi, ghen tị thật. Đúng món tao thích mà lại…”

“Hử? Sao thế?”

“Thằng phụ trách chính ấy, nó làm cháy mất. Hamburger khét đắng, ăn mà phát khóc luôn…”

Masahiko nhăn mặt, thở dài một hơi như thể bầu trời sụp đổ. Xem ra cậu ta tiếc nuối lắm.

“Tội thật. Đen đủi quá ha…”

“Còn mày thì được ăn hamburger ngon lành. Ai làm đấy?”

“Là Sakura. Hình như cậu ấy khá giỏi nấu ăn. Vị ngon thật sự.”

“Ồ, Sakura à… Ngon thế thì thích nhỉ…”

Masahiko vừa thở dài lần nữa thì bất ngờ, một giọng nữ vang lên ngay bên cạnh.

“Tớ thì sao cơ?”

“Ơ…?”

Tôi và Masahiko đồng loạt quay lại. Đứng đó là Sakura – mái tóc ngắn, vẻ ngoài tomboy, đúng lúc đang đi ngang bàn chúng tôi thì nghe thấy câu chuyện và dừng bước. Đúng là trùng hợp.

“Ồ, Sakura này. Yuuya vừa khen hamburger của cậu hết lời đấy.”

“Thật à?”

“Ừ, còn bảo muốn ăn nữa kìa.”

“Này Masahiko! Tao đâu có nói thế.”

“Không sao đâu, Akizuki. Nếu cậu muốn, lần sau tớ lại làm cho cậu ăn nhé?”

Sakura nở nụ cười rạng rỡ, giọng nói đầy hứng khởi khiến tôi thoáng lúng túng. Có khi nào tôi dễ bị con gái trêu chọc lắm không?

“À, không… không cần đâu. Dù ngon thật, nhưng như vậy thì ngại lắm…”

“Cậu đừng khách sáo quá chứ. Haha…”

Nói thế thôi, nhưng xem ra lời “lần sau lại làm” chỉ là một câu bông đùa. Sakura bật cười rồi nhanh chóng rời đi, khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.

“Gì thế Yuuya? Trông cậu với Sakura cũng hợp đấy chứ.”

“Này Masahiko, nói nhỏ thôi. Không có chuyện đó đâu…”

Tôi hạ giọng nhắc nhở, rồi vội đảo mắt tìm Hinata.

Cậu ấy đang ngồi giữa một nhóm bạn gái, say sưa trò chuyện, dường như chẳng nghe thấy gì. May thật…

…Khoan đã. “May thật” ư? May vì Hinata không nghe thấy sao?

Là bởi tôi vừa khen món ăn của Sakura ngon à? Tôi sợ Hinata sẽ khó chịu vì chuyện nhỏ nhặt đó ư?

Không… Hinata đâu phải người hẹp hòi đến thế. Vậy tại sao tôi lại thấy nhẹ nhõm? Chính tôi cũng không hiểu nổi cảm xúc của mình.

“Này Yuuya, ngẩn người gì thế?”

“À… đâu có gì…”

“Ơ, đừng bảo mày lại đang nhìn Haruno nữa nhé?”

Lần này Masahiko đã hạ giọng, không sợ Hinata nghe thấy. Nhưng việc bị cậu ta tinh ý nhận ra tôi vừa chăm chú dõi theo Hinata… cũng khiến tôi bối rối chẳng kém gì bị chính Hinata bắt gặp.

“Làm quái gi có. Tại mày nói mấy chuyện vớ vẩn, nên tao mới cố tình quay đi thôi.”

“Ừm… thôi thì cũng được. Nhưng dù sao đi nữa, Yuuya à, mày có nhìn ai thì cũng là chuyện của mày. Có điều… Haruno là đóa hoa cao vời vợi đấy. Ngay cả tao cũng thấy căng thẳng mỗi lần nói chuyện với cô ấy.”

“Ể… chẳng lẽ… mày cũng vậy à, Masahiko?”

Khó mà tin nổi. Thằng này có bạn gái, lại còn nói chuyện với con gái lúc nào cũng tự nhiên, vậy mà…

“Ừ. Nói thật thì… cô ấy giống như một thần tượng vậy. Đẹp đến mức tỏa ra thứ ánh sáng hoàn toàn khác biệt.”

Khoan đã… thế tại sao ngay từ đầu mình lại có thể nói chuyện với Hinata một cách tự nhiên nhỉ?

Có lẽ vì tôi gặp cô ấy trong lớp học nấu ăn, trong vai trò giảng viên, nên dễ dàng mở lời.

Với lại, tôi vốn chẳng hề mang trong lòng thứ cảm giác ngưỡng mộ hay ao ước nào dành cho Hinata cả.

Cô ấy quá xa xôi, đến mức tôi chưa bao giờ nghĩ phải “làm cho bản thân trông tốt hơn” trước mặt cô ấy…

Masahiko thở dài một tiếng rồi tiếp tục:

“Hơn nữa, bên cạnh Haruno lúc nào cũng có Takashiro. Cậu ta cứ như muốn đuổi hết mấy thằng con trai dám bén mảng lại gần ấy.”

“À… ừ, đúng là vậy.”

Thật ra, tôi cũng từng bị Takashiro nổi giận. Chỉ vì vô tình va phải Hinata mà cậu ta đã quát mắng, cứ như tôi có ý định chạm vào cô ấy vậy.

“Cho nên, Yuuya này, tốt nhất là đừng có mơ tưởng gì đến một đóa hoa trên đỉnh cao như Haruno.”

── Này, khoan đã. Mình với Hinata… chẳng phải đã nói chuyện với nhau không biết bao nhiêu lần rồi sao?

Ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu, nhưng tuyệt đối không thể nói ra. Càng không thể hé miệng chuyện cả hai đã gọi nhau bằng tên. Nói ra chắc chắn sẽ bị Masahiko lôi ra “xử” mất.

“Cho nên tao đã bảo rồi, tao có mơ tưởng gì đâu.”

“Thế thì tốt.”

Tốt ở chỗ nào thì tớ chẳng hiểu, nhưng thôi, đành phụ họa: “Ừ, đúng vậy đó.”

Masahiko chợt nheo mắt, nói thêm:

“Nhưng mà, Haruno đúng là nấu ăn giỏi thật. Lúc thực hành hôm qua, tao thấy món cô ấy làm trông ngon cực kỳ luôn.”

“Ể… thế à?”

Chết tiệt. Chính tôi lại buột miệng phản ứng một cách giả vờ như chẳng hề biết.

“Cái gì chứ, mày không thấy à? Nhìn thôi đã thấy phát thèm rồi đấy!”

“À… thế à…”

Một lần nữa, tôi lại giả bộ như không hay biết gì. Và rồi, từ bên cạnh, một giọng nam khác vang lên chen ngang:

“Ồ, Haruno-san nấu ăn giỏi đến thế cơ à?”

Hôm nay, lạ thật… sao cứ có hết người này đến người kia xen vào câu chuyện giữa tôi và Masahiko vậy?

Vừa nghĩ thế, mình ngẩng lên thì bắt gặp ánh mắt của người vừa cất tiếng.

Đó chính là Komiyama Junichirou – cậu bạn cùng lớp nổi danh với biệt danh “Ngựa nòi”.