Nàng Idol của trường tôi vụng về bếp núc, còn tôi – kẻ mờ nhạt – lại thành thầy dạy nấu ăn… để rồi chẳng hay đã khiến nàng say đắm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

285 2120

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

458 13675

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

179 924

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

298 2267

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

42 219

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

206 1667

Web novel - Chương 36: Haruno Hinata bước vào buổi thực hành nấu ăn

Enjoy!

------------------------------

Haruno Hinata bước vào buổi thực hành nấu ăn

Sau khi sensei dặn dò xong, giờ thực hành nấu ăn chính thức bắt đầu. Tôi đảo mắt nhìn quanh nhóm mình: tổng cộng năm người – ba nam, kể cả tôi, và hai nữ.

Dĩ nhiên, mặt ai cũng biết, tên cũng nhớ, nhưng thật ra chẳng mấy khi chuyện trò cùng.

Nhóm của Hinata cũng tương tự: ba nam và hai nữ. Và người bạn đồng hành còn lại của cô ấy chính là Takashiro Chinatsu.

Takashiro Chinatsu – cô gái lúc nào cũng đi cùng Hinata, cũng chính là người từng gắt gỏng với tôi khi tôi vô tình va phải Hinata ngoài hành lang.

Một kiểu con gái sôi nổi, hay có thói quen coi những chàng trai lại gần Hinata là “kẻ khả nghi”. Nói trắng ra, rất khó nhằn.

Nếu tôi có ý định đến gần Hinata để nói điều gì đó, chắc chắn sẽ bị cô ấy chặn ngang ngay: “Đừng có lại gần!”.

“Vậy… chúng ta chia việc thế nào đây?”

Người lên tiếng là Sakura Yuika – một trong hai cô gái trong nhóm.

Sakura cũng thuộc tuýp năng động, có vẻ khá giỏi trong việc nắm quyền điều khiển tình huống. Mái tóc ngắn ôm khuôn mặt, tạo nên nét dễ thương vừa pha chút cá tính tomboy.

“Yuika quyết định đi. Cậu nấu ăn giỏi mà. Còn tớ thì… gà mờ lắm, chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.”

Cô gái còn lại cười ngượng nghịu. Sakura liền quay sang nhìn vòng một lượt các đám con trai bọn tôi:

“Được chứ?”

“Ừ, không vấn đề.”

“Không ý kiến!”

Hai cậu kia đồng ý ngay, tôi cũng chỉ gật đầu.

“Vậy nhé. Món chính – hamburger – để bọn tớ lo. Các cậu con trai thì phụ cắt rau củ làm món kèm. Canh cũng để tớ nấu luôn.”

Quả đúng là cô nàng giỏi nữ công gia chánh – hầu như đảm nhận hết thảy. Việc của đám con trai tụi tôi chỉ còn mỗi việc cắt ít rau củ, nhàn tênh.

Ngay lập tức, mấy cô gái bắt đầu lấy thịt băm, hành tây, rồi hăng hái trộn nhân hamburger.

Trong khi đó, hai cậu nam cùng nhóm tôi lại vừa loay hoay với rau củ, vừa len lén nhìn sang hướng khác.

Theo bản năng, tôi cũng quay đầu nhìn theo – và thấy ngay Hinata.

“Này, nhìn Haruno kìa. Cái tạp dề hồng với khăn tam giác đội đầu, đáng yêu quá chừng.”

“Ừ nhỉ. Hiếm lắm mới thấy dáng vẻ thế này. Ước gì chụp được tấm hình…”

Dĩ nhiên, đang trong giờ học thì chẳng thể rút điện thoại ra. Hai cậu kia tiếc nuối ra mặt.

Tôi chợt nghĩ – đúng là mình đã quen mắt với hình ảnh Hinata mặc tạp dề trong lớp nấu ăn hằng tuần. Nhưng nhìn lại, quả thật… dễ thương đến mức khiến tim xao động.

Và cũng nhờ vậy, tôi mới nhận ra: việc tôi có thể nhìn thấy hình ảnh “hiếm có khó tìm” này mỗi tuần, đối với các nam sinh khác chắc hẳn là một điều đáng ghen tị vô cùng. Nếu chuyện Hinata theo học lớp nấu ăn cùng tôi mà lộ ra, chắc chắn tôi sẽ bị nhấn chìm trong cơn bão ghen tuông mất.

“Kìa, Haruno chuẩn bị cắt hành tây kìa!”

Chỉ một hành động đơn giản như thái hành thôi mà cũng khiến cả đám nín thở theo dõi. Đúng là sức hút của Hinata quá lớn.

Tôi nhìn về phía cô. Hinata khẽ nắm chặt con dao, chuẩn bị băm hành tây để trộn vào nhân hamburger.

Cả mấy chàng trai trong nhóm cô ấy cũng quên mất phần việc của mình, chỉ chăm chăm nhìn Hinata. Không chỉ họ – dạo mắt một vòng quanh lớp, tôi nhận ra không ít người, cả nam lẫn nữ, đều dõi theo bóng dáng ấy.

Thật kinh ngạc trước sức hút của cô ấy.

Tôi bỗng hiểu rõ hơn tại sao Hinata lúc nào cũng để tâm tới ánh mắt xung quanh.

Trong không khí im lặng đến nghẹt thở, Hinata khéo léo đặt những nhát cắt đều tăm tắp trên củ hành. Một động tác bình thường thôi, vậy mà khiến cả lớp ngẩn ngơ như đang chứng kiến điều gì kỳ diệu.

Giữa ánh mắt dõi theo của mọi người, liệu Hinata có lỡ tay mà thất bại không…

Dù chính Hinata vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ, nhưng tôi thì lại thấy tim mình đập dồn dập, mồ hôi rịn ra, cổ họng khô khốc.

Rồi cô bắt đầu đưa dao, những động tác uyển chuyển, mềm mại như dòng chảy, từng nhát cắt giòn giã, hành tây vỡ ra thành những hạt li ti đều tăm tắp.

Tiếng xôn xao khẽ vang lên khắp phòng thực hành: “Ồ…”, “Oa…”, tựa như những tiếng thở dài đầy cảm thán.

“Haruno đúng là giỏi thật…”

“Ừ, nấu ăn cũng xuất sắc nữa. Quả không hổ danh.”

Hai cậu bạn cùng nhóm Hinata buột miệng khen ngợi. Tôi cũng khẽ thở phào, ít nhất khởi đầu đã suôn sẻ.

“Chậc, giá mà mình được cùng nhóm với Haruno thì hay biết mấy!”

“Phải đó! Như thế thì đã có cơ hội được thưởng thức món cô ấy nấu rồi…”

Nghe hai cậu ấy luyên thuyên, Sakura lập tức cau mày, giọng có phần cáu kỉnh:

“Này mấy cậu! Đừng có mơ mộng nữa, lo làm việc đi!”

Bị nhắc nhở, bọn con trai vội vàng chuẩn bị cắt rau củ. Tôi cũng được đưa cho một củ cà rốt để làm món ăn kèm.

“Ờm… cái này thì… làm sao nhỉ?”

Tôi giả vờ chẳng biết gì mà hỏi, nhưng ngay cả cậu bạn vừa đưa cũng bối rối:

“Tớ cũng không rõ. Cắt khoanh ra chắc là được rồi?”

“Trời đất, cắt khoanh liền thì nấu thế nào! Phải gọt vỏ trước chứ!”

Sakura lập tức la lên, giọng vừa bất lực vừa chán nản.

Đúng thôi. Thông thường thì bước đầu tiên phải gọt vỏ.

“Gọt vỏ thì… làm sao đây?”

Tôi ngước nhìn Sakura. Cô nàng liền đưa cho tôi một chiếc gọt vỏ, thở dài:

“Dùng cái này này.”

À, ra là trong thực hành nấu ăn thế này, chẳng cần phải gọt bằng dao.

Đang nghĩ ngợi, tôi lại nghe tiếng thì thầm sau lưng:

“Akizuki-kun ấy, ngay cả cách gọt vỏ cà rốt cũng không biết cơ đấy.”

“Ừ, nhưng con trai thì thường thế mà. Hihi…”

Sakura khẽ hừ mũi cười.

Ừ, đúng thế. Con trai thường hậu đậu thế thôi. Và tôi mong các cô cứ giữ mãi cái suy nghĩ ấy.

Nghĩ vậy, tôi bắt đầu gọt cà rốt bằng chiếc gọt vỏ, cố tình để sót vài chỗ, khiến củ cà rốt trông lổm ngổm xấu xí.

“Này Akizuki, thế mà cũng gọi là gọt à? Nhìn này, của tớ còn đẹp hơn đấy. Vụng về thật!”

Cậu bạn bên cạnh cười chế giễu, chìa củ cà rốt của mình ra khoe.

“Ừ… tớ vụng lắm mà.”

“Phải rồi, ha ha. Cậu cũng nên tập nấu ăn đi chứ?”

Dù nói vậy, củ cà rốt của cậu ta cũng đâu có gọn gàng gì, chỉ là trong ba đứa thì coi như tạm ổn nhất.

“À… không sao. Cậu giỏi rồi.”

“Đương nhiên rồi!”

Cậu ta hất cằm đầy đắc ý, tay khẽ dụi sống mũi như một thói quen.

Còn chúng tôi, ba thằng con trai, thì bị hai cô gái nhìn với ánh mắt khinh khỉnh mà cười thầm:

“Đúng là con trai, vụng về hết biết.”

Dường như họ thấy thú vị khi được khẳng định sự vượt trội của mình.

Nhưng trong cái không khí ồn ào, có chút hóm hỉnh ấy, tôi lại thấy ấm lòng.

Bởi dẫu thế nào, ánh mắt tôi vẫn không thể rời khỏi Hinata.