Nakaimo – My Sister Is Among Them!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1503

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1167

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 378

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Tập 07 - Chương 7

エPIPHONG

Khoảng hai năm trước, vào mùa thu.

Có một cô gái đang đứng trong công viên bao quanh tòa nhà chính của Tập đoàn Mikadono, ngước nhìn công trình kiến trúc bằng kính lớn. Cô bé khoảng tuổi học sinh cấp hai, mặc một chiếc váy xanh da trời và khoác một chiếc khăn choàng trắng. Trên đầu đội một chiếc mũ màu hồng phấn nhạt.

Và trên cánh tay mảnh mai của cô bé là một giỏ hoa.

Dáng vẻ đáng yêu và thanh tao đó giống như một nàng tiên mùa hè đến muộn.

「Kumagorou… ba…」

Lời thì thầm thoát ra từ môi cô bé.

Cô bé nhớ về những ngày xa xăm, khi cô từng gọi ông ấy như thế.

Những ngày tháng kỳ diệu đã trải qua tại ngôi nhà cạnh bờ biển, cùng với ba, mẹ, và… anh Shougo. Một ngày rực rỡ đong đầy tình yêu của gia đình.

Ngày đó, giờ không còn tồn tại nữa. Giống như ảo ảnh xa xăm trên biển vậy.

Cô bé ngước nhìn đồng hồ trong công viên.

「Mình phải đi thôi」

Quay lưng về phía tòa nhà chính, cô bé bắt đầu bước đi.

Nơi cô bé hướng tới là bệnh viện nơi Kumagorou đang nằm viện.

Nghe nói ông ấy đã bất ngờ ngã quỵ trong phòng họp công ty khi đang làm việc và được đưa đến bệnh viện. Tình trạng bệnh của Mikadono Kumagorou, được mệnh danh là vị giám đốc tài ba hiếm có, cũng đã được đưa tin trên thời sự.

Cô bé thấy lo lắng. Liệu ông ấy—ba cô bé—có còn nhớ mặt con gái mình không?

「Ba Kumagorou. Con là con gái của ba…」

Nếu giới thiệu bản thân giống như những ngày tháng đã trải qua ở ngôi nhà ấy, liệu ông có nhớ ra không…

Nếu nhìn thấy mặt, ba sẽ gọi mình là gì đây. Liệu ba có gọi mình như ngày xưa không.

Giờ đây, không còn ai gọi cô bé bằng cái tên ngày xưa nữa.

Hồi đó… cô bé được gọi là 「Fuu-chan」.