Chương 43: Giai Đoạn Chuẩn Bị (1)
Mặc dù ông ta bảo tôi hóa thân thành Gary mà đánh tay không, nhưng hai người kia thì khác.
Nhân vật ‘Geldmea’ của Ares và ‘Roben’ của đàn anh Aldrick đều là kiếm sĩ, nên bọn họ phải sử dụng kiếm rất thành thạo.
‘Hửm?’
Tuy nhiên, cách cầm kiếm của đàn anh Aldrick lại trông khá vụng về.
Mặt mũi thì mang vẻ tri thức, nhưng dáng người thì lại to con nên tôi cứ tưởng anh ta thuộc dạng chiến binh cơ bắp chứ.
‘À, tư thế này là của người dùng thương.’
Có vẻ như vũ khí sở trường của Aldrick là thương.
Kiếm là một vũ khí cơ bản nên chắc anh ta có cầm qua rồi, nhưng trông vẫn không thuận tay lắm.
Rốt cuộc thì, ở đây chỉ có mỗi Ares là dùng đúng vũ khí sở trường thôi.
Vút!
Ares xông lên trước.
Ánh mắt của cậu ta thể hiện rõ quyết tâm muốn đánh bại tôi, nhưng chắc giáo sư Vertio sẽ nghĩ rằng cậu ta đã hoàn toàn nhập tâm vào nhân vật.
Và đàn anh Aldrick cũng đang bám sát đằng sau Ares. Nhìn biểu cảm thì có vẻ như anh ta cũng nhập tâm vào ‘Roben’ luôn rồi.
‘Tốt, phải vậy chứ.’
Thế này thì mới đáng bỏ công vận động.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố nhớ lại lời thoại và hành động của Gary mà siết chặt nắm tay lại.
Đây không chỉ đơn thuần là đánh bại hai người họ, mà là diễn kịch.
‘Nếu mình là Gary……’
Chủ nhân của đấu trường này, kẻ gây áp bức đe dọa hai nhân vật chính.
Trùm cuối của vở kịch này, và là kẻ mạnh nhất.
Vậy điều tôi cần làm lúc này là……
Bốp!
Bịch!
Kiếm gỗ của Ares đánh vào vai tôi, theo sau là kiếm gỗ của đàn anh Aldrick đánh vào cạnh sườn.
Cả hai đòn đều phát ra tiếng rất lớn, khiến cho mọi người xung quanh hét toáng lên vì tưởng đã xảy ra tai nạn. Ngay cả giáo sư cũng giật mình mà định lao vào can thiệp.
Nhưng tôi, người sắc mặt vẫn không thay đổi dù đã bị trúng đòn, liền tóm lấy cổ của hai người họ rồi lao về phía trước, sau đó quật mạnh cả hai xuống dưới đất.
“Kugh!”
“Argh!”
Bọn họ như muốn hét lên vì đau đớn, nhưng cổ thì đang bị siết chặt đến nỗi thở còn không ra tiếng.
Giờ tôi chỉ cần khống chế bọn họ lại rồi tung vài cú đấm nữa là xong chuyện ngay, nhưng mà……
“Phù.”
Tôi lại thả bọn họ ra, chậm rãi bước về phía trước rồi đút hai tay vào túi quần.
Bây giờ, tôi chính là Gary, chủ nhân của đấu trường này.
“Khụ! Khụ! Khụ!”
“Garhhh!”
Trái ngược với đàn anh Aldrick đang ôm cổ ho sặc sụa, Ares lập tức đứng dậy mà lao về phía tôi trong cơn thịnh nộ.
Chênh lệch thực lực quá rõ ràng rồi.
Nếu là Gary, thì giờ là lúc hắn ta sẽ áp đảo đối thủ hoàn toàn.
Tôi tung một cú đá thẳng vào bụng Ares khi đang lao tới. Cậu ta trợn mắt lên, nhưng vẫn cố vung kiếm vào mặt tôi.
Tuy nhiên, tôi đã ngả người ra sau trước đó khi tung cú đá, thành ra lưỡi kiếm đã không thể chạm tới tôi.
Tay tôi vẫn đút trong túi quần.
Nhìn xuống Ares đang ôm bụng quằn quại trong đau đớn, tôi rút tay phải ra, rồi vung nắm đấm vào ngay vùng thái dương của cậu ta.
Ares chỉ biết nhắm tịt mắt chịu trận, thế nhưng……
Cốc.
“Đánh thật là chết rồi đấy nhóc.”
Tôi chỉ gõ nhẹ một cái rồi mỉm cười, sau đó quay sang nhìn giáo sư Vertio. Ý tôi muốn truyền đạt rằng đàn anh Aldrick đã mất ý chí chiến đấu ngay từ đầu rồi, nên dừng ở đây thôi nhỉ?
Thế nhưng, giáo sư Vertio đang nhìn tôi ngơ ngác thì bỗng nhiên bật khóc nức nở.
“Ahh, ahhh, ahhhhhh!!!”
“Gì vậy? Ông ta bị cái éo gì đấy?”
Mei càu nhàu khi thấy giáo sư Vertio phản ứng thái quá lên, nhưng ông ta có vẻ như không nghe thấy điều đó.
Đoạn, ông chạy nhào tới, nắm chặt lấy tay tôi bằng cả hai tay, rồi hét lên bằng một giọng chói tai.
“Gary đây rồi! Vừa rồi chính là Gary! À không, không phải! Gary chính là trò Daniel mới đúng! Hay là bây giờ ta đổi tên nhân vật sang Daniel luôn nhé…!”
“Làm ơn! Em xin thầy, đừng có làm thế!”
Tôi hoảng hốt ngăn cản ông ta lại. Dùng tên thật của tôi để nói mấy lời sến súa đó ư? Con mọe nó, chỉ nghĩ đến thôi mà đã nổi hết cả da gà rồi!
Dù đã ngăn được vụ đổi tên Gary thành Daniel, cơn xúc động tột độ của giáo sư Vertio vẫn chưa chịu chấm dứt.
“Hoàn hảo. Thật sự rất hoàn hảo. Geldmea và Roben cần phải luyện tập thêm một chút, nhưng trò thì không cần nữa. Vì trò đã là Gary rồi!”
“Vâng……”
Chẳng biết có nên vui hay không nữa, nhưng nếu được khen ngợi như vậy thì coi như là chuyện tốt đi.
Mà hình như do tôi ra tay hơi mạnh bạo quá, nên đám học sinh xung quanh trông có vẻ hơi sợ sệt.
Chỉ có mỗi Rin và Mei là đang reo hò thích thú.
“Hai trò không sao chứ?”
“À vâng, khụ khụ! E-Em không sao ạ……”
“……”
Aldrick cố gắng trả lời trong khi ôm cổ ho khan, nhưng Ares thì chỉ nhìn chằm chằm xuống đất như người mất hồn.
“Trò Ares?”
“……Vâng, em ổn ạ.”
“Ừm, ở Học viện Aeios thì mấy chuyện đối kháng kiểu này chắc mấy trò quen thuộc quá rồi nhỉ?”
Nơi đây là nơi các học sinh sẽ chia ra thành đội rồi đánh nhau thừa sống thiếu chết, nên những trận đấu tập thế này chỉ là chuyện cơm bữa.
Mặc cho Ares trông có hơi thẫn thờ, giáo sư Vertio vẫn hướng dẫn cho bọn họ cách diễn xuất.
***
“Cậu biết không, Daniel? Con người ta chỉ cần không tập thể dục hai ngày thôi là đã thấy thế giới này tươi đẹp hẳn lên đấy.”
Nhìn Eve cười rạng rỡ trong khi uống ly cà phê tràn ngập sô-cô-la, tôi cũng mỉm cười đáp lại.
“Cậu biết không, Eve? Giờ cậu có tập thể dục sấp mặt ra suốt hai ngày liền cũng không tiêu thụ hết đống calo trong cái ly cậu đang uống đâu.”
“……”
Eve nhìn xuống ly cà phê với vẻ mặt như bị phản bội, còn Tana ngồi bên cạnh thì thở dài mà lườm tôi.
“Eve xinh đẹp nên không sao cả, hiểu chưa? Cậu tưởng có được body như thế này là dễ lắm hả?”
“T-Tana? Tớ không sao mà……”
“Cậu im để tớ giải thích! Nhìn này, nhìn ngực của Eve đi! Cậu tưởng có được tâm hồn to tròn như thế này là dễ lắm hả??”
“Ta-Tanaa!”
“Đứng yên coi! Còn cái bờ mông này nữa! Thấy nó tròn trịa và đầy đặn không?? Tướng này là sinh con dễ lắm đó!!”
“Tanaaaaaa!!!”
Eve bắt đầu đánh Tana loạn xạ bằng cuốn sách cô ấy đang cầm, còn Tana thì vừa che chắn vừa bật cười khanh khách.
‘Hahhh.’
Chắc là do dạo này bị mấy đứa con gái (Rin và Mei) dắt mũi nhiều quá, nên khi ở bên cạnh với hai đứa này, tôi lại thấy thoải mái đến lạ thường.
Mới ngày nào còn tụ tập lập nhóm ‘Hội những người bị tẩy chay’, mà giờ ba đứa đã trở thành bạn thân dính lấy nhau như keo rồi.
Tất nhiên, gần đây do bận tập diễn kịch quá nên tôi không có đi cùng bọn họ thường xuyên nữa.
“Mà này Daniel, tóc cậu lại dài ra nữa rồi à?”
“Ừm, đúng đó, trông có hơi bù xù rồi.”
Hai con bé nhìn vào mái tóc sắp chọc vào mắt tôi mà nhận xét. Tôi cũng biết điều đó, nên tôi lấy ngón tay vuốt mái tóc rồi đáp.
“Tôi cũng muốn cắt ấy chứ, nhưng vì diễn kịch nên chưa thể cắt được.”
“Huh?”
“Vở kịch?!”
Tana nghiêng đầu thắc mắc, còn Eve, người vốn mê vở kịch, liền sáng mắt lên mà thúc giục tôi kể thêm.
“Vai Gary tôi đóng yêu cầu vuốt tóc ngược ra sau rồi buộc lại, nên họ bảo tôi đừng có cắt tóc.”
Tôi có hỏi là dùng tóc giả được không, nhưng họ lại bảo rằng nó có thể sẽ bị tuột ra khi vận động mạnh nên đã bác bỏ ý kiến đó.
Cũng may là nhân vật Gary lấy cảm hứng từ tôi nên tóc màu đen vẫn giữ nguyên, chứ không là phải đi nhuộm rồi.
Nhân tiện thì, đàn anh Aldrick phải đi nhuộm highlight đấy.
“Hô?”
Tana bỗng tỏ ra vẻ thích thú, cô tháo cái dây chun buộc tóc ở cổ tay rồi tiến lại gần tôi.
“Ê, bỏ cái ý định đó nha.”
“Thôi mà, cho thử tí thôi. Tớ muốn xem mà!”
“Đúng vậy! Tớ cũng tò mò muốn xem nữa!”
Cả hai đứa nó cứ nhặng xị nháo nhào cả lên, cuối cùng tôi đành phải đưa đầu ra cho bọn nó nghịch.
‘Cảm giác cứ như đang bị trấn lột vậy.’
Kể cả kiếp trước cho đến bây giờ, tôi không phải là kiểu người thích trau chuốt bản thân cho lắm, nên đây là lần đầu tiên trán tôi bị lộ ra hoàn toàn như thế này.
Sau khi Tana buộc tóc xong, Eve vòng ra trước mặt tôi mà chăm chú quan sát.
“……Sao thế?”
“Không có gì, chỉ là… nhìn thế này mới thấy Daniel đúng là ‘Daniel’ thật.”
“Huh? Ý cậu là sao?”
“Thì là… rất ra dáng ‘Daniel’ ấy.”
Thấy con bé mỉm cười như thế nên chắc có lẽ đó là lời khen.
“Gì chứ, nhìn cứ như bọn du côn ấy?”
Tana thì có vẻ không thích lắm, nhưng nếu thực sự giống du côn thì cũng hợp với vai Gary rồi còn gì?
“Tôi tháo ra nhé?”
Cơ mà chẳng biết bọn họ buộc kiểu gì mà tôi dùng cả hai tay vẫn không gỡ nổi.
Đang loay hoay tìm cách thì đột nhiên, có một bàn tay mềm mại xuất hiện từ phía sau.
“Để tôi gỡ cho.”
Hayun bước tới, tháo dây buộc tóc ra rồi đặt lên bàn.
“Hayun! Sao dạo này cậu bận rộn thế?”
“Đúng đó, trông cậu uể oải lắm đấy!
“Thì do chuẩn bị cho lễ hội mà.”
Có vẻ như trong lúc tôi đang tập diễn kịch, Hayun đã trở nên thân thiết hơn với hai người kia. Cô ngồi xuống bên cạnh tôi, nói chuyện một cách rất tự nhiên.
“Lớp A làm về quán cà phê đúng không?”
“Đúng, nhưng tớ cũng chuẩn bị thứ khác nữa. Tớ đang định mở một sạp tiệm bán mấy món đồ trang sức.”
Hayun đang phải trải qua bao kiếp nạn kể từ khi gia tộc cô cắt viện trợ.
Hồi trước thì cô từng là một hoa khôi lạnh lùng, còn bây giờ là hoa khôi đang bị lạnh lẽo theo đúng nghĩa đen.
“Cô đã vất vả rồi.”
Thấy cô nàng còn trẻ vậy mà đã phải sống tự lập, tôi vừa thán phục vừa cảm thấy tội nghiệp mà vỗ vỗ vai cô ấy.
Hayun liếc nhìn tôi.
“Thế thì mua ủng hộ tôi cái gì đi.”
“Tôi có cần đeo trang sức đâu……”
Tôi định từ chối trong sự áy náy, thì chợt nảy ra một ý tưởng.
“Hay là cô thử kiếm đội trang phục xem?”
“Đội trang phục?”
“Ừ, bên đó cũng không tự làm hết mọi thứ đâu, bọn họ vẫn đi mua những thứ có thể mua ấy. Để tôi giới thiệu cho.”
Ánh mắt điềm tĩnh của Hayun bỗng lóe lên một tia sáng.
“Được.”
Hayun bật dậy.
Khí thế chẳng khác gì một chiến binh sắp ra trận.
“Hôm nào cậu đi tập thì nhớ ghé qua phòng tôi nhé. Tôi sẽ chuẩn bị đồ dùng rồi đi cùng.”
“Được thôi.”
Nhìn bóng lưng tràn đầy nhiệt huyết của Hayun, tôi thầm cầu nguyện cho chiếc ví của đội trang phục.
Cố lên nhé, cô nàng hoa khôi vượt khó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
