My Classmate Whom I Helped Seems To Be Mentally Sick, So I've Been Trying My Best To Hide My True Identity, But It Seems Like I've Been Found Out

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

36 163

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

203 1650

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

33 167

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

48 511

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

(Đang ra)

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

Koida nuki

Tính cách mesugaki chỉ tồn tại cho đến khi bị lật tẩy với tốc độ ánh sáng.

10 61

Cuộc Hẹn Với Khuyển Nhân

(Đang ra)

Cuộc Hẹn Với Khuyển Nhân

Sonoyama Seisakusho

Giữa sự cô lập và ghẻ lạnh của thế giới xung quanh, một người và một “thú” đã tìm thấy sự đồng điệu, cùng lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn để rồi vun đắp nên một mối liên kết sâu sắc không thể

49 301

Web novel - Chương 29: Sống một mình

“Đây là căn hộ mà tớ sống.”

Căn hộ nơi Murasaki Sumire đang sống thật sự rất gần.

Chỉ là ba căn nhà ở ngõ đầu tiên khi đi bộ từ nhà tôi đến trường.

Bên ngoài trông đã cũ, nhưng có một trường đại học ở ngay cạnh, luôn có những học sinh đang sống một mình sinh hoạt.

“Nơi này trông có vẻ phổ biến và có giá phải chăng; cậu thật may mắn để thuê được một chỗ như này đấy.”

“Ngay khi tớ đang tìm một căn hộ, vẫn còn một phòng trống. Nhưng, trở thành hàng xóm chắc chắn là một loại định mệnh.”

Hôm nay tôi hơi lạ.

Tôi luôn lo lắng khi ở với Murasaki Sumire, nhưng đó là vì nỗi sợ khi danh tính thật sự bị tìm ra.

Nhưng bây giờ, nó khác.

Tôi lo lắng, hay đúng hơn, tôi biết được bản thân có ý thức về cô ấy như một cô gái dễ thương.

Tôi biết chắc chắn là vì cô ấy đã nắm tay tôi.

Tôi, người không quen tiếp xúc với con gái, là một mục tiêu dễ dàng.

Nhưng, tôi không thể để khoảnh khắc này ảnh hưởng đến bản thân và tin Murasaki Sumire được.

Tôi không được quên rằng cô ấy là một người có thể trói người khác với một khuôn mặt vô cảm.

“Cậu định về à?”

Murasaki-san nhìn tôi với một khuôn mặt hoang mang như thể cầu xin.

Một lần nữa, nó làm tim tôi lỡ một nhịp, nhưng tôi vẫn phải cứng rắn.

Hơn nữa, đi vào nhà một cô gái sống một mình…

“Murasaki-san, tớ về đây.”

“Cậu sẽ về ư?”

“Hử? Ừm, nên, tớ…”

“Cậu thật sự sẽ về sao?”

“À, ừm…”

Tay của tôi vẫn bị giữ lại, và cô ấy không để tôi đi.

Murasaki Sumire nhìn thẳng vào mắt tôi, và vì lí do nào đó, mắt cổ hơi ướt.

“Tại sao cậu lại về? Tớ đã nói là mình sợ bởi vì tớ sống một mình mà.”

“...Tại sao cậu lại khóc?”

“Tớ sợ. Hành lang ở đây tối và có nhiều người trông ồn ào sống ở đây.”

Cô ấy nắm tay tôi chặt hơn.

Kể cả khi nắm chặt, khi như sợi dây, nó không đau.

Ngược lại, tay cô ấy ấm và mềm.

Khi chạm vào tay cô ấy, nhịp tim tôi càng ngày càng nhanh.

Bên ngoài đã hoàn toàn tối đen.

Tôi không nhớ nhiều về chuyện đã xảy ra sau đó.

Tôi chỉ mơ hồ nhớ cảnh tượng chậm rãi được dẫn đường bởi tay của Murasaki-san, leo lên cầu thang lạ lẫm.

Điều tiếp theo tôi biết, tôi đã ở trong phòng của Murasaki Sumire.