Mười tám tầng Địa Ngục: Nơi này cấm nói dối

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 175

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11488

1-100 - Chương 9: Quy tắc sinh tồn trong phó bản Địa Ngục

- Tôi tên là Trình Tư.

Cô giới thiệu ngắn gọn, xem như là chào hỏi. Cô không hỏi han quá trình, chỉ nhìn lướt qua đồ trên bàn, rồi lại nhìn cái xẻng đồ chơi mà Mã Văn Kiệt đang cầm, sau đó tự động đứng sang một bên.

Mã Văn Kiệt đang định tiếp tục đắp cát thì Trình Tư lên tiếng: 

- Anh muốn một chồng nhiều vợ à?

- Ý cô là sao?

- Phó bản tân thủ có tổng cộng ba mật thất, đây là mật thất nhánh phụ đầu tiên, mấy mật thất tiếp theo có lẽ sẽ xuất hiện tình huống vợ chồng hợp tác, anh cứ tiếp tục đắp người cát thì chắc chắn sẽ không được cho phép đâu. 

Mọi người ngạc nhiên trước suy luận của cô, chỉ nhìn vào đồ trên bàn mà đã suy ra được bây giờ bọn họ cần làm gì và đưa ra ý kiến.

Cả đám nhìn về phía Trần Nhiên như đang trưng cầu ý kiến.

Trần Nhiên cau mày: 

- Tôi nhớ là, giữa chúng ta hình như đâu phải là mối quan hệ hợp tác?

Bách Lý Cường Sinh đổi sang vẻ mặt tươi cười: 

- Cậu là ma mới, không hiểu quy tắc sinh tồn trong phó bản Địa Ngục.

- Có rất nhiều phó bản Địa Ngục, mỗi phó bản lại có cốt truyện và độ khó khác nhau, nhưng tất cả đều là những câu chuyện đen tối tà ác, không có ngoại lệ.

- Mỗi phó bản sẽ chia câu chuyện của nó thành ba mật thất, gồm hai mật thất cốt truyện nhánh phụ và một mật thất cốt truyện chính tuyến.

- Nếu không thể qua được cả ba mật thất, tất cả mọi người đều sẽ chết, vì vậy, lớp người đi trước đã đúc kết ra một bộ quy tắc sinh tồn trong phó bản Địa Ngục: Ở hai mật thất trước đó, cho dù cậu phát hiện ai đang nói dối, nếu có thể không phán xét thì đừng phán xét, chỉ khi nào cậu xác định mình có thể qua được mật thất chính tuyến thì hãy lần lượt phán xét.

- Nói một cách đơn giản, hai mật thất trước đó là quy tắc Đại Dương Ánh Sáng: Hỗ trợ và hợp tác, mật thất thứ ba là quy tắc Rừng Rậm Tối Tăm, bất cứ ai cũng có thể phán xét cậu, và không được tin lời của bất kỳ người nào. 

Nói xong, ông ta chỉ vào thanh niên vừa nãy muốn phán xét Trần Nhiên, rồi nói với anh: 

- Như cái cậu này đây, trước đó, khi cậu ta định nói ra khẩu lệnh phán xét cậu thì bị cậu chen lời, lúc ấy tôi không hiểu tại sao cậu lại làm như vậy? 

- Bây giờ thì có đáp án rồi, hẳn là ngay lúc đó, cậu đã biết rõ làm sao để tìm ra tám người chơi biến mất, nếu cậu ta chết, chúng ta chỉ còn bảy người, chỉ có thể triệu hồi được bảy người chơi, không thể gọi ra người thứ tám, có nghĩa là mọi người sẽ vĩnh viễn không thể vượt qua mật thất!

Mật thất ban đầu có mười người.

Chết hai còn tám, nếu trong số tám người này mà chết thêm một người nữa, cả bọn sẽ không thể triệu hồi đủ tám người chơi đã biến mất, đồng nghĩa với việc vĩnh viễn không thể qua cửa được, chết ngay tại đây.

Nói thật lòng, nếu gạt bỏ lập trường sang một bên, Bách Lý Cường Sinh rất tán thưởng Trần Nhiên. Khi một người đến hoàn cảnh xa lạ, trong lòng thường rất sợ hãi.

Điều đó sẽ dẫn đến việc, trong phó bản tân thủ, ma mới phát hiện ai nói dối thì sẽ ngay lập tức phán xét người đó.

Cách làm này rất nguy hiểm, bởi vì có rất nhiều mật thất giới hạn về số lượng người qua cửa hoặc giới tính.

Hơn nữa.

Việc phá giải mật thất cần phạm vi kiến thức rất rộng, hành động tùy tiện giết người rất dễ dẫn đến việc vĩnh viễn không thể phá giải mật thất, tất cả mọi người sẽ chết ở trong đó.

Trần Nhiên là một ma mới.

Dù không biết quy tắc sinh tồn của phó bản, nhưng vẫn có thể kiểm soát được sát dục, hơn nữa trông anh như là một cao thủ giải mã, kiểu nhân tài này thật sự rất hiếm thấy.

- Đã hiểu, trước tiên hợp sức giải đố, sau khi xác định mình có thể qua cửa thì tính sổ sau.

- Không tệ.

Bách Lý Cường Sinh gật đầu.

Lúc này, Lâm Phong nghi ngờ nói: 

- Không đúng, nếu là như vậy, vừa nãy khi phán xét tên tóc vàng, ngoài Trần Nhiên là người mới đã nổ súng, thì còn có hai người chơi cũ cũng nổ súng, hơn nữa anh còn sử dụng kỹ năng Sát Hoang Giả.

Trương Viễn cười khẩy: 

- Không phải anh đang nói lời tất nhiên à, bọn tôi hiểu quy tắc sinh tồn, nhưng đám ma mới thì không, đối với bọn tôi, mỗi ma mới đều là một quả bom hẹn giờ, biện pháp tốt nhất là giết chết ma mới trước.

Trần Nhiên không có dị nghị gì về việc này, khi tên tóc vàng nói dối, nếu bọn họ không nổ súng thì ma mới cũng sẽ bắn thôi, chẳng bằng cùng nổ súng để tranh mạng còn hơn.

Nhưng mà...

Anh cảm thấy quy tắc sinh tồn không hề đơn giản như vậy.

Ví dụ như:

Nếu tôi có ích với các người, có phải đồng nghĩa với việc tôi có thể trắng trợn nói dối, và các người không dám phán xét tôi không?

Đồng thời, tôi có thể phá giải mật thất, còn các người thì không, vậy phải chăng tôi có thể đặt trước một lời nói dối trong tương lai?

Chẳng hạn như:

Tôi nói dối, nhưng tôi biết cách phá giải mật thất, mà bản thân tôi lại sợ các người qua cầu rút ván.

Nên tôi cần một lời cam kết, với nội dung là: Trong phó bản này, các người không thể phán xét tôi.

Có lời cam kết này, về sau nếu các người dám phán xét tôi, thì có nghĩa là các người đã nói dối trong lời cam kết trước đó, đến khi ấy, tôi có thể chất vấn tư cách phán xét của các người.

Cả hai đều có thể chất vấn tư cách phán xét của nhau, đồng nghĩa với việc cả hai đều không có tư cách phán xét.

Nghĩ đến đây.

Trần Nhiên hỏi: 

- Nếu tất cả mọi người đều mất đi tư cách phán xét, vậy thì sẽ như thế nào?

Bách Lý Cường Sinh nhìn anh thật sâu.

- Cậu đã xem phim đấu súng chưa? Giữa những kẻ nói dối với nhau, có thể tùy ý nổ súng về phía đối phương. Với tiền đề là phải phán xét hoặc chất vấn trước, xác nhận cả hai đều là kẻ nói dối thì mới có thể làm vậy, nếu không thì đạn sẽ bị kẹt.

Trần Nhiên còn muốn hỏi thêm, nhưng thấy Bách Lý Cường Sinh liếc mắt quay đầu đi, thế là không truy hỏi nữa.

- Trình Tư nói rất đúng, tám người chúng ta tương đương với tám người chồng, mỗi người chỉ có thể đắp một người cát để triệu hồi [người vợ] tương ứng.

Nghe thấy vậy.

Bách Lý Cường Sinh cầm lấy cái xẻng đồ chơi từ tay Mã Văn Kiệt, đắp ra một bức tượng cát.

Giống hệt như lúc nãy.

Người cát dần dần biến thành một cô gái có da có thịt, cũng mê man nhìn cảnh vật chung quanh, cô ta cũng là người chơi, sau khi kết thúc mật thất hướng dẫn người mới thì mất ý thức.

Chẳng mấy chốc.

Tám người chơi đã biến mất đều được tám người triệu hồi ra, và tất cả đều là nữ, mười sáu người đồng loạt nhìn về phía cánh cửa điện tử trên tường.

Trương Viễn vừa rồi bị mất mặt, nên gã giành suy luận trước: 

- Mật khẩu của khóa điện tử là sáu chữ số, có thể suy luận ra từ sự thay đổi số lượng người trong mật thất.

- Đầu tiên, mật thất ban đầu đáng lẽ phải có mười tám người chơi, vì vậy hai chữ số đầu tiên của mật khẩu là: 18. 

- Tiếp theo, lúc bắt đầu chỉ có mười người chơi, hai chữ số ở giữa của mật khẩu là: 10. 

- Cuối cùng, trong mật thất có tám nam tám nữ, vì vậy hai chữ số cuối cùng của mật khẩu là: 88. 

- Mật khẩu là: !

Nói rồi, gã tiến lên, lần lượt nhập mật khẩu, kết quả là mật khẩu sai, ngay sau đó...

Mọi người nghe thấy tiếng nước chảy, nhìn kỹ lại thì suýt nữa đã bị hù chết.

Phía dưới bốn vách tường, nước đang không ngừng thấm vào mật thất, tốc độ nhanh đến mức khiến người tặc lưỡi.

Mấu chốt là, những dòng nước này chỉ vào chứ không có ra.

Thoáng chốc, mực nước đã lên đến mắt cá chân, nếu không thể kịp thời suy luận ra mật khẩu, khi mực nước dâng đến trần nhà, tất cả bọn họ đều sẽ bị chết đuối.

- Mực nước dâng nhanh quá!

- Với tốc độ này, phỏng chừng chưa đến 5 phút, chúng ta sẽ bị nhấn chìm.

- Làm sao đây?

- Suy luận lại mật khẩu nhanh lên!

Trong mật thất là một cảnh tượng hỗn loạn, ai nấy đều hoảng hốt, cố gắng suy nghĩ xem mật khẩu chính xác là gì.

Lâm Phong đột nhiên nói: 

- Bốn chữ số 1810 chắc là đúng rồi, mật thất ban đầu có mười người, nhưng để triệu hồi tám người đã biến mất thì chỉ cần tám người là đủ, thừa ra hai người, nên đáp án của tôi là: ! 

Trương Viễn ở gần cửa nhất nghe thấy thế lập tức nhập mật khẩu vào, nhưng điều khiến mọi người hoảng sợ là, mật khẩu lại sai, và tốc độ nước thấm vào...

...Càng lúc càng nhanh!