“……Ồ?”
Giờ nghỉ trưa, tôi đang thư giãn trên sân thượng thì nhận được tin nhắn từ mẹ.
『Lúc về con mua ít rau với thịt nhé?』
Tuy là một tin nhắn ngắn gọn, nhưng tôi thường không từ chối lời nhờ vả của mẹ. Mẹ tôi quán xuyến việc nhà, còn bố thì bươn chải bên ngoài để vun vén cho gia đình... tôi có thể lớn lên thành người đàng hoàng như ngày hôm nay đều là nhờ cả vào công ơn dưỡng dục của hai bậc phụ huynh đáng kính ấy.
“……Nhưng mà…”
Tuy nhiên, có một vấn đề mỗi khi tôi được nhờ vả như thế này. Việc mua sắm theo lời mẹ thì không sao… nhưng một người có vẻ ngoài như tôi mà vào siêu thị thì kiểu gì cũng gây chú ý mà.
“Lần trước đi chợ, nhân viên thu ngân còn sợ chết khiếp nữa là…”
Không, thật sự, tôi không phải là loại người hay gây rắc rối. Chắc chắn nhân viên siêu thị cũng hiểu chuyện đó, nhưng việc họ giữ khoảng cách khi đi ngang qua tôi vẫn khiến tôi bận tâm… Thôi thì đành chịu vậy.
"Hừm hứm... đúng là vấn đề đau đầu quá mà."
“Cậu đang nghĩ gì mà cứ ‘hừm hứm’ mãi thế?”
“……Eh?”
Ngẩng mặt lên, tôi thấy Ayaka, rõ ràng trên sân thượng chỉ có mình tôi, cậu ấy ở đây từ lúc nào vậy? Bắt gặp ánh mắt của tôi, cô ấy khẽ bật cười rồi ngồi xuống ngay bên cạnh.
“Ayaka, cậu làm gì ở đây vậy?”
“Làm gì hả? Tớ muốn nói chuyện với Amato-kun chứ sao? Cậu xem, thời gian nghỉ ngơi của chúng ta bị làm phiền rồi còn gì.”
“Làm phiền… Nếu Tokui nghe thấy điều đó, cậu ta sẽ khóc đấy.”
“Sao lại khóc? Cậu ta tự mình hiểu lầm, tự tiện làm phiền thời gian của tớ mà.”
À… ra là cô ấy không có tình cảm gì với Tokui cả.
Biểu cảm của Ayaka khi nói chuyện rất căng thẳng, đáng sợ hơn bất cứ khi nào tôi từng thấy. Đáng sợ ở đây là so với cô ấy thường ngày, chứ với tôi thì chẳng đáng sợ chút nào.
(Mình nghĩ chắc cậu ta bị mắng một trận rồi… nên Tokui mới có vẻ mặt như vậy.)
Sau chuyện đó, khi tôi trở lại lớp, cậu ta đã lườm tôi một phát. Chỗ ngồi của tôi ở ngay đằng sau Tokui nên khi tôi đến gần, cậu ta lại lảng đi chỗ khác. Mà thôi, tôi cũng chẳng hứng thú gì với việc cậu ta bị ăn mắng nên chắc cũng không cần hỏi làm gì cả.
“Vậy, sao cậu lại lẩm bẩm ‘hừm hứm’ vậy?”
“Chuyện đó… à!”
Một ý tưởng tuyệt vời chợt lóe lên trong đầu tôi.
“Này Ayaka, nếu cậu không phiền thì…”
“Eh? Gì vậy?”
“Sau giờ học, cậu đi chợ cùng tôi được không?”
“Đi chợ? Ừm, được thôi.”
Đó là một lời đề nghị bất ngờ, nhưng Ayaka đã gật đầu đồng ý một cách dễ dàng. Tôi những tưởng cô ấy sẽ suy nghĩ một chút cơ … nhưng dù sao tôi cũng đã giải thích lý do rồi.
“Thì ra là vậy… Ahaha, đúng là có người sẽ sợ thật.”
“Đúng không? Nên tớ nghĩ nếu có một cô gái như Ayaka đi cùng, nhân viên siêu thị cũng sẽ không quá bận tâm đâu.”
“Tớ nghĩ cậu suy nghĩ quá nhiều rồi… nhưng được thôi, tớ sẽ đi cùng cậu.”
“Cảm ơn cậu nhiềuuuu!”
Ôi, may quá!
Thực ra dù không nhờ Ayaka tôi cũng định đi một mình, nhưng giờ thì tôi có thể chợ thoải mái hơn bao giờ hết.
“Ayaka có thể nói không cần, nhưng tôi cũng muốn làm gì đó để trả ơn cậu vì những lần trước… Cậu nghĩ xem mình muốn gì nhé.”
“Cảm ơn… hả?”
Ayaka đang trầm tư suy nghĩ thì chợt kêu “Ah!” một tiếng rồi tiến tới cúi sát mặt lại gần tôi … Tôi cố gắng giữ khoảng cách, nhưng Ayaka lại càng tiến sát hơn bằng cả cơ thể của mình.
“N… nè, cậu gần quá rồi đấy.”
“Có sao đâu, chừng này là được rồi mừ.”
Không, được thế quái nào mà được …
Ayaka đã nghĩ ra chuyện gì vậy?
“Ngay bây giờ, tớ có thể yêu cầu cậu được không?”
“Nếu là việc có thể làm ngay bây giờ thì được thôi.”
“Có thể làm được… Việc rất đơn giản thôi!”
“Là chuyện gì vậy?”
“……Xoa đầu tớ đi.”
…Muốn tôi xoa đầu á?
Tôi mở to mắt ngạc nhiên trước yêu cầu không lường trước được, nhưng Ayaka đã nhắm mắt chờ đợi. Tôi lưỡng lự một hồi, nhưng rồi nghĩ nếu cậu ấy đã muốn thế thì ... tôi bèn khẽ đưa tay ra…
“……………”
Điều đầu tiên tôi nghĩ đến khi đặt tay lên đầu Ayaka là mái tóc của cô ấy rất mượt. Mái tóc mềm mượt đến mức không thể nào bị rối vào ngón tay, chỉ nhìn thôi cũng biết cô ấy chăm sóc mái tóc của mình vô cùng cẩn thận, nhưng thật không ngờ lại đến tận mức này… Mà, thành thật mà nói, đây là lần đầu tiên tôi chạm vào tóc con gái đấy.
“……Ehehe, tớ luôn muốn được như thế này này.”
“Vậy à…”
“Sao Amato-kun lại đỏ mặt dữ vậy?”
“Đương nhiên là đỏ mặt rồi… Hơn nữa, xoa đầu con gái như thế này vốn dĩ không phải là việc nên làm đâu.”
“Đúng là vậy, nhưng cậu đâu có tự ý làm đâu? Là tớ muốn thế mà.”
Đúng thật là … từ nãy đến giờ tôi cứ bị cô ấy làm cho mất bình tĩnh. Tuy nhiên, tôi cũng cảm thấy lạ lẫm với cảm giác xoa đầu con gái, và cái cảm giác dễ chịu gây nghiện đó khiến tôi không muốn rời tay ra chút nào.
“Nói sao nhỉ, cảm giác rất thích.”
“Thật sao? Tớ vui quá.”
“Khác hẳn với mái tóc rễ tre của tôi.”
“Đó cũng là một nét cool ngầu mà? Tớ thấy rất hợp với Amato-kun đấy.”
Thôi, giờ thì tôi không thể nghĩ ra kiểu tóc nào khác ngoài kiểu này nữa. Sau đó, tôi tiếp tục xoa đầu cô ấy một lúc, và khi tôi rời tay ra, Ayaka có vẻ mặt tiếc nuối… Thực sự, so với lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện, cô ấy đã trở nên tươi tắn hơn rất nhiều.
Khi tôi kể với cô ấy về chuyện đó, cổ trả lời rằng chỉ khi ở trước mặt tôi thì mới như vậy.
“Tớ chỉ đối xử như thế này với mình Amato-kun thôi đấy? Cậu thấy rồi đó, như lúc đối mặt với Nakazato-kun chẳng hạn... Tớ của thường ngày sẽ lập tức co rúm lại, chẳng thể nói được lời nào như thế đấy”
“……………”
“Nghĩ vậy thì tớ thấy thật sự kỳ lạ… một cảm giác thật khó hiểu … Nhưng mà, việc có thể tiếp xúc với Amato-kun mà không hề sợ hãi như thế này quả là một sự thay đổi tốt với bản thân, và tớ thấy rất vui.”
“……Cậu có thể nói những lời vô sỉ đó mà không thấy xấu hổ sao?”
“Hoàn toàn không hề. Có gì mà phải xấu hổ chứ?”
Haiya, đây là lúc tôi bị trêu chọc ngược lại rồi…
Tôi ho khan một tiếng thật to để không bị Ayaka nắm quyền chủ động, nhưng cô ấy lại bật cười… À, ừm, tôi đành phải thừa nhận thôi.
Tôi chắc chắn không thể thắng được con gái!
“……Haizz.”
“Ah, xin lỗi Amato-kun.”
“Không cần xin lỗi! Càng làm tớ thêm thảm hại thôi!”
Nhưng… nghĩ lại thì, việc tôi phản ứng mạnh mẽ như thế này cũng chỉ khi ở bên Ayaka thôi… Cũng thật kỳ lạ ha…
Chắc vì chúng tôi đã nói chuyện khá lâu, giờ nghỉ trưa cũng sắp kết thúc rồi. Sau khi hẹn địa điểm gặp nhau sau giờ học, tôi chợt nhớ ra và nói với Ayaka.
“Nè Ayaka.”
“Ừm?”
“Tôi cũng rất vui vì chúng ta đã trở nên thân thiết như thế này. Nên nếu cậu gặp khó khăn gì, hay có điều gì đó khó nói với người khác, hãy cứ dựa vào tôi nhé.”
“Amato-kun…”
“Đừng ôm đồm mọi thứ như nữ chính trong mấy bộ truyện tranh mà Ayaka hay đọc, mà hãy dựa vào tôi… Được chứ?”
“……Vâng!”
Ayaka mỉm cười gật đầu trước lời nói của tôi.
▼▽
Sau giờ học, Ayaka đi chợ cùng tôi đúng như đã hẹn. Khi tôi vào siêu thị một mình, mọi người cứ nhìn tôi chằm chằm, ngay cả khi có Ayaka ở bên cạnh, điều đó cũng không thay đổi… Tuy nhiên, khi thanh toán, nhờ có cô ấy mà nhân viên cũng không còn vẻ mặt căng thẳng như trước nữa.
“Tôi… đúng là có thể bị xem là bất lương, nhưng chẳng phải tôi tốt hơn nhiều so với những kẻ gây rối ngoài xã hội sao?”
“Àh ~… Sao nhỉ?”
Này, chỗ đó đáng lẽ cậu phải gật đầu đồng ý chứ!
Tôi nhìn Ayaka với ánh mắt đủ để khiến người ta khiếp sợ, nhưng cô ấy vẫn không hề nao núng mà chỉ mỉm cười.
“Với những người không biết Amato-kun… chính xác hơn là không biết con người thật của cậu, thì chắc là đáng sợ đấy nhỉ? Ngay cả khi học bài cùng tớ, ánh mắt sắc như dao của cậu có thể giết mấy người được ấy chứ.”
“Hả? Khoan đã… Ý cậu là ngay cả trong giờ học cũng trông như vậy sao…?”
Thế ra, lý do giáo viên cứ tránh ánh mắt của tôi là vậy sao… Nè Ayaka, làm ơn nhìn thẳng vào mắt tôi mà phủ nhận đi… Nè Ayaka!
“…Tớ từng nghe thầy giáo lẩm bẩm rằng không được chọc giận Amato-kun.”
Tôi không muốn nghe điều đó chút nào…!
“…Thôi bỏ đi. Dù sao thì hôm nay cũng cảm ơn cậu nhé Ayaka.”
“Không có gì đâu, tớ cũng rất vui mà. Nhưng cậu lại đưa tớ về nhà rồi.”
“Trời đã tối rồi mà… Dù cậu nói không sao thì tôi cũng đã đưa cậu đến đây rồi.”
“Ừm… cảm ơn cậu nha~”
Tôi nói “Chào nhé” rồi quay lưng đi, nhưng Ayaka lại gọi tôi lại.
“Nè, Amato-kun! Thứ bảy này cậu có rảnh không…?”
“Thứ bảy? Thứ bảy tôi là ngày đi tập gym mất rồi.”
“Tập gym à… Tớ đi cùng được không!?”
“Eh? À ừm… được chứ?”
Tuy có hơi đột ngột, nhưng kế hoạch ban đầu của tôi đã có thêm Ayaka.
Mà khoan đã nào...? Chuyện này... chẳng phải là cái mà người ta hay gọi là hẹn hò cuối tuần sao...
