Mùa đông bất tận, xứ mộng vỡ tan

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Cho Đến Khi Anh Tìm Được Bạn Gái Thật Sự, Thì Thử Với Em Trước Nhé (LN)

(Đang ra)

Cho Đến Khi Anh Tìm Được Bạn Gái Thật Sự, Thì Thử Với Em Trước Nhé (LN)

Aritake Hoeru

Giờ đây, câu chuyện về một thanh xuân nguy hiểm nhất chính thức được bắt đầu.

3 3

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

40 1956

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

282 1783

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

455 13596

Oneshot - Chương mở đầu

“Xin lỗi… Tớ thực sự xin lỗi…”

Đêm hôm nay bỗng nhiên lạnh đến lạ thường.

Giọng nói nghẹn ngào xen lẫn tiếng nấc ấy vọng xuống từ trên cao, tựa như những bông tuyết rơi lả tả.

Đừng nói là gượng dậy, đến sức lực để run rẩy tôi cũng không còn. Cái lạnh như thấm vào tận xương tủy. Lớp tuyết mỏng trên mặt đất tan ra, khiến nước lạnh ngấm dần vào áo khoác.

Kỳ lạ thay, dù bị đâm nhưng tôi chẳng còn thấy đau đớn gì nữa. Như rơi vào ảo giác, tôi cảm tưởng mình đang ở trên cao, tách rời khỏi xác mà nhìn thân thể nằm gục dưới đất. Còn não bộ thì cứ liên tục gióng lên những hồi chuông báo tử: Cứ thế này thì mình chết mất.

Vào thời khắc cận kề cái chết nhất trong suốt mười bảy năm cuộc đời, thanh âm bám riết lấy màng nhĩ tôi không phải lời xin lỗi vọng xuống từ trên cao, mà là bản nhạc vui tươi đến ngớ ngẩn của lễ diễu hành đêm. Chỉ cách đây vài phút đi bộ, có lẽ mấy tên mặc mascot kia đang làm trò cười cho mọi người, chẳng hay biết rằng tôi đang hấp hối.

“Tớ xin lỗi… tớ xin lỗi…”

Những lời xin lỗi ấy cứ lặp đi lặp lại.

Gồng chút sức mọn còn lại, tôi cố gắng lắm mới quay được đầu. Bị mây mù che phủ, mặt trăng chỉ còn là một vệt sáng mờ mờ. Bầu trời hiện ra trước mắt chẳng có lấy một vì sao.

Bất chợt từ đâu, một bông tuyết rơi vào mắt tôi. Cái lạnh buốt giá khiến tôi nhắm nghiền mắt lại. Vừa hé mở đôi mi, tôi thấy chủ nhân của giọng nói đang cúi xuống nhìn mình.

Cho đến tận bây giờ, tôi mới tự hỏi.

Tại sao, tại sao tôi lại bị đâm thế này?

Tôi nào có gây thù chuốc oán gì với ai đâu. Mọi chuyện xảy ra đột ngột quá, thật chẳng thể hiểu nổi… Nhưng còn đâu thời gian mà nghĩ ngợi, tôi cảm nhận được ngọn lửa sinh mệnh trong mình đang dần tàn lụi. Dẫu vậy, tôi chẳng thể cử động, chẳng thể cất tiếng, chẳng thể làm được gì.

“Nghe này, Kashio-kun…”

Rốt cuộc, cô ta cũng thôi nói lời xin lỗi.

Thắc mắc không biết cô muốn nói gì, tôi dồn hết sự tập trung vào đôi tai. Dù có phải chết đi chăng nữa, tôi cũng phải biết lý do tại sao mình bị đâm mới được.

Giọng như vừa khẩn thiết van nài, lại vừa ăn năn hối cải, cô cất lời:

“Làm ơn… hãy cứu Asebi-chan…” 

Rồi sau đó, tôi lại ngất đi lần nữa.