Mùa đông bất tận, xứ mộng vỡ tan

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Oneshot - Chương mở đầu

“Xin lỗi… Tớ thực sự xin lỗi…”

Đêm hôm nay bỗng nhiên lạnh đến lạ thường.

Giọng nói nghẹn ngào xen lẫn tiếng nấc ấy vọng xuống từ trên cao, tựa như những bông tuyết rơi lả tả.

Đừng nói là gượng dậy, đến sức lực để run rẩy tôi cũng không còn. Cái lạnh như thấm vào tận xương tủy. Lớp tuyết mỏng trên mặt đất tan ra, khiến nước lạnh ngấm dần vào áo khoác.

Kỳ lạ thay, dù bị đâm nhưng tôi chẳng còn thấy đau đớn gì nữa. Như rơi vào ảo giác, tôi cảm tưởng mình đang ở trên cao, tách rời khỏi xác mà nhìn thân thể nằm gục dưới đất. Còn não bộ thì cứ liên tục gióng lên những hồi chuông báo tử: Cứ thế này thì mình chết mất.

Vào thời khắc cận kề cái chết nhất trong suốt mười bảy năm cuộc đời, thanh âm bám riết lấy màng nhĩ tôi không phải lời xin lỗi vọng xuống từ trên cao, mà là bản nhạc vui tươi đến ngớ ngẩn của lễ diễu hành đêm. Chỉ cách đây vài phút đi bộ, có lẽ mấy tên mặc mascot kia đang làm trò cười cho mọi người, chẳng hay biết rằng tôi đang hấp hối.

“Tớ xin lỗi… tớ xin lỗi…”

Những lời xin lỗi ấy cứ lặp đi lặp lại.

Gồng chút sức mọn còn lại, tôi cố gắng lắm mới quay được đầu. Bị mây mù che phủ, mặt trăng chỉ còn là một vệt sáng mờ mờ. Bầu trời hiện ra trước mắt chẳng có lấy một vì sao.

Bất chợt từ đâu, một bông tuyết rơi vào mắt tôi. Cái lạnh buốt giá khiến tôi nhắm nghiền mắt lại. Vừa hé mở đôi mi, tôi thấy chủ nhân của giọng nói đang cúi xuống nhìn mình.

Cho đến tận bây giờ, tôi mới tự hỏi.

Tại sao, tại sao tôi lại bị đâm thế này?

Tôi nào có gây thù chuốc oán gì với ai đâu. Mọi chuyện xảy ra đột ngột quá, thật chẳng thể hiểu nổi… Nhưng còn đâu thời gian mà nghĩ ngợi, tôi cảm nhận được ngọn lửa sinh mệnh trong mình đang dần tàn lụi. Dẫu vậy, tôi chẳng thể cử động, chẳng thể cất tiếng, chẳng thể làm được gì.

“Nghe này, Kashio-kun…”

Rốt cuộc, cô ta cũng thôi nói lời xin lỗi.

Thắc mắc không biết cô muốn nói gì, tôi dồn hết sự tập trung vào đôi tai. Dù có phải chết đi chăng nữa, tôi cũng phải biết lý do tại sao mình bị đâm mới được.

Giọng như vừa khẩn thiết van nài, lại vừa ăn năn hối cải, cô cất lời:

“Làm ơn… hãy cứu Asebi-chan…” 

Rồi sau đó, tôi lại ngất đi lần nữa.