Một Ngày Của Tôi Có 48 Giờ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1493

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 689

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

110 264

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

338 1135

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1590 6181

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

104 310

Tập 05 : Cánh buồm đen - Chương 90 : “Không Bán”

Wilton nhìn nữ thương nhân, mỉm cười đầy ẩn ý:

“Thế nào, cô không muốn lấy lại mấy món hàng này à?”

Karina vẫn mím chặt môi, không nói một lời.

“Không sao cả.” Wilton nhún vai, giọng điệu ôn hòa một cách đáng sợ. “Chúng ta đều là người văn minh, sẽ không ép cô giao dịch đâu, thưa quý cô.”

Hắn phất tay, lập tức có hai gã thủ hạ lôi một thủy thủ trẻ của Vi Phong lại gần, trói chặt vào một cây cọc được đóng sẵn trên bãi cát.

Wilton nhai nốt miếng táo, vứt lõi xuống đất, rồi hờ hững lau tay lên áo, sau đó lại rút ra con dao găm quen thuộc, chậm rãi bước đến trước người bị trói.

Karina cảm thấy một dự cảm xấu trào lên trong lòng.

“Ngươi định làm gì?” Cô lạnh giọng hỏi.

“Cô biết không…” Wilton mân mê con dao “Từ nhỏ tôi đã rất tò mò về cấu tạo cơ thể con người.”

Lưỡi dao nhẹ nhàng rạch áo của cậu thiếu niên khuôn mặt non nớt lấm tấm tàn nhang, trông chừng chỉ mới mười sáu, mười bảy. Karina nhận ra cậu Booker, cậu bé được chú giới thiệu giới thiệu lên tàu. Booker luôn là cậu bé vui tươi, miệng cười không dứt… nhưng giờ đây, trong mắt cậu chỉ còn lại sự kinh hoàng.

Đặc biệt là khi con dao lạnh ngắt chạm vào da thịt, lướt từ ngực xuống bụng.

“Ngươi muốn gì?!” Karina giận dữ gắt lên.

Wilton bật cười, dừng dao lại ở vùng bụng dưới của Booker.

“Giống như tôi đã nói: Tôi chỉ muốn có một cuộc giao dịch công bằng, cô tình tôi nguyện.”

Ánh mắt Karina như muốn phun ra lửa, nhưng cô biết mình không có quyền nổi giận hiện tại, cô đơn độc đối mặt với hai trăm gã hải tặc vũ trang cùng hai tàu chiến, còn cô chỉ là một người, đi cùng là gã khuân vác từng đưa tin cho cô.

Cuối cùng, sau một hồi lặng thinh, cô hít sâu một hơi, giọng khản đặc:

“Ngươi muốn bao nhiêu tiền?”

“Đó, đáng lẽ nên nói từ đầu.” Wilton cười khẩy, thu dao lại.

Mọi người còn chưa kịp thở phào thì bất ngờ ánh thép lóe lên con dao găm trong tay hắn lao thẳng vào bụng Booker.

“Á——!”

Tiếng hét thất thanh vang lên, còn Wilton thì ánh mắt lấp lánh phấn khích như một đứa trẻ lần đầu mở được món đồ chơi yêu thích. Hắn không dừng tay, mà lại siết chặt chuôi dao, từ từ rạch một đường dọc từ rốn lên trên, máu tươi phun ra thành dòng.

Karina chưa bao giờ tận mắt chứng kiến cảnh tượng tàn nhẫn như thế. Cô bị nỗi sợ bao trùm, tay run rẩy che miệng, sắc mặt trắng bệch.

Hồi nhỏ, cô từng nghe nhiều câu chuyện kinh dị về hải tặc những con thú hoang dã bị thế giới văn minh gán cho đủ thứ tội ác. Nhưng khi thật sự đến Nassau, cô lại thấy hải tặc không hề giống những gì từng nghe: Họ cũng là người, có lý lẽ, có cảm xúc, và đôi khi còn đầy phong độ như Trương Hằng.

Cho đến khi Wilton xuất hiện.

Hắn giống như ác mộng bước ra từ những truyền thuyết tồi tệ nhất.

Wilton lùi lại hai bước, nghiêng đầu ngắm nhìn cái xác rách toạc bụng, cười thích thú:

“Thú vị thật. Cô biết không? Dù bị mổ bụng, con người vẫn chưa chết ngay đâu.”

Karina nhìn hắn bằng ánh mắt như thể nhìn thấy một con quái vật. Giọng cô run run:

“Ta... ta đã đồng ý với điều kiện của ngươi rồi.”

“Đúng vậy.” Wilton gật đầu, nhận lấy chiếc khăn từ tay thuộc hạ rồi thong thả lau máu trên dao “Nhưng thằng nhóc này... là hàng không bán. Dù sao ngoài kiếm tiền, tôi cũng cần chút... giải trí.”

Cùng lúc đó, tiếng rên rỉ của Booker mỗi lúc một yếu ớt, còn nụ cười của Wilton thì trở nên rét lạnh đến rợn người.

Hắn ngẩng đầu:

“Yên tâm, tôi không ép giá đâu. Một nô lệ da đen khỏe mạnh giờ tầm năm đồng vàng, mấy thủy thủ có kinh nghiệm này ta tính mười đồng một người, đội trưởng thì nhân đôi. Cô có ba mươi hai người à, không, bây giờ là ba mươi mốt tổng cộng ba trăm hai mươi đồng vàng.”

Karina cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng cô vẫn run:

“Hiện tại ta không mang theo nhiều tiền đến thế.”

Wilton chép miệng:

“Thật rắc rối. Tôi đã ra cái giá quá ưu đãi rồi, chẳng thể rẻ hơn đâu. Nhưng thôi, nếu cô không đủ tiền, tôi có thể cho cô mua một nửa.”

Hắn cười đầy ác ý:

“Cô có thể đích thân chọn người mình muốn mua. Thế không phải rất tuyệt sao? Những kẻ được cô cứu sẽ biết ơn, trung thành với cô hơn. Còn những kẻ cô bỏ lại...” hắn dừng một nhịp “...tôi sẽ ‘giải quyết’ giúp. Miễn phí.”

“Không được. Ta muốn tất cả. Không được thiếu một người!” Karina nghiến răng.

Wilton nhướng mày, lắc đầu:

“Cô đưa bao nhiêu tiền, tôi giao bấy nhiêu người. Không có ngoại lệ.”

Karina nắm chặt tay, cảm giác uất hận lẫn nhục nhã dâng lên tận đỉnh đầu: Con tàu của cô bị cướp, thuộc hạ bị bắt, kẻ địch còn ngang nhiên giết người mình ngay trước mặt, và giờ cô lại phải khom lưng cầu xin mua lại người của mình như mua súc vật ngoài chợ.

“Ta không có vàng mặt, nhưng còn bất động sản ở các thuộc địa. Cho ta thời gian, ta sẽ gom đủ tiền.”

Wilton sờ cằm, tỏ vẻ suy nghĩ, rồi tiến tới gần Karina.

Hắn dùng đầu mũi dao găm khẩy nhẹ một lọn tóc của cô, cúi xuống ngửi.

Karina nổi da gà khắp người. Sau cảnh tượng vừa rồi với Booker, không ai biết tên điên này sẽ làm gì tiếp theo. Cô chỉ dám nhắm mắt đứng yên, cầu mong ác mộng này sớm kết thúc.

Một lúc sau, cô nghe thấy giọng nói u ám vang lên bên tai:

“Chúng tôi mới đến Nassau, nơi này còn xa lạ... mà cũng đang cần một người dẫn đường. Hay là cô làm hướng dẫn viên cho chúng tôi, tôi sẽ chấp nhận đề nghị của cô.”

Karina trừng mắt nhìn hắn, phẫn nộ:

“Ngươi coi ta là gì? Một kỹ nữ hạ tiện trong tửu quán chắc?!”

Wilton nhún vai:

“Cũng chẳng sao. Con gái non nớt thì lại càng có vị riêng. Biết đâu... nếu cô làm tôi hài lòng, tôi còn ‘thưởng’ luôn cả con tàu cho cô nữa.”

Cả người Karina run bần bật cô không rõ đó là vì phẫn nộ hay kinh hãi.

Nhưng đúng lúc cô tưởng như mọi hy vọng đều vụt tắt, thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau Wilton:

“Ta nghĩ cô ấy không thích người khác đứng gần đến thế.”