Một Ngày Của Tôi Có 48 Giờ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

17 37

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

181 313

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

335 1133

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

495 25813

Tập 04 : Đấu giá - Chương 08 : Flaubert và Giáo Sư

【Đang xác thực danh tính người chơi…】

【Xác thực hoàn tất, người chơi số hiệu 07958 là người sở hữu thư mời, đang kết nối đến bản sao phụ…】

【Kết nối hoàn tất Bản sao hiện tại: Buổi đấu giá (Đặc biệt)】

“Không có bối cảnh cốt truyện cho vòng chơi này, và sẽ không tính vào số vòng chính thức.”

【Mục tiêu nhiệm vụ: Không có】

【Chế độ: Nhiều người】

【Tốc độ thời gian: 2】(1 giờ trong thế giới thực tương đương 4 giờ trong trò chơi, sau 1 giờ người chơi sẽ bị buộc phải quay trở lại thế giới thực)

“Lưu ý thân thiện: Trò chơi sẽ bắt đầu sau năm giây nữa, hãy sẵn sàng.”

……

Trương Hằng mở mắt, nhận ra mình đang đứng trên boong của một con tàu du lịch xa hoa. Cậu mặc một bộ lễ phục đuôi tôm màu đen, cắt may hoàn hảo, trên ngực đeo bảng tên in số hiệu người chơi và điểm đăng ký trò chơi.

Cậu cúi nhìn cổ tay ngôi sao biển vẫn ở đó. Thời gian hiện tại là 22:00, tức là đến 23:00 buổi đấu giá sẽ kết thúc. Cậu không cần lo lắng chuyện bug thời gian sẽ gây ra sự cố nào nữa.

Khác hẳn các vòng chơi trước, bản sao lần này không tiềm ẩn nguy hiểm, nên tâm trạng cậu cũng nhẹ nhàng hơn hẳn. Cậu liếc mắt quanh boong tàu, tình hình không khác mấy so với ở điểm đăng ký có thể nhìn thấy người chơi khác xung quanh, nhưng chẳng thể nào nhớ được gương mặt họ.

“Ủy ban trò chơi có vẻ rất nghiêm túc trong việc bảo vệ danh tính người chơi.” Cậu thầm nghĩ. “Từ một góc độ khác, cũng cho thấy… mối quan hệ giữa các người chơi không phải lúc nào cũng hòa thuận.”

“Lần đầu tham gia đấu giá à?” một giọng nói vang lên sau lưng.

Trương Hằng quay đầu lại, thấy một gã đàn ông thấp bé đứng đó. Gã chìa ra một tấm danh thiếp cái tên “Đinh Tứ” in trên đó rõ ràng là giả.

Gã nhún vai: “Thời buổi này loạn lắm. Lúc nào cũng có mấy kẻ điên phá luật, nên ai cũng phải thận trọng thôi.”

“Ý ông là sao?”

“Cậu chắc là người mới.” Gã đàn ông thấp bé nói “Trước đây, bầu không khí giữa các người chơi rất thân thiện. Cùng thành phố thì hay trao đổi thông tin liên lạc với nhau. Ai sống sót qua từng vòng trò chơi cũng biết chuyện đó khó nhằn ra sao, nên mọi người sẵn sàng hỗ trợ nhau. Nhưng rồi mấy tên tâm thần bắt đầu lợi dụng thông tin ấy để săn lùng người khác, biến tình hình thành một cơn ác mộng. Từ đó, ai cũng phải giấu kỹ danh tính. Tôi nghe nói, đợt đấu giá cuối năm này số lượng tham dự còn giảm mạnh.”

“Săn lùng?” Trương Hằng liếc xuống danh thiếp, thấy chức danh “Liên lạc viên khu Hoa Bắc Thương hội Flaubert”.

“Đúng vậy. Có kẻ phát hiện ra, nếu hạ được người chơi khác thì không chỉ lấy được đạo cụ mà còn cướp được điểm trò chơi của họ. Kể từ đó, tình hình cứ ngày một căng hơn.”

“Ủy ban không can thiệp à?”

“Về nguyên tắc, miễn là không để người ngoài biết về trò chơi thì ủy ban không can thiệp. Mà hình như họ cũng đang bận rối rắm chuyện gì đó…” Đinh Tứ hạ thấp giọng, bỏ lửng câu. Hiển nhiên gã không muốn đào sâu thêm chủ đề này. Gã nhanh chóng đổi giọng: “Cậu đến buổi đấu giá là muốn tìm mua đạo cụ đúng không? Nếu điểm không đủ, có thể cân nhắc qua chỗ chúng tôi.”

“Ý ông là… thương hội cũng bán điểm sao?”

“Cậu đúng là gà non rồi.” Gã cười “Không chỉ Flaubert, nhiều thương hội cũng cung cấp dịch vụ này. Có thể mua điểm trực tiếp, nhưng tôi không khuyên cậu làm vậy. Vì dịp đấu giá, tỷ giá đang cao lắm 42.000 tệ đổi được 1 điểm, trong khi ngày thường chỉ cần khoảng 37.000 thôi. Cách hay hơn là dùng đạo cụ thế chấp. Chúng tôi sẽ định giá và giải ngân ngay.”

“Cảm ơn, nếu cần tôi sẽ liên hệ.” Trương Hằng lịch sự bỏ danh thiếp vào túi.

Gã Đinh Tứ cười, thái độ không hề vội vã: “Còn khoảng một tiếng rưỡi nữa mới bắt đầu đấu giá. Cậu có thể đi dạo một vòng. Trên tàu cũng thú vị phết: tầng một có sòng bạc, rạp phim, phòng chơi game; tầng hai có biểu diễn, buffet; tầng ba thì là khu giao lưu của các hội nhóm nếu thích thì ghé thử xem.”

Cậu gật đầu cảm ơn, đây là lần đầu tiên cậu bước chân vào vòng tròn thực sự của những người chơi. Theo lời Đinh Tứ, phần lớn người chơi đều giấu kín thân phận ngoài đời để tránh rắc rối. Có lẽ chỉ những sự kiện quy mô lớn như thế này mới quy tụ được đông đảo như vậy.

Ngoài chuyện mua bán đạo cụ, ai cũng tranh thủ sự kiện để làm thêm một vài “phi vụ” khác. Như thương hội Flaubert chẳng hạn họ không chỉ bán, đổi và cho vay điểm trò chơi mà còn nhận ký gửi đạo cụ và chế tạo vật phẩm đặc biệt. Đặc biệt cái sau thường rẻ hơn từ 20–30% so với giá ở điểm trò chơi, và dĩ nhiên họ cũng tận dụng buổi đấu giá để quảng bá thương hiệu.

Trương Hằng chưa vội lên tầng ba. Cậu dạo quanh boong tàu, nhận thêm vài tấm danh thiếp đều là từ các tổ chức thương mại hướng đến người chơi. Mỗi nơi lại chuyên về một lĩnh vực khác nhau, giá cả thì loạn xạ, nhưng tất cả đều rẻ hơn so với mua tại điểm trò chơi. Dĩ nhiên, rẻ thì rủi ro cũng cao hơn. Trong số đó, Flaubert xem ra là đáng tin cậy nhất có lịch sử lâu đời và danh tiếng tốt trong cộng đồng người chơi.

Cậu nhét hết danh thiếp vào túi, sau đó đi thang máy lên tầng ba nơi náo nhiệt nhất trên cả con tàu.

Khi cậu đẩy cửa bước vào, trên sân khấu đang có một người thuyết trình về cách tối ưu hóa việc tích lũy điểm trò chơi. Cậu chọn một chỗ hàng ghế sau và ngồi xuống lắng nghe. Nhưng chẳng biết có phải ảo giác không mỗi lần diễn giả sắp chạm đến trọng tâm thì y lại lái sang chủ đề khác.

Người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh lắc đầu: “Toàn mớ nhảm nhí. Cách kiếm điểm là bí mật sống còn của mỗi hội nhóm, chả ai chịu tiết lộ đâu. Mục đích thật sự chỉ là để câu người.”

Vừa nói, ông ta chìa tay ra: “Gọi tôi là Giáo sư.”

Trương Hằng khẽ nhướng mày.

“Đừng hiểu nhầm, chỉ là biệt hiệu thôi. Dùng số hiệu gọi nhau nghe mất lịch sự quá. Ở đây ai cũng chọn biệt danh hoặc tên giả cả.”

“Simon.” Trương Hằng bắt tay đáp lễ.

“Chào mừng đến với trò chơi, Simon.” Cái bắt tay của Giáo sư mạnh mẽ, dứt khoát. “Mà lạ thật, không thấy đồng đội của cậu đâu.”

“Đồng đội?”

Vẻ mặt Giáo sư có chút kỳ quái: “Cậu đúng là lính mới rồi. Trong thư mời đầu tiên ghi rõ mà mỗi vòng chơi đều có mức độ không thể đoán định cao. Người chơi được khuyến khích lập đội để tăng khả năng sống sót.”