Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 5 - Chương 8: Bị hơi nóng của lẩu làm bỏng (Cầu nguyệt phiếu nhé)

Bạch Vị Nhiên bất giác nghĩ thầm——con gái là một sinh vật kỳ diệu, như tuyết rơi hoa nở, mỗi ngày một vẻ.

Manh Manh nhanh chân chạy về phía anh, cả khuôn mặt ánh lên niềm vui. Anh bất giác đưa tay ra, định nắm lấy bàn tay nhỏ đang chìa về phía mình, nhưng cô gái tóc trắng lại đột ngột phanh gấp trước mặt anh, nheo mắt cười tinh ranh, nụ cười vẫn mang nét tinh nghịch ngày nào. Sau đó, cô vỗ nhẹ lên chiếc váy nhỏ, nghiêng đầu cười nhìn anh, dáng vẻ toát lên một sự tao nhã tự tại khó tả.

Manh Manh tất nhiên sẽ trở nên tao nhã, ngày nào cô cũng ở bên một đại tiểu thư thực thụ như Tần Nịnh, tai nghe mắt thấy, bất giác từng cử chỉ, hành động đều mang theo nét mềm mại của một người phụ nữ nhỏ.

Bạch Vị Nhiên bất giác mỉm cười trước dáng vẻ của cô, nhưng rồi nhận ra mình không nên cười, bèn lập tức thu lại nụ cười, nghiêm mặt.

Sau khi rời nhà, Manh Manh không tìm đến bất kỳ ai mà anh biết. Bạch Vị Nhiên hỏi cô rốt cuộc đang ở đâu, Manh Manh chỉ lảng sang chuyện khác, nói rằng cô rất ổn, mọi thứ đều ổn, mỗi ngày còn có thể đúng giờ nhắn tin, gọi điện cho anh.

Chỉ là nhất quyết không chịu nói cho anh biết bạn của cô là ai, và hiện đang ở đâu.

Anh vừa nghiêm mặt, Manh Manh cũng thu lại nụ cười, chắp tay sau lưng, mở to mắt nhìn anh.

“Bạch Vị Nhiên, anh lại giận rồi à?”

“…Sao anh cứ thích giận dỗi thế nhỉ?”

“Em còn biết đường về à?” Bạch Vị Nhiên vừa thốt ra câu này đã có chút hối hận.

Khoan, lời này của anh nghe như phụ huynh… nhưng anh cũng đâu phải phụ huynh của Manh Manh, vậy thì là gì chứ?

Manh Manh đọc được sự hối hận trong mắt anh, “ê hê” một tiếng, lại sáp đến gần hơn.

“Vì ở nhà đợi em nên anh thấy cô đơn sao? Bạch Vị Nhiên?”

“Không có, tôi thích yên tĩnh.”

Manh Manh chẳng thèm để ý, đi một vòng quanh người anh, hừ một tiếng.

“Lần này để anh biết Manh Manh trước đây ở nhà đợi anh buồn đến thế nào!”

Manh Manh vòng ra sau lưng Bạch Vị Nhiên, còn đưa ngón trỏ chọc vào xương sống anh.

Đúng là chọc vào xương sống theo nghĩa đen.

Xa nhau ba ngày, phải nhìn bằng con mắt khác, Bạch Vị Nhiên vậy mà lại có cảm giác đuối lý trước Manh Manh.

“Muộn thế này rồi, sao em còn chạy ra ngoài?” Anh đổi chủ đề.

“Nguy hiểm lắm đấy.”

“Muộn thế này rồi, sao anh còn chạy ra ngoài? Tag Bạch Vị Nhiên!” Manh Manh bắt chước giọng điệu của anh, còn tự thêm đất diễn.

“Nguy hiểm lắm đấy!”

“Đừng quậy nữa, muộn thế này rồi, một cô gái như em ở ngoài không tốt đâu, mau về đi, anh đưa em về.”

“Đừng quậy nữa, muộn thế này rồi, một chàng trai như anh ở ngoài không tốt đâu, mau về đi, em đưa anh lên lầu!”

“Em nhất định phải quậy với anh như thế phải không?” Bạch Vị Nhiên khiển trách, nhưng giọng điệu lại không có bao nhiêu nghiêm khắc.

Manh Manh lấy tay che miệng cười khúc khích.

Xa nhau một khoảng cách, xa nhau một thời gian, giờ gặp lại, cô càng nhìn rõ con người Bạch Vị Nhiên hơn.

Thái độ của Bạch Vị Nhiên đối với cô và đối với Bạch Thi Mạt rất giống nhau, đều vô cùng cưng chiều.

Sự cưng chiều này gần như cho phép cô buông thả không có giới hạn, dù Bạch Vị Nhiên không nhận ra, nhưng chỉ cần cô chạm đến giới hạn, rồi ăn vạ ngay trên lằn ranh đó, lăn lộn giãy đành đạch, giới hạn của Bạch Vị Nhiên sẽ lại vì cô mà lùi về sau một chút.

Nói Bạch Vị Nhiên đối với cô cũng giống như đối với em gái, trông thì có vẻ vậy, nhưng về mặt logic lại có một lỗ hổng rất lớn.

Cô đâu phải em gái ruột của Bạch Vị Nhiên.

Vậy tại sao Bạch Vị Nhiên lại đối tốt với cô như với Thi Mạt chứ?

Một người bao che cho người nhà như Bạch Vị Nhiên——

Khi đã nghĩ thông suốt điểm này, Manh Manh lập tức vui vẻ trở lại.

Đối với Bạch Vị Nhiên mà nói, cô là một sự tồn tại khác biệt.

Giống như Bạch Vị Nhiên đã nói, mỗi người đều có điểm tốt riêng, mà cô chỉ chăm chăm nhìn vào sự tốt đẹp của Bạch Vị Nhiên dành cho chị Hạ, điều đó không có ý nghĩa gì, bởi vì Bạch Vị Nhiên cũng có một kiểu tốt đẹp khác dành cho cô.

“Vậy không quậy với anh nữa.” Cô chắp tay sau lưng, nghiêm túc đứng thẳng một cách đáng yêu.

“Hi hi, vì em đói rồi, muốn tìm Bạch Vị Nhiên cùng ăn khuya, vừa hay đi đến dưới lầu nhà anh, thấy Bạch Vị Nhiên không nhìn đường mà lại ngắm trời đi tới.”

Thực tế đúng là như vậy, cô vừa nhận được khoản hoa hồng đầu tiên từ việc livestream, vui đến không kìm được, chỉ gọi điện cho anh thôi là không đủ, phải chạy đến gặp anh.

Cô bé loli ngẩng đầu, ra vẻ cao cao tự tại như một phú bà.

“Em mời anh ăn khuya, Bạch Vị Nhiên!”

××

Kế hoạch ăn mì của Bạch Vị Nhiên phá sản, đổi thành lẩu cháo.

Tình trạng sức khỏe của Manh Manh đương nhiên không thích hợp để ăn mì làm bữa khuya.

“Em livestream à?” Bạch Vị Nhiên đang nhúng đồ ăn, nghe vậy tay run lên, miếng thịt bò rơi ngược vào nồi.

“Em làm thế nào, lấy đâu ra thông tin xác thực danh tính?”

Manh Manh nhanh tay gắp miếng thịt bò về bát mình, chu môi thổi cho nguội.

“Thi Mạt cho em mượn dùng đó.” Câu này nói không đủ tự tin, lí nha lí nhí.

Bạch Vị Nhiên cạn lời.

Hóa ra đồng phạm lại là em gái mình.

Đăng ký chứng minh thư dùng của em gái mình, thẻ cũng là của em gái mình, nhưng lại đưa cho Manh Manh dùng.

Hay thật, giờ tôi mà đi tố cáo cậu thì chỉ có chuẩn.

Nhưng Manh Manh còn có thể làm thế nào đây?

Cô ấy đâu có thân phận.

Nghĩ đến tấm thẻ thân phận đắt đỏ trong App, Bạch Vị Nhiên dừng đũa vài giây.

Trước đây anh còn nghĩ, không biết tên ngốc nào lại đi mua thứ hàng hóa vô dụng này.

Manh Manh vui vẻ kể về buổi livestream đầu tiên, Hai anh béo quả nhiên nói được làm được, buổi livestream đầu tiên chính là hai người họ làm nền cho cô, solo 1v1 bị cô đè xuống đất ma sát, em trai thua gọi anh trai tới, sau đó lại vất vả lắm mới đánh thành trận hòa.

Giữa chừng thua trận gọi người đến giúp ít nhiều có phần kịch bản, nhưng lúc solo thì ai nấy đều dốc toàn bộ bản lĩnh.

Thua có kịch bản của thua, thắng có sắp xếp của thắng, chuẩn bị cả hai phương án, cốt để khán giả xem cho vui.

Thu hút được một lượng quan tâm nho nhỏ, lần thứ hai Manh Manh tự mình livestream.

“Anh biết không Bạch Vị Nhiên, kỳ diệu lắm, có rất nhiều người giúp em!” Đôi mắt to của Manh Manh vừa tròn vừa sáng.

Đông người ắt có kẻ ngốc, quả thực có người vào phòng livestream chửi bới, nói ghê tởm, quái vật tóc trắng mắt đỏ.

Nhưng Manh Manh còn chưa kịp buồn, người chửi đã bị đội quân đặc công xung quốc đông đảo vây công.

“Mẹ nó chứ, thích thì xem không thích thì cút, bố mày chính là thích kiểu đặc công xung quốc này, bố mày là fan cuồng tóc trắng!”

“Ông anh, có hiểu đẳng cấp của nhị thứ nguyên không thế (doge)”

“Xung phong! Chỉ cần có tóc trắng, các ngươi vĩnh viễn là nô lệ! Xung phong——”

“Xem đây, bây giờ tôi sẽ tặng hồng bao cho bé loli này! Vèo~ Tên lửa tới rồi đây!!”

“Mọi người đừng để ý, chắc hắn bị điên rồi ha ha ha ha ha <( ̄︶ ̄)>”

“Nè, Bạch Vị Nhiên, làm việc mình thích để kiếm tiền, thật sự rất vui đó!” Cô ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh.

“Em có thể hiểu tại sao anh lại thích công việc đến vậy rồi.”

Vốn dĩ chỉ cố gắng vì điều kiện của Bạch Vị Nhiên, nhưng trong quá trình đó, cảm giác thành tựu và được công nhận dần dần tách rời khỏi con người Bạch Vị Nhiên.

Trở thành một phần của riêng cô.

Cô nhìn những lời lẽ bảo vệ mình, cảm thấy bản thân cũng đang từ từ hòa nhập vào thế giới này.

Bạch Vị Nhiên bất giác mỉm cười.

“Vốn dĩ là vậy mà.” Anh gắp một miếng đậu phụ nóng vào bát Manh Manh, tiện tay dùng thìa múc đi miếng đậu phụ mà cô đã chọc nát.

“Trên đời này còn rất nhiều người thú vị, lương thiện đang chờ em gặp gỡ đó!”

Bạch Vị Nhiên chỉ là một trong muôn vàn sắc màu của thế giới này mà thôi.

Cô ăn một miếng đậu phụ, “ưm” một tiếng, ngẩng đầu nghiêm túc nói.

“Nhưng mà em, vẫn là thích Bạch Vị Nhiên nhất.”

Bạch Vị Nhiên cảm thấy mặt mình hơi nóng.

Chắc là bị hơi nóng mờ ảo của lẩu cháo làm bỏng.

**

Xem tôi nhét một họng đường vào miệng các vị đây! (*^▽^*)