Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 1 - Chương 6: Mặc quần áo cho đàng hoàng, rồi đọc sách!

Bạch Vị Nhiên chống cằm nhìn Tần Nịnh ăn cháo một lúc lâu.

Đúng là cô tiểu thư lá ngọc cành vàng có khác, dù thân thể tả tơi, dáng vẻ ăn uống của cô vẫn rất có gia giáo, rất đẹp mắt.

Nhưng tướng ăn của Tần Nịnh không phải kiểu rập khuôn theo sách vở lễ nghi, mà trong sự lịch thiệp vẫn giữ được nét riêng. Cháo đã để một lúc, không còn nóng, nhiệt độ vừa vặn để ăn, cô múc từng muỗng đưa vào miệng, ăn từng miếng nhỏ rất nhanh, trông như một chú mèo con, khiến người ta có cảm giác cô ăn rất ngon miệng.

Ngoài người nhà và bạn gái cũ, Bạch Vị Nhiên chưa từng nấu ăn cho ai khác, bất chợt nhìn thấy cảnh này, cũng có chút thú vị.

Tần Nịnh đói lả, ăn được nửa bát mới hoàn hồn, phát hiện gã đeo mặt nạ đang nhìn mình chằm chằm, cô bèn đặt muỗng xuống, quay mặt đi.

“Vị dở tệ.” Cô chỉ trích.

Bạch Vị Nhiên ôn tồn đáp lại.

“Đành chịu thôi, dạo này cô chỉ có thể tạm chấp nhận những bữa cơm dở tệ thế này thôi.”

Cô tiểu thư của một tập đoàn lớn, bữa nào cũng là món ngon vật lạ, ra vào toàn những câu lạc bộ cao cấp và nhà hàng tư gia của các đầu bếp hàng đầu chuyên phục vụ tiệc chiêu đãi quốc gia, tệ nhất thì ở nhà cũng có đầu bếp riêng, món ăn nhà bình thường cũng có thể nấu đến mức tuyệt hảo. Thành quả nấu nướng sau vài ba lần xem công thức trong gian bếp nhỏ của anh mà được khen mới là chuyện lạ.

Có điều, tự anh ăn thì đã thấy khá ngon rồi.

Tần Nịnh cố tình muốn chọc giận Bạch Vị Nhiên, giờ chỉ cảm thấy như đấm vào bịch bông, khiến cô có cảm giác tức giận mà không biết trút vào đâu.

Kế này không thành, lại bày kế khác.

“Đến cả tôm cũng không bóc vỏ!” Cô hừ một tiếng.

“Thế này thì ai mà ăn được?”

Nghe câu này, Bạch Vị Nhiên không giận mà còn bật cười.

Bởi vì anh nhớ đến em gái mình.

Hồi nhỏ tính con bé cũng xấu y như vậy, đặc biệt kiêu ngạo, so với Tần Nịnh thì chỉ có hơn chứ không kém.

Nhưng vì em gái anh sinh sau đẻ muộn, người lớn trong nhà lại cứ đi ngược với nhà người ta, ứng với câu thơ của người xưa – “Chẳng mong sinh con trai, chỉ mong sinh con gái”.

Bạch Vị Nhiên đã quen lắm rồi.

“Vậy để tôi bóc cho cô!” Anh dịu dàng nói.

Tần Nịnh nghe vậy lại muốn kiếm cớ gây sự.

Ồ hô, tay anh có sạch không? Tôm anh bóc mà tôi cũng dám ăn à?

Chỉ thấy Bạch Vị Nhiên bóc một đôi đũa mới, không dùng tay, chỉ hoàn toàn dùng đũa gắp con tôm trong cháo ra bóc sạch vỏ, rồi đặt miếng thịt tôm trắng nõn nà vào lại bát cháo của cô.

Tần Nịnh nhất thời hụt hơi, không tìm được lời nào để phản bác, lại không muốn nhận sự tốt bụng của kẻ bắt cóc, cô ngồi trước bàn, trân trối nhìn miếng thịt tôm.

Một lúc lâu sau mới hậm hực cho miếng thịt tôm vào miệng.

Tính cô tuy có ngang ngược, nhưng không ngốc, biết rằng liên tục chọc giận kẻ bắt cóc chẳng có lợi gì.

Hơn nữa từ hôm qua đến hôm nay, ngoài việc bắt cóc và giam cầm cô, cùng với việc đá Lâm Lạc từ tầng hai mươi tám xuống rồi lại cứu anh ta, gã đeo mặt nạ thật sự chưa làm gì gây tổn hại đến cô.

Khi ở cùng cô, giọng điệu và thái độ của hắn rất ôn hòa và chu đáo.

Đối phó với những yêu cầu vô lý của cô, thành thục như thể ngày nào cũng làm việc này.

Nếu Bạch Vị Nhiên có thể đọc được suy nghĩ, nghe câu này của Tần Nịnh chắc sẽ cười khổ.

Chẳng phải thế sao?

Cái gọi là planner chính là minh họa rõ nét nhất cho việc bị kẹp giữa sếp, họa sĩ, lập trình viên, những người chơi ngày nào cũng chỉ muốn cầm dao tàn sát planner, thậm chí cả những đồng nghiệp planner khác. Năng lực khác có thể không cần, nhưng EQ và kỹ năng giao tiếp mà không nâng cao một chút, thì chốn công sở sẽ cho ăn đòn mỗi phút mỗi giây, dạy cho bạn cách làm người lại từ đầu.

“Cô ăn xong thì thay quần áo trước đi.” Anh chỉ vào túi quần áo nói.

Tần Nịnh giật mình kinh hãi, níu lấy cổ áo lùi lại hai bước.

“…Anh muốn làm gì?”

Tuy cô cũng cảm thấy mặc bộ đồ này trước mặt một người đàn ông lạ có chút xấu hổ, đây vốn là trang phục chiến đấu để quyến rũ Lâm Lạc, để có một đêm đầu ngọt ngào với thầy giáo của mình, không ngờ kế hoạch lại có sự cố.

Cô vừa cảnh giác, vừa đoán xem trong túi đựng thứ gì.

Trang phục miêu nữ mềm mại bó sát, xương cụt đính một quả cầu lông nhỏ, trên đầu đội tai mèo, cổ đeo vòng chuông?

Nội y ren khêu gợi kiểu biến thái kèm tất trắng dây treo?

Hay là bộ đồ người giúp việc cổ trễ ngực sâu, váy ngắn đến mức lộ cả mông nhỏ?

Hoặc quá đáng hơn, là trang phục thỏ đáng yêu với tất lưới xẻ cao?

Mỗi lần nghĩ đến một thứ, sắc mặt cô lại càng trắng thêm một phần.

Đây đều là những trang phục chiến đấu cô từng muốn mặc, nhưng cuối cùng vì thấy quá xấu hổ nên đã không mặc.

Vậy mà lại phải mặc những thứ này trước mặt một người đàn ông không phải thầy giáo?

Vậy thà cô chết đi còn hơn!!

Mắt Tần Nịnh đỏ hoe vì tức giận.

Ngoài dự đoán của cô, gã đeo mặt nạ vẫn ngồi trên ghế, một quyển sách mở úp trên đùi, hắn dời mắt từ sách sang người cô.

“…Vì cô ăn mặc hở hang quá, đi thay đi.”

Không có mùi mẫn, không có ám muội, không có đê tiện.

Giọng điệu chỉ như một người cha đang quở trách cô con gái muốn mặc váy siêu ngắn ra đường.

Tần Nịnh: …

××

Cô gái vào phòng tắm, còn cẩn thận đóng cửa khóa trái.

Bạch Vị Nhiên nghe những tiếng động đó là biết cô đang bận rộn sau cánh cửa, có lẽ là đang lấy tất cả những gì có thể thấy được để chặn cửa, đề phòng tên biến thái đeo mặt nạ là anh đây.

Không sao, phản ứng bình thường.

Năm phút sau, trong phòng tắm vang lên một tiếng hét giận dữ trong trẻo.

“A——————!!!”

Sau đó là một loạt tiếng đồ đạc bị ném loạn xạ, cô gái xông ra khỏi phòng tắm, vịn vào khung cửa, phẫn nộ chỉ trích.

“Anh bắt tôi mặc cái gì thế này, đây là cái gì!?”

Bạch Vị Nhiên gật đầu, vô cùng hài lòng.

Thế này chẳng phải kín đáo hơn nhiều rồi sao?

Trên người cô gái là một bộ đồ thể thao toàn thân rẻ tiền, còn quê mùa hơn cả đồng phục thể dục của trường, lại còn là cái màu gạch cũ kỹ xấu xí, trông vừa bẩn vừa xám xịt như đã dầm mưa dãi nắng, chỉ thiếu một chiếc nón lá là có thể cúi lưng ra đồng cấy mạ mà không hề lạc quẻ.

Chiếc áo trắng bên trong áo khoác thể thao còn có dòng chữ 【Đừng hòng đụng vào bố】

Da thịt quả thực được che kín mít, không hở một li.

Chỉ là cả người bị bộ đồ thể thao có kích cỡ và màu sắc hoàn toàn không hợp với phong thái làm cho trông vừa béo vừa mập vừa xấu.

Cả đời này Tần Nịnh chưa bao giờ mặc đồ xấu như vậy!

Ai cũng yêu cái đẹp, đặc biệt là một cô tiểu thư như Tần Nịnh, người từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong môi trường có gu thẩm mỹ cao.

Không muốn để người đàn ông xa lạ tiếp tục nhìn thấy da thịt mình, cô nén cảm giác xấu hổ để thay bộ đồ thể thao này, nhưng sau khi ra ngoài càng nghĩ càng khó chịu, đặc biệt là thấy anh còn cười cười, cô thật sự không chịu nổi nữa. Dù có là yandere, thì sâu thẳm bên trong cô cũng chỉ là một thiếu nữ tuổi xuân chưa trưởng thành, mắt cô đỏ hoe, cô cắn môi, mặc bộ trang phục xấu nhất trong đời, nước mắt lã chã rơi.

Muốn thay lại thì không thể, mà mặc thì lại không cam tâm.

“Cô không mặc cái này thì chỉ có nước quấn chăn, hoặc mặc đồ rách thôi.” Bạch Vị Nhiên nhún vai.

“Cô Tần Nịnh, cô cũng không muốn để thầy Lâm Lạc yêu quý của cô biết cô đêm đêm ở riêng một phòng với một người đàn ông xa lạ, mà trên người cô chỉ mặc một bộ lễ phục nhỏ không che nổi thân, hoặc chỉ quấn mỗi cái chăn thôi chứ?” Anh nhắm thẳng vào điểm yếu, giáng đòn quyết định!

Cô gái lập tức xìu xuống như cà tím dập vì sương giá, sắc mặt khó coi, nước mắt cũng ngừng rơi, chỉ có vành mắt và chóp mũi là đỏ ửng, nốt ruồi lệ dưới mắt phải trông càng thêm đáng thương.

Cái sự tương phản đáng yêu từ kiêu ngạo đến khuất phục trong nháy mắt này, cái vẻ trong trẻo mỏng manh bất lực của thiếu nữ, khiến người ta dấy lên một nỗi niềm vừa thương yêu, lại vừa muốn hung hăng phá hủy.

Mắt Bạch Vị Nhiên lóe lên, anh ngoắc tay với cô.

“Lại đây.”

Một chồng sách bị ném “bịch” xuống bàn.

Cô gái sợ đến run cả người, không hiểu ý đồ của Bạch Vị Nhiên.

Anh bình tĩnh nói: “Tối nay cô phải bắt đầu đọc sách cho đàng hoàng.”

Đọc cho tôi, đọc thật lực vào, đọc cho thông cho thấu, dùng sức uốn thẳng lại cái bộ não yandere nhỏ bé chỉ chứa nổi một người đàn ông của cô đi, gắng sức mà mở mang tầm mắt ra!