Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 4 - Chương 49: Dạy hay lắm, cứ thế mà phát huy (3 nghìn chữ, cầu vé tháng)

“Mấy món này gọi được hết ạ?”

“Ừm, cứ gọi thoải mái, muốn ăn gì thì gọi nấy.”

Bạch Vị Nhiên đặt thực đơn xuống, cầm ly nước lên uống, vừa buồn cười nhìn cô bé loli lần đầu đi ăn buffet, phấn khích đến ngơ ngác, lật cả cuốn thực đơn kêu soàn soạt, lôi ra cái khí thế hừng hực như lúc xem hướng dẫn chơi game.

Anh đưa Manh Manh đến nhà hàng buffet cao cấp mà lần trước anh, A Siêu và Quả Quả đã ăn.

Thứ nhất là vì anh vốn đã muốn đưa cô bé đến đây, thứ hai là—trong lòng ít nhiều cũng có chút áy náy.

Sáng sớm Manh Manh đã vui vẻ đi cùng anh, tưởng rằng đây là một chuyến du ngoạn vui vẻ, nào ngờ anh lại là chồn đi chúc Tết gà, chẳng có ý tốt lành gì, chỉ nghĩ đến việc tính kế cô bé, đưa cô bé đi gặp bác sĩ tâm lý.

Sau khi xong chuyện, cô bé lại vô tư lự chẳng hề để bụng, khiến Bạch Vị Nhiên ngược lại cảm thấy tội lỗi.

Manh Manh đã vẫy tay gọi phục vụ đến gọi món, chỉ vào thực đơn đọc không ngớt, Bạch Vị Nhiên đang mải nghĩ chuyện khác nên không để ý đến cô bé, cứ thế lơ đãng.

Một phút trôi qua—

Manh Manh vẫn đang gọi món.

Năm phút trôi qua—

Manh Manh vẫn đang gọi món.

Tám phút trôi qua—

Bạch Vị Nhiên giật mình cảnh giác.

Sao con bé vẫn còn đang gọi món!??

Anh vội vàng đè tay lên cuốn thực đơn của cô bé, cô bé ngẩng đầu lên khó hiểu, còn anh thì mặt mày nghiêm túc.

“Tuy anh nói muốn gọi gì cũng được, nhưng em phải xem mình có ăn hết không, không được lãng phí đồ ăn, hiểu chưa?”

Suýt nữa thì quên mất đây là một vị chưa từng ăn buffet bao giờ.

Manh Manh gần như đọc theo thực đơn, mỗi trang chỉ bỏ đi một hai món không muốn ăn, còn lại đều gọi hết. May mà Bạch Vị Nhiên kịp thời cảnh giác, nếu không lát nữa mà người ta mang lên bảy tám bát súp, năm sáu phần cơm chiên, chắc anh ngất xỉu tại chỗ luôn quá.

Nhân viên phục vụ hủy hết đơn cũ rồi gọi lại từ đầu, lần này dưới sự giám sát của Bạch Vị Nhiên, mọi thứ đã bình thường hơn nhiều.

Trong lúc chờ món ăn, Manh Manh không ngồi yên được, cô bé lấy chiếc khăn ăn được gấp thành hình bông hoa trên đĩa ra nghịch. Cô bé khéo tay, chỉ vài ba động tác đã tìm ra cách gấp bông hoa, rồi lại gấp chiếc khăn ăn trở lại thành một đóa hoa y như cũ. Bạch Vị Nhiên thấy thú vị, liền lên mạng tìm một video hướng dẫn gấp khăn ăn, Manh Manh làm theo không sót một bước, cuối cùng còn gấp được chiếc khăn ăn thành hình thiên nga phức tạp.

Bạch Vị Nhiên sững sờ, bất giác vỗ tay tán thưởng.

“…………Manh Manh, tay em khéo thật đấy.”

Cô bé loli nở một nụ cười ngây ngô.

“Ê hê hê hê hê! Vậy em gấp cho Anh Vị Nhiên một con nữa nhé!”

Cô bé lấy luôn cả khăn ăn của Bạch Vị Nhiên, gấp thành một con thiên nga khác, để hai con thiên nga bằng khăn ăn đứng cạnh nhau giữa bàn.

Bạch Vị Nhiên nhìn hai con thiên nga, chau mày.

Có lẽ do ảnh hưởng của Ngô Kê, anh cũng có chút nhạy cảm kiểu trai thường mà tưởng bở—cứ cảm thấy hành động này có gì đó kỳ quặc.

Từ bao giờ mà anh cũng có lối suy nghĩ kiểu [Cô ấy nhìn mình một cái, chắc chắn là thầm yêu mình mà không dám nói thẳng đây mà]?

Anh muốn xua đi cảm giác này, bèn giả vờ ham học hỏi, cầm lấy một con thiên nga rồi tháo ra.

“Hay là em dạy anh gấp hoa đi! Anh cũng muốn học một nghề.” Anh nói nghiêm túc.

“Ngành game đào thải nhanh lắm, sau này anh bị sa thải, ít nhất còn có thể đến khách sạn gấp khăn ăn kiếm tiền.”

Ánh mắt cô bé tối sầm lại, nhưng rồi chiếc cằm nhỏ lại hất lên, vẻ mặt kiêu ngạo.

“Chậc chậc chậc, đây là cái người tự nhận thắng được bảy thủ khoa đại học của em đấy ư? Thế này thôi sao!?”

Cô bé cầm con thiên nga còn lại lên để hướng dẫn, dạy được nửa chừng thì món ăn được dọn lên, thế là chẳng ai còn để ý đến mấy chiếc khăn ăn nữa.

Cua hoàng đế ở nhà hàng buffet cao cấp đều đã được xử lý sẵn, bỏ đi phần mai trên, nước lẩu trụng chín, gắp lên dùng đũa có thể dễ dàng rút ra cả một chiếc chân cua to hơn ngón tay.

Tiện hơn nhiều so với mấy loại cua bình thường.

Manh Manh ăn một lúc thì nhíu mày, đột nhiên rướn người về phía trước, ngoắc ngón út với Bạch Vị Nhiên. Bạch Vị Nhiên không hiểu gì, cũng rướn người tới để nghe cô bé nói thầm.

“…Anh Vị Nhiên, đây có phải cua thật không ạ?”

…Ám ảnh từ vụ thanh cua lần trước lớn đến thế cơ à? Giữa người với người không còn chút niềm tin nào sao?

“…Là thật mà, em không thấy con cua đây sao?”

“Vậy sao con cua này không có càng ạ?”

Bạch Vị Nhiên: …………

Hóa ra là do thiếu hiểu biết.

“Loại cua này toàn chân thôi, không có càng. Nè, em xem, đây là hình con cua.”

Anh tìm ngay một tấm ảnh trên mạng, cô bé lúc này mới chịu yên.

Món ăn vẫn gọi hơi nhiều, mới lên được bảy phần thì cô bé loli đã ăn no căng, ưỡn cái bụng tròn xoe ngả người ra ghế, miệng vẫn còn mạnh miệng như người say rượu.

“Em không no, em vẫn ăn được nữa, cho em thêm thịt bò và cua!”

“Rồi rồi rồi, em không no, chỉ là nghỉ giữa hiệp thôi, nghỉ xong lại ăn tiếp, đừng vội.”

Nửa đầu bữa ăn, Bạch Vị Nhiên dành phần lớn thời gian để nhúng hải sản, bóc cua, bản thân anh không ăn được bao nhiêu. Giờ thấy Manh Manh không ăn nổi nữa, anh liền gánh vác trọng trách dọn đĩa, ung dung thưởng thức những món ăn được mang lên.

Manh Manh ngả người trên ghế, đôi mắt to tròn đảo qua đảo lại, tò mò nhìn những vị khách qua lại. Cũng có người chú ý đến ngoại hình đặc biệt của cô bé, nhưng không quá để tâm, chỉ nhìn hai cái rồi quay đi. Thậm chí không ít người vì Manh Manh quá xinh đẹp đáng yêu mà không kìm được mỉm cười với cô bé.

Cô bé thích nơi này.

Manh Manh thầm nghĩ, hai tay vỗ nhẹ lên cái bụng tròn vo.

Người ở đây không ghét cô bé, không kỳ thị cô bé. Cua ở đây rất nhiều, chế biến lại cực kỳ ngon. Game ở đây rất hay, tuy không phải là game thực tế ảo quy mô lớn, nhưng các màn chơi được thiết kế khéo léo, lối chơi biến hóa không ngừng, có thể cảm nhận được sự tinh tế của nhà thiết kế.

Cô bé muốn rất nhiều thứ, nhưng có một thứ cô bé muốn nhất—

Cô bé nhìn về phía Bạch Vị Nhiên, đáy mắt sâu thẳm.

Bạch Vị Nhiên vừa định đưa con tôm mẫu đơn mới trụng chín vào miệng, thấy Manh Manh cứ nhìn mình chằm chằm thì khựng lại, rồi lại đặt con tôm đang kẹp bên mép xuống.

“Sao thế, em muốn ăn con tôm này à?” Vừa hay đó là con tôm mẫu đơn cuối cùng trên đĩa. Vốn dĩ tôm mẫu đơn là để ăn sống, nhưng Bạch Vị Nhiên không thích ăn đồ sống, điểm này rất hợp với Ngô Kê, nên anh đã ném con tôm mẫu đơn dùng để ăn sống vào nồi lẩu cho chín.

Manh Manh không muốn ăn tôm, cô bé no lắm rồi, nhưng cô bé vẫn gật đầu.

Bạch Vị Nhiên đưa đũa qua định gắp vào bát cho cô bé, nhưng cô bé lại chớp đúng thời cơ, nhoài người tới ngoạm lấy cả đũa lẫn thịt tôm trước khi Bạch Vị Nhiên kịp buông ra.

Hành động nghịch ngợm này của cô bé là chuyện thường ngày, Bạch Vị Nhiên lại không thể đọc được suy nghĩ, hoàn toàn không nhận ra sự khác biệt của cô bé lúc này so với mọi khi, chỉ kiên nhẫn đợi cô bé nhả đũa ra.

“Còn muốn ăn thì gọi thêm, không cần phải giành, trong thời gian quy định đều được mà.” Anh giải thích, nhưng cô bé chỉ cụp mắt xuống, chuyên tâm ăn tôm.

Nhả đũa ra xong, cô bé lại ngả người về ghế.

“Tôm này ngon quá, tại sao lại cho em ăn con tôm ngon thế này, lỡ sau này em không được ăn nữa thì phải làm sao!? Huhu buồn quá.jpg.”

Bạch Vị Nhiên: …………?

Tự thuật icon kèm hành động, đúng là cô bé nghiện net chính hiệu rồi.

“Anh Vị Nhiên, sau này anh còn đưa em đến đây nữa không?”

“Được chứ.”

“Một năm sau thì sao? Năm năm sau thì sao? Mười năm sau thì sao?”

Bạch Vị Nhiên im lặng, anh không trả lời ngay, mà từ từ ăn hết xiên thịt nướng đã nguội.

“Nếu năm năm, mười năm sau vẫn còn cơ hội gặp lại, anh đương nhiên sẽ mời em.”

Câu nói này của Bạch Vị Nhiên vừa dứt, không khí tại bàn rơi vào im lặng trong vài phút.

Bốn mắt nhìn nhau, sắc mặt cô bé từ kinh ngạc chuyển sang trắng bệch.

Bạch Vị Nhiên cảm thấy chuyện này vẫn nên nói thẳng ra thì hơn.

Manh Manh không thuộc về thế giới này, không có thân phận, gần như không biết gì về thế giới này, không thể cứ mãi trốn trong nhà như một hộ khẩu đen, không đi học, không bạn bè, không người thân, giống như một con chim hoàng yến nhỏ.

Bạch Vị Nhiên không có hứng thú nuôi chim hoàng yến.

Anh cảm thấy người được nuôi thật đáng thương, mà người nuôi cũng thật đáng buồn.

Dù gia đình đó có vấn đề, nhưng ở đó Manh Manh ít nhất vẫn còn những người thân khác.

Bố mẹ không được, anh trai không được, đến lúc đó anh có thể đi cùng cô bé, giúp cô bé chọn ra một người giám hộ phù hợp.

Gánh vác cuộc đời của một người không phải là chuyện dễ dàng. Dù có cưng chiều cô bé đến đâu, hai người chung quy vẫn là người lạ, danh không chính ngôn không thuận, đội lốt cháu gái giả sống dưới một mái nhà chỉ là kế sách tạm thời. Về lâu dài, đều không phải là chuyện tốt cho cả hai.

Từ đầu đến giờ, Bạch Vị Nhiên chưa bao giờ dao động ý định đưa Vu Manh Manh trở về.

Trước đây không đề cập, chỉ vì thấy tình trạng cô bé không tốt.

Bây giờ cô bé đã dần ổn hơn, Bạch Vị Nhiên cảm thấy nên công khai chuyện này, ngay trong hôm nay.

Cô bé tóc trắng vẫn giữ nguyên tư thế ngả người, không nhúc nhích, mi mắt cụp xuống, nhất thời im lặng.

Trông như thể bị những lời nói đó làm cho buồn bã.

Bạch Vị Nhiên cũng không lựa lời dỗ dành, lúc này sự dịu dàng sẽ chỉ gây ra những ảo tưởng không cần thiết.

Anh lặng lẽ ăn miếng dưa lưới cuộn thịt nguội.

Nhân viên phục vụ đến dọn đĩa trống, ngạc nhiên nhìn hai người họ một cái.

Cặp anh em này cãi nhau à? Sao không ai nói gì hết?

Vừa nãy không khí còn tốt lắm mà, chẳng phải rất cưng chiều nhau sao?

Khoan đã, ơ, họ là anh em à? Trông cũng không giống lắm.

Thoạt nhìn thì giống anh em, nhưng càng nhìn càng thấy có gì đó không đúng, không nói rõ được.

Bạch Vị Nhiên có lẽ không thể ngờ được, lúc này Manh Manh không hề buồn bã, cô bé đang suy nghĩ.

Rất bình tĩnh, dùng tất cả những gì mình biết, những gì mình đã học được trong thời gian qua để nghiêm túc suy nghĩ về giải pháp.

Chỉ có thể nói Bạch Vị Nhiên nghĩ quá ngây thơ, dù sao anh cũng chưa từng thực sự nuôi dạy một đứa trẻ.

Mẹ Mạnh còn phải ba lần dời nhà, đủ thấy môi trường học tập quan trọng với một đứa trẻ đến nhường nào.

Anh để Manh Manh ở nhà, lại còn để thêm một Hạ Ngôn Lạc, ngày đêm mưa dầm thấm lâu. Bạch Vị Nhiên và Hạ Ngôn Lạc thuộc cùng một tầng lớp sinh vật lý trí cao cấp, chưa cần nói đến lời dạy bảo, chỉ riêng cách họ xử lý công việc và những màn đấu trí logic khi thảo luận, Manh Manh đứng bên cạnh đều nhìn thấu cả.

Manh Manh không ngốc, Manh Manh còn rất thông minh.

Chỉ là trước đây cô bé không có môi trường và đối tượng như vậy để học hỏi. Bây giờ bị ném vào đây, cô bé như một miếng bọt biển, điên cuồng hấp thụ tất cả.

Rồi nung chảy và đúc lại cho mình một lối tư duy và tầm nhận thức hoàn toàn mới.

Bạch Vị Nhiên nói muốn đưa cô bé về?

Ồ, vậy lý do là gì?

Bạch Vị Nhiên cho rằng cô bé không có thân phận, không có bạn bè, không có gia đình, thích dựa dẫm, sẽ rất khó khăn để tồn tại trong thế giới này.

Vậy nói ngược lại, chỉ cần cô bé có thể có được thân phận, có bạn bè, có thể tự mình đứng vững trong thế giới này, đi học đàng hoàng, thì Bạch Vị Nhiên sẽ không còn gì để nói nữa, đúng không?

Không có gia đình thì lo gì chứ?

Bạch Vị Nhiên có thể làm gia đình của cô bé, cô bé không cần những người thân khác.

Cô bé muốn ở lại, cô bé đã quyết tâm phải ở lại.

Thời gian ăn buffet đã hết, Bạch Vị Nhiên đứng dậy đi thanh toán trước, Manh Manh ngồi một mình tại chỗ chờ đợi.

Cô bé nhìn hai bông hoa khăn ăn bị gấp dở dang, lặng lẽ nằm một bên như bị lãng quên, rồi khẽ mỉm cười.

Cô bé cầm hai chiếc khăn ăn lên, gấp lại thành hai con thiên nga, rồi lẳng lặng rời khỏi chỗ.

Lúc nhân viên phục vụ đến dọn bàn, họ đã bất ngờ phát hiện một đôi thiên nga bằng khăn ăn đang đối mặt, chụm mỏ vào nhau, trông vô cùng thân mật.

××

Anh Vị Nhiên thật là... tui cười muốn xỉu luôn.

Hôm nay còn một chương nữa đó (o゜▽゜)o☆

(Nhân tiện nhắc nhở các anh em mới ghé qua, thời gian ra chương của truyện thường là vào khoảng 12 giờ - 1 giờ trưa. Nếu có chương thứ hai thì sẽ được đăng trước 6 giờ tối, buổi tối hoặc sáng sớm sẽ không có chương mới đâu nên mọi người đừng đợi nhé. Ra chương ban ngày cũng là để mong mọi người ăn ngon ngủ kỹ, có vậy thì đọc truyện mới vui được á.)