Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 8 - Chương 34: Cô gái không muốn đổi thay (Phần 3)

Khả Nùng không bóc bánh ra, chỉ nắm chiếc bánh trong lòng bàn tay, không dám dùng sức quá, chỉ sợ làm hỏng lớp vỏ nhựa phồng phồng, thỉnh thoảng ngón tay sờ soạng, tiếng nhựa lại vang lên sột soạt.

Cô mỉm cười—

Ở lại đây, cũng không phải là một chuyện tồi tệ.

Cách đó mười mấy chiếc giường, cô gái có mái tóc xoăn mềm màu xanh lam đột ngột mở mắt, cô nằm nghiêng theo hướng hoàn toàn trái ngược với Khả Nùng.

Cách nhau mười mấy chiếc giường, lưng đối lưng, xa xăm tương đối.

Dòng ký ức và suy nghĩ truyền đến trở nên rõ ràng hơn.

Một làn khói đen tựa sợi tơ tụ lại trên vai cô, chậm rãi ngưng kết, như một nhà điêu khắc khoan thai, điêu khắc nên một con bướm mới.

Ma nữ và mảnh vỡ nhân cách của mình có một mối quan hệ vi diệu.

Nếu ví von theo cách hiện đại, thì đó là máy chủ và máy trạm.

Khi suy nghĩ của hai bên tương đồng, ý thức sẽ nhanh chóng kết nối, máy chủ liền xâm nhập vào máy trạm.

Bối Khả Hân cảm nhận rõ ràng ký ức của mảnh vỡ nhân cách của mình như thể chính cô trải qua.

Cảm giác truyền đến ấy khiến lòng cô khẽ rung động.

Hai người họ không đối mặt, nhưng lại như đang trò chuyện xuyên không.

Khả Nùng chọc chọc chiếc bánh, trên mặt nở nụ cười.

“…Người kỳ lạ.”

Ma nữ cũng gật đầu, tán thành lời cô nói.

“Đúng là rất kỳ lạ.”

Anh ta vậy mà không hề sợ mình.

Đây là mảnh vỡ nhân cách tách ra từ cô.

Kế thừa tính cách của cô, cũng sao chép một phần đường đời của cô.

Khả Nùng nắm chặt chiếc bánh, khẽ hỏi, “Mình cũng có thể được người khác chấp nhận sao?”

Cô đang nghĩ đến người đã tặng bánh.

Ma nữ im lặng.

Trong lòng cô dấy lên một cảm giác vi diệu.

Cô xâm nhập vào mảnh vỡ nhân cách của mình, đọc lấy ký ức, đồng thời cảm xúc và tâm trạng của nhân cách đó cũng chảy vào tim cô.

Làm thay đổi một cách vi diệu suy nghĩ trong lòng cô.

Thiếu nữ cấp C vốn yếu ớt, khi có cơ hội được người khác chấp nhận, cô ấy sẽ dao động.

Nhưng ma nữ ẩn trong Bối Khả Hân lại vô cùng mạnh mẽ, mức độ cảm xúc này không đủ để làm cô lay chuyển.

Cô chợt nảy sinh một niềm hứng thú kỳ lạ.

Vốn dĩ chỉ hành động theo nguyện vọng của Bối Khả Hân thực sự, nhưng bây giờ, cô đã thêm vào một vài suy nghĩ của riêng mình.

Con bướm trên vai cô đã thành hình.

Nó trở nên lớn hơn con bướm mà Nana nhìn thấy trước đó, lúc trước chỉ bằng lòng bàn tay trẻ con, bây giờ đã to bằng nắm tay người lớn.

Hơn nữa, những hoa văn màu xanh lục kỳ dị uốn lượn lan ra một vùng rộng hơn, càng thêm rực rỡ chói lòa.

Con bướm vỗ cánh, nhẹ nhàng bay qua mấy cô gái đang ngủ ở giữa, phấn lân tinh màu xanh ngọc theo đó rơi xuống.

Khả Nùng hoàn toàn không hay biết gì.

Cô chỉ đang do dự, rối bời.

Một vị cố vấn kỳ lạ.

Nhưng lại muốn đến gần anh hơn một chút.

Trong đầu chỉ toàn nghĩ xem ngày mai nên tìm lý do gì để lẽo đẽo theo người ta.

Cô nắm chiếc bánh trong lòng bàn tay, mỉm cười nhắm mắt lại.

Con bướm bay đến đích, đậu trên vai cô, rồi đột nhiên tan biến.

Khả Nùng lập tức mở to mắt, đột ngột co người lại, tựa như một con tôm nhỏ bất lực bị ném vào chảo nóng, cô siết chặt lồng ngực, tim đập thình thịch, cô thở hổn hển từng ngụm lớn, ánh mắt tan rã.

Và từ chiếc cổ trắng ngần lộ ra ngoài bộ đồ ngủ của cô, có thể lờ mờ nhìn thấy một hình xăm con bướm màu xanh ngọc tinh xảo, với những hoa văn kỳ dị, như đang lan ra với sức sống của riêng nó.

Trong phòng ngủ yên tĩnh, tiếng thở dốc đột ngột vang lên.

Nhưng không một ai bị đánh thức, không một ai hỏi cô một lời.

Tiếng thở dốc của cô dần nhỏ lại.

Và cuối cùng—cô ngồi dậy một cách vô hồn, ngẩng đầu nhìn Bối Khả Hân đã bước đến bên giường mình.

Ma nữ cười, chìa tay ra.

“Nào, đưa cho chị đi!”

Chiếc bánh bông lan nhỏ mềm được hai tay dâng lên cho cô.

Cô bóc vỏ, cầm bánh ăn, cách ăn của cô rất đặc biệt, nhón lên một mẩu nhỏ, vò nát, cho người ta cảm giác không tôn trọng, đang đùa giỡn với thức ăn.

Nhưng cô vẫn ăn.

Vò nát cả chiếc bánh nhỏ, rồi từ từ ăn sạch.

“Cứ để em giúp chị việc này nhé!” Cô cười ranh mãnh, liếm ngón tay dính vụn bánh.

“Năng lực của anh ta quả thật rất đặc biệt, nhưng không phải ma lực.”

Ban đầu chỉ muốn giam anh ta lại.

Nhưng bây giờ cô đã có hứng thú với anh ta rồi.

Cô muốn thử xem anh ta có thể làm được đến mức nào—

Năng lực không thuộc về ma lực kia của anh ta, dường như có giới hạn.

Cô có thể cảm nhận được một loại năng lượng, có nguồn gốc khác với ma lực.

Giống như ma lực, nó có thể bị tiêu hao.

Làm sao để tiêu hao nó?

Ha, quá đơn giản!

Cứ xem nơi này như một trường thí nghiệm cơ thể người quy mô lớn nhắm vào anh ta là được.

Dù sao thì ở đây cũng có rất nhiều vật thí nghiệm có thể sử dụng—

Cô ghé sát vào tai Khả Nùng, dùng một giọng điệu dịu dàng đến rợn người.

“Lớp trưởng, trông cậy vào em cả nhé—”

××

“Anh Vị Nhiên! Em xin anh đấy!”

Bạch Vị Nhiên dừng tay đang gõ bàn phím, nhìn A Siêu chắp tay trước ngực, cúi gập người trước mặt mình.

“…………”

Anh liếc nhìn một vòng xung quanh.

Tất cả mọi người đồng loạt cúi đầu.

Lần này đến lượt anh khó xử.

“Anh Vị Nhiên, anh nhất định phải cứu em, ngoài anh ra, không ai có thể giúp em được nữa.”

Bạch Vị Nhiên im lặng.

Đây là tình đồng nghiệp sao?

Mấy người đẩy A Siêu vào biển lửa à?

Trước đó, CEO của Công ty Thế Lạc đã đến tham quan một studio trực thuộc Nam Nga.

Từ đó mang về một hoạt động truyền thống khiến ai nấy đều ngã ngửa.

Studio đó có thành tích khá cao trong số các studio của Nam Nga, dẫn đầu tuyệt đối, nói trắng ra, tiền thưởng của người ta bằng cả năm lương của người khác.

Hồng Võng thấy cũng phải quỳ xuống đất gọi một tiếng bố Nam Nga.

Studio đó có rất nhiều trò, nghe nói họ có một hoạt động thường niên rất được hoan nghênh.

Để lập trình viên mặc đồ nữ nhảy múa, tiết mục này cực kỳ được hoan nghênh.

Cũng phải thôi, trong studio, nam nhiều nữ ít, ít thấy con gái, nên nhìn đồng nghiệp cũng thấy xinh đẹp lạ thường.

Nhưng công ty Thế Lạc thì tỷ lệ nam nữ không mất cân bằng đến thế.

CEO chẳng học gì khác, lại mang cái truyền thống này về, với lý do có thể khích lệ tinh thần, đã ra lệnh cho sếp lớn phụ trách mảng lập trình tổ chức hoạt động này.

Vốn dĩ người ta chỉ nhảy trong tiệc cuối năm.

Giờ mới giữa năm thôi mà?

Không sao, sếp muốn xem, vỗ trán một cái, nhất định phải làm!

Sếp lớn mảng lập trình liền chọn người từ các dự án.

Nhan sắc của A Siêu thì khỏi phải bàn, cậu được chọn ngay lập tức.

A Siêu biết tin thì như sét đánh ngang tai, ngồi chết trân trong nhóm dự án.

Mình còn chưa có bạn gái, đã phải mặc chiếc váy nhỏ mà chỉ bạn gái mới được mặc?

A Siêu không thể chấp nhận!

Tất cả mọi người trong dự án đều nhìn cậu bằng ánh mắt thương hại, vỗ vai an ủi, nhưng ai cũng không giấu được khóe miệng đang nhếch lên.

Từng người một đều mong chờ được xem kịch vui.

A Siêu trong lúc quẫn trí thì vái tứ phương, đồng nghiệp đều giả vờ an ủi nhưng chẳng có tác dụng gì.

Cuối cùng mọi người đùn đẩy trách nhiệm, đổ hết lên đầu Bạch Vị Nhiên.

Thật quá thiếu tình đồng nghiệp!

Bạch Vị Nhiên đối mặt với A Siêu đang tuyệt vọng, vẻ mặt lập tức nghiêm lại, tay rời khỏi bàn phím, vỗ vai A Siêu.

A Siêu ngẩng đầu lên, thấy vẻ mặt Bạch Vị Nhiên chính trực, quang minh lỗi lạc.

Cậu lập tức cảm động, thầm nghĩ quả nhiên vẫn là anh Vị Nhiên của mình đáng tin cậy, sau lưng như có vầng hào quang vạn trượng của Phật Tổ.

Các đồng nghiệp trong dự án đang lén xem ở bên cạnh lập tức căng thẳng, nhìn nhau.

Chỉ sợ Bạch Vị Nhiên thật sự ôm việc này vào người rồi từ chối.

Thế thì chúng ta xem kịch vui kiểu gì?

“Yên tâm đi! A Siêu.” Ánh mắt Bạch Vị Nhiên kiên định.

“Cậu làm vậy là để khuấy động không khí công ty, tôi rất ủng hộ cậu.”

“Cố gắng tranh thủ debut ở vị trí center, mang vinh quang về cho dự án chúng ta!”

Xin chào, Bạch Vị Nhiên cũng muốn xem kịch vui.

Vẻ mặt của A Siêu từ vui mừng chuyển sang kinh ngạc rồi hóa đá, trong vòng mười giây ngắn ngủi như già đi mười tuổi.

Bị người khác nói thì cậu không sao, nhưng lại bị chính thần tượng của mình nói như vậy.

A Siêu bắt đầu nghi ngờ sự đúng đắn của bản thân—

Cậu không thể phản bác, lê bước chân nặng trĩu chậm rãi rời đi, trở về chỗ ngồi, duy trì một trạng thái kỳ lạ như hồn lìa khỏi xác.

Khiến các đồng nghiệp vừa thấy thương vừa phải nén cười.

Bạch Vị Nhiên cũng cúi đầu bật cười.

Công ty đúng là nhàm chán thật, mấy chuyện vặt vãnh thường ngày này cũng có thể khiến mọi người phấn khích một thời gian dài.

Không thể lúc nào cũng chỉ có áp lực mà không có niềm vui.

Anh mở nền tảng, kiểm tra sự thay đổi của số liệu, xác nhận không có phản hồi bug nào gây sụt giảm số liệu, rồi lại đóng nó lại.

Hiếm khi có chút thời gian rảnh, anh liền lướt điện thoại xem một lát.

Kể từ sau sự việc của Lý Nguyệt, tần suất anh xem camera giám sát đã trở nên thường xuyên hơn.

Hoàng hôn đã buông xuống, cảnh sắc chạng vạng.

Các thiếu nữ túm năm tụm ba trên sân thể dục, đứng dưới gốc cây ven đường.

Anh lướt nhìn qua, rồi nhanh chóng nhíu mày, phát hiện ra điều bất thường.

Người ít đi.

Nhìn nhiều rồi, trong lòng anh cũng áng chừng được một trăm người là khoảng bao nhiêu.

Bây giờ ước chừng thiếu mất non một lớp người.

Những thiếu nữ này bây giờ anh ít nhiều đều nhận ra mặt, biết những ai không có ở đó.

Anh kéo danh sách ra, tùy ý nhấp vào tên một cô gái không có mặt, góc quay camera lập tức chuyển qua.

Thì ra những cô gái không có mặt đều đang ở trên sân thượng.

Không ít người đang tựa vào lan can, ngắm nhìn vầng mặt trời đỏ rực đang lặn dần xuống từ phía chân trời.

Anh cũng không nghĩ nhiều.

Ngắm cảnh thì sao chứ?

Thời niên thiếu ai mà chẳng thích lên sân thượng hóng gió?

Giây tiếp theo, cảnh tượng trên màn hình diễn ra một cách kinh hoàng.

Bảy tám cô gái đó, trèo qua lan can, không chút do dự nhảy xuống—

“…………!?”

Hệ thống lúc này mới hiện lên cảnh báo.

【Chú ý! Đối tượng nhiệm vụ của bạn, thiếu nữ cấp C Phạm Khả Hân, đang ở trong tình huống có hệ số nguy hiểm là 5—】

【Chú ý! Đối tượng nhiệm vụ của bạn, thiếu nữ cấp C Giản Phác, đang ở trong tình huống có hệ số nguy hiểm là 5—】

【Chú ý! Đối tượng nhiệm vụ của bạn, thiếu nữ cấp C Bạch Vân, đang ở trong tình huống có hệ số nguy hiểm là 5—】

………………

…………

Một lập trình viên đi ngang qua, thấy planner bên cạnh chỗ Bạch Vị Nhiên đang trợn mắt há mồm, mặt trắng bệch, trừng trừng nhìn vào chỗ của Bạch Vị Nhiên, anh ta thò đầu qua, không nhận thấy điều gì bất thường, bèn đưa tay huơ huơ trước mặt planner kia.

“Này! Cậu làm gì thế? Hồn bay đi đâu rồi?”

Huơ mấy lần liền, planner kia mới dời ánh mắt đờ đẫn từ chỗ của Bạch Vị Nhiên sang mặt anh ta.

Khiến lập trình viên kia giật nảy mình.

“Sao thế? Cậu bị gì vậy, gặp ma hay là bị bệnh?”

“Bệnh thì mau về nhà đi, không cần phải cố thế đâu!”

Planner kia đưa tay ra, ngón tay run lẩy bẩy, cả người run như cầy sấy.

“…Nhà sản xuất, anh ấy biến mất rồi!”

“…………?! Biến mất? Hả!?”

Khả Nùng không bóc bánh ra, chỉ nắm chiếc bánh trong lòng bàn tay, không dám dùng sức quá, chỉ sợ làm hỏng lớp vỏ nhựa phồng phồng, thỉnh thoảng ngón tay sờ soạng, tiếng nhựa lại vang lên sột soạt.

Cô mỉm cười—

Ở lại đây, cũng không phải là một chuyện tồi tệ.

Cách đó mười mấy chiếc giường, cô gái có mái tóc xoăn mềm màu xanh lam đột ngột mở mắt, cô nằm nghiêng theo hướng hoàn toàn trái ngược với Khả Nùng.

Cách nhau mười mấy chiếc giường, lưng đối lưng, xa xăm tương đối.

Dòng ký ức và suy nghĩ truyền đến trở nên rõ ràng hơn.

Một làn khói đen tựa sợi tơ tụ lại trên vai cô, chậm rãi ngưng kết, như một nhà điêu khắc khoan thai, điêu khắc nên một con bướm mới.

Ma nữ và mảnh vỡ nhân cách của mình có một mối quan hệ vi diệu.

Nếu ví von theo cách hiện đại, thì đó là máy chủ và máy trạm.

Khi suy nghĩ của hai bên tương đồng, ý thức sẽ nhanh chóng kết nối, máy chủ liền xâm nhập vào máy trạm.

Bối Khả Hân cảm nhận rõ ràng ký ức của mảnh vỡ nhân cách của mình như thể chính cô trải qua.

Cảm giác truyền đến ấy khiến lòng cô khẽ rung động.

Hai người họ không đối mặt, nhưng lại như đang trò chuyện xuyên không.

Khả Nùng chọc chọc chiếc bánh, trên mặt nở nụ cười.

“…Người kỳ lạ.”

Ma nữ cũng gật đầu, tán thành lời cô nói.

“Đúng là rất kỳ lạ.”

Anh ta vậy mà không hề sợ mình.

Đây là mảnh vỡ nhân cách tách ra từ cô.

Kế thừa tính cách của cô, cũng sao chép một phần đường đời của cô.

Khả Nùng nắm chặt chiếc bánh, khẽ hỏi, “Mình cũng có thể được người khác chấp nhận sao?”

Cô đang nghĩ đến người đã tặng bánh.

Ma nữ im lặng.

Trong lòng cô dấy lên một cảm giác vi diệu.

Cô xâm nhập vào mảnh vỡ nhân cách của mình, đọc lấy ký ức, đồng thời cảm xúc và tâm trạng của nhân cách đó cũng chảy vào tim cô.

Làm thay đổi một cách vi diệu suy nghĩ trong lòng cô.

Thiếu nữ cấp C vốn yếu ớt, khi có cơ hội được người khác chấp nhận, cô ấy sẽ dao động.

Nhưng ma nữ ẩn trong Bối Khả Hân lại vô cùng mạnh mẽ, mức độ cảm xúc này không đủ để làm cô lay chuyển.

Cô chợt nảy sinh một niềm hứng thú kỳ lạ.

Vốn dĩ chỉ hành động theo nguyện vọng của Bối Khả Hân thực sự, nhưng bây giờ, cô đã thêm vào một vài suy nghĩ của riêng mình.

Con bướm trên vai cô đã thành hình.

Nó trở nên lớn hơn con bướm mà Nana nhìn thấy trước đó, lúc trước chỉ bằng lòng bàn tay trẻ con, bây giờ đã to bằng nắm tay người lớn.

Hơn nữa, những hoa văn màu xanh lục kỳ dị uốn lượn lan ra một vùng rộng hơn, càng thêm rực rỡ chói lòa.

Con bướm vỗ cánh, nhẹ nhàng bay qua mấy cô gái đang ngủ ở giữa, phấn lân tinh màu xanh ngọc theo đó rơi xuống.

Khả Nùng hoàn toàn không hay biết gì.

Cô chỉ đang do dự, rối bời.

Một vị cố vấn kỳ lạ.

Nhưng lại muốn đến gần anh hơn một chút.

Trong đầu chỉ toàn nghĩ xem ngày mai nên tìm lý do gì để lẽo đẽo theo người ta.

Cô nắm chiếc bánh trong lòng bàn tay, mỉm cười nhắm mắt lại.

Con bướm bay đến đích, đậu trên vai cô, rồi đột nhiên tan biến.

Khả Nùng lập tức mở to mắt, đột ngột co người lại, tựa như một con tôm nhỏ bất lực bị ném vào chảo nóng, cô siết chặt lồng ngực, tim đập thình thịch, cô thở hổn hển từng ngụm lớn, ánh mắt tan rã.

Và từ chiếc cổ trắng ngần lộ ra ngoài bộ đồ ngủ của cô, có thể lờ mờ nhìn thấy một hình xăm con bướm màu xanh ngọc tinh xảo, với những hoa văn kỳ dị, như đang lan ra với sức sống của riêng nó.

Trong phòng ngủ yên tĩnh, tiếng thở dốc đột ngột vang lên.

Nhưng không một ai bị đánh thức, không một ai hỏi cô một lời.

Tiếng thở dốc của cô dần nhỏ lại.

Và cuối cùng—cô ngồi dậy một cách vô hồn, ngẩng đầu nhìn Bối Khả Hân đã bước đến bên giường mình.

Ma nữ cười, chìa tay ra.

“Nào, đưa cho chị đi!”

Chiếc bánh bông lan nhỏ mềm được hai tay dâng lên cho cô.

Cô bóc vỏ, cầm bánh ăn, cách ăn của cô rất đặc biệt, nhón lên một mẩu nhỏ, vò nát, cho người ta cảm giác không tôn trọng, đang đùa giỡn với thức ăn.

Nhưng cô vẫn ăn.

Vò nát cả chiếc bánh nhỏ, rồi từ từ ăn sạch.

“Cứ để em giúp chị việc này nhé!” Cô cười ranh mãnh, liếm ngón tay dính vụn bánh.

“Năng lực của anh ta quả thật rất đặc biệt, nhưng không phải ma lực.”

Ban đầu chỉ muốn giam anh ta lại.

Nhưng bây giờ cô đã có hứng thú với anh ta rồi.

Cô muốn thử xem anh ta có thể làm được đến mức nào—

Năng lực không thuộc về ma lực kia của anh ta, dường như có giới hạn.

Cô có thể cảm nhận được một loại năng lượng, có nguồn gốc khác với ma lực.

Giống như ma lực, nó có thể bị tiêu hao.

Làm sao để tiêu hao nó?

Ha, quá đơn giản!

Cứ xem nơi này như một trường thí nghiệm cơ thể người quy mô lớn nhắm vào anh ta là được.

Dù sao thì ở đây cũng có rất nhiều vật thí nghiệm có thể sử dụng—

Cô ghé sát vào tai Khả Nùng, dùng một giọng điệu dịu dàng đến rợn người.

“Lớp trưởng, trông cậy vào em cả nhé—”

××

“Anh Vị Nhiên! Em xin anh đấy!”

Bạch Vị Nhiên dừng tay đang gõ bàn phím, nhìn A Siêu chắp tay trước ngực, cúi gập người trước mặt mình.

“…………”

Anh liếc nhìn một vòng xung quanh.

Tất cả mọi người đồng loạt cúi đầu.

Lần này đến lượt anh khó xử.

“Anh Vị Nhiên, anh nhất định phải cứu em, ngoài anh ra, không ai có thể giúp em được nữa.”

Bạch Vị Nhiên im lặng.

Đây là tình đồng nghiệp sao?

Mấy người đẩy A Siêu vào biển lửa à?

Trước đó, CEO của Công ty Thế Lạc đã đến tham quan một studio trực thuộc Nam Nga.

Từ đó mang về một hoạt động truyền thống khiến ai nấy đều ngã ngửa.

Studio đó có thành tích khá cao trong số các studio của Nam Nga, dẫn đầu tuyệt đối, nói trắng ra, tiền thưởng của người ta bằng cả năm lương của người khác.

Hồng Võng thấy cũng phải quỳ xuống đất gọi một tiếng bố Nam Nga.

Studio đó có rất nhiều trò, nghe nói họ có một hoạt động thường niên rất được hoan nghênh.

Để lập trình viên mặc đồ nữ nhảy múa, tiết mục này cực kỳ được hoan nghênh.

Cũng phải thôi, trong studio, nam nhiều nữ ít, ít thấy con gái, nên nhìn đồng nghiệp cũng thấy xinh đẹp lạ thường.

Nhưng công ty Thế Lạc thì tỷ lệ nam nữ không mất cân bằng đến thế.

CEO chẳng học gì khác, lại mang cái truyền thống này về, với lý do có thể khích lệ tinh thần, đã ra lệnh cho sếp lớn phụ trách mảng lập trình tổ chức hoạt động này.

Vốn dĩ người ta chỉ nhảy trong tiệc cuối năm.

Giờ mới giữa năm thôi mà?

Không sao, sếp muốn xem, vỗ trán một cái, nhất định phải làm!

Sếp lớn mảng lập trình liền chọn người từ các dự án.

Nhan sắc của A Siêu thì khỏi phải bàn, cậu được chọn ngay lập tức.

A Siêu biết tin thì như sét đánh ngang tai, ngồi chết trân trong nhóm dự án.

Mình còn chưa có bạn gái, đã phải mặc chiếc váy nhỏ mà chỉ bạn gái mới được mặc?

A Siêu không thể chấp nhận!

Tất cả mọi người trong dự án đều nhìn cậu bằng ánh mắt thương hại, vỗ vai an ủi, nhưng ai cũng không giấu được khóe miệng đang nhếch lên.

Từng người một đều mong chờ được xem kịch vui.

A Siêu trong lúc quẫn trí thì vái tứ phương, đồng nghiệp đều giả vờ an ủi nhưng chẳng có tác dụng gì.

Cuối cùng mọi người đùn đẩy trách nhiệm, đổ hết lên đầu Bạch Vị Nhiên.

Thật quá thiếu tình đồng nghiệp!

Bạch Vị Nhiên đối mặt với A Siêu đang tuyệt vọng, vẻ mặt lập tức nghiêm lại, tay rời khỏi bàn phím, vỗ vai A Siêu.

A Siêu ngẩng đầu lên, thấy vẻ mặt Bạch Vị Nhiên chính trực, quang minh lỗi lạc.

Cậu lập tức cảm động, thầm nghĩ quả nhiên vẫn là anh Vị Nhiên của mình đáng tin cậy, sau lưng như có vầng hào quang vạn trượng của Phật Tổ.

Các đồng nghiệp trong dự án đang lén xem ở bên cạnh lập tức căng thẳng, nhìn nhau.

Chỉ sợ Bạch Vị Nhiên thật sự ôm việc này vào người rồi từ chối.

Thế thì chúng ta xem kịch vui kiểu gì?

“Yên tâm đi! A Siêu.” Ánh mắt Bạch Vị Nhiên kiên định.

“Cậu làm vậy là để khuấy động không khí công ty, tôi rất ủng hộ cậu.”

“Cố gắng tranh thủ debut ở vị trí center, mang vinh quang về cho dự án chúng ta!”

Xin chào, Bạch Vị Nhiên cũng muốn xem kịch vui.

Vẻ mặt của A Siêu từ vui mừng chuyển sang kinh ngạc rồi hóa đá, trong vòng mười giây ngắn ngủi như già đi mười tuổi.

Bị người khác nói thì cậu không sao, nhưng lại bị chính thần tượng của mình nói như vậy.

A Siêu bắt đầu nghi ngờ sự đúng đắn của bản thân—

Cậu không thể phản bác, lê bước chân nặng trĩu chậm rãi rời đi, trở về chỗ ngồi, duy trì một trạng thái kỳ lạ như hồn lìa khỏi xác.

Khiến các đồng nghiệp vừa thấy thương vừa phải nén cười.

Bạch Vị Nhiên cũng cúi đầu bật cười.

Công ty đúng là nhàm chán thật, mấy chuyện vặt vãnh thường ngày này cũng có thể khiến mọi người phấn khích một thời gian dài.

Không thể lúc nào cũng chỉ có áp lực mà không có niềm vui.

Anh mở nền tảng, kiểm tra sự thay đổi của số liệu, xác nhận không có phản hồi bug nào gây sụt giảm số liệu, rồi lại đóng nó lại.

Hiếm khi có chút thời gian rảnh, anh liền lướt điện thoại xem một lát.

Kể từ sau sự việc của Lý Nguyệt, tần suất anh xem camera giám sát đã trở nên thường xuyên hơn.

Hoàng hôn đã buông xuống, cảnh sắc chạng vạng.

Các thiếu nữ túm năm tụm ba trên sân thể dục, đứng dưới gốc cây ven đường.

Anh lướt nhìn qua, rồi nhanh chóng nhíu mày, phát hiện ra điều bất thường.

Người ít đi.

Nhìn nhiều rồi, trong lòng anh cũng áng chừng được một trăm người là khoảng bao nhiêu.

Bây giờ ước chừng thiếu mất non một lớp người.

Những thiếu nữ này bây giờ anh ít nhiều đều nhận ra mặt, biết những ai không có ở đó.

Anh kéo danh sách ra, tùy ý nhấp vào tên một cô gái không có mặt, góc quay camera lập tức chuyển qua.

Thì ra những cô gái không có mặt đều đang ở trên sân thượng.

Không ít người đang tựa vào lan can, ngắm nhìn vầng mặt trời đỏ rực đang lặn dần xuống từ phía chân trời.

Anh cũng không nghĩ nhiều.

Ngắm cảnh thì sao chứ?

Thời niên thiếu ai mà chẳng thích lên sân thượng hóng gió?

Giây tiếp theo, cảnh tượng trên màn hình diễn ra một cách kinh hoàng.

Bảy tám cô gái đó, trèo qua lan can, không chút do dự nhảy xuống—

“…………!?”

Hệ thống lúc này mới hiện lên cảnh báo.

【Chú ý! Đối tượng nhiệm vụ của bạn, thiếu nữ cấp C Phạm Khả Hân, đang ở trong tình huống có hệ số nguy hiểm là 5—】

【Chú ý! Đối tượng nhiệm vụ của bạn, thiếu nữ cấp C Giản Phác, đang ở trong tình huống có hệ số nguy hiểm là 5—】

【Chú ý! Đối tượng nhiệm vụ của bạn, thiếu nữ cấp C Bạch Vân, đang ở trong tình huống có hệ số nguy hiểm là 5—】

………………

…………

Một lập trình viên đi ngang qua, thấy planner bên cạnh chỗ Bạch Vị Nhiên đang trợn mắt há mồm, mặt trắng bệch, trừng trừng nhìn vào chỗ của Bạch Vị Nhiên, anh ta thò đầu qua, không nhận thấy điều gì bất thường, bèn đưa tay huơ huơ trước mặt planner kia.

“Này! Cậu làm gì thế? Hồn bay đi đâu rồi?”

Huơ mấy lần liền, planner kia mới dời ánh mắt đờ đẫn từ chỗ của Bạch Vị Nhiên sang mặt anh ta.

Khiến lập trình viên kia giật nảy mình.

“Sao thế? Cậu bị gì vậy, gặp ma hay là bị bệnh?”

“Bệnh thì mau về nhà đi, không cần phải cố thế đâu!”

Planner kia đưa tay ra, ngón tay run lẩy bẩy, cả người run như cầy sấy.

“…Nhà sản xuất, anh ấy biến mất rồi!”

“…………?! Biến mất? Hả!?”