Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 6 - Kết - Chương 34: Cô đã xâm thực cuộc đời người này (3K)

Diễn viên trên sân khấu đang diễn rất nhập tâm, nhưng Tần Nịnh lại chẳng thể nào tập trung được, cô đảo mắt nhìn sang Bạch Vị Nhiên, ngón tay khẽ gõ lên tay vịn ghế.

Bạch Vị Nhiên đang tranh thủ ánh đèn sân khấu mờ ảo để đọc lướt qua tờ giới thiệu vở kịch vừa được phát. Nhận ra ánh mắt của cô, anh giơ tờ giới thiệu lên.

“…Khả năng ngoại ngữ của anh thụt lùi nhiều quá, chắc không bao giờ quay lại được thời kỳ đỉnh cao hồi mới thi xong nữa rồi—”

Anh tự nói về chuyện ngại của mình, giọng điệu vừa hài hước vừa thản nhiên.

“Nếu chỉ xem diễn viên diễn, anh chỉ hiểu được sáu bảy phần, phải đọc thêm giới thiệu mới hiểu hết được nội dung.”

Năng lực ngôn ngữ là thứ không tiến ắt sẽ lùi.

Nghe, nói, đọc, viết, khả năng đọc viết của anh vẫn ổn, gần đây còn được nâng cao một bậc nhờ giao tiếp ép buộc với bạn bè quốc tế, còn nghe nói thì đúng là hết cứu.

“Lát nữa có chỗ nào không hiểu em phải giúp anh đấy.”

Trên sân khấu đang diễn một câu chuyện về hải tặc.

Tiếng sóng biển từ loa vang lên, cuốn hút khán giả vào trong, ánh mắt Bạch Vị Nhiên cũng tập trung lên sân khấu—

Tần Nịnh ngắm nhìn gò má anh, ký ức lại trôi về đêm hôm đó.

Cô quấn chăn, tựa vào vai anh, yên lặng nằm trên chiếc ghế dài ngoài ban công ngắm nhìn biển đêm đen kịt.

Nghe Bạch Vị Nhiên kể cho cô nghe về những dự định sắp tới.

Bạch Vị Nhiên nhắc đến cửa hàng vật phẩm của nền tảng, có bán thẻ thân phận.

Giá rất đắt, nhưng sau khi mua, có thể nhập cư vào một thế giới mới với thân phận hoàn toàn hợp lý, khớp đến từng chi tiết, cứ như thể người mua vốn dĩ đã tồn tại trong thế giới đó vậy.

Giải thích theo thuật ngữ game là chuyển server.

Bạch Vị Nhiên nói với Tần Nịnh, ban đầu anh định mua cho Manh Manh một chiếc thẻ thân phận, để cô bé không phải sống ở thế giới hiện thực với thân phận hộ khẩu đen.

Nhưng sau đó anh lại có một ý tưởng mới.

“Có lẽ anh nên chuẩn bị ba chiếc thẻ thân phận mới.” Anh đã nói như vậy.

“Đến một thế giới mới nơi chúng ta có thể sống một cuộc sống bình yên.”

Tần Nịnh vẫn nhớ mình đã kinh ngạc đến mức nào khi nghe thấy điều đó.

Bạch Vị Nhiên cúi đầu, cười véo nhẹ má cô, giọng điệu ôn tồn.

“Mắt sắp rớt ra ngoài rồi kìa, anh nghĩ những chuyện này không phải rất hợp lý sao?”

“Một khi đã quyết định để các em ở lại bên cạnh, anh phải có trách nhiệm với các em. Chế độ ở thế giới hiện thực là vậy, anh không thể thay đổi, nhưng thế giới song song thì có hằng hà sa số. Trong quá trình làm nhiệm vụ anh đã nhận ra, trong vô vàn thế giới, ắt sẽ có một nơi để chúng ta an cư.”

“…Chẳng lẽ em thật sự chỉ muốn ở bên anh, chỉ yêu đương thôi sao? Tần Nịnh, anh không chấp nhận đâu nhé, em như vậy là đang giở trò làm càn với anh đấy.”

Tần Nịnh lập tức cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

Cô thật sự chưa từng nghĩ đến.

Khi xưa, cô đã từ bỏ mọi suy nghĩ về tương lai, bất chấp tất cả để theo đuổi Lâm Lạc.

Và bây giờ cũng vậy, cô gạt bỏ mọi suy nghĩ về tương lai, bất chấp tất cả để chạy theo Bạch Vị Nhiên.

Thiếu nữ yandere rất dũng cảm, không sợ hãi tương lai của mình, chỉ sợ hãi không có tình yêu.

Khác biệt ở chỗ, một người cô dám mạnh mẽ chiếm đoạt, một người cô lại chẳng bao giờ dám ra tay.

Chỉ muốn chiếm đoạt thể xác, ôm lấy sự điên cuồng rằng dù chỉ có được thể xác cũng không sao.

Chẳng bao giờ dám ra tay, vì thứ cô muốn là trái tim của Bạch Vị Nhiên.

Từng có lúc cô cho rằng sự gắn kết thể xác, nhục dục là khởi nguồn và cũng là điểm kết thúc của mọi mối quan hệ nam nữ, nhưng người này đã cho cô nhận ra một cách rõ ràng rằng không phải—

Cô níu lấy cổ áo sơ mi rộng của anh, không kìm được mà bật khóc.

Anh không nói sẽ yêu cô mãi mãi, không nói sẽ không bao giờ phản bội cô.

Anh nói: “Chúng ta hãy nghĩ về tương lai, một tương lai để chúng ta có thể sống bên nhau.”

Anh không trốn tránh vấn đề, anh Vị Nhiên của cô luôn đối mặt trực diện với vấn đề.

“Vậy còn gia đình anh thì sao? Bạn bè anh thì sao? Dự án của anh thì sao?” Cô vừa khóc vừa hỏi, không phân biệt được mình đang vui sướng tột độ hay đang đau khổ.

Suy cho cùng, cô và Manh Manh đều là những cánh bèo trôi giạt, đã không còn người thân.

Và tính cách trước đây của họ cũng đã định sẵn rằng họ không có bạn bè.

Vì vậy họ có thể dễ dàng bất chấp tất cả.

Nhưng Bạch Vị Nhiên thì có, bên cạnh anh có rất nhiều người ủng hộ anh, yêu mến anh, tin tưởng anh.

“Ừm… nói sao nhỉ?” Anh hơi nghiêng đầu.

“Tần Nịnh, anh hỏi em, em nghĩ một tựa game kết hợp cả thể loại FPS, MMORPG, MOBA, SLG, ACT, cuối cùng sẽ ra hình thù gì?”

Tần Nịnh ngớ người.

Anh Vị Nhiên của cô đến cả ví dụ cũng không quên cái game chết tiệt của anh.

Cô rất muốn đánh anh, lòng bàn tay ngứa ngáy, nhưng lại không nỡ ra tay vào lúc cảm động thế này.

“Một tựa game như vậy không thể làm được, cái gì cũng muốn thì chẳng có cái gì tốt cả.” Anh tự mình kết luận.

“Người làm game như bọn anh hiểu rằng, để làm tốt một việc, điều quan trọng nhất không phải là phép cộng, mà là phép trừ. Anh không thể tham lam muốn có tất cả được.”

“Gia đình anh sẽ thông cảm cho anh, đặc biệt là mẹ anh. Còn bạn bè… thì, sau này anh sẽ nghĩ cách, biết đâu lại có cơ hội gặp lại họ. Em xem, bây giờ anh có thể từ thế giới hiện thực đến thế giới khác, cho dù thế giới khác trở thành nơi anh sống chủ yếu, cũng không có nghĩa là anh không thể quay về, đúng không?”

“Còn game… thì ở đâu mà chẳng làm được? Biết đâu anh lại gặp một thế giới có ngành thiết kế game lạc hậu, để anh ‘lỗ thành tỷ phú bắt đầu từ game’ thì sao?”

Tần Nịnh biết, anh nói rất nhẹ nhàng, nhưng chẳng ai biết được tương lai sẽ ra sao.

“Tương lai là vậy đó, nghĩ quá nhiều thì sẽ không thể tiến về phía trước được.”

Sau đó anh im lặng không nói nữa, chỉ nhìn ra mặt biển.

Trong lòng Tần Nịnh hiếm khi dấy lên một cảm giác tội lỗi.

Anh đang nghĩ về những điều này, còn cô thì nghĩ gì?

Cô đang nghĩ đến việc giằng co với anh—

Cô châm dầu vào lửa, quấy phá anh.

Cảm nhận sâu sắc ngón tay, đôi môi, đầu lưỡi của anh.

Cô gần như không thể kiềm chế được ham muốn có được anh ngay lập tức.

Nhưng khi cô nhìn thấy đôi đồng tử đen láy, vô hồn trong bóng tối, cô lại đẩy anh ra.

Không phải vì điều gì khác, cô cũng muốn, cô muốn đến phát điên.

Nhưng cô càng muốn nhìn thấy dáng vẻ bị cô giằng co của người này hơn.

Bản tính xấu xa của yandere.

Cô vừa muốn thấy anh hạnh phúc, cô sẽ hạnh phúc.

Cô cũng muốn thấy anh bất hạnh, cô sẽ hạnh phúc.

Cô muốn có được, muốn nhìn thấy nhiều hơn về anh, toàn bộ con người anh.

Cô nhận ra, một khi vượt qua lằn ranh này, cô sẽ mất đi niềm vui có được trước khi vượt qua nó.

Thế là Tần Nịnh đã gọi dừng.

Cô muốn anh phải nhịn—

Không sao cả, đây là một cuộc đua giữa rùa và thỏ.

Cô là thỏ, đã đứng ngay trước vạch đích, nhón đầu ngón chân trên đó.

Còn con rùa Manh Manh vẫn đang ở vạch xuất phát, chậm rãi bò, bò mãi, đến một cái hôn cũng chưa có được.

Còn cô thì đã tận hưởng rồi.

Cô có thể thỏa thích tận hưởng niềm vui trước khi con rùa bò đến vạch đích, rồi nhẹ nhàng vượt qua ngay trước mặt nó.

Tần Nịnh đắc ý, cô kiêu ngạo, cô không có cảm giác nguy cơ.

Thiếu nữ yandere có cảm giác nguy cơ sẽ muốn vội vàng chiếm hữu một người, còn người không có, lại quay sang giằng co với người ta.

Cô là một con thỏ thông minh.

Cô nắm lấy tay Bạch Vị Nhiên, mười ngón tay đan vào nhau.

Giả vờ do dự, giả vờ sợ hãi, giả vờ không hiểu, vừa khơi gợi anh, vừa ép anh dừng lại ngay trước giới hạn.

Anh Vị Nhiên, anh nhất định sẽ không giận em đâu, em biết mà.

Bạch Vị Nhiên không biết Tần Nịnh đang nghĩ gì.

Thật ra anh cũng có phiền não của riêng mình—

Anh hứa giúp Ngô Kê trước, sau đó nghĩ đến khả năng nhập cư bằng thẻ thân phận và nói cho Tần Nịnh biết kế hoạch này.

Cuối cùng mới biết kế hoạch của Ngô Kê—

Ngô Kê và Hồng Liên đã quyết tâm phải giết bằng được Trần Ly.

Hồng Liên tâm niệm suốt mấy trăm năm, chỉ muốn đích thân xử lý tên tra nam trong trình giả lập.

Anh chọn để Ngô Kê đến thế giới nhiệm vụ của mình, quả thực là một ván cược.

Những lời nói định từ bỏ nhiệm vụ, chỉ là lời an ủi để bạn mình không cảm thấy áy náy vì đã liên lụy đến anh.

Hai người quen biết nhiều năm, anh biết Ngô Kê tuy miệng lưỡi có phần lả lơi, nhưng trong lòng lại rất nghiêm túc, đứng đắn.

Thẳng thắn nói ra, áp lực sẽ đè lên vai cậu ấy.

Không nói, giấu giếm, áp lực sẽ đè lên vai mình.

Bạch Vị Nhiên chọn vế sau.

Anh có thói quen gánh vác mọi chuyện, và anh tin vào phán đoán sau khi đã cân nhắc lợi hại của mình.

Ngô Kê có thể vượt qua sự xét duyệt của nền tảng—

Cuối cùng, mọi chuyện suôn sẻ, kế hoạch của anh có thể tiếp tục.

Bởi vì dù nhìn từ góc độ nào, vấn đề của Trần Ly cũng lớn đến vô biên.

Ở thế giới của Hồng Liên, hắn vì đoạt quyền mà đã hại chết hàng triệu người—

Theo quy tắc của thế giới tu tiên, việc Ngô Kê làm không cần bị trừng phạt.

Chuyện của Minh Quang, cũng có thể giải quyết trước khi các cô nàng nghỉ hè về nước.

Minh Quang đã đặt vé máy bay rồi.

Bạch Vị Nhiên nhẩm tính trong đầu, thầm nói một tiếng “ổn thỏa”, trong lòng đã có nắm chắc, không vội.

Tần Nịnh ghé sát lại, hỏi anh có thích vở kịch này không, giọng điệu có chút tinh quái.

Bạch Vị Nhiên hiểu được tâm tư của cô lúc này.

Cô biết anh không xem kịch sân khấu.

Vở kịch này còn kết hợp cả hình thức nhạc kịch, kiểu hát bel canto truyền thống đó, có lẽ người không có sở thích này sẽ không chịu nổi.

Nhưng nhà anh có một công chúa Disney ma, ngày nào cũng nghe quen rồi, anh liền đáp một câu tài tình.

“…Ừm, gào như ma kêu quỷ khóc, hay lắm!”

***

Sau bữa tối, họ tản bộ về căn hộ thuê của Tần Nịnh.

Những ngọn đèn đường mang dáng dấp cổ điển thắp sáng một con đường thanh lịch và lãng mạn.

Tần Nịnh uống một chút rượu vang trong bữa tối, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, vui vẻ hát một bài hát tiếng nước ngoài chẳng ra điệu.

Cô đã uống rượu, lệnh cấm được dỡ bỏ, có những lời cứ thế tuôn ra như đổ đậu.

Bạch Vị Nhiên lúc này mới biết cô lại đi xử lý tra nam trong trường, bằng vũ lực hoặc trí tuệ.

Hơn nữa còn xử lý không chỉ một người.

Cứ như đang sưu tập vào sổ album vậy, hiện tại cô đã khiến mười bảy người nợ cô ân tình.

Mười bảy người bạn học này ai nấy đều có lai lịch không tầm thường.

Bạch Vị Nhiên: ………………

Mình thì đánh ở thế giới song song, cô ấy thì đánh ở thế giới hiện thực, mà còn kiếm được nhiều hơn mình.

Đúng là đầu óc của dân kinh doanh, mình chỉ là một con chó R&D quèn.

“Em giỏi không, anh Vị Nhiên!” Tần Nịnh đột nhiên giang hai tay về phía anh như một đứa trẻ.

Bạch Vị Nhiên vừa định đưa tay ra ôm cô, Tần Nịnh lại nhảy tót lên bồn hoa, vẫn giơ hai tay, cười khúc khích.

Bạch Vị Nhiên đành phải đưa tay về phía cô lần nữa, Tần Nịnh không chút khách sáo mà tung người như đại bàng sải cánh, cả người lao xuống, trọng lực và gia tốc khiến Bạch Vị Nhiên ngã ngửa ra sau, ngã chổng mông ngay trên lối đi lát gạch đỏ, làm đệm thịt sống cho cô.

Còn Tần Nịnh thì tựa vào vai anh, phát ra tiếng cười man rợ “khì khì khì”.

Cứ ôm như vậy, ăn vạ như vậy, nhất quyết không chịu đứng dậy.

Người qua đường đều tò mò liếc nhìn.

Cuối cùng, Bạch Vị Nhiên sau cú ngã chổng mông còn phải cõng Tần Nịnh đang say mềm cả người đi về.

“Anh Vị Nhiên.”

“Ừ.”

“Em xin lỗi…”

“…………Tự dưng sao lại xin lỗi?”

Bạch Vị Nhiên cảm thấy buồn cười, dạo này anh có vẻ rất hay nhận được lời xin lỗi của người khác.

Vừa mới phấn khích, giây sau đã ủ rũ, anh khó lòng theo kịp.

Tần Nịnh gục đầu trên vai anh, không một cử động.

Cô biết mà.

Cô đang làm một chuyện rất quá đáng với người này.

Nếu không có cái App kỳ lạ, vượt ngoài tầm hiểu biết của con người kia.

Cô đã không gặp được anh.

Anh đã không được cô yêu, không bị cô ngang nhiên bước vào cuộc đời.

Bất kể anh có bình tĩnh, dịu dàng và ung dung đến đâu, cốt cách lại rất cứng cỏi, ra tay dứt khoát, miệng lưỡi cũng chẳng mềm mỏng chút nào.

——Cô đang xâm thực cuộc đời của người này, cả cô và Manh Manh đều rất quá đáng.

Vốn dĩ anh hoàn toàn không cần phải gánh chịu những chuyện này——

Không phải anh cần họ, mà là họ cần anh.

Trong lòng cô vừa dằn vặt tội lỗi, lại vừa đau đớn mà vui sướng tận hưởng sự phấn khích.

“Anh đến thăm em trước, nên hôm Manh Manh về, anh sẽ đi đón con bé.”

Nghe Bạch Vị Nhiên nói vậy, cô không nhịn được cười, đấm yêu lên người anh.

Bị anh nhìn thấu tâm tư rồi.

Lịch nghỉ của đại học và cấp ba không giống nhau, vậy mà cô cứ cố tình sắp xếp ngày mình về nước trùng với ngày của Manh Manh.

Tần Nịnh lúc nào cũng nhiều mưu mẹo hơn Manh Manh.

Cô ngấm ngầm so kè, muốn anh phải chọn xem sẽ đón ai.

Không ngờ mánh khóe này lại bị anh nhìn thấu, anh cũng dứt khoát xin nghỉ phép bay sang đây luôn.

Bay từ thành phố có trụ sở của công ty Thế Lạc đến đây ít nhất cũng mất một ngày. Dự án của anh bận rộn, chỉ có thể ở lại hai ngày, chuyến đi bốn ngày thì đã mất hai ngày trên máy bay. Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng việc lệch múi giờ trên máy bay đã đủ mệt, thế mà cả ngày trời, ngoài vài cái ngáp, anh chẳng hề than vãn một lời.

Cô rướn người lại gần, thì thầm vào tai anh.

“……Về rồi phải đấm bóp chân cho em, em mới tha thứ cho anh.”

Hai chữ “đấm bóp”, giọng vừa mềm mại vừa ngọt ngào.

××

Hôm nay bí chữ quá... ờm, xin lỗi các yandere nhé, chúc mọi người Giáng sinh vui vẻ (´-ω-`)