Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23097

Tập 10 - Chương 32: Chị có thể đi theo dõi anh trai em được không? (4K)

Trời vừa hửng sáng, nắng mai còn chưa rọi vào nhà, đồng hồ sinh học đã tự động đánh thức Minh Quang.

Không chút lưu luyến, cô ngồi bật dậy. Khi đặt đôi chân trần xuống nền gạch men, đồng hồ trên tường vừa hay chỉ đúng bốn giờ sáng. Minh Quang khẽ ngáp một cái, lấy tay che miệng rồi đứng dậy, thong thả đi vào nhà vệ sinh.

Vệ sinh cá nhân qua loa, thay đồ và buộc tóc gọn gàng, uống một ly nước, ăn một quả táo, rồi bắt đầu bài tập giãn cơ buổi sáng.

Ngày lại ngày, chưa từng bỏ một buổi.

Trước khi trở thành một vũ công ngôi sao, một hoa đán trụ cột, Minh Quang luôn phải bôn ba khắp nơi, vừa biểu diễn vừa luyện tập, số ngày nghỉ trong một năm chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng sau khi lên đến đỉnh cao, cô ngược lại có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn.

Ngoài những chuyến lưu diễn cường độ cao kéo dài từ ba đến năm tháng, thời gian còn lại, ngoài việc tập luyện cùng đoàn, Minh Quang có thể tự do sắp xếp, hoặc là luyện tập, hoặc là đi du lịch.

Khi kỹ năng đã đạt đến đỉnh cao, ngay cả những động tác giãn cơ đơn giản cũng trở nên uyển chuyển, duyên dáng đến nao lòng.

Trong lúc xoạc chân, Minh Quang bất giác đưa tay sờ lên môi mình.

Gò má ửng hồng, cô cố nén một nụ cười tủm tỉm đầy dư vị, rồi lại vội lắc đầu, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh. Một lúc sau, mặt cô lại đỏ bừng lên.

Cứ lặp đi lặp lại như thế.

Cho đến khi đồng hồ gần sáu giờ, Minh Quang đã giãn cơ đến toát mồ hôi, cô đi tắm rồi thay một bộ đồ thường ngày, đoạn đẩy cửa bước ra.

Vừa hay gặp An Thấm và Nguyên Kỷ Hy đi ngang qua cửa.

Căn hộ Bạch Vị Nhiên thuê quả thực không lớn, không thể chứa hết từng ấy người. Anh đã nghĩ đến việc đổi nhà, nhưng đề nghị này đã bị Tần Nịnh và Manh Manh hợp sức bác bỏ.

“Anh Vị Nhiên tiêu nhiều tiền thế làm gì, anh không tằn tiện vun vén một chút, thì làm sao nuôi nổi một đứa tiêu xài hoang phí như em chứ?”

“Bạch Vị Nhiên có tiền đổi nhà thuê, sao không mua thêm cho Manh Manh mấy cái game? Manh Manh gợi cảm, online cày game cùng anh!!”

Minh Quang nhớ lại, lúc Manh Manh nói câu đó, ánh mắt của mọi người đều bất giác đổ dồn về phía trước ngực Manh Manh, lòng dâng lên một niềm thương cảm.

Tóm lại, Tần Nịnh và Manh Manh đều chỉ mong nhà càng nhỏ càng tốt.

Không ở được thì càng hay, tất cả cút ra ngoài mà ở, giường ở đây đã bị người đến trước chiếm hết rồi.

An Thấm và Nguyên Kỷ Hy đã bị Tần Nịnh chỉ thị đày đi nơi khác.

Người khác thì bị phát vãng biên ải, còn họ thì bị đày đến một căn biệt thự sang trọng nhìn ra sông giữa trung tâm thành phố.

Chính là căn biệt thự không người hỏi đến mà dì Trần ngày ngày buồn chán nuôi vẹt.

An Thấm và Nguyên Kỷ Hy đành nuốt nước mắt vào trong mà dọn vào ở, ngày ngày tỉnh giấc trên chiếc giường cỡ King, mỗi người đều có phòng vẽ và phòng gym riêng, được phân cho một tài xế riêng là Đại Tỏa, ngày ngày đưa đón.

An Thấm mỉm cười chào Minh Quang, còn Nguyên Kỷ Hy thì có phần dè dặt hơn, luôn trong tư thế phòng bị nghiêm ngặt, đôi mắt láo liên, tìm kiếm những tên khủng bố có xác suất xuất hiện còn thấp hơn trúng độc đắc.

Minh Quang nhìn An Thấm lấy chìa khóa ra mở cửa.

An Thấm là người duy nhất có chìa khóa, lý do rất đơn giản.

Nguyên Kỷ Hy và Minh Quang đều thuộc dạng vũ lực, không cần chìa khóa cũng có thể dễ dàng đột nhập vào nhà.

Bất kể là bay người qua lan can giữa không trung, hay là phá cửa xông vào đều không thành vấn đề.

Ba người vào nhà, trong nhà tĩnh lặng như tờ. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt là cô bé loli tóc hồng đang lơ lửng trôi ngang giữa không trung, miệng há to, ngủ ngáy khò khò, trên mũi còn phập phồng một chiếc bong bóng ngủ, lúc to lúc nhỏ.

Minh Quang và An Thấm đã quen với cảnh này, lúc đi qua tiện tay gạt một cái, Nana liền trôi về hướng ngược lại.

Bạch Thi Mạt cuộn chăn ngủ trên sofa, Bạch Vị Nhiên thì gạt bàn phím sang một bên, gục đầu ngủ trước màn hình.

Minh Quang và An Thấm liền xắn tay áo, vào bếp bắt đầu bận rộn.

An Thấm là bếp chính, còn Minh Quang phụ giúp bên cạnh.

Với tư cách là một người vợ yandere, An Thấm rất chu đáo, quan tâm đến khẩu vị của từng người.

Tần Nịnh thích bữa sáng kiểu Tây, Manh Manh thích bữa sáng kiểu Trung, Bạch Vị Nhiên không kén chọn, ăn gì cũng được, nhưng buổi sáng thích uống một ly cà phê rang sơ để tỉnh táo.

Nguyên Kỷ Hy cũng không kén đồ ăn, vấn đề là ở số lượng, khẩu phần của cô phải gấp đôi, à không, siêu cấp đôi.

Minh Quang vừa phụ việc, vừa nói chuyện khe khẽ với An Thấm, nhỏ giọng bàn luận.

“Vị của sốt kem này—”

An Thấm đưa chiếc muỗng lại gần, chủ động đến sát bên Minh Quang. Minh Quang vừa định nếm thử, cả hai bỗng cùng lúc khựng lại, nhìn ra phía cửa kính nhà bếp.

Bạch Vị Nhiên đang đứng ở đó, anh vừa mới tỉnh, đôi mắt trong veo thường ngày hiếm khi lại mơ màng đến vậy.

“Có cần anh giúp gì không?”

Câu nói này khiến cả Minh Quang và An Thấm đều mỉm cười.

Dù ngày nào họ cũng từ chối, nhưng sáng nào Bạch Vị Nhiên cũng chủ động hỏi.

Anh lịch sự cảm thấy đây không nên là công việc của riêng họ.

Minh Quang vừa vui đến độ mắt sáng lên, An Thấm đã nhanh tay lẹ mắt, cầm chiếc muỗng múc sốt kem đi đến trước mặt Bạch Vị Nhiên.

“Vừa hay có việc cần cậu Bạch giúp, nếm thử vị này xem.”

Minh Quang hai tay bấu chặt vào tạp dề, vừa ngưỡng mộ, vừa lúng túng, lại vừa bất lực nhìn theo.

Nhìn Bạch Vị Nhiên một tay chống lên khung cửa, cúi đầu nếm thử chiếc muỗng.

“…Độ mặn vừa chưa ạ?” An Thấm ân cần hỏi, đôi mắt to màu trà dịu dàng và trong veo.

“Cho thêm chút muối đi.”

“Vâng ạ.” An Thấm mỉm cười, tiễn Bạch Vị Nhiên rời đi bằng ánh mắt.

An Thấm quay đầu lại thấy Minh Quang, cô khẽ cười, rồi đi lướt qua như không có gì.

Bảy giờ rưỡi, Tần Nịnh thức dậy, sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô mặc một chiếc áo choàng ngủ bằng lụa, khoác thêm áo ngoài rồi ngồi vào bàn, vừa lướt điện thoại xem các loại tin tức tài chính, An Thấm sẽ bưng nước ép trái cây tươi ra vào lúc này.

Manh Manh thích chơi game ngủ muộn, Tần Nịnh thì tuyệt đối không, nói là hại da.

Hạ Ngôn Lạc thích ăn đồ cay, nhiều gia vị, nhiều dầu mỡ, Tần Nịnh tuyệt đối không chịu, sợ nổi mụn.

Với ý thức cạnh tranh cao độ, Tần Nịnh kiểm soát bản thân từ trong ra ngoài, chỗ nào cũng phải đẹp.

Minh Quang từ cửa kính nhà bếp nhìn ra, liền thấy Tần Nịnh bưng ly nước ép qua bàn, cứ thế ép mua ép bán mà đổi lấy ly cà phê của Bạch Vị Nhiên, uống ly cà phê anh đã uống qua, rồi lại vì đắng mà nhăn cả mặt lại.

“…Đã bảo em là đắng rồi, em còn cố uống?”

“Không sao, miệng anh ngọt mà, lát nữa em hôn một cái là hết đắng ngay.”

“Trước đây em chê miệng anh cứng.”

“Không đâu, em thấy bây giờ miệng anh Vị Nhiên vừa mềm vừa ngọt—”

Từ góc nhìn của Minh Quang, có thể thấy rõ dưới bàn, bàn chân nhỏ của Tần Nịnh đã đá bay chiếc dép lê, đặt thẳng lên mu bàn chân của Bạch Vị Nhiên, đạp một lúc, rồi lại men theo bắp chân đi lên, bắp chân, đùi, còn định không an phận mà cọ vào trong, liền bị một bàn tay nắm lấy.

Tần Nịnh vẻ mặt vô tội, Bạch Vị Nhiên vẻ mặt bất lực.

Cô bé loli tóc hồng ngửa đầu, trôi lơ lửng qua bàn ăn, miệng há ra ngáy.

Tần Nịnh cười khẽ nói một câu, đồng thời liếc mắt như vô tình về phía Minh Quang.

Minh Quang vội cúi đầu xuống, giả vờ đang chăm chú trộn bát salad khoai tây.

Trong lòng Minh Quang luôn cảm thấy mình lạc lõng.

Dường như mọi người trong nhà này đều đã tìm được cách chung sống với Tiểu Nhiên, và hòa hợp tạo thành một sự cân bằng.

Còn cô thì vẫn chưa tìm được phương hướng—

Minh Quang nghĩ, lại bất giác nhìn ra ngoài, phát hiện cô bé loli ma đang kích hoạt chế độ linh hồn sau lưng, nằm sấp trên vai Bạch Vị Nhiên, hà một hơi lạnh vào tai anh.

“Nè nè~~ Ngài~ William~ buổi~ sáng~ tốt~ lành~~”

Bạch Vị Nhiên mặt không đổi sắc, một tay bịt tai, một tay xách linh hồn sau lưng sang bên cạnh.

“Đi đánh răng đi.”

“Nana là ma, ma không cần đánh răng, em không bị sâu răng đâu, răng em tốt lắm.”

“—Vậy thì ma cũng không cần ăn cơm.”

Nana phồng má bay đi.

Đến tám giờ, An Thấm và Minh Quang vừa bưng món cuối cùng lên bàn, thì thấy Manh Manh từ trong phòng bước ra, dụi mắt chào buổi sáng, đến bàn rồi lại gục đầu ngủ tiếp.

Lúc này Nguyên Kỷ Hy cũng đã tuần tra xong khu vực xung quanh và trở về, cùng mọi người ăn sáng.

“Tôi đề nghị cậu Bạch có thể tăng thêm một vài hạng mục luyện tập một cách hợp lý.” Nguyên Kỷ Hy vừa ăn sáng, vừa dùng giọng điệu báo cáo, kính cẩn đề nghị với Bạch Vị Nhiên.

“Ví dụ như?”

“Chống đẩy một tay.”

Bạch Vị Nhiên: …………

“Để sau đi.” Bạch Vị Nhiên trả lời cho qua, vừa quay đầu, thấy Nana đang hành hạ một quả trứng luộc, bóc nó đến lồi lõm, một quả trứng bóc xong chắc chỉ còn lại một nửa.

Bạch Vị Nhiên liền chủ động lấy quả trứng luộc của Nana qua bóc giúp.

Minh Quang đang bóc quả trứng của mình, thấy vậy lòng thầm ngưỡng mộ.

Nếu mình cũng bóc trứng hỏng, Tiểu Nhiên có giúp mình không?

Không tìm được cơ hội để tỏ ra yếu đuối, Minh Quang suy nghĩ một lúc, cố gắng tham gia vào câu chuyện.

“Thật ra em chống đẩy một tay cũng giỏi lắm, Tiểu Nhiên.” Cô nghiêm túc nói.

“Nếu anh muốn học, em cũng có thể dạy anh.”

“…………”

Minh Quang co rụt cổ lại vì sự im lặng trên bàn ăn—

“…Em, em đùa thôi.”

Minh Quang vội cúi đầu, vội vàng xúc sữa chua cho vào miệng.

—Mình lại nói sai rồi.

Giờ ăn sáng, Hạ Ngôn Lạc thường không xuất hiện, nếu có, cũng là đến muộn, luôn đợi mọi người đứng dậy rồi mới có mặt.

Người có thói quen xấu tương tự là Bạch Thi Mạt, buổi sáng cứ trùm chăn ngủ say, mặc kệ trời đất.

Bạch Vị Nhiên đã nhắc nhở hai lần về tầm quan trọng của bữa sáng, nhưng thái độ của Bạch Thi Mạt rất hùng hồn.

“Anh thấy sinh viên nào dậy sớm ăn sáng không, trừ khi có tiết, không có mà còn dậy sớm, thế là không ổn, phải điều tra thân phận, tám phần là diễn viên đấy—”

Bạch Vị Nhiên và Tần Nịnh đều đến công ty, Manh Manh cuộn chăn ngủ bù, Nana ra ngoài dạo chơi, An Thấm ra ngoài mua thêm nguyên liệu, trong nhà chỉ còn lại một mình Minh Quang.

Khoảng thời gian này, thường là lúc Minh Quang cảm thấy thoải mái nhất.

Cô sẽ lẻn đến trước máy tính ngồi xuống, bình thường cô không dám ngồi ở đây.

Hoặc là Bạch Vị Nhiên đang làm việc, hoặc là Manh Manh chiếm dụng để chơi game.

Minh Quang ngồi trên ghế, sờ sờ tay vịn, sờ sờ con chuột.

Nhưng màn hình vừa sáng lên, cô lại giật mình rụt tay về, không dám động vào nhiều.

Minh Quang có chút thể chất người thượng cổ, không rành các sản phẩm điện tử.

Thời gian dài luyện tập cách biệt với thế giới, bị thu điện thoại, khiến thói quen sử dụng các thiết bị điện tử của Minh Quang trở nên giống như một người già chưa từng tiếp xúc với internet.

Ngay cả gõ bàn phím cũng là Nhất dương chỉ.

Bản thân không rành, lại biết trong máy tính này có rất nhiều tài liệu công việc của Bạch Vị Nhiên, Minh Quang dù rất muốn sờ thêm một chút, nhưng lại sợ làm hỏng, nên lần nào cũng nhanh chóng rụt tay về.

Bạch Thi Mạt trên sofa không biết đã mở mắt từ lúc nào, nhưng cô chỉ hé một khe mắt, lặng lẽ dõi theo Minh Quang.

Minh Quang mân mê thành ghế, hai chân xỏ vào đôi dép lê nam đặt bên cạnh, cô nhắm mắt lại, co chân lên, thu mình vào chiếc ghế rộng, trong lòng ôm một chiếc áo khoác vốn vắt trên lưng ghế, hệt như một cô bé nũng nịu đòi được ôm ấp.

Nhưng chỉ ôm được mười mấy giây, cô lại giật mình như kẻ trộm, vội nhảy dựng lên treo lại áo khoác, rồi quay người đi vào phòng tắm.

Bạch Thi Mạt ngồi dậy, chậm rãi vuốt tóc ra sau.

Đợi chừng mười phút mà vẫn không thấy người ra, Bạch Thi Mạt nghiêng đầu suy nghĩ, chủ động đi đến cửa phòng tắm, vừa hay bắt gặp Minh Quang đang cầm một chiếc bàn chải đánh răng màu xanh đậm, mặt đỏ bừng, miệng hé nhỏ, chiếc bàn chải chỉ cách môi năm centimet, không hề nhúc nhích.

Rõ ràng là cô muốn đưa bàn chải vào miệng, nhưng lại do dự đắn đo, không dám.

Thấy Bạch Thi Mạt đứng ở cửa, Minh Quang sợ đến mức tay run lên, làm rơi bàn chải vào bồn rửa, cô vội vàng nhặt lên rồi đặt lại vào cốc.

“Tôi chỉ… tình cờ cầm lên xem một chút thôi…”

Minh Quang hoảng hốt đến mất cả hồn vía, ấp úng giải thích.

“Tôi tuyệt đối không có ý định dùng nó đâu.”

“Tôi chỉ xem thôi, chỉ xem thôi…”

Minh Quang sợ Bạch Thi Mạt.

Nói chính xác hơn, trong nhà này không ai là không sợ Bạch Thi Mạt.

Tất cả mọi người đều biết rõ vị trí của Bạch Thi Mạt trong lòng Bạch Vị Nhiên, dù Bạch Vị Nhiên một mực không thừa nhận, nhưng cái mác siscon đã đóng chết trên đầu anh, Diêm Vương dễ đối phó, chứ em chồng thì khó chiều, Bạch Thi Mạt mượn vua ra lệnh cho chư hầu, ngay cả Hạ Ngôn Lạc kiêu ngạo và mạnh mẽ nhất cũng không dám đối đầu trực diện với lời nói của Bạch Thi Mạt, Manh Manh thân với Bạch Thi Mạt nhất cũng không dám dễ dàng làm càn vượt giới.

Bạch Thi Mạt có thể bắt nạt người khác, trêu đùa mọi người, nhưng các yandere không ai dám làm gì Bạch Thi Mạt thật.

Minh Quang, người còn chưa tìm được vị trí của mình, lại càng hoảng sợ, mắt đảo lia lịa.

Mối quan hệ với Tiểu Nhiên vừa mới tốt lên một chút, lại bị Thi Mạt bắt gặp, nếu cô ấy vì chuyện này mà ghét mình—

Nghĩ đến đây, môi Minh Quang sợ đến trắng bệch.

“Ồ, xem em phát hiện chị Minh Quang đang làm gì này?”

Bạch Thi Mạt mỉm cười bước tới, thẳng thừng đưa tay ra, Minh Quang tưởng cô định tát mình, cũng không trốn không né, chỉ rụt cổ đứng yên trước bồn rửa mặt.

Cơn đau như dự tính không ập đến.

Minh Quang hé mở một bên mắt màu xanh biếc, rồi mở nốt bên mắt màu hổ phách—phát hiện Bạch Thi Mạt chỉ vươn tay qua vai cô, cầm lấy chiếc bàn chải màu xanh đậm mà cô vừa đặt xuống, xem xét trước mặt.

Như đang quay quảng cáo sản phẩm, cô xoay một vòng để trưng bày.

Với gương mặt hoàn toàn không giống Bạch Vị Nhiên, cô nở một nụ cười ranh mãnh.

“Chị Minh Quang, chị thích bàn chải của anh trai em à?”

“…………”

“Hành vi xấu của chị Minh Quang bị em bắt gặp rồi, làm sao đây nhỉ?”

“Chị Minh Quang, chị cũng không muốn chuyện mình lén lút muốn dùng bàn chải của anh trai em bị em mách lại với anh ấy đâu nhỉ?”

Sắc mặt Minh Quang nhất thời trở nên trắng bệch, nhưng ngay giây tiếp theo, Bạch Thi Mạt đã bẻ lái.

“Em… đùa… với… chị… thôi… mà…”

“Hi hi, chị Minh Quang dễ bị lừa thật, em sẽ giúp chị giữ bí mật.”

Bạch Thi Mạt cầm bàn chải, cười đến híp cả mắt.

“…Nhưng để trao đổi, chị Minh Quang có thể giúp em một việc được không? Đương nhiên, đương nhiên rồi, em sẽ không tùy tiện sai bảo chị Minh Quang đâu, nhất định sẽ có phần thưởng cho chị, này, giống như vầy.”

Bạch Thi Mạt đưa tay về phía trước, chiếc bàn chải đã nhẹ nhàng chạm lên môi Minh Quang.

Trực tiếp làm cái việc mà Minh Quang đắn đo mãi không dám làm.

Gò má Minh Quang lập tức đỏ bừng lên.

Bạch Thi Mạt còn tiếp tục thì thầm như ác quỷ.

“Là em ép chị nhận phần thưởng, chị Minh Quang, chị không có lỗi gì cả, đừng sợ—”

“Chuyện đó là… anh trai em dạo này hình như bị người kỳ lạ bám theo.”

“…Chị có thể đi theo dõi anh trai em, xem giúp anh ấy có chuyện gì được không?”