Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 2 - Chương 27: Quà của em đâu?

Bạch Vị Nhiên đợi năm phút.

Cô bé vẫn đang gõ.

Bạch Vị Nhiên đợi hai mươi phút.

Cô bé vẫn đang gõ.

Đợi đến phút thứ sáu mươi, Bạch Vị Nhiên chịu hết nổi rồi.

Lòng người chứ đâu phải sắt đá?

“…Em tìm tôi có chuyện gì?”

Anh đành phải giả vờ như không có chuyện gì mà hiện thân.

Vu Manh Manh bật dậy khỏi ghế, vẻ chán nản lập tức biến thành vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

Mấy ngày nay, Bạch Vị Nhiên biến mất không một dấu vết, Vu Manh Manh từ chỗ tức giận vì đột nhiên bị ném về nhà, đợi một hồi rồi cũng bình tĩnh lại, cô cứ ngỡ Bạch Vị Nhiên sẽ đến, không ngờ qua bao ngày, anh vẫn chẳng thấy đâu.

Vu Manh Manh đợi rồi lại đợi, lại nổi giận.

Nhưng cô đã tìm được lý do cho cơn giận của mình.

Sau này ai mua cua cho cô ăn, ai mang mấy trò game kỳ quái cho cô chơi đây.

"Tịnh Thổ" rất vui, nhưng phải chơi cùng anh mới vui.

Từ tức giận, cô dần chuyển sang bất an.

Bạch Vị Nhiên sẽ không phát hiện ra điện thoại là do cô lấy, rồi tức giận, không bao giờ để ý đến cô nữa chứ?

Cô thật sự không có ý định trộm điện thoại của anh, cô chỉ… muốn chọc phá một chút thôi.

Nếu Bạch Vị Nhiên quay lại, cô chắc chắn sẽ trả lại cho anh ngay, chỉ giả vờ nói là anh làm rơi rồi cô nhặt giúp.

Chỉ muốn gây cho anh chút rắc rối nhỏ.

Làm sao cô biết đó lại là đạo cụ quan trọng để xuyên qua dị thế giới chứ?

Cô có chút hối hận, nhưng rồi lại tự tìm lý do cho mình.

Còn không phải tại Bạch Vị Nhiên nhốt cô trước, lại còn ép cô học bài sao.

Cô thích chơi game, không thích học, là anh khơi mào cuộc chiến trước mà.

Căn phòng nhất thời im lặng hai giây.

Bạch Vị Nhiên nhướng mày sau lớp mặt nạ.

Hay là… mình hiểu lầm rồi, cô bé chỉ đang buồn chán nên chọc vào tờ giấy cho vui thôi.

Vu Manh Manh có chút luống cuống chỉ vào chiếc bánh kem.

“…Hôm nay là sinh nhật em, em tìm anh, hỏi anh… có muốn ăn bánh kem không?”

Bạch Vị Nhiên do dự mấy phần trăm giây.

Bánh kem do Tô Thành mua, bên trong sẽ không có thứ gì kỳ quái đấy chứ.

Nhưng nhìn dáng vẻ bối rối bất an, rõ ràng là đang cố tìm chuyện để nói của cô thiếu nữ, Bạch Vị Nhiên vẫn rất nể mặt.

“Tôi còn không biết hôm nay là sinh nhật em, chúc mừng em, sinh nhật vui vẻ. Bánh kem, đương nhiên là tôi ăn rồi!”

Nghe anh nói vậy, Vu Manh Manh liền mỉm cười.

“Vậy em cắt cho anh một miếng lớn nhé.”

Bạch Vị Nhiên nhìn miếng bánh to bằng một phần tư chiếc bánh, cạn lời.

Anh nghi ngờ Vu Manh Manh gọi anh đến là để cho anh bội thực mà chết.

Anh ăn bánh, Vu Manh Manh ngồi bên cạnh, vẻ mặt đắn đo do dự, rối rắm, không có chuyện cũng cố tìm chuyện để nói, hai tay bấu vào chiếc quần short, trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ trời không sợ đất không sợ thường ngày.

Dáng vẻ này của cô khiến Bạch Vị Nhiên rất không quen, cuối cùng không nhịn được nữa, anh hỏi thẳng vào vấn đề.

“Em muốn nói gì thì cứ nói thẳng, đừng rối rắm nữa, như vậy không giống em mà tôi biết.”

“………………Anh có giận không?”

Bạch Vị Nhiên: …………?

“…………Giận vì em đã lấy điện thoại của anh?”

Bạch Vị Nhiên lúc này mới hiểu ra, nhận ra muộn màng mà “A” lên một tiếng.

“Điện thoại của tôi là do em lấy!?”

Thật ra, anh chưa từng nghĩ đến khả năng này.

Anh vẫn luôn cho rằng mình đã để quên điện thoại trong phòng.

Vu Manh Manh cũng kinh ngạc, cô cứ tưởng Bạch Vị Nhiên đã biết từ lâu, vẻ mặt bối rối, đôi mắt đỏ tươi đảo quanh, như một chú thỏ vô tội.

Bạch Vị Nhiên nghĩ, vậy thì hợp lý rồi.

Anh vốn thấy lạ, nếu điện thoại bị rơi, rơi xuống đất chắc chắn sẽ có tiếng động, không thể nào anh lại không hay biết được.

Ngay khi biết chuyện, anh không hề tức giận.

Vu Manh Manh làm vậy chỉ là muốn chọc phá thôi.

Qua thời gian tiếp xúc, anh biết trong tính cách của Vu Manh Manh có một chút tà khí, cô là người có thể làm ra những hành động quyết liệt, kề dao phay lên cổ tra nam, một người như vậy khi bị dồn vào đường cùng, chuyện gì cũng có thể làm được.

Đối với cô, việc lén lấy đi chiếc điện thoại khi hoàn toàn không biết công dụng của nó, thực ra cũng chẳng khác gì tâm lý của mấy đứa học sinh giấu phấn của thầy cô trong giờ học.

Cô biết rõ mình không thể rời khỏi căn phòng đó, màn hình khóa điện thoại cũng không thể mở được, lúc cô đến đây điện thoại cũng không có dấu hiệu hư hỏng gì, tổng hợp ba điểm này lại, cô chỉ muốn phá phách mà thôi.

Bởi vì anh đã tịch thu game của cô, hạn chế tự do cá nhân, ép cô học bài.

Nghĩ lại nếu ngày xưa có ai đối xử với mình như vậy, chắc chắn mình sẽ bỏ một nắm cát vào hộp cơm của người đó.

Lùi một bước mà nói, cho dù sau này cô thông minh đoán ra được công dụng của chiếc điện thoại, cách làm của cô cũng chỉ là bắt anh khao một bữa X-dilao rồi ngoan ngoãn về nhà.

Bản tính không xấu, chỉ là hơi cực đoan.

Bạch Vị Nhiên suy bụng ta ra bụng người, không quá để tâm.

Chỉ là nhìn vẻ mặt căng thẳng của Vu Manh Manh, anh lại thấy thú vị.

Thiếu nữ yandere trời không sợ đất không sợ, vậy mà lại hối hận vì đã lấy điện thoại của anh để chọc phá?

Thế là anh giả vờ lạnh lùng.

“…Nếu tôi nói tôi giận thì em định làm thế nào?”

Vu Manh Manh gần như chưa từng có kinh nghiệm xin lỗi người khác, cô luôn tự cho mình là trung tâm, hiếm khi cảm thấy mình sai.

Bị Bạch Vị Nhiên hỏi ngược lại, cô liền ấp úng.

“…Nhưng, anh cũng bắt cóc em trước mà!”

“Hơn nữa anh còn ép em học bài… em đã nói là không muốn rồi!”

“…Anh cũng có lỗi…!”

“Cái đó thì đúng.” Bạch Vị Nhiên gật đầu.

Dù xuất phát từ lý do tốt cho cô, thủ đoạn của anh quả thật có chút vô nhân đạo.

Thời điểm đặc biệt dùng thủ đoạn đặc biệt, nhưng không thể dùng điều đó để hợp lý hóa mọi vấn đề của thủ đoạn đặc biệt.

“Vậy chúng ta huề nhau.” Anh nói.

“Bây giờ tôi không nhốt em, cũng không ép em học nữa, sau này em cũng không được lấy điện thoại của tôi, như vậy chúng ta huề nhau!”

Vu Manh Manh có chút không dám tin mình lại được tha thứ dễ dàng như vậy, đôi mắt lập tức mở to tròn xoe.

“Em tìm tôi đến đây, đặc biệt mời tôi ăn bánh kem, không phải là muốn xin lỗi tôi sao? Lòng dạ tôi không hẹp hòi đến thế đâu.” Bạch Vị Nhiên cười cười, chỉ vào miếng bánh trên tay.

“Nhưng lấy đồ của người khác là hành vi không tốt, sau này không được làm vậy nữa.”

Vu Manh Manh nghe anh tha thứ nhanh như vậy, lập tức vui vẻ trở lại, lại bị dạy dỗ, cô liền bĩu môi, lẩm bẩm.

“Em cũng có đi lấy đồ của người khác đâu…”

Bạch Vị Nhiên nghe thấy, chỉ biết cười cạn lời.

Vu Manh Manh thuộc tuýp người càng thân càng làm càn.

Có một số người tính tình trẻ con, lúc nào cũng chơi đùa, chơi đến phát điên, rồi mất cả giới hạn.

Chuyện này cũng khiến anh tự kiểm điểm lại bản thân trong một giây.

Đúng là vì vấn đề cơ thể mà mình đã có phần quá nuông chiều Vu Manh Manh.

Đại tiểu thư như Tần Nịnh còn phải bị đưa đi quét công viên, đến lượt cô thì ngày nào cũng chơi game ăn cua.

Lá gan cũng được nuôi cho béo lên rồi.

Mỗi người một cách giáo dục khác nhau, chừng mực này thật sự khó nắm bắt.

Vu Manh Manh thấy anh ăn bánh kem, vẻ mặt không hề để tâm, cô liền thở phào nhẹ nhõm, cũng vui vẻ trở lại.

“Sao anh không đến nữa!? Gần đây anh làm gì vậy?” Cô chất vấn Bạch Vị Nhiên.

“Có phải anh lén em đi ăn cua không?”

Bạch Vị Nhiên: …

Em gái à, tôi không phải người có tiền, đâu thể bữa nào cũng ăn cua được.

“Tôi không lén em đi ăn cua, tôi có việc bận, hơn nữa tôi không đến, cũng không có ai ép em học, như vậy không phải rất tốt sao?” Anh hỏi ngược lại Vu Manh Manh.

Vu Manh Manh nghẹn lời, cô đảo mắt, lập tức phản bác.

“Bây giờ em đổi ý rồi.”

“Ồ?”

“Học em cũng muốn, game em cũng muốn, cua em cũng muốn!”

Vô lý, chỉ có trẻ con mới lựa chọn, em muốn tất cả luôn à?

“Em có thể tự mình cố gắng học hành, sau này kiếm nhiều tiền, mua game ăn cua!” Bạch Vị Nhiên cảm thấy cơ hội đã đến, liền nhân lúc này giáo dục.

Cho người con cá không bằng dạy người cách câu cá.

“Nhưng bây giờ em không làm được! Đó là chuyện của sau này, nên bây giờ em cần anh!” Cô thiếu nữ lý lẽ hùng hồn, đôi mắt đỏ rực rỡ, trông vô cùng đáng yêu.

Bạch Vị Nhiên thầm nghĩ: Cái thái độ ngang ngược này mà cũng không khiến người ta ghét, thế giới này quả nhiên luôn rộng mở với các thiếu nữ xinh đẹp.

Anh dùng hết sức bình sinh mới ăn xong miếng bánh kem siêu to khổng lồ, chất lượng kem lại không tốt lắm, khiến anh có cảm giác hơi buồn nôn.

Cô thiếu nữ đợi anh vừa ăn xong, liền chìa hai tay ra trước mặt anh.

Dưới ánh đèn, đôi tay nhỏ trắng nõn như ngọc, mái tóc trắng như tơ, ánh mắt ngây thơ đáng yêu.

“Bạch Vị Nhiên, anh ăn bánh kem của em rồi, vậy quà sinh nhật của em đâu?”