Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21776

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1351

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 1 - Chương 24: Dạ hội hóa trang (Phần 1)

“Bảo tôi đi dự vũ hội với cô à?” Bạch Vị Nhiên ngạc nhiên.

“Không, tôi không biết khiêu vũ.”

Nhưng thiếu nữ vẫn hất cằm ra vẻ ta đây, mặc bộ đồ bao bố đó, ngang ngược nói.

“Anh không có quyền từ chối, đây là việc anh nên làm.”

“Tại sao?”

“Tôi vốn định rủ thầy đi cùng, nhưng anh đã làm thầy ấy biến mất, nên phải đền cho tôi một bạn nhảy.”

“Tần đại tiểu thư đường đường, không lẽ đến một bạn nhảy cũng không tìm được sao?” Bạch Vị Nhiên bình tĩnh đáp trả.

Anh thấy Tần Nịnh chỉ đang muốn làm khó mình.

“Tôi đương nhiên là tìm được, nhưng đây là nợ thì phải trả, lẽ đương nhiên, chẳng lẽ anh nghĩ món nợ mình gây ra lại để người khác trả thay à?”

“Tôi đây là giúp cô, không tính là nợ nần.” Bạch Vị Nhiên logic rõ ràng, không dễ bị lừa.

Tần Nịnh “ồ” một tiếng, bắt chước giọng điệu lạnh lùng thường ngày của Bạch Vị Nhiên, thản nhiên phản bác.

“Anh không đi cùng tôi, vậy thì tôi đi tìm thầy Lâm Lạc nhé!”

Bạch Vị Nhiên: …Quả thực đã bị nắm thóp.

Biết vậy đã không nói cho cô biết nội dung nhiệm vụ.

Tuy mình đã nửa thật nửa giả bịa ra một câu chuyện, nhưng Tần Nịnh rất thông minh, qua phân tích đã hiểu được mục tiêu của anh là muốn cô tránh xa Lâm Lạc, bây giờ cô thường xuyên dùng lý do này để trị lại anh, thỉnh thoảng lại đưa ra vài yêu cầu nhỏ.

“Nếu không sấy tóc giúp tôi, tôi sẽ đi tìm thầy Lâm Lạc!”

“Nếu không bóc quả quýt này giúp tôi, tôi sẽ đi tìm thầy Lâm Lạc!”

“Nếu không chải lông cho mèo giúp tôi, tôi sẽ đi tìm thầy Lâm Lạc!”

Bạch Vị Nhiên dở khóc dở cười, bất đắc dĩ nhưng không hề tức giận.

Đó chỉ là sự tinh nghịch bướng bỉnh của một thiếu nữ, chứ không phải kiểu công chúa tùy tiện sai bảo nô lệ.

Trước đây anh bắt cô đi nhặt ve chai, làm vệ sinh công viên, giờ Tần Nịnh chỉ bắt anh làm mấy việc này để bù lại, đã là quá nhân từ rồi.

Anh nhìn ra được, Tần Nịnh cũng không thật sự muốn đi tìm Lâm Lạc, chỉ là muốn thắng anh bằng miệng mà thôi.

“Với lại anh tưởng tôi tìm anh đến vũ hội là để khiêu vũ à?” Thiếu nữ bĩu môi, lườm anh với vẻ mặt khinh khỉnh.

“Nhìn là biết anh không biết khiêu vũ rồi.”

Tần Nịnh ngừng lại một chút, giọng đột nhiên yếu đi vài phần, vẻ mặt có chút hoảng hốt.

“Tôi chỉ sợ… sợ chuyện lần trước lại xảy ra thôi.”

“Có anh ở đây, tôi sẽ không sợ nữa…”

Bạch Vị Nhiên hiểu ra.

Vụ chuốc thuốc lần trước tuy đã được mình ngăn chặn một cách hoàn hảo, nhưng cũng đã để lại bóng ma trong lòng cô.

Tần Nịnh quả thực đã có một thời gian không tham gia tiệc tùng bạn bè, những ngày này anh ngày nào cũng đến dạy cô học nên anh là người rõ nhất.

“Vậy được thôi!” Anh nói, không còn khăng khăng từ chối nữa.

Thiếu nữ lập tức trở nên rạng rỡ.

“Nhưng tôi cũng có một yêu cầu nhỏ.” Bạch Vị Nhiên giơ ngón trỏ lên.

“…?”

“Muốn tôi đi cùng cũng được, nhưng cô có thể đừng mặc cái bộ đồ bao bố này đến vũ hội được không?”

Anh đã nhìn rất lâu, nhịn rất lâu, bây giờ thật sự không nhịn nổi nữa rồi.

Tối hôm đó tiễn Bạch Vị Nhiên đi, thiếu nữ mặc chiếc váy ngủ trắng muốt lao lên giường, vùi mặt vào chiếc gối mềm mại, vừa giận vừa xấu hổ, hai chân đạp loạn xạ, hai nắm đấm nhỏ đấm thùm thụp, coi chiếc gối như khuôn mặt đeo mặt nạ của Bạch Vị Nhiên.

“A!!! Tên đeo mặt nạ thối tha!!!”

“Anh thấy nó xấu thì phải nói sớm chứ! Anh tưởng tôi thấy nó đẹp lắm à? Xấu chết đi được, xấu chết đi được, xấu chết đi được! Lần nào mặc bộ này tôi cũng thấy xấu muốn chết, chẳng phải vì anh thích nên tôi mới mặc sao!!?”

“Kết quả là anh hoàn toàn không thích? Không thích mà còn để tôi mất mặt lâu như vậy, tôi hận chết anh, đồ ngốc đồ ngốc đồ ngốc đồ ngốc—! Đại ngốc!!”

Tần Nịnh nổi điên, đấm loạn xạ một hồi rồi ngồi dậy, mặt đỏ bừng, tóc tai rối bù.

Nghĩ lại những ngày qua mình đắc ý ra mặt, còn anh thì ngoài miệng không nói nhưng trong lòng lại chê bai, cô không nhịn được mà ôm mặt, rồi lại lao vào gối.

Không sống nổi nữa, cô không sống nổi nữa, mất mặt chết đi được!

Ngày hôm sau, dì Trần vui mừng phát hiện gu thẩm mỹ của tiểu thư nhà mình đã trở lại bình thường.

Tạ ơn trời đất.

××

Ngày diễn ra vũ hội, Bạch Vị Nhiên đúng giờ có mặt tại địa điểm, cầm tấm thiệp mời Tần Nịnh đưa cho, tao nhã đưa cho nhân viên tiếp tân.

Theo lời Tần Nịnh, đây là một buổi dạ hội hóa trang, bạn bè trạc tuổi cùng nhau vui chơi.

…Trạc tuổi?

Bạch Vị Nhiên cảm thấy mình hơi già rồi.

Tần Nịnh mới mười bảy tuổi, bạn bè trạc tuổi chẳng phải là các cô cậu thiếu niên sao.

Thân là một súc vật xã hội, tâm hồn đã sớm già cỗi.

Nhân viên tiếp tân liếc nhìn anh, vẻ mặt nghi hoặc.

Các vị khách khác đều lái xe đến, đủ loại xe sang đỗ thành hàng, người này lại ung dung tự tại đi bộ tới, trên tay còn cầm tấm thiệp mời màu vàng cao cấp nhất, bây giờ người giàu đã đua nhau sống tối giản rồi sao?

Dù nghi hoặc, nhân viên tiếp tân vẫn lịch sự yêu cầu Bạch Vị Nhiên tháo mặt nạ và xuất trình giấy tờ tùy thân.

Những người tham gia vũ hội này tuy còn trẻ, nhưng thân phận không giàu thì cũng sang, đương nhiên sẽ có khâu kiểm tra danh tính.

Bạch Vị Nhiên sững người một lúc.

Làm sao anh có giấy tờ tùy thân được chứ?

Nhân viên tiếp tân thấy anh do dự không động đậy, vẻ mặt nghi ngờ, liền ra hiệu, hai vệ sĩ cao to lực lưỡng hai bên lập tức tiến lại gần. Bạch Vị Nhiên đương nhiên không sợ, nhưng bây giờ anh là khách do Tần Nịnh mời đến, không cần thiết phải gây chuyện, nhất thời khó xử.

Trong đám đông vang lên một tràng xì xào.

Bạch Vị Nhiên quay đầu nhìn, một chiếc xe sang màu trắng bạc với đường nét mượt mà, ngang ngược và phớt lờ tất cả, lái thẳng lên thảm đỏ dành cho người đi bộ, không xuống xe ở bãi đỗ mà chạy thẳng đến chỗ nhân viên tiếp tân.

Cửa xe mở hướng lên trên, một thiếu nữ mặc váy voan tao nhã bước xuống.

Một bộ váy liền thân nhỏ màu trắng tinh, áo lụa vừa vặn, để lộ bờ vai và chiếc cổ thon thả, da mịn như ngọc, trên cổ không có một chút trang sức nào, tóc cũng được búi lên, càng tôn lên vẻ sạch sẽ trắng ngần. Chân váy voan trắng bồng bềnh mà nhẹ nhàng, dài đến dưới gối, để lộ một đoạn bắp chân, mắt cá chân thon thả, cùng đôi sandal cao gót đính đá lấp lánh.

Cô không đeo dây chuyền hay hoa tai, bớt đi vẻ dung tục xa hoa, mà lại tô điểm cho những ngón chân lộ ra từ đôi sandal, bộ móng được sơn vẽ màu hồng phấn, như những cánh hoa anh đào điểm xuyết, trên tay đeo một đôi găng tay ren ngắn tinh xảo.

Cô không đeo trang sức đá quý, nhưng bản thân cô đã là một viên ngọc lấp lánh.

Những người nhận ra cô đều cười chào hỏi, Tần Nịnh đã quen với điều này, chỉ hất cằm, đáp lại một tiếng, ra dáng một đại tiểu thư kiêu ngạo.

Cô phớt lờ mọi người, đi thẳng đến bên cạnh Bạch Vị Nhiên, chủ động khoác tay anh, ngước mắt nhìn nhân viên tiếp tân.

“…Đây là bạn nhảy của tôi, có vấn đề gì không?”

Bạch Vị Nhiên: …

Qua khỏi khu vực tiếp tân, trên hành lang dẫn vào nơi tổ chức vũ hội, Bạch Vị Nhiên không nhịn được cười.

“Anh cười cái gì?” Tần Nịnh rất nhạy cảm, lập tức chất vấn.

Hôm nay cô đã dốc hết sức rồi, nếu anh còn nói cô không đẹp, cô, cô sẽ tức chết mất!

“Không có gì, tôi chỉ cảm thấy từ xưa đến nay chỉ có anh hùng cứu mỹ nhân, hôm nay cô lại là mỹ nhân cứu anh hùng. Tôi có thể hiểu tại sao nhiều người đàn ông cũng hy vọng có một thiếu nữ xinh đẹp từ trên trời rơi xuống yêu mình rồi, phải thừa nhận là, vừa rồi tôi cảm thấy rất đắc ý.”

“Hôm nay cô thật sự rất đẹp, thoạt nhìn tôi còn tưởng công chúa nhà nào đi tuần.”

“Được làm kỵ sĩ của công chúa, hôm nay tôi vô cùng vinh hạnh.”

Một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần lấn át cả đám đông như vậy là đối tượng của mình, ai cũng sẽ tự nhiên nảy sinh cảm giác tự hào.

Mặc dù coi điều kiện của nửa kia như một điểm cộng cho bản thân, tuyệt đối không phải là một tâm lý đúng đắn.

Nhưng anh vẫn rất đơn thuần mà đắc ý.

Tần Nịnh nghe vậy, mắt sáng rực lên, mặt hơi ửng hồng, nhưng lại không muốn để Bạch Vị Nhiên nhìn thấy, nén cười cúi đầu xuống.

Hi hi, anh nói mình đẹp.

“Giúp tôi đeo mặt nạ lên!” Cô nói, vừa đưa một chiếc mặt nạ ren trắng tinh xảo cho Bạch Vị Nhiên.

Không khí giữa hai người ấm áp, thân mật và tự nhiên.

Cách đó không xa, có ba cô gái đang lạnh lùng nhìn chằm chằm vào họ.

Nếu không có mặt nạ, Bạch Vị Nhiên đã có thể nhận ra ngay tắp lự — ba cô gái này đều là cá trong ao của tra nam Lâm Lạc.

××

Vé tháng, nếu có một hai vé, có thể cho tác giả sida này một phiếu được không ạ?

Cảm ơn nhé (*´▽`)◇ゞ