Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 9 - Chương 22: Anh không cần em đối tốt với anh

Dòng người đang chờ trước phòng tranh được chứng kiến một cảnh tượng kỳ lạ.

Ngay phía trên phòng tranh, nơi mây tan nắng rạng, trời quang mây tạnh, mây đen bỗng chốc ùn ùn kéo đến.

Ánh nắng tựa những sợi tơ vàng chiếu thẳng xuống bỗng chốc biến mất.

Họ ngỡ ngàng ngẩng đầu.

Mây trên trời cuồn cuộn, những đám mây mưa đen kịt vần vũ như sóng biển gầm gào trước cơn bão tố.

Mây mưa tụ lại, những tầng hơi nước nặng trĩu chồng chéo lên nhau, ảnh hưởng lẫn nhau, những hạt mưa lớn tách khỏi tầng mây, ngỡ như sắp trút xuống ào ạt——

Thế rồi những hạt mưa lớn ấy bỗng khựng lại giữa không trung, không hề rơi xuống.

Cảnh tượng này khiến đám đông đang xếp hàng bên dưới ngây người.

“Vãi, đây là hiện tượng thời tiết gì thế này?”

Mọi người nhao nhao rút điện thoại ra, chuẩn bị chụp cho thỏa thích.

Nhưng mây mưa không cho họ cơ hội đó, chúng bỗng chốc tan biến, trời lại quang đãng.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, rồi lại cất điện thoại đi.

Giây tiếp theo, mây mưa lại ùn ùn kéo đến.

“…………?”

Mọi người lại lôi điện thoại ra chuẩn bị chụp.

Mây mưa lại tan.

Đám đông lại cất điện thoại.

Mây mưa lại một lần nữa tụ lại——

Mọi người: ………… Ông trời đang làm cái quái gì thế!?

Chẳng lẽ đột nhiên được ai tỏ tình nên đầu óc không tỉnh táo, đến cả thiên tượng cũng rối loạn theo ư!?

Cuối cùng, không một giọt mưa nào rơi xuống đất.

Cũng không ai chụp được bất kỳ tấm ảnh nào.

Trên tầng hai của phòng tranh, cửa sổ phòng thay đồ được hé mở, cô trợ lý trang điểm tóc ngắn nhìn ra ngoài qua khe hở, nghi hoặc lẩm bẩm.

“…? Thời tiết hôm nay lạ thật, lúc âm u lúc lại nắng.”

Cô đẩy cửa sổ ra rộng hơn, ngắm nhìn bầu trời một lúc, cho đến khi có người gọi, cô mới vội vàng ôm hộp đồ trang điểm đi tới.

Tần Nịnh ngồi trước gương, viền gương được gắn một vòng đèn chuyên dụng. Dưới ánh đèn cường độ cao như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô không một tì vết, đẹp không tì vết. Cô đang nhắm mắt, để chuyên viên trang điểm nhẹ nhàng dặm phấn cố định lớp trang điểm trên mặt, rồi nghe thấy tiếng trợ lý vui vẻ bước tới.

“Chị Dương, thời tiết hôm nay lạ thật đấy, có thể nói là trăm năm khó gặp.”

“…………Trăm năm khó gặp cái gì?”

“Vừa nãy trông như sắp mưa, rồi mây bỗng tan, trời lại hửng nắng, sau đó mây đen lại kéo đến, trông như sắp mưa, rồi mây đen lại tan ra——”

“Chẳng phải chỉ là thời tiết thay đổi thôi sao? Gió thổi mây đen tới, rồi gió lại thổi mây đen đi? Có gì lạ đâu, mùa này vẫn luôn như vậy, nói mưa là mưa ngay.”

Cô trợ lý bĩu môi, giọng điệu khoa trương phản bác.

“Không phải đâu chị Dương, nếu chỉ có vậy thì em có làm quá lên không? Thật sự là tình hình lúc nãy cứ như phim khoa học viễn tưởng ấy, chị không biết đâu, bầu trời cứ vèo một cái là mây tan, rồi ào một cái là mây tụ lại, cứ như có người đang điều khiển vậy, thần kỳ lắm.”

“Đã bảo cô xem ít phim khoa học viễn tưởng thôi, xem nhiều quá rồi mơ mộng hão huyền.”

Cô trợ lý nhỏ bị phản bác đến tức tối, nhưng lại không có bằng chứng.

Giá mà lúc đó quay phim lại làm bằng chứng thì tốt rồi.

Nhưng dòng suy nghĩ của cô cũng nhanh chóng chuyển từ tức giận sang Tần Nịnh trong gương.

Đôi mắt kinh ngạc không kịp ngắm nhìn.

Tần Nịnh mặc một chiếc lễ phục lệch vai màu xám bạc, váy voan dài qua gối, khí chất tao nhã ung dung, trên váy còn lấp lánh những điểm sáng li ti, ôm lấy thân hình thon thả duyên dáng. Nhưng người ta sẽ không muốn dùng từ “nữ thần trời sao” để hình dung cô, Tần Nịnh rất gần gũi, là vẻ đài các của một đại tiểu thư, một đóa hoa phú quý chốn nhân gian.

Không có viên đá quý nào to đến mức làm lóa mắt người nhìn, trên cổ cô chỉ có một sợi dây chuyền trơn màu vàng hồng mảnh mai.

Mái tóc dài được uốn thành những lọn sóng lãng mạn, mềm mại xõa sau lưng.

Vẻ lãng mạn đã làm dịu đi nét kiêu ngạo của cô, khiến cả người trở nên mềm mại hơn.

Cô trợ lý nhìn đến ngẩn người, không nhịn được ghé vào tai sư phụ mình thì thầm.

“Sư phụ, cổ của cô Tần đẹp như vậy, sao không búi tóc cô ấy lên ạ?”

Búi lên, rồi đeo một đôi bông tai hoặc dây chuyền nổi bật hơn, chắc chắn sẽ rất đẹp.

Chị Dương không nói gì, chỉ lườm cô một cái, giọng nói chậm rãi.

“Không phải cứ đẹp là được việc đâu.”

“Phải biết rằng, mục đích của chúng ta tuy là làm cho khách hàng đẹp lên, nhưng cuối cùng thứ chúng ta bán là dịch vụ.”

Nghe xong, cô trợ lý vẫn ngơ ngác, hai mắt đờ đẫn, bị sư phụ gõ cho một cái vào đầu.

Có thể búi lên được sao?

Từ gáy xuống lưng chi chít những vệt đỏ li ti như cánh hoa rơi.

Nguyên nhân của những vết tích này, ai hiểu thì đều hiểu.

Không phải là chị chưa từng hỏi riêng ý kiến của cô Tần.

Trước khi thay đồ, chị đã hỏi cô có muốn dùng thêm kem che khuyết điểm để che đi không, như vậy cũng không ảnh hưởng gì.

Chút tài mọn này của chuyên viên trang điểm, quá là quen tay.

Lúc đó Tần Nịnh nhìn lưng mình trong gương, cũng lộ vẻ ngạc nhiên.

“…Ghét ghê, sao nhiều thế này chứ?”

“Từ lúc nào vậy nhỉ… hi hi… Anh Vị Nhiên…”

Giọng điệu của thiếu nữ xinh đẹp tựa như có như không chút bực bội và oán trách.

Lúc đó chị Dương còn tưởng vị đại tiểu thư này sẽ bảo mình che hết những vết tích đó đi.

Ai ngờ giây tiếp theo tình thế xoay chuyển——

“Không được che đi đâu nhé!”

Tần Nịnh quay đầu lại, tay nhỏ che miệng, cười rạng rỡ, vừa e thẹn vừa ngọt ngào, đến cả một người ngoài như chị cũng có thể cảm nhận rõ ràng niềm hạnh phúc từ tận đáy lòng cô.

Thế nhưng ánh sáng trong đôi mắt đen tựa mắt mèo của cô bỗng chốc vụt tắt, trở nên âm u, ma quái đến đáng sợ.

Một ngón tay đặt trước đôi môi đỏ mọng như anh đào, một tay chắp sau lưng, cô nghiêng đầu, tiến lên một bước đến trước mặt chị, ngước nhìn từ dưới lên——

“Này, nếu chị dám chạm vào chúng, dám che chúng đi… nhưng cũng không được để người khác nhìn thấy, nếu chị để người khác thấy những vết này…”

Nói đến cuối, giọng cô trầm xuống.

Cô không nói rốt cuộc sẽ thế nào, ngược lại còn đột ngột nở một nụ cười yêu kiều.

Lời chưa dứt, không gian cho trí tưởng tượng lại càng lớn hơn.

Đến giờ chị Dương vẫn còn nhớ cảm giác rợn tóc gáy đó.

Vị đại tiểu thư kiêu ngạo này, trong một khoảnh khắc đã bộc phát một cảm giác điên cuồng đến tột cùng.

Cảm giác điên cuồng đó dọa chị sợ đến trong lòng bất an, mồ hôi lạnh túa ra.

Chỉ chạm vào những vết tích đó thôi cũng không được, nếu rồng có vảy ngược, thì đó chính là vảy ngược của cô.

Nhìn cô học trò đang chảy nước miếng thèm thuồng trước Tần Nịnh trong gương, mắt long lanh trái tim, xung quanh nở đầy hoa moe moe.

Chị Dương nhún vai, quyết định giữ im lặng.

Để bảo vệ cô học trò ngốc nghếch này có thể sống lâu hơn một chút.

Chì kẻ môi viền qua lớp son màu gỗ hồng, lướt nhẹ một lớp trên môi thiếu nữ. Cây chì của chuyên viên trang điểm di chuyển rồi dừng lại, nhìn thiếu nữ đang nhắm mắt, chị Dương cũng bất giác nhìn đến ngẩn người.

Hình dáng xương cốt của con người muôn hình vạn trạng, chỉ cần có tỷ lệ đẹp là có thể được gọi là mỹ nhân.

Nhìn nhiều rồi cũng chán, thấy người đẹp cũng không còn lạ lẫm.

Nhưng lần này thì khác, dù là Tần Nịnh, hay An Thấm đã ra ngoài từ sớm, thậm chí cả chàng trai ít nói luôn ở bên cạnh họ.

Họ đều có một khí chất rất thu hút ánh nhìn.

Sâu lắng, nhìn kỹ lại khiến người ta vô cùng kinh hãi.

Mỗi người tựa như những đóa hoa nở trong máu, mang theo hương thơm của máu tươi.

Mí mắt Tần Nịnh khẽ run, hé ra một đường nhỏ, rồi từ từ mở mắt, bốn mắt nhìn nhau.

Chị Dương lập tức hoàn hồn, nhận ra mình lại thất thần trước mặt khách hàng, lòng chùng xuống, nhưng với kinh nghiệm dày dạn, chị không hề hoảng loạn, chỉ nhanh chóng đáp lại bằng một nụ cười chuyên nghiệp, lịch sự.

“Xong rồi, cô Tần, xem có chỗ nào không hài lòng không ạ?” Chị vừa nói, vừa lùi sang một bên, để tấm gương phản chiếu trọn vẹn hình ảnh của Tần Nịnh.

Tần Nịnh mỉm cười, cô gái trong gương cũng mỉm cười theo.

Cô trợ lý đứng bên cạnh nhìn thấy không nhịn được che miệng hét lên một tiếng nhỏ.

“Em sắp ngất mất, sao mà đẹp thế này! Cô Tần, thật sự quá đẹp!!”

Tiếng hét này không hề giả tạo, phát ra từ tận đáy lòng khiến chị Dương và Tần Nịnh cùng bật cười.

Chị Dương ra hiệu cho trợ lý đi lấy găng tay.

Trang phục đã xong, chỉ còn thiếu một đôi găng tay ren.

Thực ra theo chị Dương, không có đôi găng tay này cũng đã đủ đẹp rồi.

Nhưng Tần Nịnh rất kiên quyết muốn đeo găng tay.

Chị Dương nghĩ, đây có lẽ là sở thích cá nhân của Tần Nịnh.

Sở thích của khách hàng, chị cũng không tiện bình luận nhiều.

Cô trợ lý bưng găng tay tới, Tần Nịnh vừa đưa tay đeo vào, vừa như vô tình liếc nhìn ra cửa.

Chị Dương lanh lợi, vừa nhìn đã biết suy nghĩ của khách hàng, lập tức chủ động đi tới, mở cửa ra xem.

Ngoài cửa không có ai.

Chị vừa đóng cửa lại, đã nghe thấy cô học trò của mình vui vẻ ghé tai Tần Nịnh thì thầm.

“Cô Tần Nịnh, thực ra em thấy chị búi tóc lên còn đẹp hơn, hay là, chị cũng có thể cân nhắc kiểu tóc này——”

Chị Dương: …………

Biết nói sao đây, thiên đường có lối em không đi, địa ngục không cửa cứ đâm đầu vào.

Thật lo lắng cho tương lai của cô học trò này.

Chị Dương lập tức ba bước thành hai đi đến bên cạnh họ, đẩy cô học trò đang luyên thuyên, còn định đưa tay vén mái tóc dài gợn sóng của Tần Nịnh sang một bên.

“Vừa nãy tôi xem rồi, ngoài cửa không có ai.”

Nụ cười trên môi Tần Nịnh lập tức tan biến, bàn tay đeo găng tay ren níu lấy vạt váy, mày mắt thoáng nét không vui.

Anh Vị Nhiên lại không đợi cô ở bên ngoài sao?

Cô còn muốn cho anh xem đầu tiên!

Muốn thấy anh mỉm cười với mình, trong mắt lấp lánh vẻ kinh ngạc và tán thưởng.

Chỉ tưởng tượng đến cảnh đó thôi, cô đã vui như uống rượu, cả lòng lâng lâng, chỉ muốn cười trộm.

Chiếc lễ phục này là đồ đôi với anh, anh mặc vest xám bạc, mình mặc váy nhỏ xám bạc, đứng ra ngoài, ai cũng biết họ là một cặp.

Chiếc lễ phục nhỏ màu hồng sen của An Thấm vừa nhìn đã biết là người thứ ba, lạc lõng.

Dù Tần Nịnh cảm thấy An Thấm không hề có chút uy hiếp nào, nhưng cô vẫn vô thức dụng tâm vào những chi tiết nhỏ.

Chị Dương quan sát sắc mặt, dĩ nhiên biết vẻ mặt này của Tần Nịnh là đang hờn dỗi, không vui, đáy mắt chị không khỏi ánh lên một tia thích thú.

Thiếu nữ xinh đẹp này lúc hờn dỗi, cũng đáng yêu hơn bất cứ thứ gì.

“Cô Tần, để tôi đi tìm cậu Bạch giúp cô nhé?”

Tần Nịnh đang định gật đầu, cô trợ lý lại chủ động chen vào.

“Lúc nãy em ra ngoài lấy đồ, vừa hay nhìn thấy anh Bạch, anh ấy đi về phía ban công rồi ạ.”

Chỉ là một cái liếc mắt thoáng qua, thấy bóng dáng mặc vest xám bạc lướt qua.

“Để em qua tìm anh Bạch nhé! Cô Tần Nịnh xinh đẹp thế này, anh ấy xem xong chắc chắn cũng sẽ thích.” Cô trợ lý nói xong, vui vẻ chạy ra cửa.

Nhà thiết kế cũng là người sáng tạo coi con người như tác phẩm của mình.

Giờ có một tác phẩm đẹp thế này, dĩ nhiên là vui khấp khởi, chỉ muốn tìm người đến xem ngay lập tức.

Nhưng tay cô vừa chạm vào tay nắm cửa, Tần Nịnh đã gọi giật lại.

“Không cần đâu, em tự qua tìm anh ấy.”

Cô nào phải người chỉ biết bị động chờ đợi, mặc đẹp thế này, cô nóng lòng muốn chủ động đi tìm anh.

Chị Dương và cô trợ lý đứng trong phòng nhìn theo Tần Nịnh đẩy cửa rời đi, bàn tay nhỏ nhắn đeo găng tay ren tao nhã xách theo vạt váy, hơi khom người bước ra ngoài, trông như một nàng công chúa bỏ trốn.

Cô trợ lý không nhịn được chống cằm, hai mắt long lanh cảm động.

“Sư phụ, lãng mạn quá đi mất, em có thể tưởng tượng ra cảnh đó rồi.” Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt mơ màng.

“Anh Bạch đang ngắm cảnh sắc ngoài ban công, anh ấy đang phiền lòng về quy trình của buổi triển lãm, chính là những chuyện công việc vụn vặt ấy, anh ấy thở dài, rít một hơi thuốc thật sâu…”

Chị Dương cắt ngang cơn mơ mộng của cô học trò, “Chị nhớ cậu Bạch không hút thuốc mà.”

“Ây da sư phụ, thêm hút thuốc vào cho ngầu hơn thôi, chị đừng cắt ngang dòng suy nghĩ của em, không thì em lại phải bắt đầu lại từ đầu đấy.”

Chị Dương vừa thu dọn hộp dụng cụ, vừa đảo mắt một vòng.

Cô học trò này của chị đâu cũng tốt, tiến bộ cũng nhanh, chỉ có cái tật nói nhiều và mơ mộng hão huyền.

Chị thầm phàn nàn trong lòng, nhưng trên môi lại nở một nụ cười như có như không.

Nhưng chị lại thích điểm này của cô học trò.

Cuộc sống đã quá nghiêm túc, quá mệt mỏi rồi.

Thế nên chị nhún vai, tiếp tục nghe cô học trò của mình cao giọng ngâm nga.

“Anh ấy rít một hơi thuốc thật sâu, vẻ mặt u sầu, đôi môi mím chặt, và rồi, chính trong khoảnh khắc ấy—wow! Anh ấy trông thấy một mỹ nhân, đẹp như mơ như ảo, một vẻ đẹp không thuộc về cõi trần, tựa như thiếu nữ từ chòm sao Tiên Nữ hạ phàm từ dải ngân hà.”

“Khoảnh khắc ấy, anh ấy đã quên hết mọi phiền muộn.” Cô trợ lý nhỏ chắp hai tay, đôi mắt thành kính lấp lánh.

“Giống như tất cả những đôi lứa đang yêu, lý trí không còn tồn tại, anh ấy đứng yên tại chỗ, và cô ấy, cũng đứng yên tại chỗ—cô ấy mỉm cười nhìn anh, trong mắt chan chứa dịu dàng, cô ấy đưa tay về phía anh, anh như bị mê hoặc bước tới, nắm lấy bàn tay nhỏ đeo găng tay ren của cô, tựa như đang sùng bái thánh vật độc nhất vô nhị trên đời.”

“Rồi bốn mắt nhìn nhau, rồi thế giới bắt đầu xoay chuyển, rồi tiếng hát du dương từ xa vọng lại—”

“Ồ~ đây là tình yêu, chính là tình yêu~ chính là cảm giác của tình yêu, khiến người ta đắm chìm, khiến người ta sa ngã, chỉ một ánh nhìn đã trở thành tù nhân của người ấy~~”

Nghe đến đây, chị Dương không giữ được vẻ mặt nghiêm túc nữa, phì cười thành tiếng.

Cả phòng thay đồ nhất thời tràn ngập không khí vui vẻ.

Tiếc là cô trợ lý đoán trúng đoạn đầu, nhưng lại chẳng thể đoán trúng đoạn kết.

××

Trên ban công, sau khi mây mưa tan đi lần cuối, chàng trai ngây người, hai tay giơ lên như đầu hàng, bị cô gái tóc màu trà ôm chặt lấy eo.

Đầu óc anh trống rỗng, nhưng dù vậy, vẫn nhớ không thể để mưa rơi xuống.

Cái ôm của An Thấm không dùng chút sức lực nào, mềm mại dịu dàng, tựa như một áng mây đang bao bọc lấy người ta, thân thể cô mềm mại, thon thả.

Kề sát bên nhau, hương hoa ly thanh tao thoang thoảng trên mái tóc cô.

An Thấm chưa từng ôm ai.

Cô quen với việc lấy lòng người khác, muốn được công nhận, như thể đó là khao khát bẩm sinh, ăn sâu vào tận xương tủy.

Nhưng những cảm giác đó không giống như bây giờ.

Giờ đây, một cảm giác khác, một cảm giác mềm mại, ấm áp dâng lên từ đáy lòng.

Cô áp vào lồng ngực anh, nghe thấy tiếng tim anh đập, sau một thoáng hoảng loạn, lại trở về bình tĩnh.

Cô buông tay, ngẩng đầu nhìn anh.

Thấy vẻ mặt kinh ngạc của anh, cô lại bật cười, vừa có nét e thẹn lại vừa đắc ý.

Cô gái tóc màu trà mỉm cười ngọt ngào, dịu dàng, cô chắp tay sau lưng, đứng yên tại chỗ, ngoan ngoãn như một chú bồ câu nhỏ vô tội.

Bạch Vị Nhiên mờ mịt, anh nhìn hai tay đang giơ lên của mình trước, im lặng một lúc lâu mới hạ xuống.

Lý trí và logic của anh đã chẳng còn tác dụng.

Không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

Anh dò xét vẻ mặt của An Thấm.

Cái ôm này rốt cuộc là——

Cô vẫn dịu dàng, không khác gì ngày thường.

Không có lời tỏ tình mãnh liệt, không có nụ cười điên cuồng, không có hành động kịch liệt.

Trông không hề giống dáng vẻ lúc phát bệnh chút nào.

An Thấm cuối cùng nghiêng đầu, đưa tay ra.

Thấy dáng vẻ như lại muốn áp vào ngực mình, Bạch Vị Nhiên lập tức lùi lại một bước.

An Thấm không để tâm, cô cứ giữ nguyên động tác đưa tay, cách anh một khoảng bằng bàn tay, không tiến lại gần nữa.

“Em không nghĩ gì khác đâu ạ.”

“Anh Bạch… em chỉ muốn đối tốt với anh thôi.”

Giọng điệu dịu dàng đến mức tựa như một lời cầu xin hèn mọn.

Nhưng chưa đợi được câu trả lời, một câu nói kiêu ngạo, dứt khoát và lạnh lùng đã thẳng thừng xen vào giữa hai người.

“…Anh ấy không cần em đối tốt với anh ấy.”

Giống hệt như cảnh tượng cô trợ lý đã miêu tả.

Nàng tiên nữ giữa trời sao kiều diễm, xách theo vạt váy tựa như dải ngân hà dệt thành, tao nhã bước tới.

Cô kiêu hãnh hất chiếc cằm nhỏ, ánh mắt chứa đựng sự hờn giận không thể che giấu, đôi mắt to tròn đen trắng rõ ràng nheo lại.