Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21775

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1351

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 3 - Chương 2: Bạch Vị Nhiên lại có thêm một cô cháu gái

Đây là buổi họp dự án định kỳ hàng tháng. Vì là dự án vận hành mang lại nguồn thu chủ lực cho công ty Thế Lạc, nên số người tham dự đông đến kinh ngạc, bàn họp chắc chắn không đủ chỗ. Thành viên trong nhóm dự án còn phải tự mình sang các phòng họp bên cạnh khuân ghế về ngồi, khiến cho các phòng họp gần đó mười phòng thì hết chín phòng trống trơn, ghế cứ thế không cánh mà bay.

Nhưng dù vậy, số ghế vẫn không đủ, rất nhiều người phải đứng nghe.

Bạch Vị Nhiên cũng giành được một chiếc, nhưng khi thấy Quả Quả và Tần Nịnh chỉ có một ghế, anh bèn chủ động nhường ghế của mình.

“Ghế này cho các cậu nhé!”

Miệng thì nói “các cậu”, nhưng anh lại rất tự nhiên đẩy ghế về phía Quả Quả, người mà anh quen thân hơn.

Quả Quả “ồ” một tiếng, định lấy ghế cho thiên thần nhỏ Tần Nịnh, không ngờ một bàn tay nhỏ trắng nõn đã chặn lại giữa đường.

“Cảm ơn anh Vị Nhiên.” Cô gái mỉm cười ngọt ngào, dịu dàng, nhưng hành động lại vô tình toát lên vẻ bá đạo.

Tay Quả Quả khựng lại, không khí có phần khó xử trong một giây. Bạch Vị Nhiên thoáng cảm thấy có gì đó là lạ, nhưng đúng lúc này A Siêu cũng hì hục đẩy ghế vào. Thấy Quả Quả không có ghế, cậu rất hào hiệp nhường ghế cho cô.

“Để cho các bạn nữ ngồi, em với anh Vị Nhiên đứng là được rồi.” Cậu vỗ ngực, ra vẻ đàn ông ngời ngời, rồi lân la bước đến đứng cạnh Bạch Vị Nhiên, vai kề vai, gương mặt không giấu được niềm hạnh phúc khi được chung khung hình với thần tượng.

Hành động của A Siêu đã cắt ngang cảm giác kỳ quặc kia, Bạch Vị Nhiên cũng không nghĩ sâu thêm nữa.

Nhiều thành viên nam trong nhóm đang nhìn Tần Nịnh không khỏi thất vọng.

Vốn định nhân cơ hội này để lấy lòng người đẹp, ai ngờ lại bị một người ở nhóm bên cạnh hớt tay trên.

Buổi họp bắt đầu, là phần báo cáo thường kỳ của quản lý sản phẩm Tiểu Mạt.

Ở một số công ty game, quản lý sản phẩm có quyền lực rất lớn, có thể chi phối phương hướng của dự án, ví dụ như Nam Nga.

Ở một số công ty game khác, quyền hạn của quản lý sản phẩm lại rất nhỏ, chẳng khác nào một cô thư ký quèn, ví dụ như Thế Lạc.

Tiểu Mạt chính là một cô thư ký quèn, báo cáo thường kỳ chỉ là biểu đồ doanh thu hiện tại của game, sự tăng trưởng về số lượng người dùng mới do hoạt động vận hành thu hút được, sắp xếp lại ngôn từ để trình bày lại những dữ liệu mà bộ phận thị trường đã điều tra, sau đó nhắc đến tiến độ công việc được giao cho các thành viên trong nhóm gần đây, v.v.

Vì đây là bài ca muôn thuở, lại là phần báo cáo của thư ký không có nhiều giá trị, nên các thành viên trong nhóm đều nghe một cách lơ đãng, không ít người còn lén chơi điện thoại ở dưới bàn.

Bạch Vị Nhiên là một trong số ít người hiếm hoi lắng nghe nghiêm túc, anh chăm chú nhìn vào biểu đồ cột thể hiện lượng người dùng hoạt động sau sự kiện.

Do sự cố điền sai biểu mẫu khẩn cấp, lượng người dùng hoạt động vào ngày diễn ra sự kiện đã giảm mạnh như rơi xuống vực, sau đó trong năm ngày tiếp theo đã tăng trở lại mức tám mươi phần trăm so với ban đầu.

Cũng coi như là trong cái rủi có cái may, đã kịp thời cầm máu.

Anh đang xem thì vạt áo bị ai đó khẽ giật, cúi đầu nhìn, là Tần Nịnh đang ngồi bên cạnh.

“Anh Vị Nhiên, cái này…” Cô gọi anh khe khẽ, vẻ mặt nghiêm túc.

“…………?”

Vì những lời sau quá nhỏ, Bạch Vị Nhiên đành phải cúi người xuống ghé sát vào để nghe.

Tần Nịnh muốn hỏi anh một vài vấn đề về dữ liệu và thuật ngữ, tỏ ra rất ham học hỏi. Bạch Vị Nhiên tất nhiên không có lý do gì để từ chối, anh kiên nhẫn trả lời từng câu một.

Anh nhìn slide trả lời, còn Tần Nịnh thì đăm đăm nhìn gò má nghiêng của anh, ánh mắt chợt sâu thẳm.

“Cho nên trong trường hợp thông thường, lượng người dùng hoạt động tăng trở lại như thế này cho thấy việc xử lý khủng hoảng đã thành công…” Bạch Vị Nhiên vừa quay đầu lại, ánh mắt Tần Nịnh liền trở về vẻ ngây thơ chăm chú.

“Em hiểu rồi, cảm ơn anh Vị Nhiên.”

Một thực tập sinh chăm chỉ, cầu tiến như vậy, ai mà không thích chứ.

“Không có gì.” Bạch Vị Nhiên nói.

“Có vấn đề gì cứ hỏi, không cần khách sáo.”

Anh cảm thấy mình nên thể hiện sự thân thiện đúng mực với hậu bối.

Tuy Quả Quả phụ trách hướng dẫn Tần Nịnh, nhưng Quả Quả là người viết nội dung, cứ nhìn thấy số liệu là đau đầu, kinh nghiệm trong ngành lại không bằng anh, những chuyện về dữ liệu dự án này, cô không hiểu, cũng không muốn hiểu, lúc này còn đang lén chơi game nữa kìa!

Tần Nịnh liền mỉm cười, ngọt như mật.

“Trưa nay anh Vị Nhiên còn ăn cơm chung với tụi em không ạ?”

“Được.”

Kể từ lần bị Tần Nịnh trách móc, Bạch Vị Nhiên đã tự kiểm điểm, bây giờ anh tham gia các bữa ăn một cách bình thường. Vốn dĩ là bộ ba A Siêu, Quả Quả và anh, giờ thêm Tần Nịnh đã trở thành biệt đội bốn người.

Thực ra có thêm Tần Nịnh cũng không có gì không ổn, mọi người trò chuyện trong không khí thoải mái vui vẻ, Bạch Vị Nhiên còn thầm trách mình đã nghĩ nhiều.

Tự mình đa nghi sinh ma quỷ, nói chính là mình đây.

Sau khi Tiểu Mạt kết thúc phần báo cáo thường lệ, nhà sản xuất Vạn Thắng Nam vừa đứng dậy, đám dân văn phòng nai lưng làm việc lập tức cất điện thoại, ai nấy đều thẳng lưng, tập trung lắng nghe sếp lớn phát biểu.

“Tuần sau dự án của chúng ta sẽ tổ chức một hoạt động giao lưu, hợp tác với studio Thiên Kình của Hồng Võng, có thể đến đó tham quan. Hoạt động này không bắt buộc mọi người tham gia, ai muốn đi thì sau cuộc họp đăng ký với Tiểu Mạt, để chúng ta tiện thống kê số người tham gia và số lượng xe buýt.”

Công ty Thế Lạc vẫn luôn tích cực muốn mở rộng kinh doanh, mà Hồng Võng lại là ông lớn thứ hai trong ngành game Hoa Hạ.

Gần đây Hồng Võng đã mở một chi nhánh mới cùng thành phố với công ty Thế Lạc, nhà sản xuất Thắng Nam lập tức nhờ Tiểu Mạt liên lạc, tích cực bày tỏ mong muốn đến tham quan giao lưu, đối phương cũng rất hào phóng đồng ý.

A Siêu và Quả Quả không cần hỏi Bạch Vị Nhiên cũng thấy anh, người thường ngày vốn thụ động và điềm tĩnh như Phật, sau cuộc họp đã chủ động điền vào phiếu đăng ký, còn xếp trong top ba.

Quả Quả quay sang, chép miệng hai tiếng bên tai Tần Nịnh.

“Thấy chưa, mấy kẻ cuồng thiết kế game như Bạch Vị Nhiên là vậy đó, hễ nghe có cơ hội giao lưu học hỏi là chạy nhanh hơn ai hết.”

A Siêu cũng lon ton chạy theo.

“Chị Quả Quả không đi ạ?”

“Ờ… chị… đi hay không cũng được…” Quả Quả không mấy hứng thú, vì cô không thích nội dung game do studio Thiên Kình sản xuất. Thời buổi này văn không có hạng nhất, võ không có hạng hai, đối với một dự án game mà mình không có hứng thú, cô có chút lười biếng, không muốn đăng ký.

“Em muốn đi, chị Quả Quả, vậy em qua đăng ký đây.”

Tần Nịnh vừa nhúc nhích, hàng chục cặp mắt cũng dõi theo. Quả Quả bây giờ chỉ xem Tần Nịnh như con gái của mình, thấy những ánh mắt đầy ý đồ kia, lòng chính nghĩa lập tức bùng nổ, cô bước hai bước đuổi theo, đi sau lưng Tần Nịnh, che chắn phần lớn tầm nhìn cho cô bé.

“Haiz… Thôi được rồi! Vậy chị cũng đi!”

Cô mà không đi, A Siêu chắc chắn sẽ bám dính lấy Bạch Vị Nhiên, vậy thì ai trông Tần Nịnh?

Lỡ trên xe buýt có gã đàn ông lòng lang dạ sói nào ngồi cạnh con bé thì sao?

Không được không được, Quả nữ hiệp phải hành hiệp trượng nghĩa!

××

“Tại sao, tại sao lại không thành công chứ a a a a!!”

Bạch Vị Nhiên tàng hình, bất đắc dĩ đứng bên cạnh Chân Tĩnh đang gào thét điên cuồng, ôm đầu la hét trong phòng.

Thôi được rồi, thiếu nữ cấp C hôm nay đã thành công hoàn thành lần tự sát thứ sáu mươi sáu, tự lập nên chiến tích 666 cho mình.

Hay là cũng nhốt cô bé lại?

Nhưng Bạch Vị Nhiên lại cảm thấy nhốt lại cũng chẳng giải quyết được gì, lỡ cô bé vẫn muốn tự sát trong phòng thì sao?

Trước đây Tần Nịnh và Vu Manh Manh không tự sát là vì họ vẫn còn vướng bận bởi tra nam.

Tâm lý của họ đều là — “Nếu mình chết, thì mấy ả đàn bà xấu xa kia sẽ chiếm lấy anh ấy mất”.

Họ không muốn chết, ban đầu là vì tra nam, nên khát vọng trốn thoát và khát vọng sống đều mãnh liệt như nhau.

Nhưng đối tượng tra nam của Chân Tĩnh đã tự diệt rồi!!

Chân Tĩnh ngày nào cũng tự sát, nhốt lại chắc chắn vẫn sẽ tự sát, người như vậy sao mà đọc sách được? Đọc cái con khỉ gì chứ?

Chân Tĩnh lại không có thuộc tính hikikomori, cô bé là một thiếu nữ văn học chính hiệu, chỉ thích đọc mấy loại văn học ngược tâm tuổi thanh xuân.

Bạch Vị Nhiên thở dài rời khỏi hiện trường, sau khi ra khỏi nhà vệ sinh, anh không về chỗ ngồi ngay mà đi ra ban công.

Nhìn ra xa, biết đâu lại có ý tưởng mới?

Ngẩng đầu lên, trời trắng trắng, mây xanh xanh… à nhầm, là trời xanh xanh, mây trắng trắng.

Hay là lại đi hỏi Quả Quả?

Xem cô ấy có cách nào hay không.

Nhưng đây đã là cô cháu gái thứ ba rồi, có hơi lố.

Hay là đổi thành cháu trai?

Cứ quyết định vậy đi, họ hàng nhà mình ngày nào cũng có thêm người.

Bạch Vị Nhiên vừa quay đầu lại, một thanh niên tóc màu xám bạc cũng vừa hay đẩy cửa ban công bước ra, tay lại cầm một chai nước uống thể thao.

Bạch Vị Nhiên từ từ hiện lên một dấu chấm hỏi.

“…Bên nghiên cứu phát triển của các cậu rảnh rỗi thế à, ngày nào cũng có thời gian cho cậu lên lầu chơi, không phải đang trong nhóm bí mật phát triển toàn lực hay sao?”

Anh vừa uống nước, vừa cùng Ngô Kê đứng trên ban công ngắm trời trắng trắng, mây xanh xanh.

“Phát triển khép kín” là một thuật ngữ trong ngành, ý chỉ một nhóm người bị nhốt ở một nơi để tập trung phát triển, không màng thế sự bên ngoài. Trường hợp cực đoan còn thu cả điện thoại, cắt đứt mọi thông tin bên ngoài. Công ty cũ của Bạch Vị Nhiên có một nhà sản xuất rất thích giở trò này, nhiều thành viên trong nhóm bị ông ta hành cho đến nỗi người yêu cũng bỏ đi, khóc lóc suy sụp.

Nhà sản xuất còn đắc ý, dạy dỗ mọi người rằng công việc là phải có hy sinh, phải đoạn tình tuyệt ái. Sau này vợ ông ta cũng bỏ đi, đúng là quả báo nhãn tiền, từ đó về sau ông ta thay đổi tâm tính, không còn giở trò phát triển khép kín gì nữa.

Ngô Kê cười nói, “Mấy lời lừa con nít thôi, chỉ có lính mới mới tin là phát triển khép kín thật.”

Trong ngành này thiếu gì chứ, sếp và quản lý vẽ bánh thì cứ phải gọi là đỉnh của chóp.

Bạch Vị Nhiên “ồ” một tiếng, đột nhiên trong đầu lóe lên một ý.

Năng lực đơn lẻ của Ngô Kê không bằng mình, nhưng năng lực lại rất toàn diện, người cũng rất có bản lĩnh, hay là hỏi thử cậu ấy xem?

Thế là anh lại bắt đầu màn dạo đầu kinh điển: “Ngô Kê, chuyện là thế này, tớ có một cô cháu gái…”

Anh kể lại chuyện của thiếu nữ cấp C Chân Tĩnh một lượt.

Ngô Kê lộ ra vẻ mặt kỳ diệu, nhướng mày, đôi mắt hẹp dài mang đậm khí chất nam chính trong phim tiên hiệp.

“…Một cô cháu gái mắc chứng hoang tưởng à?” Cậu trầm ngâm một lúc lâu.

“Tớ cũng không biết nói có đúng không, nhưng nếu là tớ, tớ sẽ biến ảo tưởng của cô bé thành hiện thực.”

“…? Ý cậu là sao?”

Ngô Kê giải thích ý tưởng của mình một lượt, Bạch Vị Nhiên nghe xong, vỗ tay reo khẽ “Tuyệt vời!”

××

Chân Tĩnh vừa cầm sợi dây thừng chuẩn bị treo cổ đẩy cửa phòng ra thì sững người, cô thấy trong phòng có một người thanh niên.

Anh ngồi trên ghế, đeo một chiếc mặt nạ nửa khóc nửa cười không biết nên nói là lợi hại hay là chūnibyō.

“Chào em, ta là cha đỡ đầu thần tiên của em, Uất Nhiên.”

Bạch Vị Nhiên lần này đã điều tra trước, thế giới của Chân Tĩnh cũng có câu chuyện về Lọ Lem.

Chân Tĩnh không biết phải làm sao, giây tiếp theo, sợi dây thừng trên tay cô đã bay đến tay Uất Nhiên, cánh cửa phòng sau lưng “rầm” một tiếng đóng sập lại. Cô gái giật mình, cả người lùi mạnh dán vào cánh cửa, ra sức vặn nắm đấm cửa không hề nhúc nhích.

“Em muốn chết như vậy sao?” Giọng Bạch Vị Nhiên bình thản mà uy nghiêm, để tăng thêm sức thuyết phục, gia tăng ám thị tâm lý, anh còn cố tình tạo cho mình một hiệu ứng đặc biệt.

Chân Tĩnh sợ đến toàn thân cứng đờ, như một chú chuột bạch nhỏ dính sát vào tường, bị một sức mạnh siêu nhiên khống chế.

Người này rõ ràng đang ở ngay trước mắt, vì sao giọng nói lại vọng về từ bốn phương tám hướng?

“Ta vẫn luôn dõi theo em.”

“Người ngăn cản em tự sát những ngày qua là ta.”

“Ta không ngờ em lại ngu muội đến vậy, mãi mà không thể thấu tỏ cách yêu đàn anh.”

Chân Tĩnh nghe đến đàn anh, vẻ mặt lập tức kinh ngạc.

“Ngài… biết đàn anh sao?”

“Đúng vậy, ta còn biết em vì đàn anh qua đời mà đau lòng muốn chết, muốn đi theo cậu ấy… Hoang đường!!!” Bạch Vị Nhiên đột nhiên quát lớn một tiếng, Chân Tĩnh cảm nhận được áp lực âm thanh từ bốn phương tám hướng ập tới. Vốn tính nhút nhát yếu đuối, cô lập tức mềm nhũn cả chân, quỳ sụp xuống đất.

Không hề có một chút ý nghĩ phản kháng nào.

Bạch Vị Nhiên cố tỏ ra nghiêm nghị, nhưng thấy Chân Tĩnh quỳ phịch xuống đất cũng giật cả mình.

Có loại yandere nhảy lầu cầm dao phay chém người, cũng có loại yandere yếu đuối đến mức không nơi nương tựa, chỉ biết tự sát.

Đúng là yandere có trăm nghìn loại, thế giới rộng lớn đúng là không thiếu chuyện lạ.

Nhưng cô bé yếu đuối thế này lại dễ giải quyết hơn.

Anh tiếp tục ra vẻ.

“Em có hiểu không? Cái chết của một người không bắt đầu từ khi thể xác họ lụi tàn, mà là khi tất cả mọi người lãng quên họ. Nếu em tự sát, thế gian này sẽ mất đi một người có thể mãi mãi ghi nhớ về đàn anh. Đó là điều em muốn thấy sao? Nhìn đàn anh của em dần chìm vào quên lãng?”

Dạo này Bạch Vị Nhiên cũng đã khai mở được chút thiên phú diễn xuất, lời thoại có tiến bộ, dỗ dành khiến Chân Tĩnh ngẩn cả người, chỉ biết gật đầu lia lịa. Rồi cô lại nhận ra gật đầu là không đúng, bèn hoảng hốt lắc đầu, nước mắt lã chã tuôn rơi.

“Không, em tuyệt đối không muốn quên đàn anh, em mong đàn anh được sống mãi hơn bất kỳ ai!”

Bạch Vị Nhiên bật dậy khỏi ghế, giơ cao hai tay.

“Đúng! Chính là như vậy!”

Cảm thấy cả đời này mình chưa bao giờ khoa trương đến thế, cứ như một gã thầy cúng lừa đảo.

“Người sống có nhiệm vụ của người sống, và nhiệm vụ của em chính là để người đã khuất sống mãi trong lòng mọi người.”

“Em phải khiến nhiều người hơn nữa nhớ đến câu chuyện của đàn anh, nhớ rằng đàn anh đã từng đến thế giới này, nhớ rằng em đã từng dõi theo mọi thứ về cậu ấy từ xa như thế nào, đã bỏ lỡ một mối tình đẹp đẽ mà đáng lẽ em có thể có được ra sao.”

“Mối tình tựa như chưa từng bắt đầu, mà cũng ngỡ đã vội kết thúc.” Đến chính Bạch Vị Nhiên cũng thấy câu này của mình thật khó hiểu.

Dù sao thì cũng là tiện tay chép lại từ dòng giới thiệu trên bìa một cuốn văn học ngược tâm nào đó thôi.

Phòng tuyến trong lòng Chân Tĩnh sụp đổ, cô bật khóc nức nở, “Vậy cháu phải làm sao đây, cha đỡ đầu thần tiên, hu hu, cháu phải làm sao đây!?”

Bạch Vị Nhiên không nói gì, chỉ khẽ ngoắc tay, Chân Tĩnh liền lơ lửng bay lên khỏi mặt đất, nhẹ nhàng ngồi xuống trước bàn. Cây bút trượt vào tay cô một cách mượt mà, những trang giấy xào xạc bay lượn trước mặt như bông tuyết, rồi xếp chồng lên nhau như một màn ảo thuật, ngay ngắn tựa một khối đậu phụ dày.

“Viết đi!” Bạch Vị Nhiên trầm giọng ra lệnh.

Chân Tĩnh nước mắt lưng tròng, không hiểu chuyện gì.

“Viết ra đi, viết hết câu chuyện của em, câu chuyện giữa em và đàn anh! Rồi xuất bản nó, kể cho tất cả mọi người nghe câu chuyện của em. Thông qua câu chuyện của em, qua đôi mắt của em, đàn anh mới có thể sống mãi trong lòng mọi người, vĩnh viễn không bị lãng quên!”

Thực ra Ngô Kê chỉ nói một ý tưởng khái quát, còn quyết định để Chân Tĩnh bắt tay vào làm là thành quả cụ thể hóa của Bạch Vị Nhiên.

Nếu một người cứ mãi giữ cảm xúc trong lòng, thì sẽ không bao giờ có lối thoát.

Nhưng một khi bạn đã giãi bày những cảm xúc mãnh liệt ấy một lần, hai lần, ba lần, một trăm lần, thì cảm xúc đó sẽ như bã kẹo cao su, càng nhai càng nhạt.

Thông qua sáng tác, biến những hoang tưởng của Chân Tĩnh thành một câu chuyện, sau đó kể câu chuyện này ra ngoài. Phản hồi từ những người đọc câu chuyện đó lại có thể tạo ra sự kết nối giữa Chân Tĩnh và thế giới này.

Chân Tĩnh vừa đặt bút viết ba chữ “Chương thứ nhất”, liền khựng lại, lau nước mắt.

“Cha đỡ đầu thần tiên.”

“Chuyện… chuyện gì?”

“Ngài là cha đỡ đầu thần tiên của cháu, vậy tại sao ngài không thể giúp cháu hồi sinh đàn anh ạ?”

“…………”

“…………”

“Hoang đường! Luân thường của con người, ranh giới của sự sống và cái chết, tất cả đều có định số, đâu phải trò đùa mà chuyện sinh sinh tử tử có thể do con người quyết định được!?”

Chân Tĩnh sợ đến co rúm người lại.

Cô bé thậm chí không nhận ra, đoạn triết lý nhảm nhí này của Bạch Vị Nhiên, tóm lại thực ra chỉ có bốn chữ.

“Ta không làm được.”

Cô lại cúi đầu viết thêm vài chữ, rồi lại lau nước mắt ngẩng lên.

“Cha đỡ đầu thần tiên.”

“Lại có chuyện gì nữa?”

“…Cháu có thể dùng máy tính gõ chữ không ạ? Thời đại tiến bộ rồi, cháu không muốn viết tay.”

Bạch Vị Nhiên: …………

Thôi được rồi, xem ra thiếu nữ cấp C cũng không ngốc.