Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 3 - Chương 20: Đổng thiên đã chết, Bạch thiên nên lập (Chúc mọi người Trung thu vui vẻ)

Chuyện ngồi lê đôi mách trong công ty không bao giờ giấu được.

Mới đến chiều, chuyện về bản phương án đã lan khắp cả nhóm dự án.

Quả Quả và A Siêu còn tranh thủ chạy đến cổ vũ cho Bạch Vị Nhiên với vẻ mặt đầy căm phẫn.

“Vị Nhiên, con trai ngoan của mẹ, tớ chắc chắn ủng hộ cậu. Chuyện này tuyệt đối không thể dung túng được, cậu không thể nhịn nữa, nhịn nữa là thành Ninja Rùa đấy! Dù là truyện mạng đi nữa thì mẹ nó, dù muốn kìm nén trước để sau này tung hô cũng không thể dìm người ta quá đáng! Bây giờ chính là lúc vùng lên!!”

“Anh Vị Nhiên, nhà sản xuất của tụi em biết chuyện này rồi, đã đi nói giúp cho anh rồi đó. Anh yên tâm, nhà sản xuất rất quý anh, khả năng của anh mọi người đều thấy rõ, nhất định sẽ không để anh chịu ấm ức nữa, không để anh tiếp tục làm việc dưới quyền Đổng Chính Uyên đâu, mau mau thu dọn đồ đạc, chuyển lên tầng mười lăm đi.”

Bạch Vị Nhiên gõ bàn phím, đáp một câu: “Tôi biết rồi.”

Nhưng anh lại nghĩ sâu xa hơn.

Lẽ nào không thể—Đổng thiên đã chết, Bạch thiên nên lập?

Anh không có ý định đến dự án của Thắng Nam hay Ngô Kê.

Thay vì đến một môi trường mới mà cơ cấu hoạt động và các mối quan hệ quyền lực đã định hình, chi bằng dồn sức ở chính môi trường mà mình đã gây dựng được tên tuổi ở đây.

Anh đã xem dự án này như dự án tương lai của mình khi viết phương án.

Không nóng vội là một chuyện, nhưng không có nghĩa là cơ hội rơi xuống anh không thể nắm bắt.

Tần Nịnh không đến an ủi anh.

Trong lòng Bạch Vị Nhiên đã hiểu rõ.

Đến chiều, Hàn Tín gọi anh và Đổng Chính Uyên cùng đến, ngoài ra còn có một nhà sản xuất khác của công ty là Thắng Nam.

Sắc mặt Thắng Nam không được tốt lắm, nhưng cô cố tỏ ra không có chuyện gì.

“Trước đây tôi đã luôn xem xét tình hình của cậu, cũng đã cho cậu rất nhiều cơ hội.” Hàn Tín nhìn Đổng Chính Uyên.

Đổng Chính Uyên đã có dự cảm chẳng lành, hắn mím chặt đôi môi tím tái, trông như quả cà tím bị sương đánh.

“…………Nhưng rất tiếc, dựa trên mọi chỉ số, chúng tôi nhận thấy năng lực của cậu chưa đủ để đảm nhiệm vị trí nhà sản xuất. Cậu sẽ bị giáng chức khỏi vị trí này, trở về làm một planner số liệu cấp cao và chuyển sang đội của Thắng Nam.”

Lời này vừa nói ra, không chỉ Đổng Chính Uyên, mà ngay cả Bạch Vị Nhiên cũng ngầm kinh ngạc.

Công ty chứ có phải trò trẻ con đâu. Đổng Chính Uyên chỉ nhận vơ một phần công sức trong phương án của anh, chứ không gây ra thiệt hại tài chính lớn cho công ty. Nói cho cùng, chuyện này nói nhỏ không nhỏ, nói lớn cũng không đến mức có thể sa thải một nhân viên lão làng.

Suy cho cùng, công ty Thế Lạc vẫn là một công ty khá có tình người.

Có tình người, sẽ không dễ dàng sa thải bạn, nhưng cũng kéo theo hệ lụy—khiến tấm áo gấm lộng lẫy này đầy rẫy những con chấy rận.

Kịch bản Bạch Vị Nhiên hình dung ban đầu là anh sẽ cố gắng vươn lên, ngồi vào vị trí của Đổng Chính Uyên, còn Đổng Chính Uyên thì bị giáng xuống làm cấp dưới của anh, tình thế hoàn toàn đảo ngược.

Chỉ là tình huống như vậy sẽ gây ra một vấn đề, trong dự án của anh sẽ có thêm một pho tượng Bồ Tát.

Đổng Chính Uyên từng là cấp trên của anh, tuy hành xử tệ hại, nhưng với tính cách của mình, anh cũng sẽ không nhằm vào hay đối xử khắc nghiệt với hắn ta, chỉ mong nhân viên lão làng này cứ yên lặng là được.

Trừ những dự án cấp flagship được đặc biệt coi trọng, còn lại nhân sự trong giai đoạn phát triển thường có giới hạn. Hiện tại, dự án này đối với công ty đang ở tình trạng “bỏ thì thương, vương thì tội”. Anh tiếp quản, trong khi đã có planner số liệu cấp cao mà muốn bổ sung thêm người thì chưa chắc đã được đồng ý.

Anh đã nghĩ đến điều đó.

Nhưng rõ ràng có một kẻ thông minh lanh lợi cũng đã nghĩ đến giúp anh, và nhúng tay vào.

Bên dự án của Thắng Nam vẫn luôn muốn Bạch Vị Nhiên qua đó, nói là thiếu một planner số liệu.

Bên ta vốn có một planner số liệu, một nhà sản xuất, bây giờ tình hình vẫn là một nhà sản xuất và một planner số liệu.

“Planner số liệu này cho các người đó!”

Một dao chém xuống vẹn cả đôi đường.

Thắng Nam trước đây thích Bạch Vị Nhiên, vì anh có khả năng, người có khả năng dưới quyền mình càng nhiều càng tốt.

Nhưng người có khả năng trở nên ngang hàng với mình, thì lại thành vấn đề lớn.

Đồng cấp với nhau bắt buộc phải cạnh tranh nguồn lực của công ty.

Nếu Đổng Chính Uyên vẫn còn ở trong nhóm của Bạch Vị Nhiên, thì không còn gì tốt hơn, thỉnh thoảng chọc ngoáy, gây cho anh chút chuyện khó chịu, dự án này dù không chết yểu thì cũng phải lao đao.

Ai ngờ Đổng Chính Uyên không ở lại, mà quay đầu bị nhét vào dự án của Thắng Nam.

Là một nhân viên lão làng, Thắng Nam rất rõ năng lực của Đổng Chính Uyên rởm đến mức nào. Trước đây im lặng, ít khi nói xấu hắn trước mặt ban lãnh đạo, cũng là không muốn Đổng Chính Uyên bị thay khỏi vị trí này.

Một đối thủ kém cỏi, bao giờ cũng tốt hơn một đối thủ giỏi giang.

Sắc mặt Thắng Nam không tốt, cô gắng gượng nặn ra một nụ cười nói với Bạch Vị Nhiên một câu chúc mừng thăng tiến, lần sau mời cậu ăn cơm, rồi vội vã bỏ đi.

Mà Đổng Chính Uyên cũng không ngờ mình lại bị điều sang dưới quyền Thắng Nam.

Hắn vừa mừng vì không phải ở trong nhóm của Bạch Vị Nhiên nhìn sắc mặt anh, lại vừa lo lắng bất an cho tương lai của mình.

Trước khi ra khỏi phòng họp, Hàn Tín vỗ vai Bạch Vị Nhiên gọi anh lại.

“Tôi nghĩ như vậy cũng tiện cho cậu hơn, cậu có thể tự mình tuyển người mới.” Ông nói.

“Tuy công ty đã thu hẹp ngân sách của dự án này, nhưng tôi rất tin tưởng cậu, cố gắng làm tốt, để công ty thấy được thành tích, ngân sách có thể được tranh thủ.”

Bạch Vị Nhiên nói một tiếng cảm ơn, vừa ra khỏi phòng họp, anh đã thấy Tần Nịnh đứng ở góc rẽ ló đầu nhìn mình, ăn mặc giản dị, áo trắng, quần jean bạc màu, cười như một con tiểu hồ ly, nốt ruồi lệ dưới mắt càng thêm quyến rũ, tinh ranh.

Điện thoại anh hiện lên tin nhắn.

“Tần Nịnh: Anh Vị Nhiên, em có giỏi không?”

Bạch Vị Nhiên lần này trả lời thẳng thừng.

“Bạch Vị Nhiên: Em quá giỏi luôn.”

“Tần Nịnh: Vậy anh thưởng cho em thế nào?”

Bạch Vị Nhiên: …………

Cạn lời bật cười.

Cuối tuần này cùng đi ngắm lá hạnh mùa thu nhé—

Tần Nịnh cũng cười.

Anh Vị Nhiên thật nhàm chán, suốt ngày không chép kinh thì cũng là ngắm lá.

Nhưng cô lại thích cái sự nhàm chán đó của anh.

××

Tám giờ tối hôm đó, Bạch Vị Nhiên lần cuối cùng bước vào thế giới của Chân Tĩnh.

Dạo này anh gần như rất ít khi đến.

Chân Tĩnh sống rất tốt, vô cùng tốt. Cô nổi tiếng chỉ sau một cuốn sách, tháng trước còn tổ chức buổi ký tặng sách đầu tiên trong đời. Điều không ngờ là, sau khi đọc sách của Chân Tĩnh, số lượng độc giả nam yêu thích kiểu yandere mông lung, dịu dàng, lương thiện và vô hại như cô lại tăng lên chóng mặt.

Số người theo đuổi Chân Tĩnh nhiều đến kinh ngạc.

Cô không còn thời gian để nghĩ đến vị đàn anh kia nữa.

Chân Tĩnh đã gặp một người hâm mộ trong buổi ký tặng sách, là một tay đua xe, từ những dòng chữ của Chân Tĩnh mà yêu mến cô sâu sắc.

Để được gặp Chân Tĩnh, anh đã tự mình đến, xếp hàng từ tờ mờ sáng, đợi suốt tám tiếng đồng hồ, lấy được số thứ tự đầu tiên, chỉ để được nói thêm vài câu với Chân Tĩnh.

Những buổi ký tặng sách thứ hai, thứ ba, thứ tư sau đó đều như vậy.

Hai người họ dần dần đến với nhau.

Là một câu chuyện mới về người hâm mộ theo đuổi được nhà văn.

“Chúc mừng em.”

Vì chuyện của Tần Nịnh, cộng thêm tình trạng của Chân Tĩnh vẫn luôn rất tốt, Bạch Vị Nhiên rất ít khi quan tâm đến cô, thậm chí còn lỡ mấy buổi ký tặng sách. Lần này đến, anh đặc biệt mang theo một bó hoa lớn tặng Chân Tĩnh.

Thế giới này không có hoa bách hợp, anh đã đặc biệt đặt một bó hoa bách hợp lớn tặng cô.

Vì anh cảm thấy loài hoa này rất hợp với cô của hiện tại.

“Cảm ơn người, cha đỡ đầu thần tiên.” Chân Tĩnh nhận hoa với nụ cười hạnh phúc rạng ngời.

“Tuy không đáng là gì, nhưng xin người hãy nhận lấy cuốn sách mới này.”

Bạch Vị Nhiên nhận lấy xem, là cuốn 《Tôi, một thiếu nữ yandere, đang liều mạng trốn khỏi sự kiểm soát của cha đỡ đầu thần tiên》.

Trên bìa màu còn in một dòng băng rôn.

“Nhiệt liệt chúc mừng! Vừa ra mắt một tuần, đã càn quét thị trường như vũ bão, bán được hai mươi vạn bản!”

“Yandere là đường, ngọt đến đau thương”

“Hai mươi vạn độc giả cảm động thúc giục ra chương mới, rơi lệ đầm đìa”

“Người mở ra xem đi, cha đỡ đầu thần tiên.” Chân Tĩnh chỉ.

Bạch Vị Nhiên không hiểu gì, mở ra xem, thấy trang đầu tiên in một dòng chữ.

Khác với kiểu chữ in, đây là chữ viết tay.

“Trân trọng dành tặng cuốn sách này cho cha đỡ đầu thần tiên yêu quý của tôi — Cảm ơn vì đã cho tôi gặp được người”

Anh không kìm được mà vành mắt hoe đỏ.

××

Hôm nay đăng sớm!! (*´▽`)◇ゞ

Anh em ơi, Trung thu vui vẻ!