Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 1 - Chương 14: Cô say giấc nồng

Người đàn ông hói đầu có một cái tên rất mộc mạc và đầy sự ngay thẳng, Trần Chính Đức.

Tính cách của ông cũng phù hợp với cái tên này, hiền lành và chất phác.

Một thanh niên tỉnh lẻ nhờ học hành vất vả mà đổi đời, ở lại thành phố, vừa ra trường đã vào làm việc tại Tập đoàn Tần thị, hơn ba mươi năm chăm chỉ cần mẫn, hết lòng hết sức, đối xử tốt với mọi người, cũng có vài phần may mắn, vừa vào công ty đã theo đúng sếp, vào được dự án tốt, tuy không một bước lên mây nhưng cũng lên chức đều đặn.

Trần Chính Đức không vì thế mà trở nên kiêu ngạo tự phụ, ngược lại còn hiểu rõ rất rõ ràng, luôn biết mình đã từ tình cảnh nào mà đi đến được bước này.

*Người có năng lực nhiều như vậy, tại sao lại là mình.*

*Không phải vì mình có năng lực, mà vì mình may mắn hơn, có người giúp đỡ.*

Thế nên ông luôn khiêm nhường lễ phép, cũng hết lòng giúp đỡ những người mình gặp, là một người tốt đúng nghĩa.

Đối với những người trẻ hơn có năng lực, ông không ngần ngại giới thiệu, giúp họ lên chức cùng cấp bậc với mình, thậm chí vượt qua mình, để phát triển ở những dự án tốt hơn.

Nhưng không ai ngờ rằng, Trần Chính Đức lại bị chính người trẻ hơn do một tay mình nâng đỡ đâm sau lưng.

Đổ hết lỗi thất bại của một dự án lớn lên đầu ông.

Trần Chính Đức đã cố gắng hết sức để bảo vệ mình, nhưng không địch lại người kia, cuối cùng đành chịu thua, cuối cùng thì ông tự nguyện xin nghỉ việc.

Tự nguyện nghỉ việc chỉ là cách nói cho hay, là tấm màn che cho việc bị đuổi việc mà thôi, nghỉ việc trước khi bị đuổi.

Tần Nịnh nghe đến đây, nghĩ về người chú hói đầu có vẻ mặt thật thà ít nói kia.

Trông thế nào cũng không ra chút khí thế oai phong của một quản lý cấp cao, nhưng làm việc thật sự rất chắc chắn, có thể thấy cả nhóm nhân viên vệ sinh đều rất tin tưởng ông.

Cô hỏi Bạch Vị Nhiên: “Anh muốn tôi đi giúp ông ấy rửa sạch nỗi oan à?”

Bạch Vị Nhiên lắc đầu.

“Đừng vội, nghe anh nói tiếp đã.”

Nhưng sau khi Trần Chính Đức nghỉ việc, sự công bằng đã đến.

Một người trẻ hơn từng được Trần Chính Đức hỗ trợ, đã gầy dựng nên cả một sự nghiệp lớn ở chi nhánh nước ngoài, được cổ đông lớn và tổng giám đốc tin tưởng, lên làm trở về tổng công ty.

Việc đầu tiên anh ta làm là đến thăm sếp cũ, phát hiện sếp cũ vậy mà đã tự nguyện nghỉ việc, vô cùng ngạc nhiên, cho rằng có điều khuất tất, vừa điều tra, vụ việc đã sáng tỏ, anh ta mời Trần Chính Đức trở lại công ty, có ý muốn để ông trở lại chức vụ—nhưng ngoài dự đoán của mọi người, Trần Chính Đức đã từ chối.

Trần Chính Đức yêu cầu hai việc.

Thứ nhất, đuổi việc người trẻ hơn đã hãm hại ông.

Ông cho rằng người này lòng dạ không ngay thẳng, dù có năng lực đến đâu cũng không thể gánh vác trách nhiệm lớn.

Thứ hai, theo điều lệ của luật lao động, trả đủ cho ông khoản tiền trợ cấp thôi việc mà ông đáng được nhận.

Cứ như vậy, ngoài ra, ông không nhận thêm một xu, cũng không bớt một cắc.

Công ty còn lo ông sẽ sang công ty đối thủ, cử người bên nhân sự đi vòng vo dò hỏi, ai ngờ ông lại thành thật nói một câu.

“Tôi muốn đi làm vệ sinh.”

Khiến cả một đám người sửng sốt.

Mọi người ban đầu còn tưởng rằng, ông định làm một việc lớn, mở công ty, kiểm soát thị trường vệ sinh, trở thành một ông chủ lớn.

Trần Chính Đức chỉ cười.

Ông thật sự đã đăng ký một công ty, nhưng không phải để kiếm tiền, mà là trong lúc bị đuổi việc đi làm thêm, ông nhận thấy thị trường vệ sinh có rất nhiều công ty nhỏ thầu công trình, đủ các kiểu cạnh tranh phá giá ác liệt, đối xử với nhân viên vệ sinh về giờ giấc và chế độ cực kỳ tệ.

Nhân viên vệ sinh, đa phần là người lao động ở tầng lớp đáy xã hội.

Không có kỹ năng chuyên môn đặc biệt, không có bằng cấp, nhưng không thể thiếu áp lực nuôi sống gia đình.

Ông tận dụng kinh nghiệm và tài xoay sở của mình ở công ty lớn, công ty thành lập tuy nhỏ, nhưng có quy tắc rõ ràng, đâu vào đấy, đã giành được một phần công trình vệ sinh của thành phố.

Còn tìm ra được những nhà máy có tâm trong các bãi phế liệu chất lượng không đồng đều để hợp tác lâu dài.

Sau này mọi người không cần phải giấu giếm nhau nữa, có thể cùng nhau làm việc vui vẻ, cũng không cần đẩy xe nhỏ đi cả chục cây số để tìm chỗ bán thùng giấy.

Trần Chính Đức là tự nguyện nghỉ việc, ông cũng không oán trách công ty.

Thương trường là chiến trường, cách làm không bằng người, thắng bại là chuyện thường tình.

Sếp công ty không phải bố ông, không có trách nhiệm phải luôn đứng về phía ông, bảo vệ sự công bằng cho ông.

Hơn nữa ông cũng đang ở vào thời điểm con cái đều đã tự chủ tài chính, bản thân có thể thở phào một hơi, tìm kiếm những việc muốn làm ngoài công việc.

Cải thiện môi trường làm việc và chế độ cho nhân viên vệ sinh, là điều ông tìm thấy, là cách ông hy vọng có thể giúp xã hội có thêm nhiều những thay đổi tốt đẹp hơn.

Bạch Vị Nhiên nói đến đây, câu chuyện kết thúc.

“Tôi hiểu câu chuyện anh kể, nhưng anh nói với tôi chuyện này, là muốn tôi làm gì?” Tần Nịnh nhíu mày hỏi lại.

“Anh hy vọng sau này tôi sẽ thành lập một quỹ thiện nguyện, hay mở một công ty, để giúp đỡ những người này sao?”

“Không phải, những chuyện thực tế như vậy, anh không yêu cầu em làm, nên nói là, em có làm hay không, không phải do anh quyết định, mà là do chính em quyết định, có muốn làm hay không, làm rồi có vui vẻ hay không.” Bạch Vị Nhiên dừng lại một chút, nghiêng đầu suy nghĩ.

“Nên nói thế này, em xem, tuy họ vất vả cả một đêm, nhận được chút tiền ít ỏi, anh tin số tiền họ kiếm được tối nay, còn không bằng giá một chiếc váy trong tủ đồ của em, nhưng em có phát hiện không? Em có nhiều như vậy, lại luôn do dự, trằn trọc không yên, lo lắng bất an, thường xuyên suy sụp mà khóc, còn họ thì sao? Họ đều có thể mỉm cười mà sống.”

“Không phải vì họ sở hữu nhiều, mà vì họ muốn ít.”

Bạch Vị Nhiên chỉ chỉ vào nửa chiếc mặt nạ đang cười của mình.

“Sau đó em cũng phải cười nhiều hơn. Em thường nhìn người nào, sẽ dễ trở thành người như vậy, anh muốn em nhìn nhiều hơn những con người chất phác mà vui vẻ này, lấy họ làm gương.”

Tần Nịnh trừng mắt nhìn anh một lúc lâu, rồi quay đi uống sữa của mình.

Hai bàn tay nhỏ nhắn trắng xinh ôm lấy hộp sữa giấy.

Cô sở hữu rất nhiều, nhưng thứ cô muốn nhất chỉ có một mình thầy.

Chuyện này lại khiến cô đau khổ khôn nguôi, trằn trọc không yên.

Sự nhẹ nhàng và lạnh lùng của thầy khiến tâm trạng cô lên xuống thất thường, thứ tình yêu nồng cháy ấy, nỗi buồn và lo âu dữ dội ấy.

Cô nghĩ một lát, cảm thấy điều này khá giống với khi cô xem một tác phẩm vô cùng cảm động, một bộ phim lịch sử hoành tráng sôi sục.

Cảm xúc trong phút chốc bị khuấy động lên tột cùng, rồi lại bị đè nén xuống một cách tàn nhẫn.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, giằng xé dằn vặt.

Thế nhưng khi ở bên gã đeo mặt nạ, khi ở cùng những nhân viên vệ sinh kia, cô không có niềm vui dữ dội ấy, cũng không có nỗi buồn tột cùng ấy, mà lại có thể ở trong một tình trạng bình yên ổn định, không phải trống rỗng, mà trong sự bình yên ấy lại có một cảm giác hài lòng khó tả.

Nhất thời cô không nói được có gì tốt, nhưng lại muốn ở bên người này lâu hơn một chút.

Mặt trời dần dần ló dạng.

Cô liếc mắt nhìn Bạch Vị Nhiên một cái.

“…Này gã đeo mặt nạ, tôi hỏi anh, tại sao những người đó nhìn thấy anh lại không ngạc nhiên? Họ không nhìn thấy mặt nạ trên mặt anh à?”

Cô đã muốn hỏi từ lâu, chỉ là bị anh kéo đi chạy, rồi chảy máu mũi, rồi quét nhà, rồi nhặt ve chai, tức đến mức quên cả hỏi.

Rõ ràng những nhân viên vệ sinh kia nhìn thấy anh, sắc mặt vẫn bình thường.

“Ồ, đây là mặt nạ chỉ dành riêng cho em thôi.” Bạch Vị Nhiên sờ sờ mặt.

Cả ngày đeo mặt nạ đi ngoài đường, chưa nói đến việc tránh người ta nhìn thấy, có mà thu hút sự chú ý thì có.

Thế nên anh đã để chiếc mặt nạ này chỉ che chắn với đối tượng nhiệm vụ.

Trừ khi có trường hợp đặc biệt, mới bật chế độ che chắn với công chúng.

“Tại sao?”

“Sợ anh đẹp trai quá, khiến em phải lòng.”

Tần đại tiểu thư phì một tiếng chẳng hề duyên dáng chút nào, cả hai đều bật cười.

Bạch Vị Nhiên đưa Tần Nịnh về phòng rồi nhanh chóng về nhà nghỉ ngơi, chuẩn bị đi làm.

Tần Nịnh ở trong phòng ôm gối, trằn trọc một lúc lâu mới nhắm mắt lại.

Hiếm có thay, có lẽ là nhờ cả đêm làm việc vất vả, cô không còn mơ nữa, cũng không bị giật mình thức giấc vì sợ hãi, lo âu và tức giận, ghen tuông.

Cô ngủ rất say, rất ngon.