Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 6 - Kết - Chương 11: Trần Ly lại có kế mới (3k chữ)

Nguyên Kỷ Hy là quân nhân giải ngũ.

Cô từng phục vụ trong một đơn vị an ninh cấp rất cao.

Nhưng chỉ vì một câu "tôi cần cô" của Trần Ly, cô đã không do dự rời ngũ để gia nhập đội ngũ nghiên cứu.

Trần Ly muốn lợi dụng cô để tóm gọn gián điệp do phòng nghiên cứu khác cài vào, bảo vệ các thành viên.

Nhưng trên thực tế, Nguyên Kỷ Hy làm đủ mọi việc nặng nhọc, từ bảo vệ thành quả nghiên cứu, động tay động chân với đối thủ, cho đến khuân vác thùng lớn thùng nhỏ, chạy vặt mua cơm hộp cho cả phòng.

Trần Ly rất thông minh.

Hắn chuyên làm những việc nhẹ nhàng.

Nguyên Kỷ Hy phụ trách khuân những thùng nước khoáng nặng trịch lên lầu, còn Trần Ly thì phụ trách mở thùng, nhẹ nhàng rót nước vào ly chia cho mọi người. Cơm hộp không đủ, hắn sai Nguyên Kỷ Hy đi mua, còn hắn thì phụ trách kẹp thêm đôi đũa vào hộp cơm rồi đưa đến tận tay các thành viên trong nhóm, kèm theo một câu quan tâm chu đáo — "Đừng để qua bữa, cẩn thận đau dạ dày đấy."

Đúng là một lão làng chốn công sở, chuyên chọn những công lao dễ thấy để làm.

Có thể tưởng tượng được, trong môi trường như vậy, Nguyên Kỷ Hy hoàn toàn không thể phát huy thực lực của mình.

Cô là dao mổ trâu, mà ngày nào cũng chỉ dùng để mổ gà.

Việc dạy dỗ Bạch Vị Nhiên đối với cô cũng quá thiếu tính thử thách.

Dù sao thì Bạch Vị Nhiên cũng chỉ là một tân thủ cấp một, một kẻ phiêu lưu đến chống đẩy một tay cũng không nổi.

Còn cô là đại lão max level đi hành gà trong ao làng.

Vấn đề mà Bạch Vị Nhiên chủ động nêu ra lúc này khiến mắt cô sáng lên.

Như một siêu thám tử gặp phải câu đố hóc búa.

Nhưng chính Bạch Vị Nhiên cũng không nhìn rõ Minh Quang đã ra tay thế nào, anh chỉ có thể tự mình nằm sấp xuống đất, hai tay vòng ra sau lưng, mô tả lại đại khái tình hình sau khi bị đè xuống và hướng đứng ban đầu của Minh Quang.

Nguyên Kỷ Hy trầm ngâm, ánh mắt sắc bén.

"…Tôi có thể xác nhận đối phương là cao thủ cầm nã, nhưng tôi cũng biết không dưới một loại kỹ thuật cầm nã. Chỉ dựa vào manh mối anh đưa ra, tôi có thể lọc ra bốn mươi loại—"

Bạch Vị Nhiên còn chưa kịp đứng dậy, cánh tay phải đã bị bẻ một cái đến tê dại, cổ họng nghẹn lại, mồ hôi lạnh túa ra.

"Là thế này sao?"

"…………Không…… phải…………"

Nguyên Kỷ Hy nhanh gọn đổi thế, cánh tay trái của Bạch Vị Nhiên đau nhói, anh kêu lên một tiếng "a", toàn thân run lẩy bẩy.

"Là thế này sao?"

"Không… phải… Cô ấy ra tay rất khéo, tay không đau……"

"Ồ, vậy tôi đổi cách khác."

"Thế này thì sao??"

"…Á… cổ… của tôi…"

Bị đè xuống đất thực hành kỹ thuật khống chế đến lần thứ mười tám, hai cánh tay đã mất cảm giác, Bạch Vị Nhiên thầm nghĩ — đây chắc chắn là báo ứng.

Dự án cần người sửa BUG, ngày nào cũng gào "tái hiện, tái hiện đi", không tái hiện thì sửa BUG kiểu gì?

Bây giờ anh đang trải nghiệm quá trình tái hiện.

Nằm sấp trên đất, mặc người xoay sở, cho đến lần tái hiện thứ hai mươi chín thì thành công.

Bạch Vị Nhiên lồm cồm bò dậy không nổi, Nguyên Kỷ Hy đứng bên cạnh kinh ngạc gật đầu.

"Kỹ thuật này quả thật rất hay, kết hợp ba loại cầm nã và hai tiểu xảo võ thuật, để tôi nghĩ xem—"

Cô nằm sấp xuống suy nghĩ, tay vòng ra sau lưng, múa vài đường hoa tay, Bạch Vị Nhiên hoàn toàn không hiểu gì.

"Như vậy là giải được rồi, cũng không khó, chỉ cần luyện tập một chút. Tôi kết hợp cách của ba môn võ khác để phá thế, nào, ngài Lam, ngài thử xem."

Thực hành tại chỗ, chỉ dạy tại trận.

Bạch Vị Nhiên học thì học được rồi, nhưng cả hai lại rơi vào im lặng.

"…Tôi làm hoàn toàn đúng hết các bước mà, phải không?"

"Vâng, thưa ngài Lam."

Chàng trai nằm sấp trên đất, không nhúc nhích, lòng đã chết, nhưng miệng vẫn cố hỏi.

"…Vậy tại sao vẫn không thoát ra được?"

Nguyên Kỷ Hy, một người thẳng tính có hơi vô tâm, hiếm khi lại tỏ ra ngập ngừng.

Kết luận chính là — ngài Lam gà quá.

Lý thuyết và thể chất là hai chuyện khác nhau.

Cô có thể dạy anh kỹ thuật thoát thân, nhưng điều đó phải dựa trên tiền đề là cánh tay và cơ lõi của anh đủ sức mạnh. Nếu thể lực của đối phương vượt trội hơn anh quá nhiều, biết những lý thuyết này cũng không thể thoát ra được.

Cả hai lại rơi vào sự im lặng chết chóc.

Bạch Vị Nhiên cũng hiểu, vì hiểu nên lòng mới chết.

Anh đổi một câu hỏi khác với Nguyên Kỷ Hy.

"…Cô đang dùng mấy phần sức để khống chế tôi?"

"…………Ba…" Thực ra chỉ có hai phần, Nguyên Kỷ Hy hiếm hoi nói dối.

Cô cảm thấy nếu nói hai phần sẽ khiến ngài Lam rất tuyệt vọng.

Bạch Vị Nhiên đã tuyệt vọng lắm rồi.

Lúc Minh Quang làm còn nhẹ nhàng hơn, khống chế còn dễ dàng hơn cô.

"…Huấn luyện viên, bây giờ còn có đề nghị nào khác không?"

Nguyên Kỷ Hy im lặng vài giây.

"Hay là, ngài cứ bắt đầu tập chống đẩy một tay trước đi?"

Việc này rất có ích cho cả cánh tay và nhóm cơ lõi.

Bạch Vị Nhiên đáp lại bằng cách đập trán thật mạnh xuống nền gạch phòng nghiên cứu—

××

Trần Ly nghe báo cáo của Nguyên Kỷ Hy, vẻ mặt kỳ quái khó hiểu.

Nguyên Kỷ Hy đã chụp trộm được ngoại hình của chàng trai kia, nhưng khi hắn nhập "Lam Vị" và thông tin ngoại hình vào trình giả lập, lại không chạy ra được kết quả mô phỏng nào.

Điều này chỉ chứng minh một điều — "Lam Vị" là tên giả.

Hắn đã sớm chuẩn bị tâm lý đó là tên giả, nên không ngạc nhiên.

Chỉ là cảm thấy có chút kỳ lạ.

Mọi chuyện luôn đi theo hướng ngoài dự liệu của hắn.

Ví dụ như hắn phái Nguyên Kỷ Hy đi tiếp cận đối phương, ngay từ đầu đã không ôm hy vọng gì nhiều.

Sự tẻ nhạt của Nguyên Kỷ Hy, hắn hiểu rõ hơn ai hết.

Nhưng không sao cả, hắn cần cô thú vị làm gì, hắn thích Nguyên Kỷ Hy yêu hắn, trung thành với hắn, phục tùng hắn hơn.

Kế hoạch ban đầu của hắn là để Nguyên Kỷ Hy tiếp cận đối phương, sau đó trộm tài liệu liên quan đến thân phận.

Nhưng Nguyên Kỷ Hy không tìm thấy bất kỳ tài liệu thân phận nào, ngược lại còn thuận lợi bắt chuyện được với đối phương.

Toàn nói về chuyện tập luyện.

Thông tin gym, chống đẩy, hít xà đơn, gập bụng, cử tạ tự do, squat với máy Smith?

Gần đây còn thêm cả kỹ thuật chống cầm nã???

Trần Ly: …………???

Thật là lố bịch.

Người này bị sao vậy, một nhà khoa học sinh hóa hàng đầu thế giới định chuyển sang thi đấu thể hình hay làm vệ sĩ?

Hắn từng nghi ngờ Nguyên Kỷ Hy nói dối, nhưng dùng trình giả lập chạy hành vi của cô thì không có gì bất thường, Nguyên Kỷ Hy vẫn rất trung thành với hắn, không quên nhiệm vụ của mình, luôn lén lút lục lọi những tài liệu giấu trong ngăn kéo lúc Lam Vị không để ý.

Rất đáng tiếc, chẳng tra ra được gì.

"Xin lỗi ngài, ngài Trần Ly." Nguyên Kỷ Hy cúi đầu xin lỗi.

"Xin hãy cho tôi thêm chút thời gian, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức để điều tra rõ."

Mặc dù cô có một cảm giác khác lạ không nói ra.

Càng tiếp xúc, cô càng cảm thấy Lam Vị này chỉ là một nhà khoa học sinh hóa bình thường, vui vẻ.

Ngoài việc chống đẩy rất tệ, thể lực rất kém ra, thật sự không có gì để chê.

Nhưng cảm giác này không ảnh hưởng đến lòng trung thành của cô với Trần Ly.

Nếu quân nhân dễ dàng dao động vì cảm xúc của bản thân, thì đã không thể ra chiến trường.

Trần Ly ngậm điếu thuốc, nhả ra một làn khói trắng, đáy mắt lóe lên tia sáng tối tăm.

"Không cần vội, cứ từ từ mà tính, là kế hoạch dài hơi."

"Tôi đã nói với cô rồi, làm việc phải kết hợp cả văn lẫn võ, lúc nhanh lúc chậm, giống như một bữa tiệc thịnh soạn nhất, luôn có món nóng món lạnh xen kẽ, món ăn công phu và món ăn thanh vị mặn ngọt đan xen."

"Bây giờ tôi có việc khẩn cấp hơn giao cho cô."

Trần Ly nghiêm mặt lại.

Nguyên Kỷ Hy cũng lập tức nghiêm túc theo.

Bạch Vị Nhiên, tuyển thủ ngoài sân đang đeo tai nghe theo dõi, khựng lại, dừng động tác trên tay.

Bây giờ anh đã lười đến hiện trường giám sát rồi.

Thứ nhất là không cần thiết, thứ hai là anh ngứa mắt cảnh Trần Ly cứ phì phèo thuốc lá mỗi khi bàn chuyện.

Cứ như thể bắt người khác hít khói thuốc thụ động thì luận điểm của mình sẽ trở nên cao siêu hơn vậy.

Logic của một số người có những ngộ nhận kỳ lạ, coi thói quen xấu của người lớn là một biểu hiện của sự trưởng thành, sâu sắc.

Tuổi thanh thiếu niên có sự hiểu lầm và khao khát này không lạ, nhưng đã trưởng thành rồi mà vẫn còn hiểu lầm như vậy?

Chỉ có thể nói đó là vẻ đẹp của sự thiếu não.

Trần Ly hệ "bị kick khỏi team", tự nhiên lại có chiêu mới chuẩn bị khiến người khác phải hối hận.

Trong nhóm có một nữ nghiên cứu viên, chuyên phụ trách phát triển thiết bị.

Giới nghiên cứu có một câu nói cũ.

"Bạn chỉ cần làm tinh tế hơn người khác một chút ở mỗi chi tiết, nhiều chi tiết tích lũy lại, bạn sẽ dễ dàng đến gần thành công hơn người khác."

Ma quỷ ẩn trong chi tiết.

Trong nhóm có một nhân tài chuyên về phát triển và tối ưu hóa thiết bị là chuyện rất bình thường.

Nữ nghiên cứu viên này rất trầm lặng, biệt danh là Tiểu Tàng Hình.

Khác với Tiểu Du có lập trường rõ ràng, ghét Trần Ly ra mặt, thái độ của Tiểu Tàng Hình rất mơ hồ, hành động cũng luôn ở bên lề.

Những cử chỉ quan tâm chu đáo của Trần Ly đối với cô như đàn gảy tai trâu, không hề có phản ứng, không thích cũng không ghét.

Trong cuộc họp bỏ phiếu cuối cùng, cô đã bỏ một phiếu đá Trần Ly ra khỏi nhóm.

Trần Ly tất nhiên rất tức giận về điều này.

Thực ra, từ góc độ của Bạch Vị Nhiên, Tiểu Tàng Hình là người tốt, rất bình thường.

Cô thuộc kiểu người không biết đọc vị tình hình, nhưng lại có sẵn lòng cảnh giác.

Quan niệm của cô là vô công bất thụ lộc, Trần Ly quan tâm chăm sóc cô quá mức, cô không thể yên tâm nhận lấy.

Nhưng đồng thời, cô lại cảm thấy một người đối tốt với mình không thể cấu thành lý do để tức giận hay ghét bỏ người đó.

Tiểu Du thì rõ ràng cảm thấy Trần Ly ghê tởm.

Còn Tiểu Tàng Hình thì không ghét cũng không thích, đứng ở giữa, luôn tính toán xem Trần Ly đã cho mình bao nhiêu thứ, rồi âm thầm trả lại những món đồ có giá trị tương đương.

Lúc Trần Ly bị đưa ra bỏ phiếu, Tiểu Tàng Hình biết hắn chỉ bị điều chuyển xuống cấp thấp hơn chứ không bị sa thải, cô suy nghĩ một chút rồi bỏ phiếu tán thành.

Nếu Trần Ly bị sa thải trực tiếp, có lẽ cô sẽ yếu ớt nói giúp vài câu.

Chỉ là bị điều chuyển, cô cảm thấy rất hợp lý, năng lực mà Trần Ly thể hiện không phù hợp với yêu cầu của nhóm nòng cốt.

Trần Ly đương nhiên không thể chấp nhận.

Hắn cảm thấy một bầu nhiệt huyết của mình đã cho chó ăn.

Không chỉ là vấn đề giá trị quà tặng, mà còn là tấm lòng của hắn, sự quan tâm hắn đã bỏ ra nữa chứ!?

Đúng là đồ đàn bà không biết điều.

Vốn dĩ các thành viên nghiên cứu đều rất kín tiếng, giữ bí mật về hoàn cảnh gia đình của nhau.

Nhưng trình giả lập của Trần Ly đã chạy ra được lai lịch của Tiểu Tàng Hình.

Hóa ra Tiểu Tàng Hình có một người mẹ tài giỏi nhưng có tính kiểm soát cực mạnh.

Bà ta có ý định nắm giữ mọi thứ của Tiểu Tàng Hình, từ sở thích ăn mặc, chuyên ngành học tập cho đến đối tượng kết hôn, tất cả đều phải nằm trong lòng bàn tay.

Tiểu Tàng Hình đã chọn một chuyên ngành mình không yêu thích, và khi tốt nghiệp thì đi xem mắt với một đối tượng cô hoàn toàn không quen biết, là cấp dưới của mẹ cô.

Mẹ cô nói rằng: "Tương lai của thằng đó nằm cả trong tay mẹ, con gả cho nó, nó không dám cãi lời con, chỉ dám cung phụng con như Bồ Tát sống."

Nhưng Tiểu Tàng Hình không muốn.

Cô đã trốn khỏi mẹ mình, trốn khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt vô lý này.

Cô quả thực là một thiên tài, sau hai năm làm tạp vụ trong đội ngũ nghiên cứu mới thành lập, địa vị của cô đã thăng tiến không ngừng, trở thành người đứng đầu chuyên phụ trách các thiết bị tinh vi.

Mẹ của Tiểu Tàng Hình sắp đến cùng một thành phố.

Hôm đó Tiểu Tàng Hình cũng ra ngoài.

Trùng hợp thay—

Trình giả lập cho thấy, cô vốn sẽ thoát khỏi mẹ mình một cách an toàn và thành công trở về đội ngũ nghiên cứu.

Nhưng Trần Ly sao có thể để mọi chuyện diễn ra như vậy được chứ?

Hắn tìm một cái cớ, để Nguyên Kỷ Hy ngây thơ không biết gì xen vào phá đám.

Một khi Tiểu Tàng Hình bị mẹ bắt lại lần nữa, chắc chắn sẽ sứt đầu mẻ trán.

Đến lúc đó, Trần Ly sẽ ra mặt tỏa sáng cứu nguy.

Đúng là một mưu đồ hoàn hảo.

Bàn tính của anh gảy vang thật đấy, rất tốt, bây giờ nó thuộc về tôi rồi—

Bạch Vị Nhiên đang mải nghĩ, thì một giọng nói yếu ớt vang lên từ bên dưới—

“Thưa ngài William, được chưa ạ? Sàn nhà lạnh quá, bụng Nana cũng lạnh nữa…”

Sau sự cố lần trước, Nana nhận ra địa vị Nana Mắt Diều Hâu của mình đã rớt thảm hại, cô bé nóng lòng muốn chứng tỏ bản thân, cũng muốn biết cách đối phó với Minh Quang.

Vừa rồi cô bé cứ nằng nặc đòi Bạch Vị Nhiên thị phạm, thị phạm được nửa chừng thì Bạch Vị Nhiên nghe lén được Trần Ly và Nguyên Kỷ Hy đang nói chuyện quan trọng, nhất thời quên mất cô bé loli tóc hồng dưới tay mình, cứ thế để cô bé bị đè sấp dưới sàn mười mấy phút liền.

Anh buông tay, vội vàng xin lỗi cô bé loli ma tóc hồng.

**

Chiều nay sẽ có thêm một chương nữa nhé, các yandere, vòng thăng cấp mới đã bắt đầu rồi, nhớ vào bắn tim cho Bạch thiếu nhé ヘ(`▽´*)