Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 2 - Chương 2: Cô gái xinh đẹp không thể không tắm!! (Bài bổ sung)

Nhìn con dao phay kề ngay trước mặt, Bạch Vị Nhiên không hề sợ hãi.

Trước sức mạnh phi thường thế này, dù có lôi cả súng phóng lựu ra bắn thì anh cũng chẳng hề hấn gì, một con dao phay cỏn con thì có là gì?

Cô gái hạng S mà chỉ có thế này thôi sao?

Vu Manh Manh xông vào đánh, Bạch Vị Nhiên chỉ né tránh chứ không đánh trả, Tô Thành đứng bên cạnh thấy họ bắt đầu đánh nhau thì cứ ư ử mãi không thôi.

Lời nói của cậu ta lúc đó là thế này:

“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa! Em gái, anh xin em hãy tha cho cậu ấy, đừng làm liên can người vô tội!”

Đến khi nhận ra khả năng của Bạch Vị Nhiên cao hơn một bậc, cậu ta lại đổi giọng.

“Đừng làm hại em gái tôi, thật đấy, tôi xin anh, tôi là anh trai của nó, nó làm sai chuyện gì tôi sẽ gánh tội, là do tôi không tốt!”

Bạch Vị Nhiên phiền chết đi được, lướt qua người cậu ta rồi tung một cú chặt tay vào gáy khiến cậu ta ngất xỉu.

Mẹ nó chứ, mày còn đòi gánh tội, ăn shit đi!

Con bé bị mày nuôi dạy sai lệch thành thế này, ngày nào mày cũng cách một bức tường diễn phim heo cho con bé xem, đúng là kinh tởm chết người.

Là mày không tốt thì đúng rồi, nhưng mày không gánh tội nổi đâu.

Nếu để anh nói thì đừng chọn cắt đầu hay cắt của quý làm gì, cắt hết cả hai đi, vì não mày không dùng đến, còn thứ kia thì suốt ngày gây họa.

Vu Manh Manh thấy Tô Thành bị đánh, lập tức hét lên một tiếng xé lòng, cô giơ dao xông thẳng về phía Bạch Vị Nhiên. Bạch Vị Nhiên đứng yên không nhúc nhích, giơ hai ngón tay ra, định dùng chiêu tay không đoạt đao rồi vác người đi luôn.

Lưỡi dao còn chưa kịp chạm tới, mặt mày Vu Manh Manh đã trắng bệch, dao phay tuột khỏi tay, cả người ngã sõng soài trên đất, thở hổn hển từng hơi, như thể không khí bỗng nhiên trở nên loãng đi. Cô đau điếng ôm chặt lấy ngực trái, cả người co rúm lại như một con tôm luộc.

“Anh… anh trai… anh…”

Bạch Vị Nhiên giật mình, vội vàng tiến lên bế cô lên, xoay người mất hút tại chỗ.

Vu Manh Manh bị bệnh tim rất nặng.

Bình thường uống thuốc kiểm tra thì không có vấn đề gì lớn, ngủ sớm dậy sớm, sống lành mạnh, tránh những cảm xúc lên xuống quá mức.

Trước khi gặp Tô Thành, tình trạng sức khỏe của Vu Manh Manh vẫn ổn, nhưng sau khi gặp Tô Thành thì sức khỏe cô tuột dốc không phanh, bây giờ chỉ cần hơi hưng phấn một chút là sẽ đổ bệnh.

Bạch Vị Nhiên đau cả đầu.

Đúng là một cô gái tự mang theo debuff.

Anh vẫn dùng cách giải quyết cũ, trước tiên là tách riêng.

Lần này anh đã khôn ngoan hơn, bắt chước chữ viết của Vu Manh Manh để lại một tờ giấy nhắn bỏ nhà ra đi trên bàn trong buồng ngủ của cô.

Vụ bắt cóc Tần Nịnh lần trước gây ồn ào lớn, lòng người rối bời, tuy để lại giấy nhắn cũng không thể ngăn cha mẹ lo lắng, nhưng ít nhất cũng có một lời nói rõ.

Bây giờ chuyện khiến anh đau đầu không chỉ có bệnh của Vu Manh Manh.

Vu Manh Manh còn có tính cách rùa rụt cổ.

Ngày đầu tiên cô mê man, anh canh cả đêm mà cô vẫn không tỉnh, đến ngày thứ hai thì nhận ra Vu Manh Manh đã tỉnh. Cô nhận ra mình bị giam giữ, sợ hãi rối bời vớ lấy tất cả những gì có thể tìm thấy để ném vào anh, sau đó lại vì cảm xúc lên xuống mạnh mà đau tim ngất đi.

Tiếp đó là không ngừng tìm cách bỏ trốn, phá phách căn phòng, đòi quay về bên người anh trai Tô Thành của mình, nhưng mới đập phá được vài cái, cô lại lại lại lại đau tim ngất đi.

Sau khi nhận ra dù thế nào cũng không thể trốn thoát, cô biến thành một con rùa ngàn năm, cứ ôm chăn co ro trong góc tường, tuyệt đối không nói chuyện với anh.

Bạch Vị Nhiên: …

Bỗng dưng anh rất nhớ Tần Nịnh, dù tức giận mắng chửi cũng là một kiểu nói chuyện. Vu Manh Manh thì tuyệt đối không nói chuyện, mà cũng không thể ép, ép một cái là cô sẽ phản kháng gay gắt, còn giòn hơn cả mèo tai cụp yếu ớt.

Anh có thời gian để cù cưa với cô, nhưng có một chuyện anh thật sự không thể nhịn được——

Anh sa sầm mặt bước vào phòng.

Đeo mặt nạ nên không nhìn thấy, nhưng Vu Manh Manh rất dễ cảm nhận, cảm thấy bầu không khí nặng nề từ anh, sợ đến mức càng co người lại.

Nhưng vô ích, Bạch Vị Nhiên vẫy tay một cái, cô mất đi sức hút, ôm một chiếc chăn bay ra khỏi góc tường.

“Anh đừng chạm vào tôi!” Cô cố gắng chống đối, nhưng giọng cô vốn đã nhỏ, hơi sức không đủ, dù có gắng sức chống lại thì độ lớn của tiếng cũng không bằng một nửa người khỏe mạnh.

“Tôi phải chạm vào cô.” Bạch Vị Nhiên lạnh lùng nói, như dắt một quả bóng bay, dẫn Vu Manh Manh đang lơ lửng vào phòng tắm.

Vu Manh Manh sợ đến trắng cả mặt.

Hắn muốn làm gì, tên cầm thú này!!

Giây tiếp theo, Bạch Vị Nhiên ném thẳng cô vào bồn tắm đầy bọt xà phòng.

Vu Manh Manh được làn nước ấm áp, thơm tho bao bọc, ngay lúc đó không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bạch Vị Nhiên thì làm cử chỉ cởi cúc giữa không trung, một màn trình diễn không cần đồ dùng, kéo từ dưới lên trên, chỉ thấy bộ đồng phục JK mà cô gái đã mặc từ ngày đầu tiên cho đến bây giờ bay ra ngoài. Vu Manh Manh sợ hãi kêu lên, ôm ngực gắng sức trốn vào trong lớp bọt, chỉ dám ló ra nửa khuôn mặt nhỏ.

Bạch Vị Nhiên tiếp nối làm, vồ vào khoảng không, kéo khóa kéo bên hông, chiếc váy xếp ly màu xanh đậm lại bay ra khỏi bồn tắm.

“Anh là đồ biến thái, anh làm vậy là trái luật!” Quần áo bị lột ra từng món một, đoán mò đáng sợ khiến Vu Manh Manh rưng rưng nước mắt, cô ôm lấy lồng ngực đang âm ỉ đau, không dám để cảm xúc lên xuống bất thường như mấy ngày trước nữa—— nếu cô lại đau đến ngất đi, tên cầm thú này sẽ làm gì cô?

Cô hít một hơi thật sâu, gắng sức để mình bình tĩnh lại, liền nghe thấy Bạch Vị Nhiên lạnh lùng nói.

“Cô cũng trái luật rồi, trái luật ở chỗ của tôi.”

“…!?”

“Cô biết mình đã mười ngày không tắm rồi không?”

Đúng vậy, từ lúc bị bắt đến giờ, Vu Manh Manh vẫn luôn co ro trong góc tường không nhúc nhích.

Ăn uống cũng phải ép cô mở miệng, đút cơm vào, rồi điều khiến hàm dưới của cô nhai, sợ cô xảy ra chuyện, những thứ quá nóng, quá cứng hoặc có xương đều không thể cho cô ăn. Mấy ngày nay bữa nào anh cũng nấu cháo cho cô, vì để nấu cháo, Bạch Vị Nhiên ngay cả đặt mua một cuốn sách 【Một trăm ngày khỏe mạnh không trùng lặp – Danh sách món ăn các món cháo bồi bổ sức khỏe】.

Ăn uống không phối hợp thì thôi đi.

Nhưng điều khiến Bạch Vị Nhiên không thể nhịn được nữa là—— Vu Manh Manh đã mười ngày không tắm rồi!!

Một cô gái xinh đẹp dễ thương, mười ngày không tắm, bạn tin được không?

Ban đầu anh cứ nghĩ Vu Manh Manh sẽ nhân lúc anh không có ở đó mà đi tắm, còn sửa soạn sẵn quần áo đặt trên giường cho cô, nhưng mười ngày trôi qua, quần áo vẫn ở đó, Vu Manh Manh cũng vẫn như vậy, tóc ngày càng bết lại, mái tóc trắng giờ đây bết thành từng mảng, bay ra một mùi hương làm lay động lòng người.

Phi lý hết sức!

Tần Nịnh là cô tiểu thư, rất quan tâm đến việc giữ gìn thân thể, chưa bao giờ cần anh phải lo lắng.

Còn Vu Manh Manh lại là một cô gái chỉ ru rú ở nhà với tính cách yếu ớt đủ đường.

Vì sức khỏe yếu, ở nhà cha mẹ đã làm hết mọi việc, còn cô chỉ cần trốn trong phòng mình, làm những việc mình thích.

Năng lực tự chăm sóc bản thân của cô cực kỳ kém.

Hơn nữa năng lực thích ứng với hoàn cảnh khó khăn lại cao đến không tưởng.

Vu Manh Manh không nghĩ tới ngày thứ mười một bị bắt cóc, cô lại bị mắng vì không tắm.

Lúc ở nhà, anh trai Tô Thành đều nói cô không tắm cũng thơm tho.

Xấu hổ và tức tối khiến nước mắt cô trào ra, nhưng Bạch Vị Nhiên vẫn lạnh lùng như sắt thép bê tông.

“…Cô có muốn tự mình tắm không?”

“Cô mà còn chống đối, tôi sẽ lột nốt hai món đồ lót của cô ra. Cô cũng thấy rồi đấy, tôi có thể cởi quần áo của cô từ xa, vậy thì tôi cũng có cách cầm khăn tắm chà khắp người cô từ xa! Cô nghĩ cho kỹ đi!!”

Cô gái rùa rụt cổ ngàn năm rốt cuộc cũng khóc lóc chịu thua.

“Tôi… tắm… tôi tự… tắm…”

**

Hôm nay còn một bài nữa (^^ゞ