Monster Girl Doctor

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

234 2292

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

100 1278

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

83 1182

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

(Đang ra)

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

みどりの

Tatara Kyousuke, học sinh năm nhất cao trung, đã được Murakami-một người bạn cùng câu lạc bộ bơi lội cho xem một đoạn phim. Đó là đoạn phim làm tình của bạn gái Kyousuke, Himakawa Hina, với một người

218 5170

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

(Đang ra)

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

Rindo

Một câu chuyện romcom tuổi trẻ xoay quanh việc “tốt nghiệp đời trai” với mỹ nữ số một trường, cứu cô ấy khỏi nạn bắt nạt, và cả hai cùng cố gắng thoát khỏi kiếp cô đơn để tận hưởng cuộc sống học đường

117 323

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

97 967

Vol 1 - Case 4: Nàng Lamia với chứng bệnh vô phương cứu chữa (Phần 4)

Case 4: Nàng Lamia với chứng bệnh vô phương cứu chữa (Phần 4)

Dưới sự dẫn dắt của Skadi, Glenn băng qua sào huyệt của bọn cướp.

Ngoài tên cầm đầu, trong căn cứ còn có một số lính canh khác. Nhưng tất cả đều bị hạ gục trước khi kịp vung vũ khí trong tay.

"Hyah!"

Sapphee thở hắt ra và quật mạnh chiếc đuôi của mình.

Loài Lamia là những trợ thủ tuyệt vời cho các cuộc tấn công bất ngờ. Ánh sáng bên trong hang ổ rất lờ mờ, nhưng Sapphee vận chiến đấu như thể đang họ đang ở dưới ánh mặt trời ban trưa, cô vung chiếc đuôi như một ngọn roi hoặc quấn quanh cổ bọn cướp, siết chặt và vật ngã chúng xuống sàn.

Bên trong, hang ổ của bọn buôn nô lệ trông giống như một tiền đồn quân sự. Vũ khí được đặt khắp nơi, và lính canh luôn túc trực ở các lối hành lang. Sau khi hạ gục lính gác bằng đuôi, Sapphee và những người khác tiếp tục tiến sâu vào trong.

"Nơi này khá lớn đấy chứ..."

"Đó là vì những khu ổ chuột đã hoàn toàn bị nhấn chìm dưới nước."

Sapphee nói.

"Thật khó để hình dung có bao nhiêu không gian dư thừa phía trên mặt nước. Không nên có nhiều không gian bị bỏ hoang như thế này... Và tệ hơn nữa, bọn cướp đã chiếm dụng nó để phục vụ mục đích riêng."

Glenn dường như nghe thấy sự mỉa mai trong lời nói của Sapphee. Trong khi chạy phía trước họ, Skadi không mảy may để tâm đến cuộc trò chuyện, cô ấy chỉ vẫy chiếc đuôi vàng qua lại như một người dẫn đường chỉ lối cho Glenn và Sapphee.

Sau khi quẹo qua hành lang, Glenn và những người khác tiếp tục chạy.

Phần bên trong hang ổ rõ ràng đã được dùng cho dự trữ nhu yếu phẩm và trang bị để chuẩn bị cho một cuộc tấn công từ lực lượng bên ngoài. Những món vũ khí rải rác khắp nơi là minh chứng cho điều đó. Tuy nhiên, mặt khác, số lượng lính gác lại thấp một cách rõ rệt. Khi nghe thấy những tiếng quát tháo giận dữ vọng lại từ xa, Glenn đoán rằng Đội Tuần tra Bảo vệ đang mở cuộc tấn công vào cửa chính của hang ổ.

Vì bọn cướp đang bận rộn đối phó với cuộc tấn công phía trước, chúng đã không nhận ra Skadi đang đột nhập từ cửa sau thông qua Tuyến Đường Thủy. Thực tế thì tên cầm đầu đã nhận ra, nhưng Glenn chắc chắn rằng hắn đã bị Kunai kiềm chân.

Khi Skadi tung đòn tấn công bất ngờ, cô cũng sử dụng chiếc đuôi của mình để chiến đấu. Thấp thoáng dưới lớp áo choàng, cô giáng những đòn tấn công dồn dập vào một tên lính canh và hạ gục hắn trước khi hắn kịp phát ra tiếng động. Skadi Dragenfelt, người được đồn là không có đối thủ tại đấu trường đã cho cậu thấy kỹ năng chiến đấu thượng thừa. Mặc dù đối thủ là bọn buôn nô lệ, Glenn vẫn không khỏi cảm thấy lo lắng cho chúng.

Với sự giúp đỡ của một Lamia và một Dragon, Glenn đã tiến vào sâu bên trong sào huyệt của bọn cướp mà không gặp khó khăn gì.

"...Là đây sao?"

Cậu hỏi.

Với gương mặt vẫn che kín như thường lệ, Skadi khẽ gật đầu. Ngoài việc không thể đọc được cảm xúc, Glenn cũng không thể giao tiếp bằng lời nói với cô ấy, nên việc nắm bắt ý định của cô thực sự rất khó khăn.

Sau khi hạ quyết tâm, Glenn mở cánh cửa ra.

Căn phòng phía sau tối om. Ánh sáng duy nhất đến từ một ngọn đèn treo trên trần nhà. Nhưng vì thiếu dầu nên ánh sáng của nó khá yếu ớt. Vùng được chiếu sáng rất nhỏ, và những đôi mắt sợ hãi đang lấp loáng phía bên kia bóng tối.

Đó là một nhóm những cô gái trẻ, họ nhìn chằm chằm vào Glenn với đôi vai run rẩy. Họ đang ở độ tuổi thanh thiếu niên, tất cả trông có vẻ trạc tuổi Lulala hoặc nhỏ hơn một chút. Thoạt nhìn, những quái vật này trông gần giống con người, nhưng đôi tay của họ lại là đôi cánh chim. Việc nhiều người trong số họ khá nhỏ con là một đặc điểm nhận dạng của loài Harpy, vì giai đoạn tăng trưởng của họ thường xảy ra vào khoảng 15 tuổi.

Theo kiến thức y khoa của Glenn về vấn đề này, đó cũng là thời điểm họ bắt đầu rụng trứng. Có lẽ tất cả họ đều ở độ tuổi tương đương nhau vì điều đó giúp bọn cướp dễ dàng quản lý. Cũng có khả năng những kẻ mua trứng từ bọn cướp chỉ muốn trứng của những cô gái đang ở độ tuổi này.

Suy nghĩ về việc đó khiến Glenn không khỏi cảm thấy buồn nôn.

Trước khi đến đây, cậu từng thoáng nghĩ mình có điểm chung nào đó với những kẻ đặt mua loại trứng Harpy này. Nhưng khi nhìn thấy những cô bé Harpy sợ hãi bị nhốt trong căn phòng tối tăm này, trong cậu chỉ còn lại sự giận dữ và ghê tởm. Cảm giác phẫn nộ đó chứng minh cho Glenn thấy rằng, thực tế, cậu vẫn là một bác sĩ chân chính.

Thật may mắn, cậu nghĩ. Cậu vẫn có thể ưỡn ngực tự hào tuyên bố mình là đồng minh của những cô bé Harpy này.

"Không cần phải sợ đâu."

Sapphee mỉm cười chào các cô bé Harpy. Giống như khi ở phòng khám, đó là biểu cảm dịu dàng mà cô thường dùng để trấn an bệnh nhân đnhằm làm dịu đi trái tim của tất cả những ai nhìn thấy.

"Đây là ngài Skadi Dragenfelt."

Sapphee nói.

"Ngài ấy đến từ Hội đồng Thành phố Lindworm để giải cứu tất cả các em."

Skadi khẽ cúi đầu, nhưng gương mặt của cô ấy vẫn được che kín. Glenn tự hỏi liệu các Harpy có tin tưởng Skadi khi cô ấy cứ như vậy không. Cậu không chắc các Harpy biết bao nhiêu về Skadi, khi họ bị bắt cóc từ những nơi xa xôi và đưa đến đây.

Đúng như Glenn dự đoán, họ vẫn vẻ bối rối. Cô bé Harpy có vẻ lớn tuổi nhất trong nhóm khẽ ngẩng đầu lên.

"Các người đến để cứu chúng tôi sao?"

"Đúng vậy."

Sapphee đáp.

"Hiện tại, Đội Tuần tra Bảo vệ đang đột kích vào đây. Các em ổn rồi."

Thành thật mà nói, Glenn nghĩ rằng lính gác có lẽ vẫn đang trong quá trình kiểm soát hang ổ, và chắc chắn vẫn còn bọn cướp lảng vảng xung quanh… nhưng không cần thiết phải nói điều đó với các cô bé Harpy.

Trong khi Sapphee chào hỏi, Glenn quan sát họ. Cậu đã chuẩn bị tâm lý cho một tình trạng tồi tệ hơn nhiều khi bị giam cầm, nhưng quần áo của họ trông không khác gì trang phục của cư dân Lindworm. Căn phòng khá sạch sẽ, và có vẻ các Harpy được tắm rửa thường xuyên vì cậu không thấy bụi bẩn trên tóc hay da họ. Suy cho cùng, họ đang ở Tuyến Đường Thủy nên nước không thiếu, và tắm rửa là một nghi thức thiết yếu đối với Harpy. Giữ cho lông vũ sạch sẽ là một phần cực kỳ quan trọng trong đời sống hàng ngày của họ.

Vì vậy, có vẻ như kẻ quản lý việc vệ sinh cho họ đã rất chú ý đến chi tiết. Dù là những kẻ bắt cóc, sự chăm sóc mà chúng dành cho tù nhân lại rất tỉ mỉ. Glenn thực sự có chút ngạc nhiên.

Tuy nhiên, cậu không thể bỏ qua việc lông vũ của họ đang trong tình trạng xơ xác. Không còn nghi ngờ gì nữa, những tổn thương tâm lý từ việc bị giam cầm đang biểu hiện ra ngoài thể xác. Các Harpy thiếu đi lớp dầu và mỡ lẽ ra phải được tiết ra khắp đôi cánh, và kết quả là chính những sợi lông đã bị hư tổn.

Dù tình hình khả quan hơn Glenn nghĩ, cậu vẫn đi đến kết luận rằng các Harpy không hề khỏe mạnh.

Cô bé Harpy lớn nhất lên tiếng.

"Ưm, xin lỗi..."

"Sao vậy?"

Glenn hỏi.

"Bạn này, bạn ấy... nói rằng bạn ấy bị đau bụng..."

Cô bé né sang một bên, và Glenn thấy cô đang giấu những Harpy nhỏ hơn sau lưng mình như để bảo vệ. Cậu nghĩ việc cô bé chịu nói ra điều này chính là bằng chứng cho thấy cô đã đặt niềm tin vào họ.

Ở trung tâm nơi các Harpy đang co cụm lại với cơ thể cứng đờ, một cô bé đặc biệt nhỏ nhắn đang ngồi thụp xuống đất và ôm chặt lấy bụng. Gương mặt cô bé tái nhợt đến mức Glenn có thể nhận ra ngay cả trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn. Cậu lập tức quỳ xuống bên cạnh để quan sát tình trạng của cô bé.

"Sapphee, mang đèn lại đây."

"Được rồi."

Sapphee dùng đuôi nhấc ngọn đèn treo trên trần nhà xuống. Cô di chuyển nguồn sáng để Glenn dễ dàng thăm khám cho cô bé hơn.

"Ư... Đau quá..."

Cô bé Harpy rên rỉ.

"Em ổn chứ?"

Glenn hỏi.

"Em đau ở đâu?"

Trán cô bé lấm tấm mồ hôi dầu. Cô đang cắn chặt môi vì đau, biểu cảm quằn quại này không hề bình thường. Glenn có thể nhận thấy điều gì đó không ổn và cảm thấy việc hỏi han cô bé lúc này sẽ không đem lại kết quả gì nhiều. Thay vào đó, cậu hướng câu hỏi về phía cô bé Harpy lớn tuổi hơn.

"Bạn ấy bắt đầu kêu đau từ khi nào?"

"Hả? Hôm nay, một lúc sau bữa trưa... Thực ra, không… em ấy chỉ mới bắt đầu cảm thấy đau dữ dội như thế này cách đây một lúc thôi..."

"Xin lỗi nhé. Anh sẽ để em nằm xuống một chút."

Glenn nói với cô bé.

Dưới sự quan sát lo lắng của các Harpy khác, Glenn đặt bệnh nhân nằm nghiêng. Khi làm vậy, cậungay lập tức nhận thấy vùng bụng của cô bé sưng phồng lên, như thể vừa mới ăn xong.

"Sapphee, vải!"

"Vâng, Bác sĩ... Một chiếc chăn được không ạ?"

"Được rồi. Cảm ơn cô!"

Glenn nhận lấy chiếc chăn từ Sapphee và nhanh chóng đắp lên người cô bé Harpy. Đồng thời, cậu lấy một miếng vải cotton sạch từ trong túi của mình ra.

"Cắn chặt cái này nhé."

Cậu nói với cô bé.

"Nh... Hnghh..."

Glenn đưa miếng vải vào miệng cô bé nhằm cho cô thứ gì đó để cắn vào, tránh trường hợp cô vô tình cắn phải lưỡi vì cơn đau quá độ.

"Xin lỗi nhé. Anh sẽ ấn quanh bụng em. Hãy giơ tay lên nếu em cảm thấy đau."

"Ngh... Nrgh!"

Glenn không biết cô bé tiếp thu được bao nhiêu lời mình nói. Có lẽ cô có nghe, nhưng dường như không còn đủ bình tĩnh để trả lời anh.

"Xin phép nhé."

Glenn lùa tay xuống dưới lớp chăn che phủ và cảm nhận vùng bụng của cô bé.

Đúng là bị sưng, và sự căng trướng ở bụng cô bé có cảm giác cứng một cách kỳ lạ. Nhờ đó, Glenn có thể xác nhận rằng vết sưng không phải do sự bất thường ở dạ dày hay đường ruột. Độ cứng này thực ra mang lại cảm giác rất quen thuộc. Nó dường như kéo dài từ bụng xuống tận giữa hai chân.

"Nggggh... Nh! Hgnh..."

"Không sao đâu. Mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Glenn trấn an cô bé trong khi bộ não đang hoạt động hết công suất.

Một cô bé Harpy bị bắt làm tù nhân, nơi trứng của họ bị đem bán bất hợp pháp...

Mặc dù điều kiện sống của họ tốt hơn anh dự đoán, nhưng cuộc sống bị giam cầm chắc chắn là một nguồn gây căng thẳng cực lớn. Bộ lông vũ thô ráp và xơ xác của các Harpy đã chứng minh điều đó.

"Bác sĩ? Anh nghĩ sao?"

Sapphee hỏi.

"Tôi hiểu rồi!"

Cậu thốt lên.

"Ống dẫn trứng của cô bé bị tắc. Nó đã bị nén chặt rồi."

Trước những thuật ngữ xa lạ, Skadi lặng lẽ nghiêng đầu sang một bên. Glenn nhận ra cử chỉ bối rối của cô ấy có lẽ là vì đây là lần đầu tiên cô chứng kiến tình trạng này.

"Tắc ống dẫn trứng là một tình trạng thường thấy ở các loài chim nhỏ và rắn."

Cậu giải thích.

"Đó là khi sự căng thẳng hoặc các loại gian khổ khác khiến trứng không thể thoát ra ngoài một cách trơn tru, dẫn đến việc chúng bị tích tụ lại bên trong cơ thể. Lẽ tự nhiên, tình trạng này cũng có thể gặp ở Lamia, Harpy và các loài quái vật đẻ trứng khác."

Dragon cũng được sinh ra từ trứng, nhưng có lẽ vì họ là những sinh vật hùng mạnh, Glenn hình dung rằng họ không phải đối mặt với chứng tắc ống dẫn trứng và những thứ tương tự.

"Có một số triệu chứng."

Cậu tiếp tục.

"Từ sưng tấy do ống dẫn trứng bị tắc, cho đến những cơn đau dữ dội. Trong trường hợp xấu nhất, ống dẫn trứng có thể bị vỡ, hoặc trứng bên trong ống dẫn trứng bị nứt dẫn đến tử vong. Đây là một chứng rối loạn rất nguy hiểm."

Thông thường, trong đời sống hàng ngày của một Harpy, họ sẽ không bao giờ phải trải qua loại căng thẳng này. Glenn chắc chắn rằng tình trạng của cô bé là kết quả của sự căng thẳng tích tụ trong cơ thể do bị giam cầm. Xét đến cường độ cơn đau, rõ ràng Glenn cần phải ép trứng thoát ra ngoài ngay lập tức. Không đời nào Glenn có thể đưa bệnh nhân trở lại phòng khám trong tình trạng hiện tại. Hơn thế nữa, họ đang ở trên Tuyến Đường Thủy, ngay cả Kunai cũng đã nói rằng họ không có cách nào để quay về.

"Tôi sẽ bắt đầu điều trị tại đây."

Glenn nói.

"Bác sĩ?"

"Sapphee. Hãy cùng ngài Skadi canh gác khu vực này."

Với không chút đắn đo, Glenn cởi bỏ quần áo của cô bé Harpy. Cậu cố gắng che chắn cho cô bé dưới lớp chăn nhiều nhất có thể và cố gắng không nhìn vào cơ thể trần truồng của cô, nhưng cậu vẫn không ngần ngại cởi bỏ mọi thứ cô đang mặc, kể cả đồ lót. Vì bệnh nhân không thể tự cử động, Glenn phải tự tay cởi đồ cho cô bé.

"Anh sẽ xoa bóp bụng cho em."

Cậu nói với cô bé.

"Sẽ ổn thôi. Cơ thể em sẽ có thể đẻ trứng một cách bình thường. Hãy giữ bình tĩnh nhé."

Glenn tách chân cô bé Harpy ra và để cô vào tư thế phù hợp để đẻ trứng, sau đó ngồi xuống trước mặt cô. Với khu vực giữa hai chân cô bé được che kín bởi lớp chăn khỏi những người xung quanh, Glenn chậm rãi chạm vào vùng bụng trần của cô.

"Hít vào nào, đúng rồi, như vậy đó. Giờ thì thở ra từ từ. Tốt lắm. Thả lỏng đi."

"Bác sĩ."

Có sự căng thẳng trong lời nói của Sapphee.

Bên ngoài căn phòng, Glenn có thể nghe thấy giọng nói giận dữ của những gã đàn ông và tiếng bước chân dồn dập của nhiều người.

"Bác sĩ, bên ngoài… là bọn cướp."

Glenn đã quá tập trung để có thể lắng nghe lời cảnh báo của Sapphee. Vừa xoa bụng cô bé Harpy vừa nói chuyện cẩn thận với cô, cậu đã hoàn toàn chìm đắm trong những suy nghĩ về cách cứu mạng cô bé.

***

Có những căn bệnh là nan y.

Dù một người có là bác sĩ giỏi đến đâu, vẫn tồn tại những căn bệnh tuyệt đối không thể cứu chữa. Một trong số đó chính là cái chết. Điều trị một căn bệnh vô phương cứu chữa nằm ngoài tầm tay của bác sĩ, dù có những truyền thuyết về những vị thần y vượt qua cả ranh giới tử thần và thách thức cả vị thần dưới bước đường cùng.

Sapphee đang phải chịu đựng một căn bệnh nan y như thế.

Cô đã không nói với Glenn. Ngay cả Glenn hay sư phụ của họ, Cthulhy, cũng không thể chữa khỏi bệnh cho cô. Vì vậy, cô thấy không cần thiết phải thốt ra lời nào về nó.

"Hyah!"

Cô vung chiếc đuôi đầy kiêu hãnh của mình vào lũ cướp.

Đó là một cảnh hỗn chiến loạn lạc. Cuộc tấn công từ phía chính diện của Đội Tuần tra Bảo vệ đã khiến lũ cướp rơi vào hoảng loạn. Chúng định tháo chạy qua Tuyến Đường Thủy, nhưng những chiếc thuyền ở cửa sau đã bị Kunai thả trôi mất rồi. Không hề hay biết điều này, lũ cướp đã xông vào phòng của các Harpy để cố gắng lôi tất cả bọn họ đi cùng trong lúc chạy trốn.

Với tư cách là nguồn cung cấp hàng hóa quý giá, các Harpy vô cùng quan trọng đối với chúng. Lũ cướp đã đến để cướp lại các Harpy bằng mọi giá.

"Hừm!"

Sapphee quật chiếc đuôi mạnh mẽ của mình, nhắm thẳng vào toán cướp đang tràn vào phòng.

Cùng lúc đó, Skadi lao mình về phía một tên cướp và hất văng hắn đi. Cô đập hắn vào tường với một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi so với vóc dáng nhỏ bé của mình. Sapphee cho rằng không có gì ít hơn sự kỳ vọng đó từ một người thuộc tộc Dragon.

Trong lúc đẩy lùi lũ cướp, Sapphee liếc nhìn về phía Glenn. Cậu đã tách chân cô bé Harpy ra và đang tuyệt vọng tìm cách ép những quả trứng bị kẹt bên trong thoát ra ngoài. Cậu vừa xoa bóp bụng cô bé, vừa nhỏ dầu vào giữa hai chân để làm chất bôi trơn nhằm cưỡng ép đẩy quả trứng vỏ cứng ra.

Cậu thậm chí còn không nhận thức được việc lũ cướp đang lao vào phòng. Hoàn toàn và duy nhất tập trung vào việc trị liệu, anh chẳng mảy may để tâm đến xung quanh.

0820f4cd-f77f-42ac-8403-3d39e2e988e2.jpgDĩ nhiên, điều này đồng nghĩa với việc cậu hoàn toàn không có khả năng tự vệ. Sapphee chắc chắn rằng nếu cô và Skadi không có mặt ở đó, cậu đã sớm bị một trong những thanh đoản kiếm của bọn cướp đâm trúng.

(Bác sĩ Glenn…)

Sapphee lách mình né tránh một nhát chém của tên cướp đầy uyển chuyển.

Bộ pháp của tên cướp này rất nhanh nhẹn. Chắc chắn vì biết đối thủ là một Lamia, hắn quyết không lơ là cảnh giác. Hắn tung ra một đòn tấn công khác bằng đoản kiếm. Sapphee dùng lòng bàn tay gạt lưỡi kiếm sang một bên, và khi thế đứng của tên cướp đã bị phá vỡ, cô bồi thêm một cú dập gót bàn tay mạnh vào bụng hắn.

Khi hắn gục xuống vì không chịu nổi đòn đánh, Sapphee quật đuôi giáng một đòn kết liễu.

Cô tự hỏi Glenn sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy chuỗi tấn công mượt mà này của mình.

(…Bác sĩ Glenn!)

Từ phía sau, cô cảm nhận được một sát khí, hắn định giết Glenn!

Tên cướp có lẽ nghĩ rằng mình sẽ đánh lén được Glenn, nhưng Sapphee đã nhận ra điều đang xảy ra. Cô khóa chặt cổ tay hắn bằng tay không và quấn đuôi quanh đó. Cô nhấc bổng tên cướp lên, xoay mạnh đuôi và đập thẳng hắn xuống sàn nhà.

Những chuyển động của cô rõ ràng không phải của một kẻ nghiệp dư. Cô có thể nhận thấy Skadi đứng bên cạnh đang nhìn mình với vẻ ngạc nhiên. Ngay cả qua lớp mạng che mặt, nàng Dragon có lẽ cũng nhận ra rằng những chiêu thức của Sapphee là của một chiến binh, và không chỉ vậy, mà còn là một chiến binh xuất sắc trong những trận chiến lấy ít địch nhiều.

Trong khi chiến đấu, Sapphee hồi tưởng lại lý do khiến cô có thể đẩy lùi nhóm cướp này.

Gia tộc Neikes vốn nổi tiếng trong giới quái vật là một dòng họ dược sĩ lừng danh. Loài Lamia đã tinh thông việc điều chế thuốc qua nhiều thế hệ. Nhưng, từ một góc độ khác, điều đó có nghĩa là họ cũng cực kỳ giỏi trong việc chế tạo chất độc.

Nhiều người coi chất độc và dược phẩm là hai thứ hoàn toàn tách biệt. Tuy nhiên, về cơ bản, thuốc và độc dược có cùng một cấu trúc nền tảng. Nếu chỉ một bước sai sót trong quá trình bào chế, thuốc có thể dễ dàng biến thành một thứ độc hại. Ngay cả thuốc xịn cũng có thể trở thành độc dược nếu dùng với liều lượng quá cao.

Hầu hết các loại thảo dược dùng trong gây mê đều đi kèm với nguy cơ gây nghiện và phụ thuộc cao. Một loại thuốc có thể trở thành chất độc chỉ đơn giản bằng cách thay đổi cách sử dụng. Do đó, tinh thông y thuật cũng đồng nghĩa với việc tinh thông độc thuật.

Gia tộc Neikes đi lang thang khắp lãnh thổ của quái vật để chế tạo và bán thuốc, nhưng họ cũng thực hiện những nhiệm vụ ám sát những nhân vật quan trọng bằng chất độc của mình.

Bên ngoài là thương nhân bán thuốc. Bên trong là những sát thủ. Đó chính là nghề nghiệp của gia tộc Neikes qua nhiều thế hệ.

Khả năng độc đáo của Lamia là cảm nhận nhiệt độ cơ thể người trong bóng tối, cùng với sự im lặng, biến hóa khôn lường và linh hoạt của cơ thể dạng rắn (thậm chí giúp họ có thể nằm chờ trên trần nhà) đều là những đặc điểm thể chất riêng biệt khiến họ cực kỳ phù hợp để làm sát thủ.

Lẽ dĩ nhiên, trong khi Saphentite học hỏi từ mẹ những kiến thức về các loại thuốc đặc chế của gia tộc Neikes, cô cũng được dạy cách sử dụng chất độc và các kỹ thuật cận chiến của sát thủ.

Khi chiến tranh ở giai đoạn khốc liệt nhất, các Lamia của gia tộc Neikes thường mượn danh nghĩa những người bán thuốc dạo để lẩn khuất khắp các chiến trường, bí mật ám sát những nhân vật then chốt trong nỗ lực tham chiến của nhân loại. Dù một đội quân có hùng mạnh đến đâu, cái chết của các chỉ huy và những vị tướng lừng danh cũng sẽ khiến sức mạnh chiến đấu của họ suy giảm đáng kể.

Bản thân Saphentite gần như chưa bao giờ phải sử dụng đến những kỹ thuật ám sát mà cô được truyền dạy. Cuộc chiến đã kết thúc khi cô vẫn còn là một đứa trẻ.

Chỉ có một lần duy nhất những kỹ thuật đó trở nên cần thiết, nhưng ngay cả khi đó, cuối cùng cô cũng đã không dùng đến chúng.

Trong quá khứ, khi gia tộc cô trao đổi con tin với gia tộc Litbeit, cô được gửi đến đó với tư cách con tin chỉ là vỏ bọc bên ngoài. Bề ngoài, cuộc trao đổi này là một phần của cuộc đàm phán giữa gia tộc Neikes và gia tộc Litbeit nhằm thiết lập một tuyến đường giao thương.

Tuy nhiên, thực tế của tình huống đó lại hoàn toàn khác.

Nếu cuộc đàm phán thất bại, vai trò của Sapphee là tiêu diệt những người thuộc gia tộc Litbeit để xóa sạch mọi dấu vết cho thấy một cuộc thương lượng từng tồn tại. Cuối cùng, mọi chuyện đều tiến triển thuận lợi, và cô chưa bao giờ phải sử dụng đến kỹ năng sát thủ của mình, nhưng…

Sapphee tự hỏi. Ngay cả khi những kỹ năng đó thực sự trở nên cần thiết, liệu cô có thực lòng xuống tay giết chết những con người của gia tộc Litbeit không? Đang phải chịu đựng căn bệnh nan y của chính mình, liệu cô có thực sự làm được điều đó?

Một tên cướp lao thẳng vào tầm khống chế của Sapphee, tay lăm lăm đoản kiếm.

"Quá chậm!"

Cô nói và dùng chính chiếc đuôi của mình làm khiên che chắn, chặn đứng đòn tấn công. Lớp vảy trắng kiêu hãnh trên đuôi cô có thể ngăn chặn đòn đánh từ một thứ như đoản kiếm nhỏ. Lưỡi kiếm có cứa vào vảy một chút khiến Sapphee cảm thấy hơi nhói đau, nhưng cùng lắm nó cũng chỉ như cảm giác bị dằm đâm dưới móng tay. Sapphee chẳng hề bận tâm đến đòn tấn công đó, ngược lại, cô tung đòn phản công bằng đuôi về phía tên cướp. Hắn lùi lại khi thanh kiếm bị cô tước mất khỏi tay.

Tên cướp dễ dàng đổ gục sau một cú giáng mạnh vào đầu.

"Đó là... tên cuối cùng rồi sao?!"

Cô tự hỏi thành tiếng.

Không, cô nghĩ, vẫn chưa kết thúc.

Lũ cướp cứ thế xông vào hết tên này đến tên khác. Sapphee không biết chính xác hang ổ này có bao nhiêu tên cướp, nhưng cô và Skadi đã xử lý gần mười tên rồi, vậy mà vẫn còn nhiều tên khác đang tràn qua cửa.

Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc đó, Sapphee cảm thấy tầm nhìn của mình rung chuyển dữ dội.

"Hả?!"

Cô chắc chắn rằng mình không hề trúng bất kỳ đòn tấn công nào.

Thế nhưng, sức lực bỗng rời bỏ cơ thể cô. Cô định nói gì đó, nhưng lưỡi cô tê cứng và không thể cử động.

Sapphee liếc xuống thanh kiếm vẫn còn đang cắm trên đuôi mình. Lưỡi kiếm được phủ một thứ gì đó, một sự thật mà cô đã không nhận ra cho đến tận lúc này.

(Chết tiệt! Nó có tẩm độc!)

Để chuẩn bị cho trận chiến trong hang ổ chật hẹp, những tên cướp sử dụng đoản kiếm đã bôi chất độc lên lưỡi vũ khí của mình.

Đó là một sơ hở đáng lẽ cô phải lường trước được. Khi ý thức dần mờ mịt, cô tuyệt vọng với tay ra. Glenn chỉ ở ngay ngoài tầm với của cô, vẫn đang dồn toàn bộ tâm trí vào việc cứu chữa cho cô bé Harpy.

Glenn Litbeit.

Kể từ khi bị gửi đến gia đình anh làm con tin, Glenn và Sapphee đã bị trói buộc bởi định mệnh.

(Bác sĩ... Chạy đi!)

Glenn đang dốc hết sức để cứu lấy cô bé Harpy. Bất kể có bao nhiêu tên cướp xông vào phòng, anh cũng chẳng mảy may để tâm. Sapphee cố gắng cất tiếng gọi anh, nhưng chiếc lưỡi dài một cách vô dụng của cô không hề nhúc nhích. Cô không thể cảnh báo anh.

Sapphee tự hỏi liệu chất độc đã xâm chiếm đến đại não của mình chưa.

Ngay cả vào những lúc thế này, cô vẫn thầm nghĩ rằng Glenn trông thật bảnh bao khi tập trung cao độ vào việc trị liệu với vẻ mặt nghiêm nghị đó. Khi sắc màu dần phai nhạt trong tâm trí, hình bóng của Glenn vẫn in hằn lên võng mạc cô cho đến tận khoảnh khắc cô mất đi ý thức.

Có hai căn bệnh mà ngay cả bác sĩ cũng không thể chữa khỏi.

Thứ nhất là một căn bệnh nan y. Thứ hai là cơn sốt đem lại bởi tình yêu.

Trong số vô vàn những vị bác sĩ tài ba từng tồn tại trên thế giới này, chưa từng có một ghi chép nào về việc có người chữa khỏi được bệnh tương tư. Sapphee biết rất rõ rằng cơn sốt mãnh liệt mà Glenn mang lại cho cô là một căn bệnh mà ngay cả chính cậu cũng không bao giờ có thể điều trị được.

Nhưng điều đó cũng không sao cả. Cô vốn không muốn được chữa khỏi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!