Mộng Điệp Trang Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

(Đang ra)

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

시공쵸아

Chẳng hiểu sao, bọn họ cứ nhầm tôi là boss hầm ngục.

2 4

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

123 2615

Adachi to Shimamura

(Đang ra)

Adachi to Shimamura

Hitoma Iruma

Nhưng rồi đến một ngày suy nghĩ của họ về nhau dần dần thay đổi...

80 11569

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

5 6

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

(Đang ra)

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

Kabei Yukako

Một cầu thủ rắc rối tới từ một cường trường của Tokyo tham gia câu lạc bộ bóng chuyền của một ngôi trường nhỏ tại nông thôn. Cả đội bắt đầu hành trình hướng tới giải toàn quốc, nhưng.

2 6

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

290 3412

Chính Truyện - Chương 58 : Tương nhu dĩ mạt, chẳng bằng lãng quên nhau giữa chốn giang hồ

Chương 58 : Tương nhu dĩ mạt, chẳng bằng lãng quên nhau giữa chốn giang hồ

"Tiểu Hồ Điệp!" Trang Tử Ngang gặp ác mộng, choàng mở bừng mắt, bốn bề là một màu trắng toát. Ga trải giường trắng, gối trắng, trần nhà trắng. Trong không khí, thoang thoảng mùi thuốc sát trùng gay mũi. Bên tai vẳng lại tiếng "tít tít" cơ học của thiết bị y tế.

"Trang Tử Ngang, cậu tỉnh rồi." Lâm Mộ Thi đứng bên giường, lộ ra một nét mừng rỡ. Trang Tử Ngang nhớ lại, ở cổng trường, mình bị Trang Văn Chiêu đạp cho một cước rồi ngất lịm đi, là Lâm Mộ Thi đã đưa cậu đến bệnh viện. Cậu cảm kích nói: "Mộ Thi, cảm ơn cậu." 

Lâm Mộ Thi lắc đầu: "Không có gì đâu, trước đây cậu đối xử với tớ tốt như vậy, tớ báo đáp cậu là chuyện nên làm. Trước kia là do tớ quá ngang bướng, tớ xin lỗi."

Nàng hoa khôi luôn cao ngạo, nay lại trở nên dịu dàng thế này, khiến Trang Tử Ngang có chút ngại ngùng. Còn Lâm Mộ Thi đã sớm hạ quyết tâm, trong những ngày tháng cuối cùng này của Trang Tử Ngang, cô sẽ dốc hết sức để đền đáp cậu. Cô là thiên kim tiểu thư nhà giàu không thiếu tiền, đã ứng trước viện phí rồi.

"Tớ hôn mê bao lâu rồi?" Trang Tử Ngang nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối mịt.

"Khoảng hai tiếng đồng hồ!" Lâm Mộ Thi hỏi: "Cậu có đói không? Tớ ra ngoài mua đồ ăn cho cậu nhé."

Trang Tử Ngang nhấc tay lên, thấy mu bàn tay đang cắm kim truyền dịch, lại hỏi: "Cái này khi nào thì truyền xong? Tớ muốn về nhà." 

Lâm Mộ Thi lo lắng nói: "Bác sĩ bảo cậu bắt buộc phải nằm viện, ít nhất là phải theo dõi ba ngày." 

"Nằm viện thì có ích gì chứ? Dù sao cũng có chữa khỏi được đâu." Trang Tử Ngang rất muốn rút kim truyền ra, lập tức rời khỏi nơi này. Cậu thích tự do, khao khát không bị gò bó.

Lâm Mộ Thi nhìn thấu tâm tư của cậu, an ủi vài câu, khuyên cậu đừng trẻ con nữa, hãy hợp tác điều trị. 

Trang Tử Ngang thở dài nói: "Vậy cậu giúp tớ một việc."

 Lâm Mộ Thi gật đầu ngay: "Không thành vấn đề." 

Trang Tử Ngang chỉ vào túi áo: "Đây là chìa khóa phòng trọ của tớ, ở đó có hai con cá vàng, cậu giúp tớ nuôi chúng trước nhé, đợi tớ xuất viện rồi trả lại tớ. Nếu như tớ không ra viện được..." Nói đến đây, cậu có chút nghẹn ngào.

Trong mắt Lâm Mộ Thi cũng ngấn lệ: "Đã lúc nào rồi mà cậu còn nhớ thương hai con cá." 

"Đó là quà Tiểu Hồ Điệp tặng tớ, tớ không thể nuôi chết chúng được. Nếu tớ không thể xuất viện, cậu hãy đến lớp 23 khu Tây, trả lại cho cậu ấy giúp tớ." Giọng Trang Tử Ngang nặng trĩu, mang chút ý vị như đang trăn trối.

"Cậu đừng nghe Lý Hoàng Hiên nói linh tinh, cậu thực sự không định gặp lại cậu ấy nữa sao?" Lâm Mộ Thi vừa đau buồn vừa kinh ngạc. 

"Cậu ấy nhìn thấy bộ dạng này của tớ, sẽ đau lòng lắm. Tớ chỉ mong cậu ấy được vui vẻ, không muốn cậu ấy phải đau buồn." Trang Tử Ngang nói những lời này, tim đau như cắt.

Những lời Lý Hoàng Hiên nói ban ngày đã chạm đến tận sâu thẳm tâm can cậu. Đó là một tình yêu không có tương lai. Nếu đã định sẵn không thể có kết quả, thì không nên lún lún càng sâu.

Cơ thể Trang Tử Ngang vẫn rất yếu, nói chuyện quá lâu sẽ mệt. Lâm Mộ Thi lấy chìa khóa từ túi cậu, hỏi rõ địa chỉ, rồi nén nước mắt rời khỏi phòng bệnh. Từ con người Trang Tử Ngang, cô đã học được những điều mới mẻ. Nhận thức trước đây của cô về tình yêu quá đỗi nông cạn. Hóa ra tình yêu thực sự, là toàn tâm toàn ý hy sinh vì đối phương, cho dù bản thân có phải chịu đựng sự giày vò và thống khổ, cũng cam tâm tình nguyện.

Sau khi Lâm Mộ Thi rời đi, Trang Tử Ngang cứ ngây dại nhìn lên trần nhà. Từng khoảnh khắc kể từ khi quen biết Tiểu Hồ Điệp, cứ như một cuốn phim quay chậm lướt qua trong tâm trí. Hóa ra chúng ta đã cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy, cùng nhau chia sẻ bao nhiêu niềm vui. Cảm ơn cậu, đã xuất hiện vào khoảnh khắc cuối cùng trong cuộc đời tớ.

Nhưng bây giờ, rời xa nhau mới là sự lựa chọn tốt nhất cho cả hai. Nếu chúng ta cũng là hai con cá, thì đúng ứng với câu nói đó. Tương nhu dĩ mạt, chẳng bằng tương vong giữa giang hồ. (Cạn nước cùng dùng bọt thấm ướt cho nhau, chẳng bằng bơi điquên nhau giữa chốn giang hồ). Quên tớ đi, cậu vẫn còn một chặng đường rất dài phải bước tiếp. Còn tớ, chỉ có thể dừng lại tại đây thôi...

Lâm Mộ Thi đến phòng trọ của Trang Tử Ngang, căn phòng tuy rất nhỏ nhưng được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ ngăn nắp. Trên bệ cửa sổ có một vỏ chai Coca, cắm một nhành hoa đào đã khô héo. Trong bể cá trên bàn, hai con cá vàng đỏ rực đang tung tăng bơi lội. Cô thay nước một lần, rồi thả thêm chút thức ăn vào.

Cân nhắc đến việc Trang Tử Ngang có thể sẽ phải nằm viện vài ngày, cô bước vào phòng ngủ, tìm vài bộ quần áo thay giặt trong tủ. Trong góc tủ, có một cục giấy bị vò nát bươm. Mở ra xem, chính là tờ kết quả kiểm tra mà cậu cầm trên tay hôm cô tình cờ gặp cậu ở bệnh viện. Mấy chữ "Tế bào ung thư di căn" vô cùng chói mắt.

Lâm Mộ Thi vuốt phẳng tờ giấy báo cáo, gấp gọn lại cất đi, sau này có thể sẽ dùng đến. Trên đường quay lại bệnh viện, cô tiện thể mua thêm một ít đồ ăn.

"Mộ Thi, thực sự rất cảm ơn cậu. Không ngờ trong lúc thế này, người ở bên cạnh tớ lại là cậu." Trang Tử Ngang gặp lại Lâm Mộ Thi, tự đáy lòng bày tỏ sự vô cùng biết ơn. 

"Đừng nói vậy, chúng ta vẫn là bạn tốt mà." Lâm Mộ Thi tuy cao ngạo nhưng lại có tấm lòng lương thiện. Cô biết giữa mình và Trang Tử Ngang, đã không còn khả năng phát sinh tình cảm vượt quá giới hạn tình bạn. Nhưng cô vẫn sẵn lòng lấy tư cách là một người bạn để chăm sóc và bầu bạn cùng cậu.

"Tớ đã thuê một hộ lý cho cậu, buổi tối sẽ chăm sóc cậu. Ngày mai tớ sẽ giúp cậu xin phép thầy Trương, tan học tớ lại đến thăm cậu." 

Trang Tử Ngang dặn dò: "Chỉ có thầy Trương biết bệnh của tớ thôi, cậu khoan hãy nói cho người khác biết nhé, đặc biệt là Lý Hoàng Hiên, đàn ông con trai mà khóc lóc ỉ ôi thì chẳng ngầu chút nào." Dù sao cũng chỉ là tạm thời nằm viện, cậu vẫn có thể trụ thêm một thời gian nữa. Đợi đến thời khắc cuối cùng thực sự, sẽ cẩn thận chào tạm biệt người anh em tốt của mình. Vẫn còn trông cậy nó đốt cho mình tập cuối của Conan cơ mà!

Người hộ lý mà Lâm Mộ Thi thuê là một ông anh trạc ngoài ba mươi. Buổi tối, Trang Tử Ngang câu được câu chăng trò chuyện với anh ta. Nói chuyện đến mức anh ta ngủ gật luôn rồi, mà cậu vẫn chưa có cảm giác buồn ngủ. Bởi vì cậu sợ nhắm mắt lại, sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.

Sáng hôm sau, Trần Đức Tu đi kiểm tra phòng bệnh như thường lệ. Để giúp Trang Tử Ngang có tâm trạng tốt, ông đặc biệt mang theo một nhành hoa. Hoa đào đã tàn rồi, nhành hoa ông mang đến là một nhành hoa đỗ quyên.

"Chàng trai, thấy thế nào rồi?" Trần Đức Tu mỉm cười. 

"Chán chết đi được ạ, khi nào thì cháu được xuất viện thế bác sĩ?" Trang Tử Ngang cũng cười. 

"Cháu gấp cái gì, theo dõi thêm hai ngày nữa đã." 

"Dù sao cũng không chữa khỏi được, nằm đây chẳng phải là lãng phí thời gian vô ích sao ạ?"

Trang Tử Ngang vẫn luôn dùng giọng điệu trêu đùa, giống như đang nói về một chuyện rất đỗi nhẹ nhàng. Nhìn trạng thái của cậu, Trần Đức Tu cảm thấy sự lo lắng của mình có hơi thừa thãi, tâm trạng của chàng trai này đã đủ tốt rồi. 

"Cháu làm bác nhớ đến người bệnh từng tặng bác cành hoa đào, cũng lạc quan y như cháu vậy."

 Trang Tử Ngang vươn vai vặn mình nói: "Từng có một cô gái nói với cháu, vui vẻ cũng qua một ngày, không vui cũng qua một ngày, tại sao không chọn cách mỗi ngày đều vui vẻ chứ?"

Trần Đức Tu dặn dò thêm vài câu, để cành hoa đỗ quyên lại trên đầu giường, rồi đi sang phòng bệnh tiếp theo. Bông hoa đỏ rực rỡ mang đến một tia sinh khí cho căn phòng bệnh trắng toát. Trang Tử Ngang ngắm nhìn bông hoa ấy, tự nhiên nhớ lại tiếng hét trên đỉnh núi ngày hôm đó.

"Tiểu Hồ Điệp, tớ nhớ cậu lắm!!!"

Tớ nhớ cậu lắm, nhớ cậu lắm. 

Nhưng chẳng hề để lộ chút dấu vết. 

Tớ vẫn kiễng chân lên vì quá nhung nhớ. 

Tớ vẫn mặc cho ký ức cứ mãi quẩn quanh. 

Tớ vẫn nhắm mắt mặc cho dòng lệ tuôn rơi. 

Tớ vẫn giả vờ như chẳng có chuyện gì. 

Tớ nhớ cậu lắm, nhớ cậu lắm. 

Nhưng lại tự lừa dối chính bản thân mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!