Chương 48 : Lão lừa đảo
"Nam vọng cô tinh mi nguyệt thăng", quả thực là một câu đố chữ. Thấy Trang Tử Ngang vẫn đang mải suy nghĩ, Trương Bán Tiên không nhịn được mà vội vàng tự mình giải thích luôn cho cậu.
"Trên Bắc dưới Nam trái Tây phải Đông, bên dưới chữ Vọng (望) là chữ Vương (王), 'cô tinh' (sao mồ côi) chính là một nét chấm, 'mi nguyệt' (trăng khuyết) chính là một nét phẩy. Ghép tất cả lại với nhau, miễn cưỡng có thể tính là chữ Trang (庄)."
"Cậu bé, thấy sao hả?" Trương Bán Tiên đắc ý hỏi.
"Ủa, ông thực sự biết cháu họ gì kìa." Trang Tử Ngang hơi kinh ngạc. Nhưng đột nhiên cậu lại phản ứng kịp, vẻ mặt đầy nghi ngờ: "Lần trước ở Tiêu Dao Cung, có phải ông đã nghe thấy bạn cháu gọi tên cháu không?"
Trang Tử Ngang và Đặng Hải Quân quan hệ khá tốt, cậu luôn gọi thân thiết là Hải Quân. Còn cái tên Đặng Hải Quân kia, căn bản đách hiểu thế nào là tình người, lần nào cũng gọi cậu cả họ lẫn tên, nghe cực kỳ xa cách. Chắc chắn là lần trước đã bị lão lừa đảo này nghe thấy rồi.
"Khụ khụ..." Trương Bán Tiên ho khan hai tiếng để che giấu sự bối rối, sau đó nói lấp liếm: "Đây đều là chút tài mọn, ba cái đồ tiểu tiết ấy mà, không cần phải tìm hiểu sâu làm gì. Chúng ta là người quen cả, thu cậu mười tệ thôi, tôi xem chỉ tay cho cậu."
Trang Tử Ngang lập tức từ chối: "Không, mười tệ đủ để cháu đi ăn một bát mì thịt bò rồi."
"Vậy thì năm tệ, xem như kết giao bạn bè." Trương Bán Tiên vô cùng giảo hoạt, lập tức tự giác giảm giá 50%.
"Không, cháu thèm vào nghe ông bốc phét." Trang Tử Ngang lại một lần nữa từ chối, nhấc chân định bước đi.
"Cậu đứng lại đó cho tôi!" Trương Bán Tiên cao giọng, căng da mặt nói: "Người trẻ tuổi không biết trời cao đất dày, mở miệng ra là ngông cuồng. Tôi xem miễn phí cho cậu, nói trúng rồi mới thu tiền có được không?"
Trang Tử Ngang vẫn kiên quyết lắc đầu. Nghe lời dặn của Tiểu Hồ Điệp, cậu luôn mang lòng cảnh giác với người này, sợ bị ông ta lừa mất tiền oan.
"Trên cầu vượt bao nhiêu người đang nhìn kìa, cậu ít nhiều cũng chừa cho tôi chút mặt mũi chứ, chẳng lẽ bắt tôi phải quỳ xuống cầu xin cậu à?" Trương Bán Tiên nhún nhường đến mức hèn mọn tận cùng.
Trang Tử Ngang thấy ông ta chắc cũng trạc năm mươi tuổi rồi, đêm hôm khuya khoắt còn phải ra cầu vượt bày sạp bán hàng, quả thực cũng chẳng dễ dàng gì, không khỏi động lòng trắc ẩn.
"Thôi được rồi, ông muốn xem tay trái hay tay phải?"
"Tay trái."
Trang Tử Ngang chìa tay trái ra, định bụng cứ làm qua loa cho xong chuyện. Trương Bán Tiên chắc là muốn lợi dụng mình làm chim mồi, để phô diễn tài xem tướng trước mặt đám đông hòng lôi kéo khách làm ăn. Mặc kệ ông ta nói gì, cứ coi như gió thoảng bên tai là được.
Trương Bán Tiên nắm lấy đầu ngón tay của Trang Tử Ngang, chằm chằm nhìn vào những đường chỉ tay trong lòng bàn tay cậu, nhìn ròng rã suốt nửa phút đồng hồ, đột nhiên buông một tiếng thở dài thườn thượt.
"Đường sinh đạo của cậu quá ngắn, đây là tướng đoản mệnh đó!"
Chỉ một câu nói, nháy mắt đã khiến Trang Tử Ngang không thể nào giữ nổi sự bình tĩnh nữa. Nếu đặt vào lúc trước, cậu mà nghe một lão thầy bói nói câu này, chắc chắn sẽ văng tục rồi quay gót bỏ đi ngay lập tức. Nhưng hiện tại bản thân đã bị chẩn đoán mắc bệnh nan y vô phương cứu chữa, nay lại bị Trương Bán Tiên trước mặt nói toạc ra chỉ bằng một câu, không khỏi khiến cậu phải giật mình kinh hãi. Cái lão lừa đảo này, lẽ nào thực sự có chút bản lĩnh?
Bình thường mà nói, thầy bói cho dù có nhìn ra khách hàng đang gặp tai ương hoạn nạn, thì cách nói chuyện cũng sẽ uyển chuyển đi một chút. Làm gì có ai vừa mới mở miệng ra đã phán ngay câu xúi quẩy như thế? Trương Bán Tiên lật mu bàn tay của Trang Tử Ngang lại, bẻ lái một cách chóng mặt:
"Tay cậu hơi khô đấy, tôi giới thiệu cho cậu một loại kem dưỡng da tay, cấp ẩm làm mềm da, làm chậm quá trình lão hóa, chỉ hai mươi tệ một tuýp thôi." Vừa nói, ông ta vừa lôi từ phía sau lưng ra một hộp kem dưỡng da tay.
Trang Tử Ngang trợn tròn mắt rớt cả cằm: "Ông không phải là thầy bói à? Sao lại còn kiêm luôn cả sale bán mỹ phẩm thế này?"
Trương Bán Tiên cười ha hả: "Kiếm thêm chút đỉnh để lo cho gia đình ấy mà!"
"Ông đúng là chẳng đáng tin chút nào, cháu không có thời gian đứng đây lảm nhảm với ông đâu." Trang Tử Ngang rụt tay lại, quay người sải bước bỏ đi. Tiểu Hồ Điệp nói không sai, quả nhiên là một lão lừa đảo.
Trương Bán Tiên hướng về phía bóng lưng của Trang Tử Ngang, phong thái điềm tĩnh thong dong nói: "Cậu bé, cậu sẽ phải quay lại tìm tôi thôi."
Trang Tử Ngang khinh khỉnh đáp: "Cháu mà còn quay lại để ông lừa thì cháu gọi ông bằng ông nội."
Trương Bán Tiên không vội không vàng, bình thản móc từ trong túi áo ra một món đồ đen ngòm. Hình dáng giống như một chiếc sừng trâu, trên đó có vài cái lỗ to nhỏ khác nhau. Đó là một chiếc sáo ocarina.
Trang Tử Ngang đang đi, chợt nghe thấy một đoạn nhạc du dương vọng lại từ phía sau. Âm sắc trong trẻo thánh thót xé toạc màn đêm, truyền đi rất xa. Cơ thể cậu đột nhiên cứng đờ, biểu cảm đông cứng lại trên khuôn mặt, không tài nào nhấc nổi bước chân nữa. Bởi vì đoạn giai điệu mà Trương Bán Tiên đang thổi này, cậu đã từng nghe thấy ở một nơi khác. Ở dưới một gốc cây bạch quả cành lá xum xuê.
Son Son Si Đô Si La, Son La Si Si Si Si La Si La Son…
"Ông nội, khúc nhạc này tên là gì thế ạ?" Trang Tử Ngang ngoan ngoãn vòng lại sạp bói toán của Trương Bán Tiên.
Trương Bán Tiên bỏ chiếc sáo xuống, cười phá lên: "Tôi đã bảo là cậu sẽ quay lại mà."
"Ông đừng có úp mở nữa, cháu đang hỏi ông về khúc nhạc này." Trang Tử Ngang vội vã truy hỏi không kịp chờ đợi.
Trương Bán Tiên chìa tay ra, ngoắc ngoắc ngón tay: "Mười tệ."
Trang Tử Ngang lập tức móc ra tờ giấy bạc mười tệ, bất mãn lầm bầm: "Đồ lừa đảo."
Trương Bán Tiên cười hề hề nhận lấy, còn làm bộ làm tịch đưa lên soi soi dưới ánh đèn đường để phân biệt tiền giả tiền thật. Mãi đến khi nhét tiền vào túi xong xuôi, ông ta mới đủng đỉnh cất lời: "Khúc nhạc này tên là 'Mộng Điệp', là khúc nhạc dùng để tế bái Nam Hoa chân nhân trong Đạo môn."
"Ông có thể dạy cháu được không?" Trang Tử Ngang khẩn khoản cầu xin.
"Không được, trừ phi cậu theo tôi xuất gia làm đạo sĩ." Trương Bán Tiên nghiêm giọng từ chối.
"Cháu trả tiền thì sao?" Trang Tử Ngang gặng hỏi.
"Tôi đang nói về một thứ nghệ thuật cao nhã như âm nhạc, thế mà cậu lại dám đem thứ dung tục như tiền bạc ra để bàn luận với tôi à." Trương Bán Tiên ra vẻ vô cùng đạo mạo, rồi đột nhiên nhướng mày hỏi: "Cậu có thể trả được bao nhiêu?"
Trang Tử Ngang do dự. Trong cái khoản mặc cả giá tiền này, cậu rõ ràng không phải đối thủ của lão lừa đảo trước mặt. Chút tiền tiết kiệm ít ỏi của mình, vẫn còn phải dùng để sống qua ngày trong hơn hai tháng nữa cơ mà!
Đúng lúc này, anh chàng dán cường lực điện thoại bên cạnh đột nhiên hét toáng lên: "Chạy mau, trật tự đô thị đến rồi."
Trương Bán Tiên sợ hãi biến sắc, lập tức luống cuống tay chân dọn dẹp sạp hàng. Ông ta liếc nhìn Trang Tử Ngang một cái: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Giúp một tay đi chứ!"
"À vâng." Trang Tử Ngang đáp lời, túm luôn tấm vải vàng dưới đất cuộn lại, gói gọn đống đồ linh tinh lỉnh kỉnh vào trong.
Trương Bán Tiên vác cây cờ phướn lên vai, dẫn theo Trang Tử Ngang ba chân bốn cẳng chạy trối chết xuống lối cầu thang ở phía bên kia. Để tránh bị trật tự đô thị rượt đuổi, hai người thoăn thoắt luồn lách giữa dòng người tấp nập. Đừng thấy Trương Bán Tiên đã quá nửa đời người, chứ lúc tháo chạy thì chân cẳng chẳng thua kém gì thanh niên trai tráng. Xem ra bình thường cũng bị đuổi chạy té khói không ít lần rồi.
Đang cắm đầu chạy, Trang Tử Ngang bỗng cảm thấy có gì đó sai sai. Mình có bày sạp bán hàng rong đâu, hùa theo chạy bán sống bán chết làm cái quái gì?
"Sao lại dừng lại rồi?" Trương Bán Tiên thở hồng hộc hỏi.
"Cháu có phải đồng bọn của ông đâu, dựa vào cái gì mà cháu phải chạy?" Trang Tử Ngang ném trả cái bọc vải vàng trên tay qua cho ông ta. Trương Bán Tiên ngoái nhìn về phía cầu vượt, thấy trật tự đô thị không đuổi theo nữa mới thở phào nhẹ nhõm.
Ông ta cười nói với Trang Tử Ngang: "Cậu nhóc này thú vị phết đấy, chẳng phải cậu nói muốn đi ăn mì thịt bò sao? Tôi biết gần đây có một quán mì chuẩn vị lắm."
Trang Tử Ngang vốn dĩ vẫn chưa ăn tối, vừa chạy thục mạng một chặp tiêu hao biết bao nhiêu thể lực, bụng đã đói sôi lên sùng sục. Cậu cũng rất muốn học khúc nhạc Mộng Điệp kia, bèn lóc cóc bám theo lão lừa đảo đi vòng vèo qua năm bảy khúc rẽ, tiến vào một khu dân cư cũ kỹ, quả nhiên nhìn thấy một quán mì. Cách bài trí trong quán rất cũ, nhìn qua cũng biết là đã mở từ nhiều năm rồi. Chắc là do quá muộn, trong quán chẳng có mấy thực khách.
Trương Bán Tiên kéo bành ghế ngồi phịch xuống bàn một cách ngang tàng, í ới gọi ông chủ: "Hai bát mì thịt bò cỡ bự, cho thêm mười tệ tiền thịt bò nữa."
Trang Tử Ngang đi đến ngồi đối diện với Trương Bán Tiên, mông vừa chạm xuống mặt ghế đã nghe ông ta đập bàn một cái.
"Quán này phải thanh toán trước, cậu còn ngồi ngây ra đó làm gì?"
"Sao lại là cháu thanh toán?" Trang Tử Ngang nghe ông ta gọi thêm tận mười tệ tiền thịt bò, trong lòng có chút không tình nguyện.
"Tôi đã ngần này tuổi rồi, cậu có hiểu thế nào là kính già yêu trẻ không hả?" Trương Bán Tiên hùng hồn đáp lời, lý lẽ cực kỳ vững chắc.
Lão lừa đảo này, đúng là ngang ngược hết chỗ nói!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
