Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (chương 31~60) - Chương 57: Máy ảnh và Giáng sinh

Chương 57: Máy ảnh và Giáng sinh

Enjoy!

----------------------

Máy ảnh và Giáng sinh

Tôi nằm trên giường, hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra hôm qua.

Chihiro đã ôm chặt lấy cánh tay tôi… rồi cả nụ hôn dài ấy nữa…

Biểu cảm của Chihiro khi em ấy nói “Bây giờ… hãy cho em được làm nũng nhé” cứ hiện lên rõ mồn một trong đầu tôi…

Rồi cuối cùng, tôi còn định cởi áo của Chihiro ra nữa…

Mặt tôi đỏ bừng. Tôi lăn qua lăn lại trên giường trong hoảng loạn.

Tôi úp mặt vào gối. Nếu lúc đó không bị gián đoạn, thì mọi chuyện sẽ đi đến đâu đây? Chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đủ khiến tôi xấu hổ đến mức muốn bốc cháy cả khuôn mặt. Có lẽ tôi đã quá vội vàng. Nhưng nếu lần sau lại rơi vào hoàn cảnh tương tự… liệu tôi có thể kiềm chế được bản thân không?

“Phù…”

Tôi hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại.

À phải rồi, hôm qua Chihiro có chia sẻ cho tôi mấy bức ảnh và giải thích rất kỹ về cách chụp.

Tôi mở điện thoại, xem lại những bức ảnh Chihiro gửi qua ứng dụng.

Những gì Chihiro nói về bố cục ảnh hôm qua khiến tôi ấn tượng mạnh.

“Bố cục đúng là quan trọng thật… quy tắc một phần ba, bố cục đường chéo…”

Vừa nhớ lại lời giải thích của Chihiro, vừa so sánh những bức ảnh trước đây với loạt ảnh mới mà cô ấy chụp, tôi nhận ra rõ ràng có một vẻ đẹp được tính toán rất kỹ.

Lời của Chihiro lại vang lên trong đầu tôi.

“Chụp bằng điện thoại thì có giới hạn, không làm được nhiều đâu. Phải là máy ảnh DSLR mới được, mà lại đắt lắm.”

Rồi trong tôi nảy sinh một suy nghĩ khác.

“Giá mà có một chiếc máy ảnh tốt hơn thì có thể chụp được những bức ảnh đẹp hơn… và lưu giữ trọn vẹn vẻ đẹp của Chihiro.”

Nghĩ đến đó, tôi lại thấy xấu hổ với chính mình.

Đúng rồi, sắp đến đêm Giáng Sinh. Tặng một chiếc máy ảnh DSLR… thì đúng là không thể. Một chiếc máy giá 250 nghìn yên thì quá sức rồi. Vượt ngân sách, mà dù có mua được chắc Chihiro cũng sẽ ngại mà không nhận.

Nhưng tiền lương từ việc phụ giúp ở tiệm Mizunoya, tôi cũng đã tiết kiệm được kha khá. Ban đầu không định dùng vào việc gì cụ thể, nhưng vừa có thể phục vụ công việc, vừa dùng cho cá nhân.

Ví dụ như mua một chiếc máy ảnh tốt dùng chung cho công việc và bản thân, rồi tặng Chihiro những bức ảnh mình chụp… như vậy có lẽ ổn hơn.

Bà của Chihiro từng nói “hãy dùng tiền cho những việc thật sự có ý nghĩa”, vậy thì dùng vào mục đích này chắc cũng không đến mức bị trời phạt đâu nhỉ.

“Kenta, xuống ăn sáng đi con.”

Giọng mẹ vọng lên từ tầng dưới kéo tôi trở lại thực tại.

Tôi bước xuống cầu thang, đi vào phòng khách.

“Mẹ này, con đang nghĩ hôm nay đi mua máy ảnh, mẹ thấy sao?”

“Máy ảnh à? Con định mua loại nào?”

“Thật ra con cũng không rành lắm, chắc ra tiệm nhờ họ tư vấn.”

“Dùng điện thoại không được sao?”

“Điện thoại thì không chỉnh được mấy thiết lập chi tiết… con muốn một chiếc máy có thể dùng cho công việc.”

Mẹ suy nghĩ một lúc rồi nói.

“Vậy chắc là máy DSLR rồi.”

“DSLR à—”

“Hồi trẻ mẹ cũng từng chụp ảnh đấy. Sau khi bố con mất thì mẹ bán hết rồi.”

“Vậy sao…?”

Đó là lần đầu tôi nghe chuyện này, nên không khỏi ngạc nhiên.

“Nhưng máy DSLR đắt lắm.”

“Vâng, Chihiro-san cũng nói khoảng 250 nghìn yên. Con thì chắc không kham nổi số tiền đó.”

“Con có khoảng bao nhiêu tiền?”

“Tiền phụ giúp ở tiệm Mizunoya khoảng 120 nghìn yên, thêm tiền mừng tuổi tích lại được khoảng 60 nghìn nữa, tổng cộng tầm 180 nghìn yên.”

“Ara, ở Mizunoya mà con được trả nhiều thế à. Mẹ phải đến cảm ơn họ mới được.”

“À… con quên chưa nói với mẹ. Con xin lỗi.”

“Lần sau nhớ nói nhé. Mà quay lại chuyện chính, nếu có 180 nghìn yên thì cũng có thể xoay xở được đấy. Máy DSLR loại full-frame thì đúng là rất đắt, đúng như Chihiro-san nói, trên 200 nghìn yên là chuyện bình thường, mua đồ cũ cũng vẫn cao. Nhưng nếu là máy APS-C thì khoảng 150 nghìn yên là mua được rồi. Tính cả ống kính thì sẽ nhỉnh hơn một chút, nhưng có lẽ vẫn trong khả năng.”

“Ê? A-P-S… gì cơ? Mẹ nói kỹ hơn đi.”

“Được thôi.”

Mẹ bắt đầu giải thích cặn kẽ.

“Máy ảnh có cái gọi là kích thước cảm biến. Full-frame là loại lớn nhất, sau đó là APS-C. Còn điện thoại thì nhỏ hơn nhiều. Cảm biến càng lớn thì càng thu được nhiều ánh sáng, chụp trong điều kiện thiếu sáng sẽ đẹp hơn, và cũng dễ tạo hiệu ứng hậu cảnh mờ. Ảnh bánh wagashi của Chihiro-san chắc chắn sẽ biểu cảm hơn rất nhiều.”

“Dù không phải full-frame, nhưng APS-C cũng đã đủ để chụp những bức ảnh đẹp hơn điện thoại rất nhiều rồi.”

“Ra vậy.”

“Cứ quen tay với APS-C trước đã. Nếu sau này con thật sự muốn theo đuổi nhiếp ảnh một cách nghiêm túc thì đổi sang full-frame cũng chưa muộn. Mẹ nghĩ ngay từ đầu chưa cần full-frame đâu.”

Tôi gật đầu, cảm thấy thuyết phục.

(Bố con cũng từng rất thích chụp ảnh… không lẽ dòng máu ấy cũng chảy trong người Kenta sao?)

Mẹ khẽ nghĩ thầm trong lòng.

—--------------------------------

Sau bữa sáng, tôi gửi tin nhắn LINE cho Chihiro.

“Chihiro-san, chào buổi sáng.”

Tin nhắn hồi đáp đến gần như ngay lập tức.

“Chào buổi sáng!”

“Chuyện bố cục hôm qua, em giải thích rất dễ hiểu, anh học được nhiều lắm.”

“Thật vậy sao! Em vui quá!”

“Thật ra… khi xem ảnh của em chụp, anh nghĩ nếu có một chiếc máy ảnh đàng hoàng thì chắc còn chụp đẹp hơn nữa.”

“Ấy chết! Nhưng như em đã nói trước đó, máy ảnh xịn thì đắt lắm đó……”

“Tiền anh nhận được từ tiệm Mizunoya chắc đủ xoay xở. Với lại… sắp đến đêm Giáng Sinh rồi, nên anh nghĩ—hay là hôm đó mình cùng đi xem máy ảnh nhé?”

“Dĩ nhiên rồi! Em cũng đoán là đêm Noel chắc sẽ được ở cùng Kenta-san, nên em đã để trống lịch rồi đó! Một buổi hẹn mua sắm Giáng Sinh trong mơ luôn ♥”

Chihiro đã để trống lịch cho tôi… đáng yêu thật sự.

“À… anh cũng muốn em cùng chọn với anh.”

“Em mong lắm! Nhất định nhé.”

—--------------------------------------------

Ngày 24 tháng 12, đêm Giáng Sinh.

Chihiro đang đợi tôi trước cửa một cửa hàng điện máy lớn. Nhìn cô ấy quàng khăn, đeo găng tay, ăn mặc đáng yêu giữa tiết trời mùa đông, tim tôi bất giác đập nhanh hơn.

“Hôm nay là đêm Giáng Sinh đó. Một ngày thật đặc biệt nhỉ.”

Chihiro ngước mắt nhìn tôi, vui vẻ nói.

“Ừm… anh rất vui khi có em bên cạnh.”

“Em cũng vậy. Em rất tò mò không biết Kenta-san sẽ chọn chiếc máy ảnh nào.”

“Có Chihiro-san đi cùng, anh thấy yên tâm hơn nhiều.”

“Cứ để em lo cho!”

Được nụ cười của Chihiro tiếp thêm động lực, chúng tôi cùng bước vào cửa hàng.

Khu trưng bày máy ảnh bày kín đủ loại máy. Tôi nhanh chóng gọi nhân viên lại để nhờ tư vấn.

Người tiếp chúng tôi là một cô gái khoảng ngoài hai mươi. Trên bảng tên trước ngực có ghi “Nhân viên hỗ trợ” cùng tên một hãng máy ảnh lớn. Có vẻ cô ấy không phải nhân viên cửa hàng mà là chuyên viên do hãng cử đến. Nghĩ vậy, tôi thấy yên tâm hơn hẳn.

“Xin lỗi, tôi đang tìm một máy mirrorless APS-C, loại dễ dùng cho người mới bắt đầu.”

Tôi hỏi vị chuyên viên.

“Nếu là mirrorless APS-C cho người mới, thì mẫu này rất phù hợp ạ.”

Cô ấy đưa cho tôi chiếc máy được đề xuất.

Nhẹ hơn tôi tưởng rất nhiều. Thân máy màu đen trông gọn gàng, phần tay cầm vừa vặn, cầm rất chắc.

“Ồ, nhẹ hơn em nghĩ nhiều thật đó.”

Chihiro cũng chăm chú nhìn chiếc máy với vẻ thích thú.

“Trọng lượng thân máy chỉ hơn 400 gram một chút. Gắn cả ống kính vào thì khoảng 600 gram thôi ạ.”

Cô chuyên viên giải thích.

“Em đang chụp ảnh bánh wagashi, và muốn chụp theo kiểu như thế này.”

Tôi đưa cho cô xem Instagram của tiệm Mizunoya.

“Ôi, đẹp quá.”

“Em muốn chụp được ảnh như vậy, thì máy này có ổn không ạ?”

“Có chứ. Trường hợp này, chụp cận cảnh — tức là đưa máy lại gần chủ thể — rất quan trọng. Nhưng sẽ cần một loại ống kính chuyên dụng gọi là ống kính macro…”

Nói rồi, cô chuyên viên mang ra một chiếc ống kính macro cho chúng tôi xem.

“Đây là ống kính macro. Nó cho phép chụp ở khoảng cách rất gần với chủ thể. Nếu dùng ống kính thông thường mà lại tiến sát như vậy thì sẽ không thể lấy nét được đâu.”

Nữ nhân viên chuyên môn vừa nói vừa gắn ống kính macro vào máy ảnh, rồi chụp thử một mô hình figure nhỏ được trưng bày gần đó cho chúng tôi xem.

Khi nhìn bức ảnh hiện lên trên màn hình LCD, cả tôi và Chihiro đều không kìm được mà thốt lên.

“Uwaa! Tuyệt quá!”

“Waa, trông như ảnh do nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp chụp vậy!”

Chủ thể được nổi bật rõ nét, còn hậu cảnh thì mờ đi một cách mạnh mẽ và đẹp mắt, khiến bức ảnh trông như một thế giới tí hon trở nên sống động ngoài đời thực.

“Nếu là thế này thì có thể thể hiện được cả kết cấu tinh tế của wagashi rồi.”

Chihiro phấn khích nói.

“Vâng. Từ độ bóng trên bề mặt bánh, sự mịn màng của nhân đậu, cho đến chất liệu của lớp vỏ bánh, đều có thể ghi lại rất chi tiết.”

Chihiro nghe vậy, có vẻ yên tâm hơn hẳn.

“Thật tuyệt vời! Như vậy chắc chắn wagashi của tiệm Mizunoya sẽ được chụp còn đẹp hơn nữa.”

Trong lòng tôi, lại nảy sinh thêm một suy nghĩ khác.

(Và cả… Chihiro-san nữa.)

—-----------------------------

Sau khi được nữ nhân viên giới thiệu thêm vài mẫu máy ảnh khác, cuối cùng tôi vẫn quyết định chọn chiếc máy được giới thiệu đầu tiên. Có lẽ vì nó trông rất dễ thao tác, và Chihiro cũng mỉm cười nói:

“Chiếc này cho cảm giác hợp nhất đó.”

Tôi chọn bộ tiêu chuẩn – gồm thân máy, ống kính thường và ống kính zoom – rồi thêm ống kính macro, kính lọc bảo vệ ống kính và bộ dụng cụ vệ sinh. Tổng cộng vừa tròn 180.000 yên.

“Vừa khớp ngân sách luôn.”

Chihiro vui vẻ nói.

“May mà có Chihiro-san chọn cùng.”

Tôi đáp lại, từ đáy lòng cảm thấy biết ơn.

Rời khỏi cửa hàng, tôi ôm chặt chiếc hộp đựng máy ảnh mới trong tay. Không hiểu sao, trong lòng dâng lên một cảm giác tự hào rất khó tả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!