Mớ rắc rối vớ vẩn của Tougetsu Umidori

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 2 - Lời bạt

Lời bạt

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi gõ cụm “dầu thực vật” nhiều đến thế trên máy tính. Tôi là Kaeru Ryouseirui, đã trở lại đây! Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc.

Trong tập này có nhắc đến Luật Giao thông Đường bộ, nhưng thực ra tôi là một tài xế tồi tệ. Nói chính xác hơn là tôi ghét lái xe kinh khủng. Tôi lấy bằng cách đây mấy năm rồi, nhưng đã hai ba năm nay không đụng đến vô lăng. Mới hôm nọ thử lại mà còn không ra khỏi bãi đỗ xe nhà tôi được.

Tại sao tôi ghét đến vậy? Chủ yếu vì không được phép mắc lỗi dù chỉ một lần. Nó hoàn toàn trái ngược với việc viết tiểu thuyết. Viết tiểu thuyết cơ bản là một chuỗi sai lầm! Những lỗi hôm nay mắc phải có thể sửa vào ngày mai (dĩ nhiên là trong lúc còn đang viết; sản phẩm cuối cùng thì không được phép có lỗi). Điều đó khiến tôi thư giãn theo cách mà lái xe mãi mãi không thể có. Chỉ cần gây một vụ tai nạn thôi là mọi thứ tiêu tan! Chỉ nghĩ đến thế đã khiến tôi chẳng dám thử nữa. Tôi phản đối chính khái niệm ấy.

Thỉnh thoảng thấy có người bảo lái xe để vui. Tôi không tài nào hiểu nổi tâm lý đó. Họ không sợ đâm xe sao?! Ai cũng bảo phải chú ý giao thông xung quanh trong khi điều khiển xe mình, nhưng thế chẳng phải quá khó à?! Ngay cả lúc học lái xe, mình tôi không thuyết phục nổi bản thân nhìn nhận tích cực. Mất hẳn mười tháng tôi mới hoàn thành khóa học. Tôi tin chắc cả đời này tôi nên tránh xa xe hơi thì hơn. Và vì tránh triệt để thế, hồ sơ bằng lái của tôi sạch bong kin kít!

Bây giờ là phần chào hỏi. Với biên tập viên của toi, một lần nữa tôi đã gây không ít phiền phức.

Natsuki Amashiro-sensei, chắc lịch trình lần này còn khắc nghiệt hơn tập một, nhưng sensei đã thiết kế năm nhân vật mới, và tất cả đều tuyệt mỹ. Nhân vật tôi thích nhất chắc chắn là Kudo. Tác phẩm này hoàn toàn chẳng có gì giống xu hướng hiện tại, nên chỉ có tranh minh họa của sensei là dây cứu sinh của chúng ta thôi – xin sensei tiếp tục kéo độc giả vào thế giới này nhé.

Cuối cùng, xin gửi lời cảm ơn chân thành đến tất cả những người tham gia in ấn và phát hành.

Thế thôi! Hy vọng chúng ta sẽ sớm gặp lại, tôi xin chào tạm biệt mọi người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!